(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 42: Thành viên mới "Vô Cực"
Trong cung điện lộng lẫy, Tiên Anh Minh ngồi trên chiếc ghế đá, hai tay đan vào nhau, khuỷu tay chống lên mặt bàn, tựa cằm, thở dài lầm bầm:
“Không biết có được không.”
Tiên Anh Minh thấp thỏm lo lắng, cảm xúc rối bời không yên. Nếu vai diễn thành công thì không sao, nhưng nếu thất bại... hắn không dám nghĩ đến cảnh gia đình bị bắt cóc, bị đem ra đe dọa.
“AAAA! Lũ khốn kiếp!” Hắn ngửa mặt lên, hai tay ôm chặt lấy tai, hét lên một tiếng thật dài, trút hết bực dọc trong lòng.
Hắn lại đưa hai tay bịt kín miệng, thở hắt ra một hơi. Giọng khàn khàn, hắn cằn nhằn:
“Tất cả là tại viên đá này, tất cả là tại nó... Nếu không phải vì nó, mình đâu đến nỗi bị dồn vào đường cùng, phải sống chui sống lủi thế này.”
Thật sầu não... Tiên Anh Minh lại thở hắt ra. Nỗi sầu hận trong lòng vơi đi đôi chút, đầu óc hắn trở lại minh mẫn, bắt đầu suy nghĩ về cuộc sống sắp tới.
Nếu vai diễn thành công, hắn sẽ phải đợi trong không gian này ít nhất một tuần, sau đó mới có thể ra ngoài, chính thức từ giã người thân và bắt đầu một cuộc đời mới.
Trong trường hợp thứ hai, nếu thất bại, qua cuộc nói chuyện với siêu phàm giả Dung Vũ, hắn cũng biết được rằng nhân cách của những người này không quá tệ, ít nhất sẽ không làm hại đến người nhà hắn.
Dù thất bại hay thành công, cuối cùng hắn vẫn phải từ biệt gia đình, sống với một thân phận hoàn toàn mới – một cuộc đời ẩn dật.
Kể từ khi trở thành chủ nhân của viên đá này, cuộc sống của hắn trở nên đen đủi khôn tả.
Chỉ mới hơn một tuần trôi qua, nhưng cái chết đã lướt qua hắn như một cơn gió, thỉnh thoảng lại vờn quanh.
Thật lạnh lẽo và đáng sợ biết bao!
Tiên Anh Minh thở dài, ngả người ra sau ghế, nhìn lên trần cung điện, lầm bầm:
“Tổ chức ‘Hắc Ám Cửu Thiên’ của mình cũng nên tụ họp lần hai thôi chứ. Thời gian cũng đã trôi qua hơn một tuần rồi.”
Nhưng trước hết, hắn phải chuẩn bị vài thứ... Tiên Anh Minh nghĩ, mình cũng cần dò hỏi chút tin tức về “vật nguyền rủa” hoặc thuê người luyện chế thuốc.
Thế nhưng, với thân phận hiện tại, việc hỏi han những tin tức như vậy thật đáng ngờ, thậm chí còn khiến hắn bị lộ tẩy, cho ba người kia biết rằng chẳng có vị “Thần” nào cả. Vị “Vĩnh Hằng” mà họ tôn sùng, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ chân ướt chân ráo bước vào con đường siêu phàm mà thôi.
Chính vì thế, trước khi cuộc họp diễn ra, hắn phải làm hai việc quan trọng. Một là tạo một nhân vật giả (tạm gọi là clone) để thay thế hắn dò hỏi, tìm kiếm... những thứ cần thiết. Hai là củng cố vai diễn “Vĩnh Hằng” trong tâm trí ba người kia. Với cô gái “Công Lý”, vai diễn này đã quá hoàn hảo, nhưng còn hai người còn lại, hắn không rõ vai trò của “Vĩnh Hằng” trong tâm trí họ ra sao.
