Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 31: Lần nữa phát tác!

Trong căn bếp, Tiên Anh Minh cùng cô em gái đang dùng bữa tối.

Linh Anh gắp một miếng thịt, liếc nhìn anh trai. Thấy anh đang giơ cao chiếc bát, gương mặt đờ đẫn bất động, cô khó hiểu gọi tên anh:

“Anh Minh! Anh Minh! Anh Minh!”

Ba tiếng gọi không khiến Tiên Anh Minh phản ứng chút nào, anh vẫn đờ đẫn. Thấy vậy, Linh Anh lo lắng, đứng dậy, nghiêng người về phía trước, đ��a tay gõ nhẹ lên trán anh, ngay chỗ tấm băng.

PẬP! PẬP! PẬP!

“Hả?” Linh Anh vốn chỉ muốn gõ vào trán để gọi anh tỉnh lại. Nhưng ngoài ý muốn, khi chạm vào trán, cô cảm nhận được ngón tay đập phải một vật cứng rắn bên dưới tấm băng. Chưa kịp định thần, Tiên Anh Minh đã bừng tỉnh, nhìn thẳng vào em gái, nhíu mày hỏi:

“Sao thế?”

Thấy anh trai đã tỉnh lại, Linh Anh ngồi trở lại chỗ cũ, đưa tay chỉ lên vầng trán mình, ánh mắt dò hỏi:

“Đằng sau tấm băng, anh đang che giấu thứ gì vậy?”

Tiên Anh Minh vô thức rùng mình, trong lòng dâng lên lo lắng, câu hỏi "Nó biết gì rồi sao?" chợt vụt qua trong đầu hắn. Hắn không kịp nghĩ nhiều, liền viện ra một lý do, nét mặt vẫn tỏ vẻ khó hiểu:

“Hả, cái gì? À, sáng nay lúc giết con chó, anh bị va đầu vào ghế nên bị thương. Anh dùng một tấm nhựa cứng che lên chỗ đau đó thôi mà.” Hắn ung dung tựa lưng ra sau, bình tĩnh giải thích.

Linh Anh trẻ người non dạ, gật đầu tin tưởng lý do của anh trai. Cô bé quay lại cầm đũa gắp thức ăn, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó lúc nãy, ngẩng mặt h���i lại:

“Đang ăn cơm, mà anh đờ người ra thế?”

“Anh đang suy nghĩ vài thứ cho kỳ thi ngày kia ấy mà.” Tiên Anh Minh lắc đầu tỏ vẻ phiền lòng, trả lời em gái.

Linh Anh gật đầu, trấn an anh, rồi với giọng điệu nhẹ nhàng động viên:

“Đừng lo lắng, ngày mai anh cứ nghỉ ngơi cho kỹ, mọi việc nhà cứ để em, anh dành thời gian chuẩn bị cho kỳ thi là được.”

Ôi em gái tôi ơi... Tiên Anh Minh cảm nhận được ấm áp.

Tiên Anh Minh nhìn cô em gái bằng ánh mắt trìu mến. Khi cô bé nói xong, hắn khẽ lắc đầu, rồi tiếp tục bữa ăn.

Cả tối hôm nay, hình ảnh người đàn ông trung niên chiều nay cứ hiện mãi trong đầu hắn, nhiều câu hỏi và vấn đề cứ thế nảy sinh.

Con chó kia không phải ngẫu nhiên mà lạc vào nhà mình.

Nó làm thế nào vào được nhà mình? Do vị trung niên siêu phàm kia giúp đỡ?

Vị trung niên kia làm sao mà trở thành một siêu phàm giả? Hay có một tổ chức sở hữu phương pháp để trở thành siêu phàm giả, và vị trung niên là một thành viên của họ?

Tại sao chúng lại chọn nhà mình? Là do viên đá quý màu xanh dương sao?

Điều đó cũng có lý. Họ là siêu phàm giả, tuy mình không rõ cụ thể chức vị hay cấp độ của họ. Nhưng ít ra họ có năng lực nhận biết sự hiện diện của viên đá quý, biết được sức mạnh kinh khủng từ nó, và muốn lấy nó cho bằng được.

Viên đá đã dung hợp vào cơ thể mình, vậy người bọn chúng tìm chính là mình.

