{-KILL-} - Chương 3: Chapter 3: Máy móc tấn công
Akazuha lao lên một tòa nhà gần đó, khói bụi mù mịt, những ngọn lửa từ những ngôi nhà bị cháy xém cứ liên tục bùng lên.
"Kẻ nào lại có thể làm được những việc này?"
Anh quan sát thêm một lúc nữa, khu vực này hoàn toàn là một khu ổ chuột, có vẻ là khá ít người vì trong đống đổ nát của những ngôi nhà đã bị phá hủy thì hoàn toàn không có một xác chết nào hết cả.
"Trông đổ nát thế kia mà không có ai chết hết à?"
Akazuha nhảy thẳng xuống mặt đất rồi bắt đầu bước đi.
"Khu vực này ít người thật, nhưng mà nếu ít người thì mấy ngôi nhà này để làm gì nhỉ?"
"Trông có vẻ sơ sài nhưng mà lại không hề thua kém gì nhà của lũ quý tộc là bao."
Anh nhìn lên bầu trời đang dần trở nên âm u, rồi suy nghĩ một điều gì đó.
"Có cảm giác như là cái vệ tinh kia có liên quan đến nơi này."
Đột nhiên Akazuha chạm trán một vài con robot đang đi tuần tra.
Lũ robot đó có vẻ cũng đã thấy anh rồi.
"Xác định, một đối tượng có sự sống." Một con Golem lên tiếng.
"Có vũ khí, yêu cầu được bắt giữ."
Akazuha nghe vậy thì liền giơ hai tay lên, tỏ vẻ đầu hàng.
Nhưng chúng vẫn chĩa vũ khí về phía anh và chuẩn bị khai hỏa.
Akazuha tung các cú đá chuẩn xác vào 8 con robot, chúng bay ra xa, va chạm vào một ngôi nhà và bay xuyên qua một vài ngôi nhà khác nữa.
Anh đá bay một đống gỗ vừa mới rơi xuống đang chắn đi đường đi của anh.
"Chúng ta cùng nhau chơi đùa một lúc nhỉ?"
Một con robot vương cánh tay của nó ra khỏi đống đổ nát, bốn bệ phóng nhỏ bật ra khỏi cánh tay, nấm đấm phóng tới anh với tốc độ siêu thanh.
Anh liền uyển chuyển né hết tất cả các đòn tấn công.
"Như thế mà gọi là đấm à?"
"Sư tỷ của ta còn đấm mạnh hơn ngươi nhiều."
Anh đấm xuyên ngực của nó và móc ra một lõi năng lượng màu tím.
Anh nhìn cái lõi năng lượng đang cầm trên tay một lúc rồi liền ăn luôn cái lõi đó.
"Ơ, ăn đại mà cũng được tiếp thêm ma lực này."
"Cối cùng thì cái thói xấu thấy gì thì bỏ vô mồm của mình cuối cùng cũng có ích rồi."
Những con robot khác cũng đã chui ra từ đống đổ nát.
Chúng đồng loạt đưa tay về phía anh và tay của bọn chúng liền biến thành súng máy.
Anh bất huýt sáo tỏ vẻ ấn tượng.
Anh nghe thấy âm thang phát ra từ bên trong những khẩu súng đó và ngay sau đó thì nhiều ánh lửa khá nhỏ xuất hiện rồi những viên bi sắt bay với vận tốc 1200 mét trên giây đã được bắn ra khỏi nòng.
Những viên đạn bay với tốc độ siêu thanh đồng loạt va chạm với cơ thể của anh, nhưng tất cả đều bị bật ra và bị bóp méo đi.
"Hơi nhột đấy."
Anh nói rồi liền lao về phía của đám robot.
BÙM!
Một vụ nổ lớn vang lên, đánh bật Akazuha ra xa và phá hủy cả một khu vực khá lớn, một vài ngôi nhà đã sụp đổ.
Anh bật dậy ra khỏi đống đổ nát, tiện thể gây ra một vụ nổ âm thanh sau lưng để thổi bay một đống bụi ra xung quanh.
""Một quả tên lửa được yểm ma pháp theo dõi và phủ định độ bền sao, ấn tượng đấy."
Hình bóng của những con robot đó xuất hiện ở sau lớp bụi, hình bóng phản chiếu cho thấy trên vai của bọn chúng đang có một thứ gì đó ở trên vai.
Ma nhãn của anh sáng lên sau tấm bịt mắt và nó cho anh thấy một thứ hệ thống công nghệ cao kèm theo một lượng ma lực dày đặc.
Trên đó bao gồm 6 ống chứa với một ống đã bị thiếu, những thứ được đựng trong đó là một khối trụ dài và đỉnh đầu là một khối sắt hình đầu dẹp, bên phải của cái đống ống chứa đó là một khối vuông đang chĩa tia laser lên đầu của anh, những cái khác cũng vậy.
" Được rồi... chuyện này căng rồi đây."
