Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 33: Phát hiện ra siêu phàm giả

Đồng hồ đã điểm tám giờ hai mươi phút. Cạnh đó là một mớ sách và một chồng giấy A4.

Két!

Tiếng "két" vang lên, cánh cửa phòng hé mở. Tiên Anh Minh bước vào, trên tay cầm ba quyển sách, nét mặt tươi cười. Anh tiến đến bàn học, đặt chúng gọn gàng cùng chồng sách đã có.

Anh lấy một đoạn dây dứa khá dài, quấn quanh và buộc chặt tất cả sách vở thành một khối gọn gàng.

Mất hơn một phút loay hoay, cuối cùng anh cũng buộc xong. Tiên Anh Minh đưa tay lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói:

“Hầy, cuối cùng cũng xong, mệt muốn chết!”

“Với khối lượng kiến thức này, việc thành thủ khoa không hề khó. Nhưng nếu quá nổi bật sẽ thành tâm điểm chú ý, chi bằng cứ lấy ba con tám cho an toàn.” Tiên Anh Minh tủm tỉm cười, ngắm nhìn chồng sách.

Ngày mai là kỳ thi tốt nghiệp, nhưng Tiên Anh Minh chẳng mấy bận tâm. Với anh, đây tựa như một buổi dạo chơi hơn là một kỳ thi căng thẳng.

Tuy nhiên, từ khi sở hữu viên đá thần bí, anh có thể điều khiển thế giới bên trong nó ngay cả khi ở thực tại. Một ý tưởng táo bạo chợt nảy ra trong đầu anh: gian lận. Cụ thể, anh đã đưa sách giải của ba môn Toán, Lý, Hóa vào không gian bên trong viên đá. Khi ngồi trong phòng thi, anh có thể lợi dụng viên đá để xem từng cách giải mà không sợ bị ai phát hiện.

Điều duy nhất khiến anh bận tâm là liệu giám thị có kiểm tra hay yêu cầu tháo tấm băng trên đầu anh xuống không. Dù hơi lo lắng, nhưng anh nghĩ chỉ cần giải thích như đã nói với Linh Anh thì sẽ không có vấn đề gì.

Tiên Anh Minh cầm cuộn dây thừng, nối liền chồng sách và giấy tờ lại, chuẩn bị tiến vào không gian thần bí.

Kể từ khi thoát ra, đã gần ba mươi tám tiếng trôi qua, vượt quá thời gian cho phép để ra vào không gian một lần.

Tay phải giữ dây, tay trái đặt lên viên đá. Một ý niệm vừa thoáng qua, chưa đầy hai giây, cả người Tiên Anh Minh và chồng sách đã biến mất không dấu vết.

...

Bầu trời bị biển mây che phủ, âm u và lạnh lẽo. Những tia nắng yếu ớt may mắn xuyên qua, chiếu xuống mặt đất một cách ảm đạm.

Tiên Anh Minh mặc quần âu đen, áo sơ mi trắng đồng phục của trường, cùng em gái Linh Anh đứng ngoài cổng trường thi.

Hôm qua, anh đã đến nhận phòng thi, chuẩn bị sẵn sàng cho ngày thi chính thức hôm nay.

Bảy giờ sáng. Chỉ còn ba mươi phút nữa là kỳ thi bắt đầu. Trước cổng Trường Trung học Phổ thông Nguyễn Đức đã đông kín người, rất nhiều phụ huynh đưa con em mình đến dự thi.

Tiên Anh Minh liếc nhìn em gái. Linh Anh đang thích thú nhìn ngó xung quanh, trên đầu vẫn đeo t��m băng anh đã thấy mấy hôm trước, và trên tay cầm một tấm bảng lớn giấu trong ngực.

“Anh Minh! Dạo này anh khỏe không?”

Tiếng nói vang lên từ một thiếu niên mập mạp, bụng phệ. Trông cậu ta thật đáng thương, dường như từng thớ thịt phải cố gắng lắm mới chịu đựng được sự quá tải này.

Tiên Anh Minh trông thấy một thiếu niên đang tiến đến gần mình. Anh mỉm cười, gật đầu, giọng điệu bình thản hỏi:

“Cũng ổn. Còn cậu thì sao?”

Ánh mắt thiếu niên mập mạp không còn để ý Tiên Anh Minh nữa, mà chuyển sang nhìn cô em gái đang ngước nhìn mình. Cậu ta nở một nụ cười dịu hiền, nhẹ nhàng nói:

“Em là em gái của Anh Minh sao? Anh là Kiên, bạn cùng lớp với anh trai em.”

Linh Anh nhìn người con trai mập mạp, nét mặt không biểu cảm, nhưng giọng điệu vẫn êm dịu, lễ phép chào lại:

“Chào anh, em là Tiên Tuyết Linh Anh. Em chúc anh một ngày thi thành công tốt đẹp.”

Thiếu niên mập mạp tên Kiên, ngửa mặt lên trời, giơ hai tay lên như thể đang thú tội với Chúa, rồi kêu lớn:

“Ôi Chúa ơi, sao lại có một cô gái vừa xinh đẹp vừa dễ thương thế này!”

