Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 4: Lâu đài nghiên cứu

Tiên Anh Minh nhận ra rằng chỉ cần hình dung thứ mình muốn, nơi này sẽ hiện thực hóa nó y hệt trong đầu hắn. Nhưng qua vài lần thử nghiệm, hắn phát hiện ra một điều: để biến hóa được thứ gì, hắn phải hiểu rõ về nó, ví dụ như thiết kế, chức năng...

Dù có chút thất vọng, nhưng ít ra chỉ cần quay về thực tại, tìm kiếm các bản thiết kế, cơ cấu... của vật phẩm cần biến hóa, thì nơi này vẫn sẽ dựa vào trí nhớ của hắn mà hiện thực hóa chúng. Tiên Anh Minh thở dốc, kích động, nụ cười cứ thế nở trên môi hắn.

Tại sao hắn lại tự nhận mình là chủ nhân nơi đây? Bởi vì khái niệm giữa khẩn cầu và điều khiển hoàn toàn khác nhau. Dù kết quả đều như nhau, nhưng cách thức lại khác biệt. Nếu phải khẩn cầu hay ra lệnh, hắn sẽ phải thốt ra thành lời. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn chỉ là một kẻ phàm trần đang van xin, cầu khẩn một tồn tại đáng sợ nào đó thực hiện mong muốn của mình, và tồn tại ấy có thể làm theo hoặc không. Còn điều khiển lại khác hoàn toàn, nó phải luôn thực hiện theo yêu cầu của hắn, giữa hắn và nó có một mối liên hệ không thể cắt đứt.

Chính vì sự khác biệt này, hắn mới mạnh dạn tuyên bố rằng mình là chủ nhân nơi đây, cho dù hắn vẫn còn mơ hồ không biết liệu ngoài mình ra còn ai có thể vào đây được nữa hay không.

Tiên Anh Minh nghĩ ra một cách để dò xét xem liệu nơi đây có dấu vết của người khác để lại hay không. Hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng ra ánh mặt trời, và sâu hơn nữa là những tia tử ngoại. Hắn nhớ tới định nghĩa về nó mà mình đã học năm vừa qua, mô phỏng từng cơ chế của tia cực tím, sau đó quét ngang sàn cung điện.

Vừa dứt ý niệm, cả cung điện được bao phủ bởi ánh sáng màu tím xanh. Trên người Tiên Anh Minh đã xuất hiện một bộ đồ bảo hộ màu trắng, bởi lẽ ánh sáng này chính là tia cực tím hắn mô phỏng ra; nếu không có bộ đồ bảo hộ, tia sáng này sẽ phá hủy tế bào da, gây ra nhiều bệnh về da.

Tia cực tím thường được cảnh sát dùng để soi dấu vết: vân tay, dấu chân... Từ hiểu biết đó, hắn cũng lợi dụng tia nguy hiểm này để soi tìm dấu vết, tránh phải cúi gằm mặt dùng những phương pháp thô sơ với độ chính xác không cao.

Đúng như mong đợi, được bảo vệ bởi bộ đồ và chiếc kính chống tia UV, Tiên Anh Minh cúi đầu nhìn. Dưới nền cung điện xuất hiện nhiều dấu chân, đều là của hắn, được tia cực tím làm nổi rõ.

Đạt được hiệu quả như ý, Tiên Anh Minh nhấc chiếc xe đạp lên, đạp xe đi một vòng quanh cung điện, đôi mắt hắn không ngừng đảo liên tục tìm kiếm dấu vết. Cung điện rất rộng, khiến Tiên Anh Minh mất khá nhiều thời gian đ��� quan sát hết toàn bộ sàn nhà và các bức tường. Hắn vui vẻ vì không phát hiện dấu vết nào của người khác, nhưng cũng không vì thế mà chủ quan.

Trường hợp một: cung điện phải mất một khoảng thời gian rất lâu mới có thể tự động quét sạch mọi thứ nơi đây. Từ đó suy ra, hiện tại chỉ có hắn mới vào được đây thông qua viên đá quý. Một khả năng khiến hắn cảm thấy phấn khích đến điên cuồng là chỉ có viên đá quý này mới dẫn tới đây, và ngoài hắn ra không ai có thể đặt chân vào. Mặc dù có chút hoang đường, nhưng khả năng này vẫn rất cao.

