Kiếp Thiên Vận - Chương 144: Chỉ đường
Ngẩng đầu nhìn lại, hóa ra là Liêu Hồng, thằng nhóc này láo xược thật, vậy mà dám gọi thẳng tên ta. Ngay cả anh trai hắn còn phải gọi ta là đại tiên kia mà.
Thôi được, với chút thực lực tồi tàn của ta hiện giờ, gọi thế nào cũng chẳng sao. Nhìn thấy hắn ở đây, ta khẽ nhíu mày. Từ đây đến Tiểu Nghĩa thôn còn xa lắm, sao thằng nhóc này lại chạy đến tận đây?
Ta vội bảo Trần Thiện Vân dừng lại.
– Hạ Nhất Thiên! Hoạt thi đã vào Tiểu Nghĩa thôn đánh nhau rồi! Anh tôi vẫn đang ở đó theo dõi tình hình! Anh ấy phái tôi đến tìm anh! – Liêu Hồng nói năng lộn xộn.
– Đưa hắn lên đây! – Ta nghe xong giật mình, liền phân phó Trần Thiện Vân trước hết đưa hắn lên đây đã rồi tính.
Mai Lan Trúc Cúc quay đầu lại, Trần Thiện Vân tiện tay kéo một cái đã nhấc hắn lên kiệu. Liêu Hồng sắc mặt tái nhợt, tuy nói là người đuổi thi nhưng hắn vẫn sợ quỷ. Bị quỷ kéo lên, hắn vội vã xem tay mình có bị bầm tím không, chỉ khi không thấy vết tích gì mới yên tâm.
– Mau nói xem có chuyện gì? Cái Hoạt thi kia đang đánh với ai vậy? – Ta nhíu mày nhìn gã.
– Bọn tôi vốn đã mai phục sẵn ở địa phận Tiểu Nghĩa thôn, nhưng đợi mãi không thấy gì, rồi mấy tên Quỷ tướng bất ngờ xuất hiện. Tôi với anh tôi đành nấp ở ngoài thôn. Một lát sau, cái Hoạt thi anh nói cũng tới. Mấy tên quỷ kia vừa thấy nó liền xông vào đánh nhau. Tôi với anh tôi không dám nhúng tay, nên mới phái tôi đến xem khi nào anh về. – Liêu Hồng nói ra được từng ấy lời cũng khó khăn lắm, thường ngày hắn chỉ nói chuyện với anh trai mình là Liêu Chiêu.
– A, thì ra là vậy. Vậy có tên quỷ nào đeo mặt nạ da người không? Hay Hoạt thi này tự đến một mình? – Ta hơi e ngại vị Thành Hoàng gia kia đang ở Tiểu Nghĩa thôn. Nếu hắn ở đó, ta đành phải bỏ qua tiểu chất tử này thôi, giờ đây vị Thành Hoàng gia ấy không chừng đã thành Quỷ vương rồi.
– Không có đâu. – Liêu Hồng lắc đầu.
Ta yên tâm. Có Ngũ Quỷ Bàn Sơn, ta chẳng sợ mấy tên Quỷ tướng nhỏ nhoi. Vả lại, tiểu chất tử e là thương thế vẫn chưa hồi phục hẳn, có đại trận kiềm chế, nhất định có thể thu phục nó.
– Chủ tử, chúng ta sẽ trực tiếp vào thôn sao? – Trần Thiện Vân cũng không ngu ngốc, nàng hiện tại cũng đã là trung cấp Quỷ tướng. Mặc dù thực lực chắc chắn không bằng Tống Uyển Nghi, Giang Hàn, nhưng hồn thể đã ngưng kết, trí thông minh chắc chắn hoàn thiện.
– Liêu Hồng, ngươi dẫn đường, đi đến chỗ anh trai ngươi.
– Nha. – Liêu Hồng vội vàng đáp lời, ánh mắt lại dán chặt vào con đường phía trước. Hiện giờ được quỷ nâng đi, mọi thứ đều thấy lạ lẫm, trải nghiệm này không phải lúc nào cũng có. Hắn lộ vẻ thèm thuồng trên mặt, nhưng lại không nói ra.
Ta cảm thấy Liêu Hồng khá cục mịch, chừng những lời vừa rồi là hắn đã vắt óc nghĩ ra trong suốt thời gian chờ ta.