Tiếng của Kiên khá lớn, thu hút sự chú ý của các phụ huynh và thí sinh đứng gần đó.

Cái tên mập này... Tiên Anh Minh trợn mắt kinh ngạc, không ngờ mọi chuyện lại diễn ra theo cách này.

Anh vội nắm tay Linh Anh kéo đi nơi khác, giả vờ như không quen biết Kiên, nhưng vẫn không quên để lại một câu:

“Cảm ơn bạn đã chỉ lớp giúp mình.”

Linh Anh mở tròn mắt ngơ ngác trước lời của cậu bạn béo ú kia, rồi bị anh trai kéo đi. Khuôn mặt cô bé ửng đỏ, cúi đầu ngại ngùng.

“Ơ kìa, đi đâu đấy!” Kiên thấy hai người tự nhiên rời đi, vội vàng đuổi theo.

Hai anh em Tiên Anh Minh ngượng ngùng bước thật nhanh, cố gắng kéo giãn khoảng cách với cậu bạn mập mạp.

Đúng 7 giờ 10 phút, Tiên Anh Minh tạm biệt em gái, đi vào trường thi, theo tờ thông tin mà tìm đến lớp học của mình.

Anh đến một lớp học ở giữa tầng hai, thuộc dãy bên phải. Thấy mã lớp 12-A3, anh đứng yên trước cửa phòng thi cùng các thí sinh khác.

7 giờ 15 phút, hai cô giáo giám thị đi đến. Một cô vào trong lớp đánh dấu vị trí theo số thứ tự danh sách thí sinh, cô còn lại đứng bên ngoài.

Chưa đầy năm phút, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi. Cô giáo đứng bên ngoài bắt đầu gọi tên từng thí sinh theo thứ tự, yêu cầu trình giấy báo thi và thẻ căn cước để kiểm tra. Đồng thời, cô cũng dặn dò thí sinh cất hết các thiết bị điện tử có khả năng gian lận ra ngoài, tránh bị đình chỉ thi.

Tiên Anh Minh, số thứ tự hai mươi ba, đứng gần cuối hàng, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy bất an. Bởi anh nhận thấy ngoài việc kiểm tra giấy tờ, hai giám thị còn quan sát rất kỹ mới cho thí sinh vào phòng.

Anh sợ họ sẽ kiểm tra tấm băng và yêu cầu tháo ra xem xét, điều đó sẽ không ổn chút nào. Dù đã chuẩn bị sẵn lời giải thích, anh vẫn cảm thấy bồn chồn không yên.

“Số hai mươi ba, Tiên Anh Minh!” Cô giáo cầm danh sách, ngước mặt gọi lớn rồi đứng yên chờ đợi.

Tiên Anh Minh hít một hơi thật sâu, cố giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài. Anh cầm giấy tờ và một cây bút đi đến chỗ cô giáo, giơ giấy báo thi và thẻ căn cước ra.

Mong là họ sẽ không kiểm tra... Tiên Anh Minh thầm thấp thỏm.

Cô giáo phụ trách xác nh��n giấy tờ. Cô liếc qua những giấy tờ trên tay Tiên Anh Minh, rồi ánh mắt dừng lại ở tấm băng trên đầu anh, mở miệng hỏi:

“Tấm băng này là sao đây?”

Tiên Anh Minh khẽ run người, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại. Anh dùng giọng điệu thận trọng giải thích:

“Dạ thưa cô, đây là tấm băng do em gái em tự tay làm. Nó giúp em tự tin làm bài t���t hơn ạ.”

Thực ra, tấm băng của anh không phải là tấm băng ban đầu, mà chính là loại giống hệt của Linh Anh, với dòng chữ “CỐ LÊN” in trên đó.

Anh không đủ tự tin rằng việc đeo tấm băng thông thường có thể qua mắt được. Vì vậy, anh đành đeo tấm băng này kèm theo lời giải thích “do em gái làm” để thể hiện tình cảm, nhằm tăng thêm thiện cảm.

Cô giáo nghe Tiên Anh Minh giải thích, gật đầu mỉm cười nói:

“Chà, một cô em gái chu đáo quá nhỉ! Thôi, em vào đi.”

“Vâng ạ.” Tiên Anh Minh thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng vui vẻ bước vào phòng thi.

7 giờ 30 phút. Hai giám thị, một người mở tệp đề thi, người còn lại mang danh sách thí sinh xuống. Từng thí sinh sẽ ký xác nhận vào tờ giấy kèm theo giấy thi.

Đề thi được phát trước giờ làm bài, nhưng bắt buộc phải úp mặt xuống bàn, chỉ để mặt trống lên trên, tránh trường hợp thí sinh gian lận thời gian.

7 giờ 35 phút. Thời gian thi chính thức bắt đầu. Buổi sáng hôm nay là môn Ngữ Văn, thời gian làm bài 120 phút. Cả phòng thi hai mươi lăm người vội vàng cầm đề lên đọc.