Trường hợp thứ hai: Cung điện sẽ tự động quét sạch mọi dấu vết khi có người rời đi. Nói cách khác, nếu hắn rời đi, ngay lập tức cung điện sẽ xóa sạch mọi dấu vết hắn để lại.

Vì không có đủ cơ sở để phân tích trường hợp nào có khả năng xảy ra cao nhất, lý trí Tiên Anh Minh vẫn nghiêng về trường hợp hai, bởi cẩn thận vẫn là an toàn nhất.

Hắn thở dài, đưa tay xoa thái dương, thư giãn đầu óc. Nghĩ nhiều làm hắn hơi nhức đầu. Tiên Anh Minh nhắm mắt mô phỏng ra một chiếc ghế nằm, đồng thời tia cực tím và bộ đồ bảo hộ cũng biến mất. Hắn nằm xuống ghế, nhắm mắt thả lỏng, nghỉ ngơi hòng hồi phục chút thể lực. Việc đạp xe, suy nghĩ và mô phỏng quá nhiều thứ đã khiến hắn mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.

Nghỉ ngơi không lâu, Tiên Anh Minh nghiêng người ngồi dậy, mô phỏng một dòng nước nhỏ vẩy vào mặt, không làm ướt quần áo. Hai tay hắn xoa nhẹ khuôn mặt, giúp tinh thần tỉnh táo hơn.

Tinh thần thoải mái, thể lực cũng dần ổn định. Hắn đứng dậy, cầm chiếc xe đạp bên cạnh và hướng về phía tấm gương. Hắn không tiện xóa đi chiếc ghế và những dấu vết khác, tránh xảy ra trường hợp ngoài ý muốn.

Đến gần tấm kính, Tiên Anh Minh dừng lại, dùng chân phải chống xe, rồi nhắm mắt mô phỏng một cánh cửa trên mặt kính. Tấm kính trước mặt, phần đáy liền với nền cung điện. Một tia sáng nhỏ như phát ra từ máy hàn, cắt một khoảng hình chữ nhật vừa đủ để Tiên Anh Minh đi qua trên tấm kính. Vết cắt vừa dứt, phần kính bị cắt lập tức biến thành một cánh cửa mở ra ngoài, tạo thành lối đi vào khu vườn.

Tiên Anh Minh mở mắt ra, đạp xe đi ra ngoài khu vườn, ánh mắt lộ rõ vẻ chờ mong.

Bước ra ngoài, hắn nhìn thấy một con đường to rộng, được trải bằng loại đá quý hiếm. Tiên Anh Minh theo lối đó đi xuống con đường. Khi cách cung điện một đoạn khá dài, hắn dừng xe lại, quay nửa người về sau, ngước mắt nhìn toàn cảnh bên ngoài cung điện, thầm khen một câu:

“Đúng là thật nguy nga và tráng lệ!”

Sau khi quan sát cung điện, hắn rút ánh mắt về, nhìn ngang nhìn dọc khu vườn, rồi nhắm mắt, thử dùng các giác quan để cảm nhận điều gì đó.

“Không có gió, cũng không có âm thanh, nơi đây thật yên lặng, đến nỗi khiến hắn có chút sợ hãi.” Tiên Anh Minh phân tích những thông tin thu thập được từ các giác quan.

Hắn ngẩng mặt nhìn lên trời cao, chăm chú nhìn những đám tinh vân khổng lồ đang bao phủ nơi đây, lẩm bẩm:

“Phải chăng những đám tinh vân kia tác động mà biến nơi này thành ra thế này sao?”

“Phía ngoài những đám tinh vân ấy có thứ gì? Hay chúng đang che giấu điều gì chăng?” Tiên Anh Minh tự đặt câu hỏi về sự tồn tại của những đám tinh vân, sau đó lắc đầu ngừng suy nghĩ. Hắn ngước nhìn lâu đài phía xa kia, rồi theo con đường đá dò đường đạp xe tới đó.

