Kiếp Thiên Vận - Chương 81: Vận khí
Cậu khóc gì vậy? Tôi hơi lấy làm lạ, chẳng lẽ Trương Tiểu Phi không đem Liễu Phượng Y tới sao? Hay là đã bị Trương Ngọc Phương đánh cho hồn siêu phách lạc rồi?
Giang Hàn lắc đầu, hắn không phải là không muốn nói, mà là nói những lời tôi không tài nào hiểu được.
Tôi liền nhấc điện thoại gọi cho Trương Tiểu Phi: "Alo? Trương Tiểu Phi, cậu đang ở đâu?"
"À, tôi đang định lên đây, vừa nãy ở nhà, khi xử lý nữ quỷ, tôi đã mất một lúc lâu để làm công tác tư tưởng, giờ thì tôi đến ngay đây." Trương Tiểu Phi nói.
Tôi nhẹ nhàng thở ra, lườm Giang Hàn một cái, thầm mắng: Đồ vô dụng! Có phải đã nói vợ cậu hồn siêu phách lạc đâu mà đã phải thảm thiết đến vậy à?
"Nghe thấy chưa? Người ta đã đem hồn phách tới rồi, đừng khóc lóc nữa, mất mặt lắm!" Tôi không khỏi mắng. Bất quá chuyện này cũng dễ hiểu thôi, đã bao nhiêu lần đến ngưỡng cửa thành công rồi lại xảy ra chuyện, xoay vần trăm bề, ai mà chịu nổi.
Huống hồ giữa đường tôi còn bị Thành Hoàng gia bắt đi, hắn đã chờ tôi một ngày một đêm mà vẫn không thấy, lại vừa lo lắng, vừa không biết phải làm sao, nỗi lo dằn vặt khiến hắn bật khóc nức nở như quỷ, đúng lúc tôi lại bắt gặp.
Giang Hàn lau nước mắt, rồi lướt nhẹ nhàng đi theo tôi.
Tôi tìm được phòng bệnh có âm khí nặng nhất. Đó là phòng đơn, chắc là chỗ Trương Đại Phi đang nằm.
Vừa bước vào bên trong, Trương Đại Phi đã không còn ra hình người nữa, bụng to tướng như quả bóng da.
Có lẽ do Trương Tiểu Phi đã dặn dò trước, nhà họ Trương chẳng có một ai, ngay cả trên hành lang cũng không có lấy bóng người nào. Tôi cảm thấy khoa phụ sản này cũng hơi rợn người, chẳng có chút hơi người nào.
"Trương Đại Phi?" Tôi hỏi một tiếng, Trương Đại Phi nhợt nhạt quay đầu lại. Da dẻ vàng vọt, cái bụng ấy không ngừng co giật, cứ như thể bên trong chứa một con ếch xanh khổng lồ. Trông rất đáng sợ.
Giang Hàn đứng đó vuốt ve đứa bé trong bụng Trương Đại Phi, y hệt một người chồng đang an ủi vợ mình, và con ếch xanh khổng lồ trong bụng kia quả nhiên đã dịu đi dưới sự vỗ về của hắn.
Tôi nhìn mà chợt hiểu ra.
May mà Trương Đại Phi này không nhìn thấy, nếu không chắc đã sợ chết khiếp rồi.
"Được rồi, cậu đừng có sờ nữa! Cậu không biết quỷ chạm người, người sẽ đổ bệnh đấy à!" Tôi quát lớn một tiếng, biết đâu lúc nhà họ Trương không có ai, Giang Hàn này thật sự thường xuyên động chạm, chẳng trách Trương Đại Phi mới xanh xao vàng vọt đến thế.
Trương Đại Phi nghe xong có thứ dơ bẩn chạm vào bụng mình, mắt trợn trắng dã, ngất xỉu ngay lập tức. Hắn giờ cũng không nói được lời nào, càng không thể kêu lên, may mà không làm kinh động người khác.
"Thiên ca?" Đang lúc tôi muốn đi qua bóp nhân trung cho hắn thì Trương Tiểu Phi tới, lần này cũng mang theo một cái hũ tro cốt, nhưng trông đơn sơ hơn cái của Hắc Mao Hống nhiều.
Tôi nhìn thấy vợ tôi cũng không cảnh cáo gì, liền ra hiệu Giang Hàn đi mở ra. Đương nhiên tôi còn gọi Tích Quân và Tống Uyển Nghi ra hộ pháp, Hắc Mao Hống cũng đi theo chạy ra ngoài, hồn phách của nó thì tôi đang giữ, còn chưa có thời gian đem nó thu vào trong hũ.
