(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 36: Lửa Và Kiếm
Những thứ trái dấu thường thu hút nhau. Có những kẻ tanh tưởi mùi máu như Mad đôi khi vô tình vướng phải điều thiện lương quá đỗi, ẩn sau vẻ ngoài thô ráp; lại có những người được coi là thuần khiết như Noan, nhưng tâm trí lại bị mê hoặc bởi thứ tăm tối được che đậy dưới ánh hào quang chói mắt. Mà đó có thực sự là sự thuần khiết không? Hắn không hề có chính kiến hay suy nghĩ đen tối, bởi từ bé đã được nuôi dạy như một con chim trong lồng, chỉ biết những điều người khác muốn hắn biết. So với thuần khiết, thì nó giống sự ngu ngốc hơn, một kẻ ngu ngốc đáng thương.
"Sao ngươi dám nhìn ta bằng ánh mắt đó?" Noan bực tức, hai cánh tay hắn lại bốc cháy hừng hực, ngọn lửa cao quá đầu khi hắn chỉ thẳng tay vào mặt Mad.
Mad không nói gì, gã chán ngán phải tiếp tục cuộc đối thoại vô vị này. Gã dùng nguyện thao là để nhanh chóng kết thúc trận đấu, chứ không phải để kéo dài nó.
"Lắm lời quá đấy." Gã lạnh giọng.
Nguyện thao là cái giá mà cây Tỳ San đặt ra cho những người ký kết thành công, nó là nguồn sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi người, có thể nói là động lực thúc đẩy. Sức mạnh này ăn mòn máu thịt và cả cảm xúc của con người mỗi khi được sử dụng. Thế nhưng, bởi sự mê hoặc vốn có của sức mạnh, con người vẫn bất chấp lao đầu vào. Mad có thân hình to lớn và nhiều cảm xúc mãnh liệt, chủ yếu là sự giận dữ. Gã vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được tất cả những thứ đó, nên nguyện thao trong gã không ổn định. Để tránh tự khiến mình bùng nổ hay gặp phải điều tương tự, gã cần một vật dẫn...
Noan tạo ra một lốc xoáy lửa bao vây lấy Mad, cuốn gã vào giữa trận cuồng phong bão lửa. Mad nằm trong tâm lốc xoáy, những luồng gió cuộn tròn rực lửa. Cái nóng làm gã đau rát, bên cạnh đó còn một mối nguy hiểm khác: không khí đang bị rút cạn.
Mad ngộp thở, gã phải hít lấy từng ngụm dưỡng khí để cố giữ vững. Đầu óc gã choáng váng, lồng ngực quặn thắt. Phải thoát ra khỏi đây, gã nhất định phải thoát ra khỏi đây.
Mad vào thế, giơ kiếm lên ngang vai. Như đã nói trước đó, Mad cần một vật dẫn để phóng thích nguyện thao trong người, và vật đó chính là thanh kiếm này. Các vật dẫn thường là vũ khí, mà kiếm là thứ cơ bản nhất. Mad cố hít một hơi thật sâu, phổi nở rộng hết mức để thu thập được nhiều dưỡng khí nhất có thể. Và với một vết chém mạnh, gã cắt đôi cơn lốc lửa theo chiều dọc. Chớp lấy thời cơ, Mad ào ra ngoài.
Noan bị làm cho bất ngờ. Kiếm bình thường không thể nào chém được lửa, đó là lẽ thường tình, nhưng những thanh kiếm được truyền nguyện thao thì khác. Chúng sắc bén đến mức có thể cắt đứt cả nước và không khí. Điều đó làm hắn tức điên lên được.
Mad vẫn còn đang choáng váng, lồng ngực gã phập phồng, vui mừng như cá gặp lại nước. Gã mệt mỏi nhưng vẫn sẵn sàng cho đợt tấn công tiếp theo của Noan. Hắn ta chắc cũng nghĩ tương tự, bởi không hề chừa cho gã chút thời gian nghỉ ngơi mà ngay lập tức nhào đến. Cả hai lại tiếp tục lao vào nhau, Mad tung ra những chiêu vội vàng, như thể muốn nhanh chóng kết liễu Noan. Đằng xa, một đám lính đông đảo đang chạy lại gần.
Noan dai như đỉa đói, hắn cứ bám riết lấy Mad mà chẳng hề để tâm đến viện binh của mình đang chạy tới. Xung quanh hai người họ cũng có những trận chiến khác, phần thắng chủ yếu nghiêng về phía binh lính với lực lượng đông đảo và vũ khí đầy đủ. Xác chết nằm la liệt, đôi khi chất chồng lên nhau, có lúc Mad còn vấp phải họ. Mùi tử thi cháy khét, hắc nồng từ những ngôi nhà vẫn còn đang cháy, váng vất nơi đầu mũi gã. Quay lại với trận chiến nảy lửa – theo đúng nghĩa đen – của Mad và Noan, hai bên không ai chịu nhường ai, nhưng chung quy lại thì Mad chiếm ưu thế rõ rệt.
"Cầu lửa!" Noan hô lên.
Từ hai lòng bàn tay và khuôn miệng đang phồng lên thổi của hắn, lửa bùng lên trong không khí, theo dòng bay tới Mad. Dòng lửa đỏ bao lấy gã, giống như lốc xoáy lửa nhưng có hình dạng quả cầu tròn, khiến gã không còn đường lui.