Đi một quãng đường dài, hắn mới giật mình thốt lên, thầm nghĩ không ngờ nơi đây lại rộng lớn đến vậy. Nhi���u loài cây mới mẻ lạ mắt đập vào mắt hắn, chỉ có điều, nơi đây không hề có động vật. Không khí ở đây rất trong lành, thuần khiết. Hắn hít một hơi sâu, cảm giác như tuổi thọ được kéo dài, cả người hắn cảm thấy thoải mái, dễ chịu vô cùng.

Đến gần lâu đài, hắn dừng lại ở một khoảng cách tương đối xa. Thực ra, so với kích thước lâu đài, khoảng cách đó không hề xa. Lâu đài tuy khá to lớn nhưng so với cung điện thì kém xa nhiều, dù độ uy nghiêm thì cũng chẳng thua kém là bao.

Giống như cung điện, lâu đài không có cửa, chỉ có một tấm kính lớn gắn liền ở giữa. Tiên Anh Minh đạp xe tới gần, thay vì biến hóa ra một cánh cửa để đi vào, hắn cẩn thận đứng sát mép kính, nghiêng đầu ngó vào trong, cẩn thận xem liệu có kẻ nào khác ở đây không. Ánh mắt nhìn xuyên thấu tấm kính, hắn thấy bên trong được thắp sáng bởi ánh lửa huyền ảo, ảm đạm bao phủ toàn bộ lâu đài. Có một chiếc tủ đựng đầy sách, bên cạnh nó là một chiếc bàn đá, mặt bàn đặt nhiều món đồ. Quan sát những món đồ bên trên, Tiên Anh Minh có chút sững sờ, trầm ngâm.

Đây là phòng nghiên cứu sao?

Những món đồ vật bên trên chẳng phải là các dụng cụ thường được nhà khoa học sử dụng trong phòng nghiên cứu sao? Nhìn số sách, hắn đoán chúng ghi chép tài liệu gì đó liên quan đến pha chế. Kết hợp với số lượng cây cối trong khu vườn, hẳn đây là nơi chứa nguyên liệu.

Bên trong không có người, cũng không cảm nhận được nguy hiểm, hắn nên vào thử xem sao.

Tiên Anh Minh biến hóa ra một cánh cửa y hệt ở cung điện, đạp xe đi vào. Trái tim hắn đập hơi chậm, tâm trạng thấp thỏm, tinh thần luôn ở trạng thái cảnh giác cao độ, không thể để bản thân bị bất ngờ.

Dừng xe đạp sát tấm kính, Tiên Anh Minh liếc nhìn bao quát không gian bên trong lâu đài một lần nữa. Trong lòng hắn xác nhận đây chính là một phòng “nghiên cứu”.

Nơi đây nghiên cứu, pha chế thứ gì?

Hắn tò mò, ngước nhìn những quyển sách trên kệ tủ, muốn cầm chúng lên đọc, nhưng lại thầm nghĩ liệu mấy quyển sách đó có ghi chép bằng ngôn ngữ mà hắn nhận biết được hay không?

Không chần chừ, hắn nhắm mắt biến hóa ra một chiếc bàn gỗ hình tròn cùng một chiếc ghế bốn chân, xuất hiện ngay trước mặt hắn. Hắn rời chiếc xe, đi đến ngồi lên chiếc ghế, lần nữa ngẩng đầu nhìn số sách, đảo qua từng quyển, rồi chọn một quyển ngẫu nhiên, đưa nó tới đây.

Theo ý niệm của hắn, một quyển sách rời kệ tủ, bay đến mặt bàn. Nhìn quyển sách to sụ, hắn không quá ngạc nhiên, thay vào đó, hắn chú ý tới mặt bìa.

Kiểu chữ này không thuộc chữ La Tinh hay chữ tượng hình!

Một kiểu chữ lạ hoắc nhưng lại cho hắn cảm giác vô cùng hoàn mỹ, tinh xảo.

Tiên Anh Minh kéo quyển sách tới trước mặt, vươn tay sờ nhẹ lên mặt bìa. Hắn mở to mắt ngạc nhiên, thấp giọng nói thầm:

“Bìa sách không làm từ giấy. Nó giống như được làm từ một loại vật liệu quý hiếm nào đó.”

