Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 28: Thực hiện nghi thức Chiến Binh

Arianna khoác lên mình bộ trang phục màu vàng lộng lẫy, không còn đội vương miện trên đầu. Nàng bước tới chiếc giường giữa phòng, vén tấm chăn dài sang một bên để lộ ra bên dưới.

Chiếc chăn được vén lên, để lộ một chiếc hộp sắt màu bạch kim, khóa cẩn thận. Nàng ôm lấy chiếc hộp mang ra khu trống trong căn phòng, lấy chiếc chìa khóa từ trong người, cúi xuống tra vào ổ và mở khóa.

Nắp hộp mở ra, bên trong cất giữ một bông hoa với cánh hoa như ngọn lửa, một trái cây hình dáng quả táo màu xanh lam, một lọ dung dịch máu, và một ít vàng, bạc, sắt.

Đây là toàn bộ nguyên liệu cần có để thực hiện nghi thức trở thành siêu phàm giả với chức vị “Chiến binh”. Nàng đã sai người mua sắm đầy đủ tất cả, cất gọn vào chiếc hộp để chuẩn bị cho ngày hôm nay.

Arianna nhìn số nguyên liệu, trong lòng kích động, bởi vì hiện tại nàng quyết định thực hiện nghi thức trở thành siêu phàm giả ngay lập tức. Nội tâm nàng vừa lo lắng, vừa chờ mong.

Mình không còn thời gian nữa.

Arianna với ánh mắt nghiêm nghị, kéo tấm thảm dưới chân ra chỗ khác, để lộ một vòng tròn được khắc bên dưới. Nàng đưa tay cầm lấy từng nguyên liệu, đặt vào giữa vòng tròn.

Arianna lùi về sau hai bước, hai tay nắm lại đưa lên trước ngực, nhắm mắt, hít một hơi sâu, thả lỏng tâm trạng. Nàng cất tiếng nói với ngữ điệu nhẹ nhàng, đầy tôn kính:

“Trong tinh không hắc ám, Tồn tại vĩnh hằng, Chúa tể thần bí cai quản vận mệnh, Người đứng sau tấm màn đỏ, Ta khẩn cầu Người, Gọi Người bằng danh hiệu, Vĩnh Hằng!”

“Ta khẩn cầu Người ban phước cho ta, ta khẩn cầu Người lắng nghe và quan tâm đến ta, ta khẩn cầu Người!”

Nàng không đủ tự tin khi thực hiện nghi thức này, sợ xảy ra sai sót trong quá trình, dẫn đến thất bại.

Nàng nhớ lại lời giải thích của quý ông “Tự Do” về sự nguy hiểm khủng khiếp nếu nghi thức thất bại. Điều này khiến nàng luôn lo âu, mỗi khi nghĩ đến khả năng mình thất bại, tinh thần nàng lại rơi vào khủng hoảng.

Trong lần trò chuyện với Garrick, nàng từng có ý định từ bỏ việc trở thành siêu phàm giả, nhưng khi nhìn về dân chúng, nhìn lại những kẻ phản loạn, ý chí của nàng không cho phép yếu đuối. Nàng gào thét trong lòng rằng:

“Ta là Nữ Hoàng, một Nữ Hoàng của một vương quốc phồn vinh. Nếu ta yếu đuối, dựa dẫm vào người khác, vậy vương quốc ta sẽ đi về đâu, ta làm Nữ Hoàng làm gì!”

Nàng dành thời gian suy nghĩ thật kỹ, rồi ấn định hôm nay là ngày thực hiện nghi thức. Để tránh mọi trường hợp ngoài ý muốn, nàng khẩn cầu ngài “Vĩnh Hằng” quan sát và ban phước cho mình.

Trong tâm trí nàng, ngài “Vĩnh Hằng��� không khác gì một vị “thần” mà phương pháp trở thành siêu phàm giả, theo lời kể của Garrick, đều bắt nguồn từ các “Thần Minh”. Nếu được một vị “thần” quan tâm trong lúc thực hiện, nàng tự tin mình sẽ không thất bại.

Lời tụng niệm kết thúc, Arianna chờ đợi vài giây ngắn ngủi, để lời khẩn cầu của mình được truyền đến ngài “Vĩnh Hằng” rồi mới bắt đầu thực hiện nghi thức.

...

Tiên Anh Minh hòa mình vào đám tinh vân, hắn đang buồn phiền đọc từng quyển sách còn lại.