Mình đang trong tình thế nguy hiểm. Nhưng mình làm gì chống lại họ?

Họ là tổ chức siêu phàm giả, còn mình chỉ là một người bình thường. Mình có năng lực gì chống lại họ?

Mình có nên trở thành siêu phàm giả? Không được, điều đó quá nguy hiểm.

Nhưng nếu mình cứ ở đây, nguy hiểm không chỉ đến với riêng mình, mà còn đe dọa cả gia đình mình nữa.

Tiên Anh Minh mang tâm trạng lo âu và sự cảnh giác trong lòng, nhưng trên hết, tâm trí hắn vẫn cố gắng giữ trạng thái thiền định, để không bị cảm xúc chi phối, tránh cho lời nguyền rủa phát tác.

...

Đêm tối, ánh trăng mờ mịt chiếu vào căn phòng, cùng với cơn gió mát dịu luồn qua khe cửa.

Tiên Anh Minh nằm ngửa trên giường, tay phải gác lên trán, tay trái đặt lên bụng, ánh mắt thẫn thờ nhìn lên trần nhà, chìm vào trầm tư.

Làm sao đây? Mình phải làm sao đây?

Hắn luôn tự hỏi trong đầu, mình phải làm thế nào để giải quyết nguy cơ sắp ập đến.

Toang!

Hử!

Tiên Anh Minh bị âm thanh cắt ngang dòng suy nghĩ, vểnh tai nghe xem có phải mình nghe nhầm không.

Toang!

Tiên Anh Minh bật dậy, nhíu mày, thấp giọng lẩm bẩm:

“Linh Anh làm vỡ bát sao?”

Hắn đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ phát quang trên bàn học, thấy kim đồng hồ chỉ đúng 1 giờ đêm. Hắn tự hỏi với vẻ nghi hoặc.

Linh Anh nó làm gì giờ này.

Đột nhiên, hắn nhớ lại việc xảy ra rạng sáng hôm qua, và hình bóng người đàn ông trung niên với nụ cười thân thiện chiều nay chợt lóe lên trong đầu.

Lập tức, cả người hắn run sợ, hơi thở trở nên khó khăn, trái tim đập loạn xạ, da gà nổi khắp người.

Chắc do mình nghe nhầm... Tiên Anh Minh tự nhủ, cố gắng trấn an tinh thần.

Trong lòng vẫn còn lo lắng, day dứt, không thể nào bình tĩnh được, hắn đành rời giường, quỳ gối xuống sàn gỗ, nghiêng đầu áp tai xuống sàn.

Hắn muốn kiểm tra cẩn thận, bằng cách l��ng nghe âm thanh truyền qua sàn, ngăn cách giữa phòng hắn và căn bếp.

Một âm thanh nhỏ, trầm truyền qua sàn vọng vào tai Tiên Anh Minh:

“Lỡ tay làm vỡ hai cái bát...”

Người Tiên Anh Minh lặng đi. Hai giây sau, đôi tay hắn run rẩy, từ từ nhấc mình dậy, ngồi bệt xuống, lưng tựa vào thành giường. Hơi thở trở nên nặng nề, trong đầu hắn tự hỏi.

“Là ai bên dưới? Tiếng nói tuy nghe không rõ, nhưng đủ để xác thực là một người đàn ông.”

Tiên Anh Minh nghĩ ngay đến vị trung niên, khẽ rùng mình một cái. Đầu óc hắn rối loạn, không biết phải làm sao.

Hắn muốn gọi báo cảnh sát, nhưng thật không may, điện thoại của hắn đã bị tịch thu trước kỳ thi tốt nghiệp, bây giờ chỉ mỗi em gái Linh Anh là người duy nhất trong nhà hiện giờ có điện thoại.

Tiên Anh Minh ngần ngừ vài giây rồi dứt khoát đứng dậy. Hắn tính nhân cơ hội kẻ đột nhập chưa lên đến tầng hai, gọi Linh Anh dậy, rồi dùng điện thoại của em báo cảnh sát.

Tiên Anh Minh nhón gót chân, bước đi nhẹ nhàng, chậm rãi tiến tới cánh cửa, vươn tay nắm chặt tay nắm cửa.

Khóa cửa nhà hắn là loại khóa tròn, nếu đang ở trạng thái khóa, khi vặn để mở sẽ phát ra tiếng kêu.

