(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 2: Tóc Đỏ
Dưới đêm trăng tròn sáng tỏ, mái tóc đỏ xoăn lọn sóng của cô nhóc ánh lên rực rỡ như một đốm lửa tàn. Đôi mắt đen lay láy, tối tăm, trống rỗng của con bé cứ thế mở trân trân, như xoáy thẳng vào sự bất an đang cồn cào trong lòng Mad.
Trong tình thế bốn mắt nhìn nhau lúc này, điều tồi tệ nhất có lẽ là mọi bí mật của Mad dường như đã bị cô nhóc kia nhìn thấu, bao gồm cả chuyến đi săn vừa rồi.
"Ngài là quỷ?" Con bé lên tiếng, giọng nói the thé của nó xé toang không gian thinh lặng đang bao trùm.
Chết tiệt. Nó đã ngồi đó bao lâu rồi vậy?
"Ta không thích danh xưng đó." Mad bình tĩnh đáp, cố giấu đi vẻ bối rối của mình. Từ bao giờ mà gã lại bất cẩn vậy chứ? Đáng lý ra gã phải khảo sát bãi săn trước mới phải.
Con bé vẫn ngồi đó, đôi mắt to tròn, đen lay láy, chiếm gần phân nửa khuôn mặt gầy guộc của nó, tiếp tục nhìn Mad chòng chọc. Thú thật, Mad thấy có hơi rợn.
"Vậy… Ngài quái vật?" Sau một hồi im lặng, con bé hỏi.
Không có tiếng trả lời. Nói sao nhỉ? Mad không ghét cái tên này lắm. Và con bé cũng chẳng tỏ ra chút sợ sệt nào.
"Ngài sẽ ăn thịt tôi sao?"
"Ta không nghĩ mình thích ăn thịt người." Mad thở dài, một tiếng thở dài đầy bất mãn. Gã chưa bao giờ thích trẻ con.
"Ngài ăn thịt đồng loại? Tại sao vậy?" Con bé vẫn hỏi, không chớp mắt lấy một lần.
Mad rời mắt khỏi cặp hố đen đang chực chờ bóc trần mình. Dù vậy, tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, con b�� vẫn ngồi đó, nhìn gã chằm chằm.
"Có lẽ là vì nó hợp khẩu vị của ta. Vả lại nó cũng dễ tiêu hóa nữa." Mad nhún vai, tay mân mê chuôi thanh kiếm sắt dắt sau lưng.
Gã tự hỏi, hành động này có giống như đang uy hiếp không nhỉ? Nếu có, gã mong cô nhóc kia biết điều mà ngậm miệng lại, gã không thích phải động tay với trẻ con. Nhưng gã có thể mong gì hơn ở một đứa con nít chứ? Bản tính của chúng vốn dĩ là tò mò mà. Có điều, hình như cô nhóc này không biết sợ là gì thì phải, dù cho là người trưởng thành cũng chưa chắc đã đủ bình tĩnh để chất vấn một kẻ… quái vật như Mad.
"Ý ngài là thịt đồng loại lôi cuốn ngài hơn sao?" Con bé hỏi, thêm một câu hỏi thừa thãi nữa.
Mad chẳng buồn trả lời, gã đã quá chán ngán chuyện này rồi. Bây giờ gã có hai lựa chọn: một là yên lặng rời khỏi đây và hành xử như chưa từng có chuyện gì xảy ra; hai là phải tìm cách bịt miệng con bé kia để nó không rêu rao chuyện gã muốn giấu khắp nơi. Nhìn cách hành xử của con bé, gã tin rằng mình có thể tự tin chọn vế thứ nhất.
"Thôi đi…" Mad quyết định cắt đứt cuộc trò chuyện nhưng gã chẳng thể hoàn thành dự định đó khi con bé vẫn chưa có ý định ngậm miệng.
"Ngài làm tôi nhớ đến một chuyện. Ngày còn nhỏ tôi bị ngã, thật không may chỗ tôi tiếp đất lại có một mảnh thủy tinh, bắp chân tôi bị nó quẹt phải, để lại một vết rạch dài và xẻo đi cả một mẩu thịt to bằng ngón tay cái. T��i cứ thế ngồi yên tại chỗ, nhìn chăm chăm vào mẩu thịt rớm máu nằm trên mặt đất. Rồi tiếp theo ngài biết tôi đã làm gì không?"
Mad liếc mắt sang, rồi bắt gặp ánh mắt con bé. Nó không hề tỏ ra chút hào hứng nào khi gã tỏ ra quan tâm đến câu chuyện.
"Tôi nhặt mẩu thịt đó lên và ăn nó." Không đợi Mad đáp lại, con bé tự đưa ra câu trả lời.
"Vị của máu tươi và mùi tanh nồng tràn ngập trên đầu lưỡi như đang thôi thúc tôi thử nhai mẩu thịt ấy... Sau đó tôi phun nó ra. Có vẻ như tôi không hợp với thịt người."