Đường khe núi nhỏ khó đi, quanh co khúc khuỷu, nhưng đối với Ngũ Quỷ Bàn Sơn thì hoàn toàn không có chút khó khăn nào. Chúng đi như bay, rất nhanh đã tới bên ngoài Tiểu Nghĩa thôn.
Trong rừng cây, Liêu Chiêu đang nằm ở đó.
– Đại tiên! Ngài cuối cùng cũng đến! – Liêu Chiêu khá khéo léo, lập tức chạy tới đón. Thấy Ngũ Quỷ Bàn Sơn ta dùng lần này đều là trung cấp Quỷ tướng, hắn vui sướng khôn tả, một cao nhân cấp tiên như vậy, chắc chắn sẽ không làm khó dễ hai anh em họ.
Trước đó ta bảo Tống Uyển Nghi hạ chú lên người bọn chúng, uy hiếp bọn chúng bày trận, bọn chúng cũng rất thành thật. Chỉ cần bắt được tiểu chất tử, ta đương nhiên sẽ không bạc đãi bọn chúng.
– Ở đâu? Sao lại xa thế này? Hoạt thi kia đâu rồi? Còn có Quỷ tướng nào lợi hại đến vậy, dám đấu pháp với Hoạt thi? – Ta nhìn về phía Tiểu Nghĩa thôn, nhưng không hề có cảnh tượng hoành tráng như ta tưởng tượng. Mở Âm Dương nhãn, ta chỉ thấy nhiều luồng hồng quang chớp động.
– Tôi cũng không rõ nữa. Tiểu Nghĩa thôn chỉ có mấy tên Quỷ tướng không biết từ đâu chui ra, vừa đến đã đánh với Hoạt thi. Bọn chúng cũng suýt nữa đâm chết cái Hoạt thi kia rồi. Nhưng cái Hoạt thi kia đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì một nữ quỷ khác lại tới, lại còn rất lợi hại, đánh ngang ngửa với Hoạt thi kia. Luồng ánh sáng đỏ kia chính là do nàng tạo ra. Cái Hoạt thi kia cũng rất lì đòn, bọn họ đánh nhau lâu lắm rồi, chẳng ai chịu nhường ai cả. – Liêu Chiêu giải thích.
– Các ngươi bày đại trận ở đâu? – Ta nhìn quanh, không thấy cờ trận hay gì cả.
– Ở dưới bờ sông nhỏ, cách đây không xa. Oán thi cũng giấu ở đó. – Liêu Chiêu chỉ về phía bờ sông nhỏ đầy đá lởm chởm đằng xa.
– Các ngươi đi chuẩn bị đại trận, ta đi qua xem tình hình một chút. Lát nữa nếu ta dẫn Hoạt thi kia tới, các ngươi liền phát động đại trận bắt lấy nó, phải kiềm chế nó thật tốt cho ta, ta muốn thu phục Hoạt thi này. – Khóe miệng ta nhếch lên nụ cười nham hiểm: "Tiểu chất tử, lần này mà ngươi không xong đời thì ta thật sự không tin nữa đâu."
– Trần Thiện Vân, nhanh đi Tiểu Nghĩa thôn. – Ta đặt Liêu Hồng xuống, rồi tự mình đi về phía Tiểu Nghĩa thôn.
Vừa tới cổng Tiểu Nghĩa thôn, tiểu chất tử liền bay như bay tới, cầm cây gai xương, hai mắt sáng rực nhìn ta: "Đại bá! Đại bá!"
Toàn thân ta bản năng khẽ run rẩy. Mẹ kiếp, ta cho ngươi gọi tiếng này lần cuối thôi nhé, sau này ta nhất định sẽ khiến ngươi đổi giọng mà gọi ta là bá tổ!
– Nha, tiểu chất tử, lại đây với Đại bá, ta có kẹo cho ngươi ăn! – Ta âm hiểm cười lên, rồi nhìn về phía tên Quỷ tướng đang đuổi theo tiểu chất tử.
Đang lúc ta hiếu kỳ không biết là ai, thì một bóng đen nhanh chóng đuổi theo. Ta vừa nhìn, đây chẳng phải Đại Mi sao? Nữ tướng này tốc độ thật nhanh.