Để tránh gây ra tiếng động, Tiên Anh Minh tay phải cầm tay nắm, tay trái ấn ngón cái vào nút khóa, chầm chậm vặn tay nắm.

Quá trình mở khóa vốn đơn giản, nhưng lại mất rất nhiều thời gian. Tiên Anh Minh không thể tưởng tượng được, một hành động thường ngày hắn vẫn làm, mà giờ đây lại khó khăn đến thế.

Khuôn mặt Tiên Anh Minh đổ đầy mồ hôi, không dám thở mạnh, ánh mắt tập trung, đôi mắt hắn không dám chớp, hàm răng cắn chặt.

Không gian yên tĩnh một cách đáng sợ, hắn có thể nghe rõ tiếng tim đập thình thịch loạn nhịp, và tiếng quạt quay vù vù ở cuối giường.

Gần hai mươi giây trôi qua, tay nắm cửa đã vặn hết cỡ, cánh cửa từ từ mở vào trong mà không gây ra tiếng động nào. Tiên Anh Minh từ từ kéo cánh cửa, ánh mắt dò xét ra ngoài xem có ai không.

Cánh cửa phòng mở ra một khoảng trống vừa đủ, Tiên Anh Minh chậm rãi thả ngón cái khỏi nút khóa.

Hắn chưa vội rời phòng, chậm chạp đi đến cạnh bàn học, cầm lấy một cây típ mà hắn đã thủ sẵn để tự vệ khi bố mẹ vắng nhà.

Cầm cây típ trên tay, hắn mới cảm thấy đủ tự tin, đủ gan dạ, nghĩ rằng dù kẻ đó là siêu phàm giả, mình vẫn có cơ hội kháng cự.

Tiên Anh Minh cầm cây típ, bước nhẹ nhàng đến trước cửa phòng Linh Anh bên cạnh, giơ tay gõ cửa, nhưng bất chợt nhận ra hành động đó không ổn, liền rụt tay lại.

Giờ đã hơn một giờ, muốn đánh thức con bé, hắn cần tạo ra âm thanh đủ lớn.

Mà âm thanh lớn sẽ gây sự chú ý của kẻ đột nhập.

Vậy làm sao đây?

Quay lại phòng đi ngủ, như chưa có chuyện gì? Hay là xuống đánh tay đôi với kẻ đột nhập ư?

Nhưng mình đâu có biết chức vị của kẻ đột nhập ra sao đâu? Nếu hắn có chức vị như cô gái "Công Lý" thì mình coi như xong đời.

Tiên Anh Minh đang phân vân không biết nên chọn cách nào, thì một âm thanh từ cầu thang vang lên, khiến hắn hoảng sợ.

CỌT KẸT! CỌT KẸT!...

Âm thanh bước chân chậm chạp đang bước lên cầu thang gỗ.

Tinh thần Tiên Anh Minh căng thẳng tột độ, trái tim đập thình thịch đến nhức nhối lồng ngực, khiến hơi thở khó khăn. Tay phải hắn siết chặt cây típ, lưng tựa vào tường.

Nhà hắn có hai tầng. Tầng một có phòng khách, bếp, nhà tắm, nhà kho và một phòng dành cho khách. Tầng hai thì có ba phòng: phòng hắn, phòng em gái, và phòng bố mẹ, cùng với một nhà tắm và một ban công phơi đồ.

Chính vì nhà có hai tầng nên chỉ có một cầu thang kết nối hai tầng của căn nhà. Cầu thang này nằm giữa phòng Linh Anh và phòng bố mẹ.

Tiên Anh Minh lợi dụng cấu tạo tầng hai, ép lưng sát vào bức tường phòng bố mẹ, ẩn mình trong bóng tối. Tình thế quá cấp bách, chưa kịp nghĩ ra cách nào khác, hắn đành phải liều một phen.

Dù kẻ đó là siêu phàm giả, nhưng hắn đang nắm thế chủ động, đánh một đòn bất ngờ, ít ai có thể phản ứng kịp thời.

Tiên Anh Minh cầm cây típ bằng tay phải, nắm chặt, dồn hết lực lên cánh tay. Chỉ cần thấy bóng dáng kẻ đột nhập vừa đặt chân lên tầng hai, không nói hai lời, hắn sẽ vung một đòn thật mạnh giáng xuống.

