(Đã dịch) Khủng Bố Phát Thanh - Chương 9:
Một cặp nam nữ sinh viên thuê nhà trọ ngoài trường và sống chung. Nữ sinh bị giết, thi thể được nấu chín rồi cắt thành hàng ngàn mảnh nhỏ, rải rác khắp các ngõ ngách trong trường. Nam sinh bị đóng đinh trên ghế, ngực bị mổ toang, toàn bộ nội tạng bên trong bị lấy sạch, sau đó ổ bụng bị nhét đầy những bao cao su chứa nước.
Kiểu chết này vượt xa lẽ thường, vô cùng thê thảm. Đây không giống một vụ báo thù, mà tựa như một nghi lễ nào đó.
Lưu Hòa và Tô Bạch cùng nhau trở về ký túc xá. Suốt dọc đường đi, Lưu Hòa liên tục ôm ngực, rõ ràng những hình ảnh kinh hoàng vừa rồi đã gây đả kích lớn cho anh.
Ngược lại, Tô Bạch vẫn khá ổn, dù sao tính cách hai người họ cũng khác biệt.
Chỉ là, Tô Bạch chợt nhớ lại chuyện Sở Triệu từng nói về camera giám sát. Có thể né tránh toàn bộ camera trong trường, đồng thời vứt những mảnh thịt người rải rác khắp sân trường – điều này dường như không phải việc con người có thể làm.
Đúng lúc này, điện thoại của Tô Bạch rung lên.
- Lưu Hòa, cậu về ký túc xá trước đi, lát nữa tôi về.
Tô Bạch nói với Lưu Hòa một tiếng rồi đi về phía quán đồ nướng bên ngoài trường.
- Alo, tôi đây. Đêm hôm khuya khoắt cô gọi tôi có chuyện gì?
- Tôi nghe nói trường anh xảy ra chuyện, chậc chậc.
Đầu dây bên kia, Huân Nhi dường như đang sấy tóc. Cô mở loa ngoài nên Tô Bạch có thể nghe rõ tiếng vù vù từ điện thoại.
- Tin tức của cô nhanh nhạy thật.
Tô Bạch đến quán đồ nướng. Hắn nhìn mấy xiên thịt nướng, yết hầu khẽ giật. Dường như hôm nay không phải lúc để ăn thịt:
- Ông chủ, cho tôi hai chai bia và một đĩa rau xanh xào, đừng cho thịt.
- Haha, sao thế, hôm nay anh cũng bị ảnh hưởng rồi à? Thật ra, nếu không phải thủ đoạn này quá biến thái, tôi còn tưởng anh gây án trong trường đấy, dù sao thì anh cũng là kẻ nghiện giết người mà.
Tô Bạch cười khan hai tiếng rồi ngồi xuống một chiếc bàn nhỏ.
- Bệnh của tôi chưa nặng đến mức đó. Tôi sẽ không vô duyên vô cớ lôi bạn học ra làm v��t thí nghiệm đâu!
- Chính anh cũng nói rồi đấy, là vì bệnh tình của anh chưa nguy kịch mà thôi. Tôi bảo anh biết, nếu bệnh tình của anh cứ tiếp tục phát triển, ngày anh biến thành tội phạm giết người hàng loạt sẽ không còn xa đâu.
- Hình như hiện tại tôi đã là người như thế rồi.
- Ít nhất, những người bị câu lạc bộ chúng ta giết hiện giờ đều không phải người tốt lành gì.
- Sao tôi cứ thấy chúng ta giống mấy cô cảnh sát bé nhỏ hay Sailor Moon (Thủy thủ mặt trăng) hô hào khẩu hiệu: "Nhân danh Mặt Trăng, ta sẽ trừng trị ngươi!" thế nhỉ?
- Haha, cũng gần như thế. Trên thực tế, chúng ta cũng giống những kẻ thích đua xe trái phép, chỉ là thứ chúng ta chơi táo bạo và kích thích hơn thôi. Thôi không nói nhảm nữa, anh biết chuyện của tôi rồi chứ?
- Sở Triệu đã nói cho tôi biết, cô muốn đến đại sứ quán ở Anh làm việc à?
- Haizz, chán thật. Tôi đã nói với bố để tôi qua Somalia hoặc vùng Syria ở Trung Đông, nhưng mẹ tôi cứ khóc lóc, bố tôi thì ném chén ngay. Cuối cùng tôi đành phải sang Anh quốc.
- Con gái thì nên kiềm chế lại một chút chứ.