Nghĩ đi nghĩ lại, đây chẳng khác nào một trò chơi nhập vai. Hắn có hai tài khoản: một dạng VIP server, và một cái dùng để giả danh tân binh xuống chơi với đám "level thấp"... À không, phải nói là một tân binh giả danh VIP server mới đúng... Tiên Anh Minh gượng cười một tiếng.
Đầu tiên chính là tạo một nhân vật giả. Việc tạo clone này, hắn đã nghĩ đến từ trước, ngay khi đọc xong hết số sách thuốc ở lâu đài phía Đông.
Trên mặt bàn đá, một con ma nơ canh xuất hiện. Thân thể nó làm bằng nhựa trắng, cao hơn bốn mét, vừa vặn với chiều cao trung bình của thế giới ba người kia.
Tiên Anh Minh gật đầu hài lòng, sau đó thử điều khiển con ma nơ canh xem nó hoạt động có cứng nhắc không.
Con ma nơ canh cử động chân phải trước, rồi đến chân trái, cùng lúc đó hai tay cũng chuyển động theo.
Con ma nơ canh được Tiên Anh Minh điều khiển đi dạo một vòng quanh bàn một cách uyển chuyển, không hề cứng nhắc, rất mượt mà. Nếu được khoác thêm quần áo và che đi khuôn mặt, thật khó mà nhận ra đó chỉ là một hình nộm vô tri.
Tiên Anh Minh đưa tay xoa cằm, ngắm nhìn nhân vật giả này một hồi lâu. Hắn nhíu mày, rồi lại giãn ra, lầm bầm:
“Nên cho nó mặc trang phục gì đây?”
Tiên Anh Minh đang phân vân nên để nhân vật này là nam hay nữ, để chọn trang phục phù hợp với giới tính. Hắn chợt nhớ ra, thành viên tổ chức hiện tại có ba người, gồm hai nữ một nam, mà hắn vẫn chưa thấy cân bằng lắm.
“Được rồi, nó sẽ mang giới tính nam.” Tiên Anh Minh quyết định.
Một bộ vest kẻ sọc xanh tím, hơi ngả về màu tối một chút, bên trong là chiếc sơ mi trắng quen thuộc, kèm theo cà vạt xanh dương.
Để tăng thêm vẻ cao quý cho nhân vật, Tiên Anh Minh biến hóa ra một chiếc áo bào xanh dương bóng bẩy, khoác lên người hình nộm.
Cũng khá đấy chứ... Tiên Anh Minh nở nụ cười hài lòng với khả năng phối đồ của mình, khẽ nói:
“Cuối cùng là chiếc mặt nạ.”
Vừa dứt lời, trước mặt hắn xuất hiện một chiếc mặt nạ trắng xóa lấy từ lâu đài phía Đông.
Tiên Anh Minh điều khiển chiếc mặt nạ đeo lên khuôn mặt ma nơ canh, rồi biến hóa những sợi tóc đen phủ lên đầu nó, vuốt gọn ra sau.
Bề mặt chiếc mặt nạ bắt đầu biến đổi, một hình ảnh mô phỏng dải ngân hà với những tia sáng trắng vàng tỏa ra từ trung tâm. Ngoài dải ngân hà, một màu đen làm nền cho chiếc mặt nạ, khiến nó trông tựa như một thiên hà thu nhỏ.
Để tránh lộ ra phần thân nhựa, Tiên Anh Minh biến hóa ra một lớp da giả, phủ lên toàn bộ cơ thể ma nơ canh.
Mọi chi tiết đã hoàn thành, Tiên Anh Minh quan sát nhân vật giả một lượt, thầm nghĩ:
Đến cả mình còn không nhận ra, thì ba người kia càng không thể phát hiện ra sơ hở của con ma nơ canh này.
Nên đặt biệt danh cho nó là gì đây? Thôi, cứ đặt đại một cái vậy.