Tiên Anh Minh cũng cầm đề lên giả vờ đọc, nhưng đôi mắt anh lại liếc nhìn xung quanh. Anh phát hiện ngoài hành lang có một thầy giáo đang ngồi quan sát vào trong, liền thầm nghĩ:

“Không ngờ, một phòng thi lại có đến ba giám thị coi thi.”

Tiên Anh Minh dò xét một lúc rồi quay lại làm bài thi.

Môn Ngữ Văn không phải sở trường của anh, nhưng anh vẫn có đủ kiến thức để làm bài, đạt điểm trung bình khá trở lên.

9 giờ 30 phút, thời gian thi kết thúc. Tiên Anh Minh nộp bài, ký xác nhận rồi cầm đề thi ra về.

Anh hòa vào dòng thí sinh bước ra khỏi cổng trước, đưa mắt tìm em gái. Với tấm bảng to đùng, anh dễ dàng nhận ra Linh Anh đang đứng cùng nhóm tình nguyện viên, hai tay cầm tấm bảng và trò chuyện vui vẻ với họ.

Anh cứ nghĩ con bé sẽ giơ tấm bảng lên cổ vũ mình khi anh bước ra chứ.

Chắc anh đã mong đợi quá nhiều rồi.

Tiên Anh Minh lắc đầu thở dài, nhưng vẫn nở nụ cười tiến đến gần em gái. Anh gọi Linh Anh, chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi cho môn Toán buổi chiều:

“Linh Anh, về thôi.”

Linh Anh đang cười đùa với một cô gái trong bộ đồ tình nguyện. Nghe thấy giọng Tiên Anh Minh, cô bé quay sang anh trai, vẫy tay gọi anh lại với giọng điệu vui vẻ:

“Lại đây anh Minh!”

Tiên Anh Minh không muốn lại gần lắm, nhưng giữa chỗ đông người như vậy, anh không thể từ chối. Anh đành bước đến gần em gái và hỏi:

“Có chuyện gì không em?”

Linh Anh cười tủm tỉm, tỏ vẻ thần bí nói:

“Em có một điều bất ngờ dành cho anh.”

Tiên Anh Minh nhìn biểu cảm của em gái, linh cảm có gì đó không ổn. Anh khựng lại một giây, rồi bước tiếp đến, giọng điệu bình thản hỏi:

“Bất ngờ gì thế?”

Linh Anh tươi cười, chỉ vào cô gái bên cạnh, giọng điệu êm ái nói:

“Em vừa tìm được một người rất phù hợp để làm bạn gái anh đấy. Chị gái xinh đẹp đây nè. Chị ấy vừa xinh đẹp, duyên dáng lại còn nói chuyện rất dễ thương nữa!”

Nghe Linh Anh nói xong, Tiên Anh Minh đờ người ra. Cô gái bên cạnh cũng không khác anh là bao, đôi má ửng hồng, cúi đầu ngượng ngùng không nói nên lời.

Một chàng trai tình nguyện đứng cạnh đó, nghe thấy, liền quay sang cười cười, nói với Tiên Anh Minh:

“Em có cô em gái chu đáo quá nhỉ, rất biết nghĩ cho tương lai anh trai mình.”

Linh Anh nghe vậy, liền khoác tay anh trai, gật đầu tán đồng.

“Em gái tôi ơi, em muốn tôi đội quần ra đường sao?”... Tiên Anh Minh đau khổ thầm nghĩ.

Tiên Anh Minh nắm cánh tay Linh Anh kéo đi, tiện thể cúi đầu xin lỗi cô gái. Anh lấy một chiếc kính râm trong cặp, đeo lên rồi bước nhanh ra về.

Trong khi Tiên Anh Minh đang trách mắng Linh Anh, viên đá trong tay anh bỗng rung lên, đôi mắt anh bắt đầu biến sắc.

Hả?

Tiên Anh Minh bất ngờ đưa mắt nhìn xung quanh, anh thấy những dải màu mờ ảo uốn lượn trong không trung, thầm nghĩ:

“Lại là hiện tượng này. Chẳng lẽ lại có siêu phàm giả xuất hiện gần đây sao?”

Lần trước, do tiếp xúc với vị trung niên siêu phàm kia, anh mới nhìn thấy những thứ mà mắt thường không thể thấy. Anh suy đoán rằng, chỉ cần có siêu phàm giả ở gần, đôi mắt anh sẽ bị kích hoạt và biến đổi.

Tiên Anh Minh nhìn sâu vào đám đông, bỗng thấy một người trung niên thân hình to béo, vạm vỡ, mặc chiếc áo sơ mi kẻ màu hồng. Người đó đang dẫn một thí sinh, trông có vẻ giống anh, lên chiếc xe ô tô gần đó.

Nội thể của người trung niên kia chứa đầy tạp chất màu tím đen, còn đậm đặc hơn cả vị trung niên anh gặp hôm trước.

Khi người trung niên đang bước lên xe, bỗng nhiên khụy gối, quỵ xuống, không thể kháng cự lại. Cảnh tượng đó thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều được nắm giữ bởi truyen.free, đơn vị phát hành chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free