(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 34: Chuẩn bị cho nghi thức.
"Ta bị gì vậy?" Người đàn ông trung niên với ánh mắt kinh sợ, vịn vào chiếc ghế rồi chầm chậm đứng dậy.
"Bố bị sao vậy?" Con trai người trung niên vội đỡ bố mình dậy, lo lắng hỏi.
Người đàn ông trung niên lắc đầu, trấn an con trai, rồi ngồi xuống ghế trở lại. Phải bốn giây sau ông mới lấy lại được bình tĩnh, đưa mắt nhìn ra đám đông, nhưng chẳng th���y điều gì bất thường. Ông thấp giọng hỏi:
"Là ai?"
...
Tiên Anh Minh thấy người đàn ông trung niên bỗng nhiên quỳ gối, có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không để tâm lắm, mà chìm vào suy nghĩ.
Người siêu phàm nhiều hơn mình tưởng tượng. Chỉ đi dạo một lát mà đã gặp được một người rồi.
Vậy trên toàn thế giới, số lượng người siêu phàm là bao nhiêu?
"Anh Minh, anh Minh!"
"Hả?" Tiên Anh Minh bị tiếng em gái gọi làm bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, hơi cúi đầu hỏi:
"Chuyện gì thế?"
Linh Anh vươn tay chỉ vào một quán trà sữa bên kia đường, nở nụ cười xinh đẹp như một đứa trẻ, rồi nói:
"Anh mua cho em một cốc trà sữa đi"
Tiên Anh Minh đưa mắt nhìn theo hướng em gái chỉ, khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra, gật đầu "Ừ" một tiếng, dẫn em gái đi sang đường.
...
Ba ngày trôi qua, kỳ thi tốt nghiệp đã chấm dứt, Tiên Anh Minh dành thời gian nghỉ ngơi, rồi đi vào không gian thần bí.
Hắn ngồi trong cung điện lộng lẫy, trước chiếc bàn đá màu trắng. Trên mặt bàn có chín tờ giấy ghi chép những phương thuốc để trở thành siêu phàm giả.
Hắn hiện đang có ý định trở thành một siêu phàm giả, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều băn khoăn, chưa thể dứt khoát.
Từ lần đầu đi thi, hắn đã gặp một người siêu phàm giả trung niên. Lúc đầu hắn không để ý lắm, nhưng ngày hôm sau, hắn phát hiện rằng số lượng siêu phàm giả lọt vào mắt mình ngày càng nhiều hơn.
Điều quan trọng là bọn họ toàn lởn vởn quanh khu hắn sinh sống. Tuy không đối mặt trực diện, nhưng qua nhiều lần gặp gỡ, hắn phát hiện ra rằng, tất cả những siêu phàm giả đó đều bị quỳ gối nếu hắn nhìn trúng.
Lúc đó, hắn chìm vào suy tư sâu sắc, cuối cùng đi đến một kết luận: tất cả đều do viên đá gây ra.
Chính vì sự việc đó, nhiều siêu phàm giả đã đánh dấu khu vực hắn sinh sống. Từ đó, số lượng siêu phàm giả xuất hiện gần nhà hắn ngày càng đông đúc hơn.
Tình cờ, khi Tiên Anh Minh nhìn một siêu phàm giả, thấy người đó quay mặt về phía hắn. Giật mình quay mặt vào nhà, hắn chợt phát hiện ra khuôn mặt mình phản chiếu trong tấm kính đen.
Hắn kinh hoảng nhận ra đôi mắt mình đang biến đổi. H��n hiểu ra, cứ mỗi khi gặp một siêu phàm giả, mắt hắn lại biến đổi. Sự biến đổi đó tạo ra một lực lượng kinh khủng, khiến cho siêu phàm giả bị hắn nhìn trúng sẽ không thể kháng cự, mà phải quỳ gối, sùng kính như một vị "Thần Minh".
