(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 31: Biển Lửa Đỏ
Làng Gras giờ đây đã biến thành biển lửa, những đám cháy lớn nhỏ tỏa ra sức nóng mãnh liệt, khiến cả vùng sáng rực. Những ngọn lửa đỏ rực nhảy múa trên các ngôi nhà san sát, trên đồng cỏ và những con đường, như đang cười ngả nghiêng trước sắc đỏ chói chang mà chúng vừa tô điểm thêm.
Mad chạy qua những ngôi nhà đầy tiếng la hét, những kẻ khốn khổ bên trong li��n tục đập cửa đòi ra ngoài. Những thanh chốt cửa rung lên bần bật sau mỗi cú đập mạnh từ bên trong, nhưng vẫn kiên cố nằm im, tàn nhẫn lắng nghe tiếng gào thét và than khóc tuyệt vọng của những người mắc kẹt.
Con đường dưới chân Mad rực cháy, khiến lòng bàn chân gã râm ran nóng rực, và cả lồng ngực trái gã cũng vậy. Gã phải ra quyết định.
"Belle, mở chốt thả họ ra ngoài." Mad ném cho Belle một cây gậy mà gã vừa nhặt được, muốn ả dùng nó để đẩy khúc gỗ chắn ổ khóa cho rơi xuống.
Belle bắt được cây gậy, nhưng thay vì giải cứu những người dân làng ngay lập tức, ả lại chần chừ một cách khó hiểu. Mad không phải là người thích lo chuyện bao đồng theo kiểu này. Gã là người tốt, chắc chắn rồi, nhưng không phải theo kiểu sẽ đứng ra làm người hùng giải cứu đám đông khốn khổ xung quanh.
Mad đọc được trên mặt Belle sự hoài nghi và bối rối. Gã biết ả nghĩ gì, và gã ghét suy nghĩ đó, dù cho nó có là sự thật. Chết tiệt, họ không có thời gian nữa.
"Bọn họ sẽ giúp chúng ta." Gã bỏ lại một câu nói lửng lơ rồi quay đi làm vi���c mình cần làm.
Mad phá khóa một ngôi nhà, có vẻ như là một nhà trọ, và ngay lập tức đám người bên trong tràn ra ngoài như nước lũ. Bọn họ dơ bẩn, lem luốc, người đầy mùi khói và ho sặc sụa như sắp tắt thở. Phải mất một lúc thì họ mới để ý đến Mad và nhận ra gã vừa cứu mạng mình.
"Nếu muốn hóa kiếp nhanh thì cứ chạy một mình, còn muốn sống sót thì hãy cứu thêm những người khác và dẫn họ đi cùng." Mad nói, không giải thích nhiều mà để bọn họ tự hiểu.
Cũng may những người này đều thông minh, họ chỉ mất vài phút để quan sát xung quanh và hội ý với nhau trước khi ra quyết định. Họ nhìn Mad, gật đầu rồi cả đám tách ra đi cứu người. Cũng phải thôi, đó là lựa chọn duy nhất lúc này rồi. Khắp làng đâu đâu cũng là lính canh, người trong đây không chết vì bị cháy thì cũng chết vì bị giết nếu cứ thế mà lao ra ngoài.
Mad lại quay về với vòng lặp phá cửa và hăm dọa. Sau mỗi ổ khóa bị phá vỡ, cơn bực tức trong Mad lại như tăng cao một bậc. Gã tức giận, rõ là vậy.
Bọn lính chết tiệt kia định thiêu sống hàng trăm ngư��i ở đây, chúng nhốt họ như những con súc vật không hơn không kém và châm lửa dễ dàng như châm một điếu thuốc. Còn mấy đoàn lính tháo chạy kia nữa, đó không phải là tập hợp bắt người hay bất cứ điều gì, mà chỉ là một lệnh triệu tập để những tên lính đó rời khỏi cái lồng lớn này.
Rốt cuộc thì cuộc trốn chạy lại biến thành tháo chạy. Khốn thật.
"Mẹ kiếp, tôi đang cứu những người này! Có ngừng gào rú để tôi làm việc được không hả?" Belle quát nạt, tạm hài lòng khi những tiếng đập cửa không còn làm phiền mình nữa.
Cây gậy mà Mad đưa cho ả phát huy rất tốt công dụng của nó. Ả chỉ cần dùng sức và nện thật mạnh vào đầu khúc gỗ là nó sẽ tự rơi xuống, tất nhiên là không phải lúc nào mọi chuyện cũng dễ dàng như vậy. Những ngôi nhà chứa đầy những người hỗn loạn cứ liên tục đẩy cửa, làm kẹt cứng chốt cửa và trì trệ công cuộc giải cứu của Belle. Thật không may là khu nhà thổ đầy rẫy những ngôi nhà như thế. Belle cũng chẳng hiểu tại sao mình lại chạy đến đây để cứu họ nữa, vì cùng cảnh ngộ chăng?