Những ống chứa đó liên tục bắn ra những khối trụ đó về phía anh.
Akazuha tung cú đấm vào một khối trụ và khối trụ đó liền phát nổ, bàn tay tung cú đấm liền bật ngược ra sau.
Nhiều quả tên lửa khác cũng đã va chạm vào cơ thể của anh rồi phát nổ.
Vụ nổ kết thúc, anh xuất hiện với bộ quần áo đã bị cháy xém nhưng chưa bị phá hủy.
Anh nhìn tay bàn tay của mình và rõ ràng là cái khối trụ kia đã gây ra được một chút sát thương lên anh.
"Cũng tốt đó chứ."
"Mà mấy cái này gọi là gì nhỉ?"
"Ta có được dạy ở trường, lâu quá nên quên mất rồi."
Anh nhìn về phía 7 con robot và cố gắng nhỡ lại
"Chậc, bây giờ mới nhớ ta kia là tên lửa và thứ kia là bệ phóng tên lửa."
"Có vẻ như là công nghệ đã phát triển cao thật, bây giờ đã có thể gắn vũ khí vào cơ thể của bọn này rồi."
"Ta nghĩ là ta nên vỗ tay chúc mừng nhỉ?"
Sau khi bắn hết tên lửa thì một vòng ma pháp đã hiện ra rồi nạp hết lại tên lửa.
Hàng loạt quả tên lửa lại lao đến.
"《Zektar》."
Những quả tên lửa đang lao đến anh thì đột nhiên ngưng lại giữa không trung.
"《Zektar》, ma pháp giúp cho ta điều khiển những vật thể vô tri vô giác."
Anh chỉ ngón tay về phía 7 con robot kia.
"Bang."
Những quả tên lửa kia liền quay lại, hướng thẳng về phía đống robot kia và đồng loạt bay về phía chúng.
Vụ nổ tạo ra cột khói, lửa cao hàng chục mét, bán kính thiệt hại lên đến vài trăm mét. Nhiều ngôi nhà bị phá hủy, nhiều đồ đạc bị thổi bay, còn người dân thì đã được anh dịch chuyển ra khỏi bán bán kính của vụ nổ và không có ai chết hết cả.
Nhưng mà, mặc dù đã hứng chịu vụ nổ như vậy nhưng mà tất cả bọn chúng vẫn có thể đứng dậy và chỉ hư hại một số ít bộ phận trên cơ thể.
"Nguyên cả vụ nổ cở đó mà bọn bây vẫn chưa chết sao?"
"Ấn tượng đấy, lũ chúng bây được làm từ vật liệu gì vậy?"
Chúng không nói gì, hay nói đúng hơn là chúng không có khả năng nói.
"Ồ, ta quên mất là các ngươi không có linh hồn."
Sau lưng của những con robot liền bật ra các bệ phóng để giúp chúng bay lên. Bệ phóng được khởi động, khói bay mịt mù và tất cả robot liền bay thẳng về phía Akazuha.
Anh dậm chân thật mạnh xuống đất và lôi lên một khối đá lớn, nhắm kỹ, anh liền ném khối đá đó về phía chúng.
Một con robot liền đấm bể khối đá, nhưng đó chỉ là cái bẫy vì sau đó thì Akazuha liền một sút đá bay con robot đó.
Ba con khác bao quanh anh nhưng mà anh chỉ mỉm cười và chế nhạo chúng.
"Liệu bọn bây có nghĩ rằng lấy số đông để áp đảo thì có thể giết được ta hay không?"
Đám robot không trả lời và chúng đồng loạt lao vào anh.
"Thôi nào, câu hỏi triệu yên đấy."
Anh cúi người xuống rồi xoay tròn như một điệu nhảy, chân của anh quay nhanh đến mức chỉ để lại tàn ảnh, 3 con robot đó đã bị phá hủy sau khi ăn phải cú sút của anh.
"Hây ya!"
Anh nhảy lên không trung, nhà ở lộn và đáp xuống một cách an toàn.
"Còn 4 con nữa thôi, giải quyết xong chúng rồi mình còn qua bên kia."
Rầm!
Một con lao ra khỏi đống đổ nát với cú đấm tên lửa.
Akazuha thấy vậy thì tính tránh đi cơ mà một con robot khác đã chui xuống mặt đất bên dưới anh, nó vương cánh tay ra khỏi mặt đất và giữ anh lại.
"Này, chơi xấu nhá!"
Bốp!
Cú đấm lao thẳng vào anh làm đầu anh bật ngược ra sau.
Bốp!
Một cú đấm nữa đấm thẳng vào bụng anh, anh phun ra một chút nước bọt kèm theo máu.
Bốp! Bốp! Bốp!
Nhiều cú đấm hơn đã va vào cơ thể của anh, từng cú đấm, từng rung chấn đã vang lên. Anh không thể chống cự được vì anh đang chờ một điều gì đó.
Bộp!