Nhưng cũng phải thôi, nàng đã tiến giai Quỷ tướng hậu kỳ, dù không có ưu thế quá lớn về tốc độ nhưng nghĩ lại cũng không thể chậm hơn Trần Thiện Vân là bao. Đại Mi rất cao hứng, nghĩ rằng có ta ở đây thì việc thu phục Quỷ oa này chẳng khó khăn gì. Nàng ta quả nhiên gan dạ.
Ta gật đầu, liền chỉ huy ngũ quỷ xông vào trong đại trận. Tiểu chất tử khinh thường, tưởng ta lại muốn chạy trốn nên cứ thế lảo đảo, hấp tấp đuổi theo vào trong đại trận.
Nhưng vừa tiến vào đại trận, hắn liền nổi trận lôi đình, cảm thấy mình đã bị phục kích.
Mở Âm Dương nhãn, ta thấy trên mặt đất rắc rất nhiều bột phấn kỳ lạ, xanh biếc, rất giống bột pháp muối. Vừa bước vào bên trong, bên cạnh, huynh đệ họ Liêu cũng lắc linh hồn chuông. Tiểu chất tử đau đầu muốn nứt, ôm tai hét ầm lên.
Âm thanh có sức xuyên thấu rất mạnh, ta bịt tai cũng không thể che giấu nổi dù chỉ một chút, khiến ta giật mình lùi lại. Nhưng ta vẫn ngồi trên Ngũ Quỷ Bàn Sơn, chống cằm nhìn cảnh tiểu chất tử bị khống chế, trên mặt không khỏi lộ vẻ đắc ý.
– Quân sư quả nhiên chuẩn bị đầy đủ! Đến cả ván cờ này cũng đã bố trí thỏa đáng! Vừa rồi ta thấy kẻ này bị thương, còn định mạnh mẽ giết hắn, ai ngờ dù đã thăng cấp, vẫn chẳng làm gì được hắn. – Đại Mi bay đến bên cạnh ta, lộ ra vẻ mặt sùng bái.
– Để đối phó với cái Hoạt thi phiền phức này, trước đó ngay cả lúc chưa đi Tử Trấn, ta đã chuẩn bị xong đại trận rồi. Việc này bất quá là nước chảy thành sông mà thôi. – Ta cũng không có ý định gi��u giếm.
Tiểu chất tử nghe tiếng chuông gọi hồn, không còn năng lực phản kháng, rất nhanh mềm nhũn nằm vật ra đất. Nhưng ánh mắt hung tợn vẫn trừng trừng nhìn ta, sắc mặt ta không khỏi biến đổi. Mãi đến khi thấy hắn không thể đứng dậy, ta mới hơi yên tâm. Thứ quỷ này, một ngày chưa thu về dưới trướng, ta một ngày chưa yên lòng.
Sự cố chấp của đứa bé này cũng thật đáng sợ, những người khác hắn không giết, nhưng nhất định phải đuổi theo ta không tha.
Huynh đệ họ Liêu thấy tình hình Hoạt thi đã gần như ổn định, liền lắc chuông đi tới.
Thấy hắn không còn kêu gào, ta cũng tới gần hơn một chút. Liêu Chiêu thu hồi chuông, nhanh chóng dán vài lá bùa lên người tiểu chất tử, sau đó rút ra thanh kiếm nhỏ, lẩm bẩm niệm chú.
Biết đây là đang làm phép, ta liền đứng lùi ra xa một chút.
– Nghiên cứu kỹ những ấn ký trên người hắn, tốt nhất là có thể giúp ta tiêu trừ sạch sẽ, nếu có thể phản khống hắn thì càng tốt. – Ta thấy lần này bắt được thuận lợi vô cùng, trong lòng vô cùng cao hứng.
– Chuyện này không thành vấn đề. – Liêu Chiêu cười nói, đại trận trói thi đã thành công bắt được nó, lại dán thêm lá bùa, Huyết thi có lợi hại đến mấy cũng không thể lật mình được.
Thấy hai người an toàn, ta liền phái Trần Thiện Vân đi lấy gai xương của tiểu chất tử.