Tuy nhiên, phát hiện này lại mang đến cho hắn một nguy cơ cực kỳ hiểm. Người siêu phàm đã phát giác được vấn đề, và rất có khả năng đã khoanh vùng phạm vi khu vực hắn sinh sống.
Trong trường hợp tất cả siêu phàm giả tụ họp lại để điều tra, hắn có thể bị lộ tẩy, khiến nhiều ánh mắt tập trung vào mình.
Tâm trí Tiên Anh Minh hôm nay tràn ngập sợ hãi, luôn trong trạng thái căng thẳng, lo lắng siêu phàm giả sẽ ập vào bắt hắn và làm hại gia đình mình.
Chiều tối, lời nguyền rủa từ cây gậy đã tái phát, khiến hắn va mạnh vào sườn giường khi cố gắng chạy thoát khỏi những ảo ảnh do lời nguyền tạo ra.
Tiên Anh Minh nhắm mắt, ngả người ra sau, thả lỏng cơ thể để giúp tinh thần thanh thản, từ đó mới có thể suy nghĩ ra cách giải quyết.
Sau gần năm phút tọa thiền, Tiên Anh Minh ngồi thẳng d��y, thở dài một hơi, như trút bỏ mọi lo âu trong lòng, rồi cầm lên một tờ giấy ghi phương pháp trở thành siêu phàm giả.
DIỄN VIÊN.
Năng lực: Thân thể linh hoạt giúp hóa thân, thay thế người khác.
Nguyền rủa: Dễ khiến cơ thể kiệt sức.
Nguyên liệu: Lông chim Kang Khu bảy màu, máu khỉ Bạch Vươn, củ Giác Quan, lá Lốt Thiết.
Vũ đạo:...
Phương pháp hắn chọn là chức vị "Diễn Viên". Để chọn chức vị này, tất nhiên là do những ưu điểm mà nó mang lại: lời nguyền rủa không quá nguy hiểm và năng lực cũng rất thú vị. Nhược điểm là vũ đạo rất khó, khiến hắn tự hỏi liệu mình có thực hiện được không. Nhưng bù lại, mức độ nguy hiểm của lời nguyền rủa lại không quá cao, nên hắn đành liều một phen.
Hắn còn có một suy đoán rằng, nếu trở thành siêu phàm giả, thì lời nguyền rủa lây nhiễm sẽ bị tiêu trừ.
Tuy chẳng có manh mối nào đáng kể, nhưng hắn vẫn cứ đoán bừa như thế. Cho dù lời nguyền không tiêu trừ, hắn vẫn phải trở thành siêu phàm giả, vì không còn đường lui nữa. Hắn đành phải tự suy đoán bừa một chút, để củng cố tinh thần mình.
Tiên Anh Minh cầm tờ phương pháp của chức vị "Diễn Viên" và một tấm thảm bay được mô phỏng. Hắn bước lên, ngồi điều khiển nó bay ra ngoài khu vườn nguyên liệu.
Ngoài mấy con thú ra, những nguyên liệu còn lại đều đã quen thuộc, biết rõ, nên hắn không mất bao lâu đã thu thập đầy đủ.
...
Tiên Anh Minh ngồi trên tấm thảm lơ lửng trên khu rừng. Giờ đây hắn mất nhiều thời gian để tìm kiếm các nguyên liệu động vật.
Hắn chẳng biết một chút nào về hai nguyên liệu đó, ngoài những hình minh họa, vì thế việc tìm kiếm rất khó khăn.
Tiên Anh Minh bay trên màn bảo vệ, bị nhiều loài động vật ăn thịt trên bầu trời trông thấy. Chúng điên cuồng lao đến, nhưng đều bị màn bảo vệ ngăn cách.
Tiên Anh Minh bay đến một khu vực có rất nhiều cây đa dạng màu sắc, thấy nơi đây có rất nhiều loài thú bay sinh sống. Sự chú ý của hắn dồn vào một cây cổ thụ to lớn, đang nở ra những chùm lá màu hường.