Chân Mad bốc cháy dữ dội, gã hoảng hốt khi quả cầu có xu hướng bay lên. Không khí lại lần nữa bị rút cạn, và hai chân của Mad thì bỏng rát. Gã lại chém đứt đôi quả cầu để thoát ra, rồi lăn lông lốc trên nền đất vì cặp chân bỏng rộp. Noan thừa thắng xông tới, nhưng Mad cũng không vừa, cả hai lại quần nhau một hồi, thầm mong kẻ kia sẽ là người gục xuống trước.
Lửa của Noan sắp hết rồi, Mad có thể thấy rõ điều đó. Những quả cầu, những ngọn lửa của hắn không còn dày đặc và hừng hực như lúc đầu nữa. Thế nhưng, chúng vẫn rắc rối và khó chịu không kém.
Mad chớp được thời cơ, gã ra tay chém Noan, quật hắn ngã xuống đất. Vết chém sâu hoắm chạy thẳng một đường dài từ vai trái đến rìa bụng phải. Tạm thời hắn sẽ không thể nhúc nhích được.
"Kết thúc rồi." Giọng Mad trầm đục trong những hơi thở gấp gáp, gã đã mất quá nhiều sức lực cho trận chiến này.
"Còn chưa xong đâu!" Noan gào rú, hắn vẫn cố chấp phun lửa về phía Mad. Ngọn lửa khá lớn nhưng đường đi dễ đoán.
Thật đấy, hắn không còn chiêu nào khác sao? Mad mệt mỏi giơ kiếm lên, gã định dập tắt ngọn lửa và kết liễu Noan trong một chiêu, trước khi đám lính kia kịp đến nơi. Nhưng rồi dự định của gã tan biến, ngọn lửa của Noan đã mất hút trước khi chạm tới gã.
"Cái quái gì…" Mad nhăn mặt, gã không hề vui vẻ vì nhận được một sự kiện bất ngờ kiểu này.
"Mad..."
Mad nghe thấy có ai đó đang gọi mình, gã quay ngoắt lại và bắt gặp một khuôn mặt không thể quen thuộc hơn.
"Kei?" Gã lầm bầm.
Con bé đang chạy về phía gã, và cả Sigurd, Drake, Serena nữa. Bọn họ sao lại tập trung lại đông thế này?
"Serena?" Belle chạy lại chỗ em gái, ả gặng hỏi: "Sao em còn chưa rời khỏi đây?"
Đối diện với sự lo lắng của chị mình, Serena chẳng thể nói tròn vành rõ chữ. Vốn dĩ cô luôn là một người nhút nhát.
Nhìn đám lính đông nghịt đã bao vây lấy cả bọn, trong Serena trào dâng một sự can đảm chưa từng có. C�� xin lỗi Belle trước khi gạt tay ả ra và đi đến trước mặt đám lính.
"Ta là Serena Rosie Beli, con gái của lãnh chúa Beli và là người các ngươi cần tìm." Serena bỏ mũ trùm xuống, cô nói lớn để mọi người nghe thấy.
"Ta sẽ theo các ngươi quay về, vậy nên hãy chấm dứt mọi chuyện ở đây." Giọng Serena kiên định và kiêu ngạo hết mực, đến cả cô cũng không biết mình có thể nói chuyện bằng giọng đó.
"Em đang nói gì vậy?" Belle định nhào đến chỗ Serena nhưng bị Sigurd chặn lại. Hắn lắc đầu, ra hiệu Belle hãy cứ ở yên đây mà xem.
"Tiểu thư Serena…" Tên lính đi đầu bước lên trước, hắn nhìn xuống cô gái đang đứng vững không chút lung lay. Hắn quát: "Sao ngươi dám giả mạo tiểu thư Serena?"
"Hả?" Serena rụt cổ lại, cô không hiểu…
"Tiểu thư đã gặp tai nạn và bỏ mạng bốn ngày trước rồi." Tên lính nói tiếp, giọng hắn như đang thông báo một bản án.
Serena chấn kinh, cô lùi ra sau và chạm phải người Mad. Có thể cô vẫn chưa hiểu được gì, nhưng Mad đã hiểu hết rồi. Cô có thể cảm nhận điều đó qua sắc mặt tối sầm của gã.
"Phân nhau ra mà giúp tên Tiên này đi!" Tên lính ra lệnh cho đám cấp dưới, chỏm ria mép dưới mũi lung lay khi hắn thở dài tỏ vẻ mệt mỏi.
Belle run rẩy, ả nghe thấy rõ mồn một từng nhịp tim đập thình thịch nơi lồng ngực trái, kéo theo là hàng loạt triệu chứng mà ả không thể gọi tên. Đầu óc ả choáng váng, bao tử co thắt lại, mồ hôi thì cứ thế túa ra, ướt đẫm trán và hai lòng bàn tay đầy bụi bặm. Ả sợ hãi. Tên lính mặc bộ giáp vàng choé đang oang oang cái mồm ở đằng kia, ả nhận ra hắn. Hắn chính là kẻ đã đẩy ả vào cơn ác mộng không hồi kết tại làng Gras này.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, giữ nguyên giá trị nguyên tác và tinh thần câu chuyện.