- Tôi đi rồi, câu lạc bộ coi như tan rã.
- Coi như là vậy đi. Cô cũng biết đấy, vì sao tên Cố Phàm kia lại tham gia câu lạc bộ này? Cô không ở đây, anh ta sẽ không tiếp tục chơi nữa đâu.
- Tôi với anh ta, thật sự không có gì.
- Lời giải thích này giống như cô đang nói cô thích tôi ấy nhỉ?
- Đừng có nằm mơ nữa. Tôi chưa đến mức thích một kẻ có đam mê giết người đâu. Sau này nếu bệnh tình của anh nguy kịch đến mức giết cả vợ mình thì thật quá thê thảm.
Đầu dây bên kia hơi ngừng lại một chút, giọng Huân Nhi trở nên nghiêm túc.
- Nói thật, Tô Bạch, sau khi tôi sang Anh, tôi có thể giúp anh liên hệ bệnh viện, anh có thể qua đó điều trị.
- Bia và rau xào của cậu đây.
Ông chủ quán đồ nướng mang bia và rau xào ra cho Tô Bạch.
- Cảm ơn.
Tô Bạch cảm ơn ông chủ một tiếng rồi cầm bia lên uống. Hắn không rót ra cốc mà cứ thế tu thẳng từ chai.
- Tôi cảm thấy bệnh tình của anh không thể kéo dài được nữa. Bây giờ chúng ta chỉ đang chơi trò trẻ con, những người chúng ta giết cũng chỉ là lũ cặn bã trong xã hội. Hơn nữa, bốn người chúng ta đều có gia tộc hùng mạnh, cho dù có để lộ chút gì cũng có thể dàn xếp được. Nhưng sau này thì sao, nếu như anh thật sự… Không phải tôi lo cho tôi, tôi chỉ lo cho anh. Anh có thể hủy hoại cuộc sống của mình, hủy hoại cả gia tộc nữa.
- Tôi hiểu.
Tô Bạch lại uống một ngụm bia.
Tô Bạch hiểu rõ vấn đề của mình đến mức nào, và hắn cũng biết bệnh tình của mình trong tương lai sẽ phát triển ra sao, hoàn toàn không có cách nào kiểm soát. Thật ra, có lẽ hắn hợp để ra nước ngoài làm lính đánh thuê. Nhưng với mối quan hệ của gia tộc mình, nếu hắn muốn làm vậy thì chắc chắn sẽ gặp nhiều cản trở.
Hơn nữa, trên thị trường lính đánh thuê, người Trung Quốc không được ưa chuộng lắm. Ngoài ra, Tô Bạch cũng hiểu rõ năng lực của bản thân. Hắn chỉ biết chút đánh đấm và súng ống nghiệp dư. Trình độ này nếu đem ra trong buổi tụ họp của mấy tên thiếu gia, tiểu thư thì có thể nhận được những tiếng la hét và vỗ tay. Nhưng nếu muốn dựa vào những thứ này để xông pha, có lẽ chẳng mấy chốc hắn sẽ mất mạng, vì hắn còn quá non nớt.
- Tôi sẽ giúp anh tìm bệnh viện, khi nào tìm được tôi sẽ liên lạc với anh. Tôi cần sự đồng ý của anh, bởi vì đây là chuyện của anh.
- Được thôi, nếu cô tìm được, tôi sẽ lấy danh ngạch trao đổi sinh viên để sang Anh, cũng không phải chuyện gì to tát.
- Ừ, anh nghĩ được như thế là tốt nhất!
Huân Nhi sấy tóc, nằm trên giường, phát ra một tiếng thở phào thoải mái:
- À đúng rồi, bạn gái anh đâu? Lần trước không phải anh nói trong trường có một nữ sinh đang theo đuổi anh à? Hơn nữa hai người đã cùng nhau ăn cơm rồi còn gì.
- Đã lâu không liên lạc.
- Cái tính tình này của anh thì làm sao mà yêu đương được? Anh cũng đừng lạnh lùng như thế chứ.
- Không phải cô mới nói bệnh tình của tôi thì đừng nên đi gây tai họa cho người khác à?
Đúng lúc này, Tô Bạch liếc mắt nhìn sang phía đối diện, thấy hai người đang đi tới. Một người dắt theo một con chó. Con chó ấy không lớn, toàn thân đen tuyền, trông có vẻ được huấn luyện. Nhưng hắn lại cảm thấy nó khác với những con chó bình thường, ít nhất là nó chẳng hề tỏ ra hứng thú với những miếng thịt nướng thừa dưới chân. Người đàn ông dắt chó mặc một chiếc áo lót kiểu quân đội, dáng vẻ cường tráng và dũng mãnh.