Thấy một tổ chim nằm trên bụi cây, một cặp chim đang ủ ấp bên trong, gồm một con cái và một con đực. Ánh mắt Tiên Anh Minh mừng rỡ khi tìm được nguyên liệu động vật đầu tiên.
Con chim Kang Khu bảy màu này na ná một con công, nhưng bộ lông lại có bảy màu rất rực rỡ, tỏa ra khí chất cao quý, đôi mắt phượng hoàng cao thượng với ánh mắt màu hường lục.
"Nếu con chim này thân hình nhỏ nhắn như các giống chim ở Trái Đất, chắc mình đã bắt về nuôi làm cảnh rồi..." Tiên Anh Minh trong lòng không khỏi kích động.
Cặp đôi chim Kang Khu rất to lớn. Nhìn đôi cánh của nó, sải cánh ít nhất cũng hơn 100 mét, dài gần gấp đôi một chiếc máy bay thương mại thông thường.
Tiên Anh Minh mê mẩn nhìn cặp chim Kang Khu xinh đẹp, trong đầu nảy ra ý niệm dùng quyền năng, nhẹ nhàng tút lấy một sợi lông chim, khiến nó bay xuyên qua màn bảo vệ, rơi xuống tấm thảm.
Con chim bị nhổ lông một cách bất ngờ, giật mình, đưa cổ lên gào thét. Nó xòe chiếc đuôi lông vũ bảy màu lung linh ra và dùng đôi cánh rộng tựa như cả bầu trời che chắn cho bạn đời cùng hai quả trứng đang ấp bên dưới.
"Ồ, hóa ra đang ấp trứng, bảo sao phản ứng mãnh liệt như vậy..." Tiên Anh Minh ngạc nhiên, cười mỉm nhìn hành động của con chim đực.
"Giờ không biết tìm khu vực sinh sống của loài khỉ này ở đâu đây?"
Tiên Anh Minh đưa chiếc lông chim khổng lồ bay về cung điện, chứ không mang theo mình. Bởi vì nó quá lớn, dễ khiến các loài động vật khác chú ý, sẽ khiến việc tìm kiếm trở nên khó khăn hơn.
Tiên Anh Minh bay đến chiếc hồ duy nhất trong khu rừng, quan sát nhiều sinh vật khác nhau đang uống nước ven hồ.
Hắn dừng lại một lúc, nhìn xem có dấu hiệu của giống loài khỉ nào không.
Gần năm phút trôi qua, Tiên Anh Minh không tìm thấy loài mình cần, nhưng một thứ khác lại thu hút sự chú ý và tò mò của hắn.
Chiếc hồ rất to, nước hồ tinh khiết, trong suốt, giúp tầm nhìn của Tiên Anh Minh có thể xuyên sâu xuống dưới đáy hồ. Cộng thêm vị trí đắc địa trên cao, hắn càng nhìn rõ hơn hình ảnh bên dưới.
Một hòn đá, có hình dáng khá giống một quả trứng khổng lồ, đang bị xiềng xích ở trung tâm hồ. Nó không nằm dưới đáy, mà nằm sâu cách mặt nước chỉ khoảng hai mươi mét, vừa đủ để Tiên Anh Minh nhìn thấy.
Thứ khiến hắn hiếu kỳ là những sinh vật sinh sống dưới hồ dường như rất sợ viên đá. Chúng chỉ bơi xung quanh, giữ khoảng cách ít nhất mười mét.
Cơn tò mò trỗi dậy mãnh liệt, Tiên Anh Minh dùng quyền năng đưa viên đá lên khỏi mặt nước.
Viên đá dưới hồ rung động mãnh liệt, tạo ra những sóng nước mạnh mẽ, chấn động tất cả sinh vật xung quanh. Nhiều loài vật đang uống nước cũng giật mình quay đầu bỏ chạy khỏi hồ.