Kết quả vừa tới bên đó, tiểu chất tử liền kịch liệt giãy giụa, dọa đến Liêu Chiêu ngã phịch xuống đất, vội vàng lắc linh hồn chuông. Ta thấy tình hình không ổn, liền từ bỏ thanh gai xương kia, kẻo lại thật sự liên lụy đến Trần Thiện Vân thì không hay. Dù sao đây vẫn là tiểu chất tử, chỉ cần thu phục được hắn rồi thì đồ vật của hắn cũng coi như của ta.
Huynh đệ họ Liêu dùng lá bùa và châm dài cố định tiểu chất tử xong, liền khiêng hắn về phía Tiểu Nghĩa thôn, chuẩn bị tiến hành nghiên cứu. Ta đang chuẩn bị đi theo, chợt thấy một bóng đen trôi dạt từ bờ sông tới.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, sao lại có người chết trôi trên sông thế này? Điềm xấu!
Trong lúc do dự, bóng đen liền trôi đến trước mặt ta trong nước sông, lại còn chợt nhúc nhích. Ta còn nghĩ có khi nào thi thể này bị cá lớn cá con va chạm nên mới động đậy, thì lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
– Sư huynh! – Ta giật nảy mình, không màng tất cả lao xuống sông, vớt Hải sư huynh từ trong sông lên.
Tình huống gì đây? Hải sư huynh sao lại ở trong sông của Tiểu Nghĩa thôn thế này?
Đại Mi không biết ông ấy, nhưng thấy ta quan tâm như vậy, cũng có chút lo lắng: "Không sao đâu, ông ấy vẫn còn hơi thở, không chết được đâu."
Hải sư huynh hơi thở yếu ớt. Ta khiêng hắn lên Ngũ Quỷ Bàn Sơn, trên mặt lộ vẻ u sầu thảm đạm. Bên ngoài Tiểu Nghĩa thôn đã giăng lưới sắt chặn lại, thi thể ở đầu Giang Long thôn kia chắc chắn sẽ bị lộ tẩy.
Hải sư huynh chắc chắn là bị người đuổi đến đường cùng nên mới chạy vào Tiểu Nghĩa thôn. Hắn hiểu phép Bạch Nhật Nặc Tích, quỷ quái không dám đến gần người, nên người khác chắc chắn không dám đuổi theo vào.
Nhưng bây giờ hắn lại ở trong nước, ta ngẫm đi ngẫm lại, xem ra là bị người truy đuổi quá gắt gao, Hải sư huynh liền nhảy sông, một đường trôi dạt đến đây. Hắn xem ra cũng có chút mỡ th���a nên không chìm xuống đáy nước.
Ta nhìn thấy trên người hắn tự mình dán vài lá bùa, liền biết chắc chắn lại là thủ đoạn thoát thân của hắn.
Đến phòng bà ngoại, ta đốt lên ngọn nến, đưa Hải sư huynh vào căn phòng của ta.
Cởi y phục xuống, nhìn trên người hắn có rất nhiều máu bầm, liền biết phía trước chắc chắn đã trải qua một trận đấu pháp vô cùng tàn khốc, bằng không hắn cũng sẽ không trốn vào Tiểu Nghĩa thôn đến thế này.
Ta đi phòng bà ngoại tìm thuốc chữa thương, bôi cho sư huynh. Trên người hắn ngoài máu bầm, còn có không ít vết thương lớn nhỏ. Xem ra trên đường đến đây còn bị người ta đánh đập một trận. Đám người kia là dân hắc đạo, đã trói Hải sư huynh lại thì đánh đập là điều khó tránh khỏi.
Thế gia mẹ kiếp quá hung ác, đuổi theo một lão già nhỏ bé đến mức lên trời không cửa, xuống đất không đường. Là vì nghĩ ta quá dễ ức hiếp hay sao!
– Nhất Thiên... Nhất Thiên phải không con? Mau trốn... Người của Vương gia và Ngô gia đều đến... Bọn chúng muốn giết con đó, bọn chúng uy hiếp ta, bắt ta dẫn ��ường, ta đưa bọn chúng vào Tiểu Nghĩa thôn rồi liền nhảy xuống nước. Đây là Tiểu Nghĩa thôn phải không con? Bọn chúng không chừng đã đến cửa thôn rồi... – Hải sư huynh cũng không ngất đi, vẫn luôn tỉnh táo, chỉ là bị người đánh đến mơ màng.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.