Tiên Anh Minh ngắm nhìn nhân vật giả, tuyên bố:
“Mình sẽ lấy ‘Vô Cực’ làm danh xưng.”
Xong xuôi việc nhân vật phụ, giờ đến việc thứ hai... Tiên Anh Minh lại rơi vào trầm tư, không biết làm thế nào để củng cố và nâng cao vai trò của vai diễn “Vĩnh Hằng” trong tâm trí hai người còn lại.
Nghĩ một hồi lâu mà vẫn chưa tìm ra cách nào, Tiên Anh Minh đành thở dài, khẽ nói:
“Thôi đành để thời gian củng cố địa vị vậy.”
“Vậy thì nên bắt đầu tụ họp.” Tiên Anh Minh dùng quyền năng truyền một câu nói đến ba đồ vật đại diện cho ba người.
...
Trong lớp học của “Tinh Linh”, Selina đang ngồi nghe giảng thì bỗng một câu nói vang lên trong đầu cô:
“Hãy khẩn cầu, khi ngươi muốn tham gia tụ họp.”
Ngài “Vĩnh Hằng”! Thời gian tụ họp đã đến rồi, nhưng mình lại đang trong giờ học, làm sao bây giờ...? Selina rối loạn tìm cách trốn tiết.
Đành liều một phen... Cô gật đầu hạ quyết tâm.
Hơi thở Selina trở nên nặng nề, dường như thân thể cô sắp sụp đổ. Cô vội đưa tay đỡ lấy khuôn mặt, khom người gần xuống mặt bàn, cố gắng làm cho tiếng thở mình to hơn.
Đúng như cô mong đợi, thiếu nữ “Tinh Linh” Edna Ani ngồi bàn bên cạnh nhận thấy hành động khác thường của cô, liền lo lắng hỏi:
“Làm sao vậy Selina Xarus?”
Tuyệt!... Trong lòng Selina vui mừng khôn xiết, nhưng bên ngoài cô vẫn tỏ ra khó thở, mệt mỏi. Cô nằm rạp xuống mặt bàn, nhỏ giọng yếu ớt nói:
“Không có gì đâu, mình chỉ mệt một chút thôi.”
“Cái gì mà mệt một chút, mình thấy cậu sắp ngất đến nơi rồi ấy chứ!” Edna Ani không yên, đưa tay đặt nhẹ lên lưng Selina, vỗ nhẹ đôi cánh, rồi đứng dậy rời bàn, hướng về phía thầy giáo đang đứng trên bục giảng gọi lớn:
“Thầy ơi! Em có chuyện muốn nói.”
Trên bục giảng, một “Tinh Linh” tuổi già đang viết nội dung bài giảng lên bảng. Nghe được tiếng gọi, thầy liền quay người về phía có tiếng nói, hỏi:
“Có chuyện gì thế Edna Ani?”
“Thưa thầy, em cảm thấy bạn Selina Xarus sức khỏe không được ổn cho lắm. Em nghĩ nên đưa bạn ấy về nhà nghỉ ngơi.” Edna Ani trình bày ngắn gọn với thầy giáo về tình hình của Selina Xarus.
Đúng rồi, đúng rồi, cậu làm tốt lắm, Edna thân yêu... Selina lấy hai tay úp mặt, che đi nụ cười khoái trá đang nở trên môi.
Thầy giáo “Tinh Linh” và vài học sinh khác đưa mắt nhìn về phía Selina. Thấy cô đang gục xuống bàn học, trông như sắp ngất đến nơi.
Thầy giáo suy nghĩ một lát, rồi gật đầu với Edna Ani, đưa ra hướng giải quyết:
“Edna Ani, em hãy đưa bạn Selina Xarus về nhà, rồi đến Tòa “Thuốc” trình bày về tình trạng sức khỏe của Selina để lấy thuốc cho bạn uống.”