Serena, mong là cô ấy không sao. Nhưng tại sao Belle lại phải quan tâm cô ta nhỉ, vốn dĩ hai người họ đâu thân thiết đến mức đó. Từ cái hồi ả vẫn còn là Natasha ở lâu đài nhà Beli thì cả hai cũng không qua lại gì nhiều, đó là còn chưa kể đến mẹ của ả và mẹ của Serena không ưa nhau chút nào. Tóm lại, dù lý do có là gì đi nữa thì cũng đều không đủ sức thuyết phục cho hành động và sự quan tâm bất thường của ả. Hay là đằng sau còn có một động cơ nào khác…
Những suy nghĩ ngổn ngang khiến động tác tay của Belle chậm lại, cũng có thể là vì ả đã mệt nên những cú nện gậy không còn mạnh mẽ như lúc đầu. Thế nên dù cho ả có đập bao nhiêu thì khúc gỗ chắn vẫn không chịu rơi xuống.
"Chết tiệt thật." Belle làu bàu, trút cơn bực tức của mình vào những cú đập gậy mạnh hơn.
Ả cứ thế miệt mài phá cửa mà không nhận ra rằng những tiếng khóc thút thít bên trong đã tắt ngúm từ đời nào. Đến lúc ả chú ý đến điều đó thì có một thứ khác làm phân tán sự quan tâm của ả. Giác quan mách bảo Belle có ai đó đang đứng đằng sau mình, có lẽ là ở khá xa ả.
Belle quay ngoắt lại, nhanh đến mức khớp cổ ả đau như suýt bị trật. Rồi một cơn ớn lạnh chạy qua sống lưng của ả. Đúng là có người đứng ở đằng đó, cách ả khoảng hai ngôi nhà. Điều quan trọng là, đó chính là người phụ nữ trong bộ đôi Tiên lúc nãy ả nhìn thấy. Nếu ả nhớ không nhầm thì cô ta tên Krilla.
"Con chuột nghe lén." Cô ta nói, giọng điệu bình bình không chút cảm xúc.
Krilla ném về phía Belle một quả cầu lửa, khiến ả không kịp chạy trốn, chỉ đành ngồi thụp xuống né tránh. Quả cầu màu đỏ đó bay sượt qua đỉnh đầu Belle rồi dừng chân tại một ngôi nhà xấu số, vài giây sau nó thiêu rụi cả ngôi nhà.
Belle phớt lờ đi cơn bỏng rát sau lưng và mùi thịt cháy trong không khí, ả kiềm lại cơn buồn nôn, đè nén nó xuống tận đáy dạ dày. Đối mặt với một cá thể Tiên đáng sợ, ả phải làm gì để thoát thân? Mad dường như đang ở đường bên kia…
Một quả cầu lửa nữa lơ lửng trên lòng bàn tay Krilla, cô ta lại định ném nó về phía Belle nữa. Nhưng Belle đâu dại gì đứng yên để lãnh nó, ả nhanh chân chạy vào con ngõ nhỏ bên cạnh rồi điên cuồng lao đi.
Belle chạy vào con ngõ nhỏ, ả không có kế hoạch gì cụ thể mà chỉ cứ thế chạy thôi. Đằng sau, không có tiếng bước chân đuổi theo nhưng ả biết Krilla sẽ không buông tha, cô ta chỉ lẩn khuất đâu đó quanh đây thôi. Ví dụ như… bên trên.
Có vẻ như trong thời khắc sinh tử, giác quan của con ngư��i sẽ nhạy bén hơn, Belle đã đoán đúng khi ngẩng mặt nhìn lên. Krilla đứng trên nóc một ngôi nhà, hiên ngang trên những ngọn lửa cháy hừng hực dưới chân mình.
Da gà Belle nổi khắp người, cảnh tượng đó quả thật rất ấn tượng nhưng không phải là thứ ả muốn thấy lúc này. Chẳng biết lấy can đảm từ đâu, Belle dồn lực, ném cây gậy về phía Krilla. Cây gậy trúng một bên vai của cô ta rồi rơi xuống đất. Trò trẻ con đó chẳng ăn thua gì, nhưng nó đã làm Krilla điên lên. Belle thấy cô ta cau mày lại ngay lập tức.
Belle lại chạy trong vô vọng, ả gần như đã đầu hàng khi Krilla lao từ mái nhà xuống chỗ ả. Âm thanh va chạm rất lớn, khói bụi bay mù mịt. Rõ ràng là Krilla tiếp đất không hề nhẹ nhàng. Có điều, Belle không hề nằm dưới chân cô ta hay bất cứ đâu gần đó. Ả đã dịch chuyển ra xa khỏi đó từ bao giờ.
Mad từ đâu lao tới và kịp thời cứu ả trong tích tắc. Gã bế ả trên tay, giữ vừa đủ chặt để không làm rơi hay làm đau ả. Nhìn từ dưới lên, gã còn trông đẹp hơn bình thường. Và trong khoảnh khắc, ả ngây người ra.
"Cô còn đơ ra đó làm gì nữa? Xuống khỏi người tôi mau." Mad phá tan khoảnh khắc "kỳ diệu" ấy bằng một giọng điệu cộc cằn, và Belle lúng túng tụt xuống khỏi người gã.
Mad đứng đối mặt với Krilla, ánh mắt cau có của cả hai giao nhau đầy thách thức. Tiên à? Lâu lắm rồi gã mới lại chạm trán với chúng.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.