Người đàn ông còn lại thì gầy yếu, tuổi không lớn, nhưng lại đeo kính râm giữa đêm hôm khuya khoắt, trông có chút… buồn cười.
Hai người kia ngồi xuống một bàn trong quán đồ nướng.
- Sao thế, đã xảy ra chuyện gì à?
Huân Nhi là một cô gái rất mẫn cảm, cô có thể từ hơi thở của Tô Bạch mà phán đoán ra rất nhiều điều.
- Không có gì. Cô nghỉ ngơi sớm đi. Chuyện của tôi, cảm ơn cô.
- Khách sáo làm gì. Được rồi, anh cũng nên cẩn thận. Tôi vừa thấy tin tức mới nhất, gần trường anh có lẽ còn ẩn giấu một kẻ giết người biến thái hơn cả anh đấy.
- Ừ.
Nói xong, Tô Bạch cúp máy.
Nhưng trong lòng Tô Bạch lại suy nghĩ: Liệu đây thực sự là tội phạm giết người? Hay tất cả những chuyện này đều do con người gây ra?
Tô Bạch lặng lẽ uống bia, khóe mắt vẫn lén lút nhìn chằm chằm người đàn ông mặc áo quân đội và gã đeo kính râm kia. Chẳng hiểu sao, Tô Bạch cảm thấy trên người bọn họ có một luồng khí tức khác thường.
Hai người kia ngồi đây không giống đi tản bộ rồi ăn khuya, mà ngược lại, cứ như đang chờ đợi điều gì đó, có vẻ khá nghiêm túc.
Đúng lúc này, con chó đen chạy đến chỗ Tô Bạch và bắt đầu lượn vài vòng.
Khi Tô Bạch giết người, hắn chẳng sợ hãi. Nhưng giờ đây, khi con chó đen kia chăm chăm nhìn hắn, hắn chợt có cảm giác như ngồi trên bàn chông.
- Quay về!
Người đàn ông mặc áo quân đội quát lớn một tiếng. Con chó đen liếc nhìn Tô Bạch thêm lần nữa rồi quay về bên cạnh hắn.
Gã đeo kính râm nhỏ giọng nói gì đó với người đàn ông mặc áo quân đội. Hắn khẽ gật đầu, sau đó nhìn Tô Bạch bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Tô Bạch đặt tiền lên bàn, đứng dậy định rời đi.
Khi đi ngang qua chỗ hai người kia, con chó đen còn nhe răng với hắn, vẻ hung ác. Những con chó bình thường làm thế thì cũng chỉ là vẻ bề ngoài, nhưng dáng vẻ hung dữ của con chó này lại mang theo một sự uy hiếp thâm trầm, khiến người ta không thể xem nhẹ.
Gã đeo kính râm bưng một chai rượu, khẽ gi�� lên: “Cậu định về à?”
Lời này là nói với Tô Bạch.
Tô Bạch có chút bất ngờ, vô duyên vô cớ, không thân không quen mà lại chào hỏi. Dù vậy, hắn vẫn khẽ gật đầu:
- Ừm, tôi về trường.
Người đàn ông mặc áo quân đội khẽ hừ một tiếng.
- Tôi đề nghị cậu nên ngồi thêm một lát nữa.
Gã đeo kính râm khẽ lắc đầu với hắn, sau đó hai người tiếp tục uống rượu ăn thịt nướng.
Tô Bạch do dự một chút nhưng vẫn chọn sang đường đi về trường.
Nhìn bóng lưng Tô Bạch rời đi, người đàn ông mặc áo quân đội cười cười:
- Sao không để tôi gọi cậu ta lại? Bình thường, nếu đưa được người mới đến đều có thưởng mà.
Gã đeo kính râm thở dài:
- Không cần thiết. Trên người cậu ta có sát khí, Tiểu Hắc của anh cũng đã sớm ngửi thấy rồi. Đây không phải người đơn giản, ít nhất cậu ta cũng không phải người bình thường. Trước khi câu chuyện cũ còn chưa được vén màn, nếu cưỡng ép cậu ta ở lại sẽ gây ra xung đột.
- Hơn nữa, tôi thấy cậu ta cũng không giống người tùy tiện có thể chết. Đến lúc đó, chúng ta đi tìm cậu ta là được.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và mỗi dòng chữ đều được trau chuốt tỉ mỉ.