Hắn không thể dùng hai tay cầm cây típ. Cây típ quá nhỏ, cầm hai tay sẽ làm giảm tốc độ vung đòn. Cầm bằng hai tay chỉ có lợi thế khi cầm một vật nặng và to.

CỌT KẸT!... Âm thanh càng ngày càng rõ, ánh mắt Tiên Anh Minh ngưng trọng, tinh thần căng thẳng cao độ, hơi thở hắn cố kìm xuống mức thấp nhất.

Hai giây sau, hắn đã thấy một hình bóng xuất hiện trong ánh sáng mặt trăng. Đúng như suy đoán, đó chính là người đàn ông trung niên lúc chiều.

Tầng hai của căn nhà được lắp một tấm kính trong suốt, để ánh sáng bên ngoài chiếu vào, tránh cho căn nhà âm u. Tấm kính này lắp đối diện cầu thang, ở cuối hành lang dãy phòng của hắn và em gái.

Tiên Anh Minh đứng ở dãy phòng bố mẹ và nhà tắm, nơi không có ánh trăng chiếu vào.

Vị trung niên vẫn nở nụ cười thân thiện, mặc bộ vest đen đã thấy lúc chiều. Hắn chậm rãi đặt chân trái lên mặt sàn tầng hai, rồi dừng lại, thân hình đứng im. Mở miệng, hắn nói với một ngữ khí nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy lạnh lẽo:

“Chào nhóc!”

Chào nhóc?... Tiên Anh Minh bàng hoàng trước lời chào của vị trung niên. Ba giây sau, hắn mới tỉnh táo trở lại, phát hiện ra vị trung niên vẫn đứng im, nhưng đã quay đầu nhìn thẳng vào hắn. Hắn vẫn nở nụ cười thân thiện, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại tựa như một con rắn đang nhìn con mồi, phản chiếu qua ánh trăng mờ ảo.

Ánh mắt Tiên Anh Minh kinh hãi, đầu óc hoảng loạn, không biết phải làm gì trong khoảnh khắc đó. Hắn vô thức theo bản năng, xoay eo thật nhanh, lấy đà dồn hết sức vào cánh tay phải, vung cây típ thật mạnh vào mặt vị trung niên.

Vị trung niên dường như không quan tâm đến hành động của Tiên Anh Minh. Khuôn mặt hắn vẫn tươi cười, ánh mắt mở to chằm chằm nhìn hắn.

Đầu cây típ vung nhanh về phía má người trung niên, chạm vào làn da. Nhưng điều ngoài ý muốn là người trung niên ấy giống như một hình ảnh phản chiếu, không có thực thể, khiến cây típ vung xuyên qua đầu hắn.

Tiên Anh Minh thấy thế, trợn mắt kinh ngạc, nhưng đã không thể dừng lại hành động của mình. Hắn vung mạnh một đòn vào không khí mà không có vật cản, khiến thân thể mất thăng bằng. Phần chân không theo kịp phần thân, cùng với việc mất cân bằng đó, hắn trượt chân, ngã nhào xuống cầu thang.

Tiên Anh Minh lăn như một quả bóng trên cầu thang xuống tận tầng một. Trên đường lăn, đầu hắn va đập liên tục vào các bậc thang, rồi lại đập vào tấm kính, rào chắn cầu thang, cuối cùng mới đập mạnh xuống sàn tầng một.

Tiên Anh Minh nằm vật dưới sàn tầng một, ngay dưới chân cầu thang. Thân thể đau đớn, hắn chật vật nhấc đầu dậy, cả người chao đảo, không thể trụ vững được bao lâu.

Quá nhiều cú đập mạnh khiến đầu óc hắn trở nên choáng váng, mơ hồ. Giờ đây hình ảnh trước mắt hắn bắt đầu mờ đi, quay cuồng, giọng nói thều thào, đầy bất mãn cất lên:

“Tại... sao... lại là... nguyền rủa?”

Câu nói vừa dứt, Tiên Anh Minh không còn sức lực để chống đỡ sự tỉnh táo. Hắn nhắm mắt lại, gục mặt lên cánh tay, bất tỉnh ngay tại chỗ, không biết sống chết ra sao.

Bản thảo này do truyen.free biên soạn và giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free