Viên đá rung chuyển rồi chầm chậm ngoi lên, những sợi xiềng xích cũng theo đó ngoi lên. Khi còn cách mặt nước chỉ bảy mét thì nó dừng lại, do bị xiềng xích kéo giữ.
"Hử?" Tiên Anh Minh hơi ngạc nhiên, rơi vào trầm tư, quan sát viên đá. Hắn thấy bốn sợi xích đang xiềng chặt lấy nó.
Viên đá này chắc chắn không phải là vật tầm thường, bị bốn sợi xích xiềng chặt quanh nó, tựa như đang bị trấn áp tại nơi này.
Nhắc mới nhớ, hồ này lại nằm gần lâu đài phía Tây.
Tiên Anh Minh đưa ánh mắt nhìn về phía lâu đài phía Tây, cả người lạnh toát. Hắn hít một hơi khí lạnh, phát giác ra mình đang sản sinh sợ hãi, vội vàng rơi vào trạng thái tọa thiền.
Hai phút sau, Tiên Anh Minh thở phào một hơi "Phù!", rồi mới bình tâm lại, gác chuyện viên đá sang một bên.
Năng lực hiện tại còn hạn chế, quan trọng là thân xác thật của hắn vẫn đang ở thế giới bên ngoài. Nếu nghịch dại một chút thôi, hắn sẽ tự đưa mạng mình vào chỗ chết, chẳng khác nào đứng trên sợi dây mỏng manh, không biết đứt lúc nào.
Tiên Anh Minh điều khiển tấm thảm bay lướt một vòng quanh khu rừng, cho tới khi gặp được loài khỉ Bạch Vươn.
Khỉ Bạch Vươn sở hữu bộ lông màu trắng như tuyết, dài hơn những loài khỉ khác, làn da màu tím than, đôi mắt đen láy, trông không khác đôi mắt con người là mấy.
Tiên Anh Minh tìm thấy nguyên liệu cuối cùng, nội tâm vui sướng, nhưng cũng rất đỗi ngạc nhiên trước giống loài khỉ này.
Loài khỉ Bạch Vươn sống theo bầy đàn. Khác lạ với những chủng loài có linh trí thấp, chúng có tập quán na ná, phải nói là rất giống với con người thời tiền sử.
Tiên Anh Minh thấy bầy khỉ sống quanh những túp lều được xây dựng từ cành cây khô, lá và cỏ khô, rất đơn sơ. Chúng khiến người nhìn phải nghĩ đây là túp lều do con người tạo ra, chứ không phải của một giống loài chưa khai linh trí.
Thật đáng kinh ngạc, trí thông minh của loài khỉ này sắp chạm đến ngưỡng khai thông rồi đấy.
Nếu để chúng sống tiếp trong môi trường tự nhiên, chỉ vài trăm hay vài nghìn năm nữa thôi, chúng có thể tiến hóa giống con người.
Tiên Anh Minh ngồi trên tấm thảm hứng thú quan sát bầy khỉ, chợt thấy chuyện thú vị.
Ở trung tâm bầy khỉ, một trận đấu giữa hai con khỉ đực đang diễn ra, được nhiều con khỉ khác xung quanh cổ vũ, theo dõi, tạo thành một vòng tròn giác đấu.
Á Á Á Á... Tiếng gào thét của bầy khỉ khiến trận đấu thêm sôi nổi.
Trong vòng tròn, một con khỉ Bạch Vươn với khuôn mặt dữ tợn, cầm trên tay một hòn đá. Đôi chân nó bước chậm chạp theo vòng tròn đối mặt với con khỉ kia, miệng luôn ở tư thế gầm gừ, tạo uy phong cho bản thân:
"Khừ Khự khừ khự..."
Chú khỉ Bạch Vươn kia cũng không kém, trên tay cầm một cành cây khô, bước theo vòng tròn đối mặt với con khỉ kia, gầm gừ không để mình thua kém:
"Khừ khự khừ khự..."