Mở ra phong ấn về sau, một bóng người xám trắng liền xuất hiện, chính là Liễu Phượng Y, bất quá bây giờ hồn thể nàng rất yếu ớt, hẳn là trong mấy ngày nay bị ngược đãi không ít.
Nhưng cuối cùng hồn thể chưa tiêu biến, tôi cảm thấy vận khí đã coi là không tệ rồi.
Liễu Phượng Y nhìn thấy tôi lúc, dù có chút địch ý, nhưng bên cạnh tôi có Quỷ tướng trông coi, nàng cũng biết không thể làm gì được tôi.
Giang Hàn đi qua ôm lấy Liễu Phượng Y, Liễu Phượng Y cũng không phải là kẻ ngốc, hai quỷ có chút nền tảng tình cảm, trực tiếp quấn quýt lấy nhau.
"Được rồi, về Liên Thành Sơn rồi hai người tha hồ mà ôm nhau, bây giờ thì mau triệu Quỷ oa ra đi, chuyện đã hứa với tôi mà." Tôi nhíu mày tách hai người ra.
"Chẳng phải sao." Trương Tiểu Phi phụ họa thêm một câu.
"Nhân quả tuần hoàn, báo ứng nhãn tiền, sau này người khác đạo mộ, các ngươi chỉ cần làm chút chuyện quỷ dị hù dọa họ bỏ đi là được rồi, cớ gì cứ phải giết cả nhà người ta, đó chẳng phải gây nghiệp chướng sao? Gặp phải cao nhân mà không bị tiêu diệt mới là lạ, có bài học rồi, sau này đừng tái phạm nữa." Tuy nói tôi có nhăm nhe một Quỷ tướng mạnh mẽ như Giang Hàn, nhưng đôi chim liền cánh như họ thật ra cũng là một chuyện rất tốt.
"Chẳng phải sao." Trương Tiểu Phi lại phụ họa thêm một câu, kết quả bị tôi lườm một cái là co rúm lại ngay.
Giang Hàn gật gật đầu, liền nói vắn tắt đầu đuôi câu chuyện với Liễu Phượng Y. Liễu Phượng Y vội vàng quỳ xuống dập đầu tạ ơn tôi, đã không còn cỗ sát khí như trước nữa.
Không ngờ bị hành hạ mấy ngày, linh trí của nàng lại tăng lên rất nhiều, hiểu rõ nhiều chuyện hơn, tôi cũng có chút thay đổi cái nhìn về nàng.
Bất quá tôi tại nàng quỳ xuống thì chợt né sang một bên, dù sao Giang Hàn đã giúp tôi cải tạo Âm Dương nhãn, còn đưa cả vàng bạc châu báu, nhân quả giữa chúng tôi đã được thanh toán hết, tôi không thể lại nhận cái cúi đầu này.
Liễu Phượng Y cũng không nói gì, dưới cái nhìn chăm chú của tôi, nàng đưa tay ra, từ trong bụng Trương Đại Phi ôm ra Quỷ oa. Quỷ oa kia có tròng mắt đen nhánh, mặt tái mét đến đáng sợ, nhưng trông nó vẫn đang ngủ say, vừa thấy mẹ mình liền quay đầu lại ôm lấy rồi ngủ tiếp.
Tôi thở dài, Liễu Phượng Y cũng là người đáng thương, năm đó bị đạo tặc cưỡng hiếp mà mang cốt nhục, nhưng dù sao cũng là con của mình.
Giang Hàn không những không chê Liễu Phượng Y mà còn chấp nhận Quỷ oa này, quả là một quỷ tốt, khiến tôi phải nể phục. Nếu là tôi, e rằng tôi không thể chấp nhận được.
"Trương Tiểu Phi, cậu gọi bác sĩ mổ đi, khối u cục đó đã không còn hồn nữa, lấy ra thì cũng chỉ là một khối thịt thôi." Tôi nói. Vật trong bụng Trương Đại Phi không còn động đậy nữa.
"Được rồi! Cảm ơn Thiên ca!" Trương Tiểu Phi cảm ơn tôi một tiếng, liền gọi điện thoại cho bác sĩ khoa phụ sản, chuẩn bị mổ để lấy thai.
"Hai người các cậu cũng đi nhanh đi, chỉ cần để lại chỗ cất giấu vàng bạc là được." Tôi chỉ cần bán số vàng bạc châu báu này đi, đó sẽ là một khoản thu nhập kha khá đấy chứ.
Giang Hàn vội vàng nói đại khái vị trí cho Tống Uyển Nghi, sau đó liền lướt nhẹ qua cửa sổ mà đi.