“Dạ vâng ạ.” Edna Ani gật đầu với thầy giáo, đỡ Selina dậy, khẽ nói:
“Mình mang cậu về.”
Tuyệt quá, nhanh lên nào, kẻo muộn giờ tụ họp mất... Trong lòng Selina hơi lo lắng, nhưng bên ngoài cô vẫn lắc đầu, giọng nói đầy mệt mỏi:
“Không cần đâu, em vẫn muốn ở lại học nốt tiết của thầy.”
“Cậu có sức đâu mà học, sắp ngất đến nơi rồi!” Edna Ani khuyên nhủ.
Thầy giáo đứng trên bục giảng nghe được lời nói đó, trong lòng cảm động, ánh mắt trìu mến nhìn Selina, ôn tồn khuyên nhủ:
“Edna Ani nói đúng đấy. Em hãy về nhà nghỉ ngơi trước đi. Khi nào cảm thấy khỏe thì quay lại học cũng được.”
“Đưa bạn về đi, Edna Ani.” Thầy giáo nói với Edna Ani.
“Vâng.” Edna Ani nhấc Selina dậy, xòe đôi cánh, bay thẳng ra khỏi lớp học, hướng về nơi ở của Selina.
...
Edna Ani đưa Selina đến trước một quả cầu gỗ lớn, mở cửa trên quả cầu rồi bay vào trong.
Đây là nhà của Selina. Căn nhà của cô là một quả cầu gỗ, giống như rất nhiều “Tinh Linh” khác cũng chọn quả cầu gỗ làm nơi ở của mình.
Edna Ani đưa Selina vào bên trong, đặt cô nhẹ nhàng lên giường, khẽ nói:
“Cố gắng chịu đựng một chút, mình đi lấy thuốc cho cậu.”
Edna Ani quay người, định xòe đôi cánh bay ra ngoài, thì tiếng nói yếu ớt của Selina cất lên:
“Không cần đâu, mình đã xin sẵn liều thuốc đó rồi.”
“Hả?” Edna Ani khó hiểu, quay người lại hỏi Selina: “Cậu đã có thuốc rồi sao?”
Selina nằm trên giường, nhìn cô bạn mình, khẽ gật đầu, rồi vươn tay chỉ vào ngăn bàn, chậm rãi nói:
“Mình đã xin thuốc sẵn rồi, chỉ là hôm nay đi học vội quá nên chưa kịp uống. Nó vẫn nằm trong ngăn bàn, cậu lấy giúp mình được không?”
“Được.” Edna Ani ngây thơ tin lời Selina, bước tới chiếc tủ, kéo ngăn bàn, lấy ra một lọ thuốc màu lục, đưa cho Selina, rồi nói một câu trước khi bay trở về lớp học:
“Cậu uống đi nhé, mình quay lại lớp đây.”
Selina nhận lấy liều thuốc, gật đầu với Edna Ani. Thấy cô bạn đã bay ra ngoài và đóng cửa, cô liền bật dậy với thân hình tràn đầy sức lực, giọng điệu vui sướng, khẽ nói:
“Thật không ngờ mình diễn xuất đỉnh đến vậy.”
Cô đặt liều thuốc sang một bên, đứng dậy rời giường, hai tay đan vào nhau, ngửa đầu lên cao, ánh mắt đầy mong chờ, nhẹ nhàng, tôn kính tụng niệm:
“Trong tinh không hắc ám, Tồn tại và mãi mãi, Chúa tể thần bí cai quản vận mệnh, Người đứng sau tấm màn đỏ, Ta khẩn cầu ngài, Lấy danh hiệu xưng tên, Vĩnh Hằng!”
“Tôi đã sẵn sàng cho cuộc họp.”
Lời khẩn cầu vừa dứt được vài giây, một tầng sáng vô sắc bao phủ lấy Selina trong chốc lát rồi biến mất, trả lại sự yên lặng cho căn nhà.
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free.