“Sờ lên cảm nhận được trang bìa rất mịn, cảm giác mát mẻ truyền vào ngón tay.”

“Thật kỳ diệu mà!” Hắn cảm thán một câu, rồi lật trang bìa ra, nhìn xem bên trong ghi nội dung gì. Mặc dù hắn không đọc được, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn khiến hắn tò mò về những gì ẩn chứa bên trong.

Trang sách đầu tiên không có phần giới thiệu hay mục lục như mấy quyển sách thời nay, mà đi thẳng vào n��i dung chính. Một dòng chữ ngắn, to và in đậm nằm ở giữa dòng đầu tiên, hắn nhận ra đây là tiêu đề cho một nội dung. Bên dưới trải dài nhiều dòng chữ nhỏ, kèm theo vài hình ảnh cây cối và sinh vật mà hắn chưa từng biết tới...

“Đúng như mình nghĩ, nơi đây chính là phòng nghiên cứu, pha chế nhiều loại thuốc khác nhau.” Tiên Anh Minh lướt sơ qua trang đầu, đưa ra kết luận.

“Nếu mình có thể đọc được loại chữ này thì hay biết mấy.” Hắn thở dài một hơi, phiền muộn nghĩ ngợi.

Bỗng nhiên, mắt hắn sáng lên, khẽ cười một tiếng. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tưởng tượng dòng chữ trên trang giấy chuyển sang tiếng Việt. Hắn thử nghiệm xem nơi đây có khả năng phiên dịch ngôn ngữ cho hắn hay không, nếu được thì thật là tuyệt vời.

Vừa dứt tưởng tượng, chưa kịp mở mắt, một cơn đau đầu bỗng nhói lên. Quá bất ngờ, hắn kêu rên một tiếng, nhưng rồi cơn đau biến mất nhanh chóng, cứ như chưa từng xuất hiện.

Tiên Anh Minh với ánh mắt sợ hãi, thở hồng hộc. Cả người mệt mỏi, hắn lừ đừ dựa vào ghế, giọng yếu ớt cất lên:

“Chuyện gì xảy ra vậy? Cơn đau đầu này là sao? Tuy chỉ đau một lúc, nhưng nó dường như rút cạn hết sức lực trong người mình, khiến thể xác trở nên kiệt quệ.”

Hơi thở Tiên Anh Minh nặng nề. Hắn nhắm mắt, đưa bàn tay phải úp ngang đôi mắt, ngửa đầu ra sau, cố gắng hít thở, điều tiết lại tình trạng bản thân. Một mặt cố gắng ổn định tinh thần, một mặt hắn suy nghĩ xem cơn đau đầu này do đâu, bởi cơn đau không thể tự nhiên mà có. Suy nghĩ một lúc, hắn đưa ra khả năng là do viên đá, bởi nó là thứ đã gây ra cơn đau từ ban đầu, hơn nữa nó còn găm trên trán hắn. Khả năng này là rất cao.

Sức lực dần phục hồi, sự mệt mỏi cũng vơi đi đáng kể. Tiên Anh Minh thẳng người lại, từ từ hạ cằm xuống. Đôi mắt hắn dần mở ra, vẫn còn chút ủ rũ. Liếc qua nội dung trên mặt trang, hắn vô thức thẳng người lên, trợn mắt sửng sốt nhìn trang giấy, kinh hô một câu:

“Đây là... tiếng Việt.”

“Trời ạ, thật sự là tiếng Việt!” Hắn dụi mắt, cố nhìn lại xem có phải mình đang bị ảo giác do cơn đau đầu gây ra hay không. Đúng như hắn nhìn thấy, ngôn ngữ ban đầu đã chuyển sang tiếng Việt rồi.

Nội tâm Tiên Anh Minh hoan hỉ, đôi môi nhếch lên nụ cười. Giọng nói vui sướng cất lên:

“Bây giờ mình đã có thể đọc được nội dung quyển sách này rồi.”

“Chỗ này thần kỳ thật.”

Bản chuyển ngữ này là thành quả của truyen.free, hy vọng nhận được sự ủng hộ từ độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free