Có Giang Hàn bảo hộ Liễu Phượng Y, chắc hẳn sẽ không thành vấn đề nữa. Hai ngày này, mọi chuyện cũng theo đó mà diễn ra suôn sẻ, không gặp bất cứ trở ngại nào nữa.
"Thiên ca, thảo nào trong ngôi mộ chẳng có gì, hóa ra đều ở chỗ ngài cả..." Trương Tiểu Phi nhìn tôi, một vẻ ghen tỵ lẫn ngưỡng mộ.
"Làm sao? Muốn tranh giành à?" Tôi nhíu nhíu mày.
"Làm gì có chuyện đó, tôi nào dám cướp đồ ăn từ miệng cọp? Thiên ca, mấy món đồ cổ mấy trăm năm tuổi đó không tiện rao bán công khai đâu, lại rất có giá trị. Triệu Thiến không biết có kể với anh chưa, nhà tôi cũng có mở một cửa hàng đồ cổ ngay trong siêu thị đấy. Nếu Thiên ca không ngại muốn bán số đồ vật kia, thì có thể giao cho tôi." Trương Tiểu Phi mắt sáng rực nói với tôi.
"Cái này ngược lại là có thể, vậy cứ gọi cho tôi." Tôi nhàn nhạt nói, kỳ thật trong lòng cũng thật cao hứng, có người quen giúp tiêu thụ tang vật, có thể tiết kiệm được khối chuyện.
Đây chính là hai chuyện tốt liên tiếp, xem ra, kể từ vụ Quỷ oa Trương Thiên Tư của Trương Nhất Đản, tôi lại gặp vận may rồi?
"Được rồi, Thiên ca anh nhất định phải gọi cho tôi đấy nhé!" Trương Tiểu Phi rất cao hứng, tiền bạc của mình đã tiêu tán hết, giờ nó chỉ muốn kiếm lời, lần này thì có việc làm ăn rồi. Tự mình mang đi bán, người nhà chắc sẽ không lừa mình, giá cả khẳng định cao hơn giá thị trường, có thể kiếm chênh lệch từ đó.
Tôi đương nhiên cũng biết đạo lý trong đó, chỉ là không nói toạc ra thôi. Dù sao cả hai bên cùng có lợi thì chẳng có gì là không tốt cả. Nếu chỉ có một bên hưởng lợi thì ai sẽ chịu bán mạng cho anh chứ? Mọi chuyện đều cần có qua có lại.
Trương Đại Phi không còn sao nữa, tôi cũng liền không có lý do gì để ở lại đây nữa, chuẩn bị rời đi bệnh viện. Đang đi giữa hành lang thì điện thoại reo.
"Sư đệ? Chuyện bên đấy sao rồi? Anh nghe Diêu Long nói cậu gặp phải Huyết thi à! Hiện tại không sao chứ? Cậu phải cẩn thận một chút đấy nhé, thứ này nghìn vạn lần thấy là phải chạy ngay, nó còn nguy hiểm hơn cả Lý Phá Hiểu hiện giờ đấy!" Sư huynh ở trong điện thoại cảnh cáo tôi.
"Tôi biết rồi, đã chạy về bệnh viện rồi, còn giúp Trương Đại Phi giải quyết Quỷ oa trong bụng. Đúng rồi, sư huynh, trước đó Triệu thúc không phải đã gọi điện nhờ các anh giúp đỡ à? Anh và Lưu lão giải quyết đến đâu rồi?" Tôi có chút bận tâm chuyện bên Triệu Thiến.
"À, cậu nói chuyện đó hả, việc nhỏ thôi. Người của nhà họ Vương phái một đám thuật sĩ Huyền môn đến phá hoại dưới ký túc xá Triệu Hi, bày mấy cái trận Ô Long lộn xộn, nói là muốn yểm bùa nhà họ Triệu, phá hoại phong thủy nhà họ Triệu. Vì quá trắng trợn, Triệu Hi và Triệu Thiến bị bảo vệ gọi xuống, không nhịn được đôi co vài câu dưới lầu, kết quả là xô xát với đám người nhà họ Vương ngay trước cổng. Tôi và Lưu Phương Viễn vừa qua một cái là giải quyết xong ngay. Tôi đây sợ cậu có chuyện nên mới gọi cho cậu, ngược lại là cậu phải cẩn thận một chút đấy nhé. Tôi đêm nay tính ra cậu có họa sát thân, cậu bây giờ đang ở bệnh viện à? Tôi với Lưu Phương Viễn đến ngay đây!" Hải sư huynh nói một tràng, xong còn rất lo lắng cho tôi.