Cú đấm cuối cùng được tung ra nhưng mà anh đã kịp lấy tay chặn lại. Xung kích đã thổi bay mọi thứ trong bán kính 10 mét.
"Các ngươi biết đó."
Anh giơ chân lên và cánh tay phải đang giữ chân anh liền bị giật đứt.
"Người tạo ra các ngươi cần nâng cấp thêm cho các ngươi đấy."
Anh giật chân còn lại lên và giật đứt đi cánh tay cuối cùng của con robot, anh đấm bay con robot kia và đâm bàn tay của mình xuống mặt đất, lôi con robot đang ở dưới mặt đất lên rồi móc lõi của nó ra.
Âm thanh "nhồm nhoàm" vang lên khi anh đang anh lõi của nó.
"Vị cũng không ngon lắm nhỉ."
Nòng súng hướng về phía Akazuha, con robot bị anh đá bay đi đã nấp ở trên một ngôi nhà cao ở phía xa. Cánh tay trái của nó đã biến đổi thành một khẩu súng nhắm và nhắm thẳng vào đầu của anh khi mà anh vẫn đang chuẩn bị rời đi.
Anh đang đi thì tự nhiên vấp phải một thứ gì đó, khi lôi ra anh lôi ra thì đó là một con robot, nó vẫn còn hoạt động nhưng mà đã bị hư hỏng nặng rồi, trông nó như là một món đồ chơi bị hỏng vậy đó.
"Trông mày tàn tạ ghê ha."
"Hay là tao đem mày làm bạn đồng hành ha, dù sao thì tao đo một mình cũng chán lắm."
Đột nhiên cảm nhận được gì đó, anh đưa tay lên đầu của mình và phát hiện ra là đã xuất hiện một cái lỗ trên đó rồi.
Máu từ từ nhỏ xuống một lúc rồi ngừng lại, vết thương ngay lập tức liền lại và cái lỗ đạn đã biến mất.
Anh nhìn theo hướng mà viên đạn găm trên tường đã lao đến và thấy con robot ở phía xa.
Con robot kia thấy vậy thì liền khởi động bộ đẩy tính bay ra khỏi đó nhưng mà một mũi tên lửa đã lao thẳng về phía đó gây ra một vụ nổ, sức phá hủy thì không bằng vụ nổ khủng khiếp kia nhưng mà về mặt nhiệt độ thì cũng phải hơn mấy trăm nghìn lần, vậy nên là con robot đó đã bị tan biến thành tro bụi, đó là một viên đá mà Akazuha đã ném đi, lực ma sát đã biến nó thành một quả tên lửa.
"Thứ vô dụng nhất là việc ngươi cố gắng tránh đòn tấn công của ta đấy."
"Đừng có đánh lén một người nào đó khi mà họ đang nói chuyện chứ."
Anh vác con robot đó lên vai rồi chuẩn bị đi đến chỗ ở phía xa.
Nhưng mà khi anh đang chuẩn bị rời đi thì con robot cuối cùng đã xuất hiện sau lưng của anh và ôm lấy anh.
Anh khá bất ngờ.
"Để ta đoán."
"Tự hủy đúng chứ?"
Câu trả lời của Akazuha đã đúng, lõi của robot liền bùng sáng lên và phát nổ. Vụ nổ thổi bay mọi thứ, nếu muốn so sánh thì nó phải hơn vụ nổ của 3 quả bom nguyên tử.
Những người đứng từ xa cũng bị ảnh hưởng từ vụ nổ, sóng xung kích đã thổi bay một vài người lên trên không trung.
Bên phía Sakura, chỗ của cô lại cách xa nơi mà Akazuha đang chiến đầu hàng trăm kilomet vì vậy nên là vụ nổ chẳng mấy ảnh hưởng cho lắm.
Một cột khói cao dựng đứng xuyên lên cả bầu trời. Akazuha bước ra với một nửa áo của anh bị cháy xém, cơ thể của anh thì bị thiêu hủy quá nặng, đến mức mà xương của anh đã lộ ra bên ngoài, nhưng mà con robot thì vẫn an toàn.
"Tệ thật."
"Mấy ngôi nhà ở xung quanh đây bị phá hủy hết rồi."
Vết thương của anh từ từ hồi phục.
Anh nhìn về nơi cách xa anh hàng trăm kilomet.
"Chắc hẳn kia là nơi mà mọi thứ bắt đầu"
Anh cúi đầu xuống, hìn con robot đang ở trên tay mình.
"À mà ngươi có ổn không đấy hả, cộng sự mới."
Con robot đang cố gắng kích hoạt quá trình tự hủy.
"Vô dụng thôi, ta đã vô hiệu hóa cái thứ đó vào lúc nãy rồi."
"Chà, vậy bây giờ thì chúng ta đi qua đó thôi chứ nhỉ."
Nói xong, anh liền phóng đi với tốc độ siêu thanh về phía trận chiến ở phía xa.
Kết thúc chương 3
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!