Mad thoáng chốc đơ người, cặp chân mày sắc bén bất giác cau lại.
Con bé này dị thật. Nhưng chẳng hiểu sao gã lại cảm thấy câu chuyện rất cuốn hút. Giống như chất giọng mơ màng đầy lười biếng của con nhỏ đã thôi miên gã vậy.
"Có vẻ như khẩu vị của chúng ta không giống nhau." Mad nhún vai, lần nữa dứt mắt ra khỏi vòng vây của sắc đen sâu thăm thẳm phía đối diện.
"Có lẽ vậy." Cô nhóc bắt chước nhún vai theo, duy chỉ có ánh nhìn là vẫn không buông tha gương mặt tối sầm của người kia.
"Tán nhảm thế đ��� rồi, nhóc nên về nhà đi." Mad đuổi.
"Không thể. Tôi không còn nhà để quay về nữa."
Lại một đứa trẻ mồ côi? Một đứa trẻ không nơi nương tựa, khốn đốn và đáng thương. Thật điển hình.
"Vậy thì đến cô nhi viện đi."
"Cũng không được. Người trong làng đã đuổi tôi đi, họ bảo tôi là phù thủy bởi vì màu tóc của tôi." Con bé không chịu buông tha. Nó hạ giọng đầy rầu rĩ, lần đầu tiên trong suốt cuộc trò chuyện.
"Thật nhảm nhí, tóc đỏ không phải là dấu hiệu của phù thủy." Mad chế giễu sự đần độn của lời buộc tội. Không biết mấy mẩu chuyện phiếm kiểu đó đã biến tướng tới đâu rồi.
"Tôi cũng đã nói vậy rồi nhưng họ không chịu nghe, bọn họ thật thiển cận."
"Ta không có hứng thú nghe chuyện đời bi thảm của nhóc. Một đứa con nít thì không nên lang thang trong rừng, vậy thôi."
"Mười bốn." Con bé thốt ra một câu ngắn gọn. Lời nói không đầu không đuôi ấy khiến Mad phải lên giọng hỏi lại.
"Hả?"
"Tôi mười bốn tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa." Con bé bày ra vẻ mặt có vẻ kiên định nhất c��a nó. Trong mắt Mad, nó trông còn ngu ngốc hơn bình thường gấp bội.
Ra vậy. Đúng là một ý nghĩ tức cười.
"Mười bốn thì vẫn là con nít ranh mà thôi, ta không muốn bị dây vào lũ con nít."
"Vậy là ngài sẽ không cho tôi theo?" Con bé bình tĩnh đến phát sợ, nó học đâu ra cái kiểu tự tiện đó vậy không biết.
"Ta có đề cập đến vụ này hả?"
Mad bắt đầu cau có, gã nói bằng giọng bực bội và lại lần nữa xua đuổi thứ phiền phức kia đi. Lần này, gã mạnh bạo hơn.
"Biến đi nhóc con."
Cô nhóc ắt hẳn đã nghe ra chuyển biến trong giọng điệu của Mad, nó thôi không mở to đôi mắt sáng quắc như cú vọ để chòng chọc gã nữa mà thay vào đó là một ánh nhìn thơ ngây, phù hợp với một 'đứa trẻ' hơn.
"Vậy… Ngài có thể dẫn tôi đến một ngôi làng khác không? Ở đó chắc sẽ không có ai biết chuyện của tôi để mà dị nghị."
"Thôi xin xỏ chút lòng tốt từ ta đi. Ta không phải người tốt." Mad chán nản đảo mắt.
Đó là sự thật, Mad không phải người tốt cũng chẳng phải người hùng, gã lại càng không có sở thích làm từ thiện hay giúp đỡ những người yếu thế. Chỉ có kẻ điên mới làm những việc vô bổ đó thôi.
"Nhưng cũng không phải người xấu." Cô nhóc đâm xuyên tâm Mad với một nhận định tưởng chừng rất ngây ngô.
"Ngài đừng lo, tôi sẽ không nói cho ai biết chuyện hôm nay đâu. Mà đúng hơn thì tôi có thấy được gì đâu, tôi đã đi lạc và bất tỉnh trong rừng lúc nào không hay mà." Dường như con bé sợ Mad sẽ vì muốn giữ bí mật mà không giúp mình nên ra sức cam đoan, thậm chí là giả ngây giả ngô nữa.
Thật đấy, trẻ con dạo này đứa nào cũng miệng lưỡi sắc sảo như thế sao?
Chết tiệt, nó nói đúng. Mad tự hỏi có phải con bé có năng lực nhìn thấu tâm can không, bởi dường như gã chẳng thể giấu bất cứ thứ gì khỏi nó.
Đúng là không thể nào ưa con nít được. Bọn chúng là loài sinh vật tham lam, ích kỷ và cực kỳ phiền phức. Mad nghĩ tốt nhất là mình nên ném cục nợ này đi càng sớm càng tốt. Thế là gã gật đầu.
Bản dịch này được xuất bản độc quyền trên nền tảng truyen.free.