"Tôi đang ở bệnh viện đây, các anh giải quyết ổn thỏa chuyện đó là tốt rồi! Xe tôi còn đang ở bệnh viện, lát nữa tôi lái thẳng đến chỗ anh vậy." Tôi nói, cảm thấy đây cũng là một chuyện rất tốt.
"Được, vậy cậu phải cẩn thận một chút. Đúng rồi, nhìn cái trí nhớ của tôi này, suýt quên nói cho cậu chuyện này. Cậu không phải đang thiếu tiền à? Sau này cậu cứ phụ trách bảo vệ tiểu nha đầu Triệu Thiến kia, bố nó trả cho cậu 10 vạn tiền lương, làm tốt thì còn hơn nữa. Hơn nữa, làm chuyện này, bùa chú, vật liệu các thứ đều do Triệu Hi cung cấp miễn phí, đúng là một đại hảo sự!" Hải sư huynh vừa cười vừa nói với tôi chuyện tốt này.
Tôi nghe xong liền nhăn nhó mặt mày, chẳng lẽ Triệu Hi muốn gả con gái cho mình sao? Bất quá đây tuyệt đối được coi là chuyện tốt thứ ba, đêm nay vận khí quá tốt rồi! Thật muốn ngày nào cũng như vậy.
"Đó quả là một công việc không tồi. Tiền lương 10 vạn, trong huyện này tôi đi đâu mà tìm được công việc như thế? Chỉ là tôi hiện tại thân mình còn khó lo, lại còn phải bảo vệ người khác, chẳng phải quá tự lượng sức mình rồi sao?" Tôi có chút lực bất tòng tâm, bất quá ngay cả không trả tiền, tôi cũng sẽ bảo vệ Triệu Thiến.
"Ha ha, nghe cậu nói mà xem, nhà họ Triệu còn thiếu thốn khoản tiền này sao? Kỳ thật tôi và Lưu Phương Viễn hiện tại cũng thành khách khanh của nhà họ Triệu, được ứng trước 30 vạn tiền lương. Cậu cũng biết gần đây sư huynh hao tổn nhiều, bùa lam, muối pháp cứ thế mà tốn liên tục, sớm đã chi nhiều hơn thu rồi, không nhận việc ngoài thật sự sẽ chết đói đấy. Huống hồ nhà họ Triệu hiện tại gặp nạn, thế cô lực bạc, những tán tu như chúng ta thì phải giúp đỡ người gặp khó khăn." Sư huynh cười nói.
"Tất cả là do tôi liên tiếp gặp chuyện, vậy chuyện này tôi dù thịt nát xương tan cũng sẽ nhận, giúp nhà họ Triệu cũng là giúp mình." Tôi rất cảm động có sư huynh như vậy, khắp nơi nghĩ cho tôi.
"Được rồi, có gì gặp mặt rồi nói chuyện tiếp, Triệu Thiến chờ cậu sốt ruột lắm rồi, ha ha." Hải sư huynh nói đùa với tôi, tâm trạng rất vui vẻ.
"Hải lão thúc! Ngài nói gì vậy!" Triệu Thiến dường như đang ở gần đó, thở hổn hển trả lời lại, khiến tôi nghe thấy được.
"Biết rồi." Tôi không khỏi thầm nghĩ, xem ra Hải sư huynh rất hy vọng tôi và Triệu Thiến ở bên nhau. Triệu Thiến xác thực rất tốt, người xinh đẹp, tính tình lại tốt, tất nhiên, tôi lại càng lo lắng cho vợ mình, bởi vì nàng là người vợ đích thực của tôi.
Cúp xong điện thoại, tôi nhìn đồng hồ trên điện thoại. Một loạt sự việc xảy ra, đã quá 12 giờ đêm. Mặc dù trước đó vì gặp Quỷ oa mà tâm trạng nặng nề, nhưng sau đó ba chuyện may mắn khiến tôi mừng rỡ khôn xiết, bởi vậy cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.
Mà lại chỉ cần ngày mai Diêu Long đến một chuyến, là tôi có thể sống thêm mấy ngày. Biết đâu anh ta dễ nói chuyện, hạn ba ngày này cũng sẽ được nới rộng ra?
Đi xuống lầu, tôi chuẩn bị nổ máy xe để đi đến văn phòng Triệu Hi. Thì ngay trước cửa xe, vợ tôi đột nhiên kéo góc áo tôi!
Ngay sau đó, một câu nói đột ngột vang lên từ phía sau khiến tôi choáng váng ngay tại chỗ. Tôi cảm thấy, thế giới bỗng tối sầm, vận may của tôi đã kết thúc rồi!
"Đại bá, con và mẹ đã đến rồi, đến để lấy mạng của người đây."
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin đừng tự ý sao chép.