Hai con khỉ cứ thế đi vòng quanh đối thủ trong gần hai phút, thì con khỉ cầm viên đá mở đầu cuộc chiến. Nó lao đến con khỉ đối thủ bằng cả bốn chi, vẫn cầm chặt viên đá.
Nó thấy khoảng cách đã thuận lợi, cong chân lấy đà, bật cao về phía đối thủ, hai tay cầm viên đá giơ cao, đập mạnh xuống con khỉ Bạch Vươn kia.
Con khỉ cầm cây gậy cũng rất tinh quái. Thấy đối thủ bật cao lao về phía mình, nó vội lách sang một bên, tránh né cú đập.
Con khỉ cầm viên đá đập trượt xuống đất, khựng lại vài giây. Nó mới ngoảnh mặt về phía đối thủ, định lao sang đập lại lần nữa, thì đã quá muộn.
Con khỉ cầm cây gậy thấy đối phương bất động vài giây, nhận ra cơ hội, nhanh tay vụt cành cây thật mạnh vào đầu đối thủ.
Con khỉ cầm tảng đá bị đập đến choáng váng, kêu đau nằm vật ra đất, không có cơ hội chống cự.
Con khỉ cầm cây gậy không khoan nhượng, bước nhanh tới chỗ đối thủ, hai tay cầm cành cây giơ cao đập liên tiếp nhiều cú vào người đối thủ.
Hai con khỉ đang chiến đấu khốc liệt, thì khán giả xung quanh cũng không kém phần cuồng nhiệt, gào thét ầm ĩ.
Con khỉ cầm tảng đá không chịu đựng thêm được nữa, kêu lên một tiếng, ném mạnh tảng đá vào cằm đối thủ.
Con khỉ cầm cành cây chủ quan không đề phòng, bị tảng đá đập "Phập" một cái vào cằm, mất cân bằng, ngã ngửa ra sau xuống đất.
Con khỉ kia nhận được cơ h���i, bật người dậy, đưa tay cướp lấy vũ khí cành cây, ánh mắt điên cuồng cắm mạnh cành cây xuống bụng đối thủ.
Đầu cành cây không quá nhọn, nhưng vừa đủ sắc, kết hợp với một lực mạnh, đã đâm thủng bụng con khỉ nằm dưới đất, khiến máu bắn tung tóe ra ngoài.
Con khỉ bị đâm thủng bụng, đau đớn giãy giụa, kêu gào thảm thiết một hồi lâu. Đến khi sức lực không còn nữa mới nằm im, thân thể co giật, hơi thở yếu ớt, cho đến khi số máu chảy ra quá nhiều, nó mới chết đi vì mất máu.
Con khỉ chiến thắng với bộ lông dính máu đứng trước xác đối thủ như thể khoe chiến công. Nó ưỡn ngực, kêu gào dữ dội, tỏa ra khí thế hùng mạnh.
Tất cả khán giả khỉ xung quanh cũng vui sướng, phấn khích kêu gào với nhau, chúc mừng kẻ chiến thắng.
Tiên Anh Minh ngồi trên tấm thảm, quan sát trận đấu, nội tâm kinh hãi trước sự man rợ của trận chiến đó, vô thức thốt lên một câu:
"Thật là dã man."
Vừa hay, trận đấu này giúp Tiên Anh Minh có thể thu thập được lượng lớn máu từ xác con khỉ thua cuộc, hoàn thiện số nguyên liệu cho nghi thức chức vị "Diễn Viên".
Tiên Anh Minh dùng quyền năng hút số máu từ xác con khỉ bay lên, trước sự ngỡ ngàng của bầy khỉ.
Sau đó, hắn mang máu khỉ Bạch Vươn, củ Giác Quan và lá Lốt Thiết về cung điện, chuẩn bị cho nghi thức.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn đọc bản chuyển ngữ này.