Số lượng sách hắn đọc đã lên đến ba mươi quyển, nhưng ngoài việc tìm được vài phương thuốc oái oăm hay thần kỳ, hắn vẫn chưa tìm thấy phương thuốc nào liên quan đến nguyền rủa.

Còn bốn quyển nữa thôi, nếu không tìm thấy, chắc mình chết mất.

Hãy cho nó có đi, mấy quyển sách chết tiệt này.

Thần chúa ơi, nếu Người nghe thấy lời tôi, hãy ban phước cho tôi, hãy cho tôi may mắn tìm được phương thuốc mà mình cần.

Tiên Anh Minh, với tâm trí đang hòa vào đám tinh vân, cầu xin, nhưng vẫn giữ tỉnh táo để cảm xúc không bị hỗn loạn hay rơi vào tuyệt vọng, nhằm không làm lời nguyền rủa tái phát.

Tiên Anh Minh đang đọc nốt quyển sách thứ ba mươi thì đột nhiên ý thức bị chấn động, khiến hắn nghi hoặc.

Chấn động này truyền từ lâu đài phía Bắc?

Ai đó đang khẩn cầu mình, hay kẻ nào đó đã sở hữu một trong số hai mươi vật còn lại?

Tiên Anh Minh trong lòng nghi hoặc, hướng tầm nhìn xuyên qua lâu đài phía Bắc. Tầm nhìn xuyên vào bên trong, hắn thấy chiếc vòng thuộc về cô gái “Công Lý” đang phát sáng.

Cô gái “Công Lý” đang khẩn cầu mình sao? Không biết cô ấy cần gì? Mong là trong phạm vi giải quyết của mình... Tiên Anh Minh suy nghĩ một lúc, dùng quyền năng nhập tầm nhìn vào chiếc vòng.

Hắn thấy cô gái “Công Lý” đang đứng trước một vòng tròn, bên trong đặt nhiều thứ. Hắn nhận ra đó là cô gái “Công Lý” đang thực hiện nghi thức trở thành siêu phàm giả.

Tiên Anh Minh nghe được lời khẩn cầu của cô gái “Công Lý” và phiền muộn nói ra:

“Vừa nãy mình còn cầu xin ban phước, giờ đây một người lại cầu xin mình ban phước, đúng là nghiệt duyên mà.”

“Mình chỉ là “thần” giả thôi, chứ làm gì có quyền năng mà ban phước cho người khác.”

“Mà cô ấy, thực hiện trong không gian này, may ra mình còn làm được, chứ bên ngoài thì chịu.”

“Thôi kệ, cứ đáp lại cho cô ấy yên tâm, vừa hay quan sát xem nghi thức tấn thăng siêu phàm giả như thế nào.”

Tiên Anh Minh truyền lời đáp thông qua chiếc vòng vào tâm trí cô gái “Công Lý”.

Đúng rồi, mình đáp lại, thì cô ấy sẽ hiểu rằng mình đã được ban phước, sẵn sàng thực hiện nghi thức.

Trường hợp thành công, cô ấy sẽ nghĩ rằng mình thành công do được ban phước, khiến cô ta sùng bái mình hơn.

Còn thất bại, thì... ờ, chẳng sao cả, người chết không nói được gì. Mình cũng không lộ ra sơ hở nào cả.

Tiên Anh Minh trong lòng cười thầm, tuy cảm thấy mình hơi độc ác, nhưng biết làm sao đây. Cho dù mình không đáp lại, nhìn qua biểu hiện cũng biết cô ta vẫn sẽ thực hiện, dù không có phước lành của mình.

Tiên Anh Minh chăm chú quan sát cô gái “Công Lý” bắt đầu thực hiện nghi thức.

...

Arianna vẫn đứng im sau lời khẩn cầu trong gần hai mươi giây mà không thấy lời đáp lại. Trong lòng hơi thất vọng, nàng tự nhủ bản thân rằng “Thần” đang bận, không th�� đáp lại lời gọi của mình.

Không sao! Dù sao thì chết, cũng coi như mình được giải thoát khỏi cuộc sống gò bó này.

Arianna hai tay nắm chặt, đôi mắt nghiêm nghị, thở mạnh một hơi, đặt cược sinh mạng vào nghi thức lần này.

Arianna lấy một con dao từ trong người, định rạch một đường trên ngón trỏ để máu từ đó chảy xuống vòng tròn.

Bởi vì khi thực hiện nghi thức, nguyên liệu quan trọng chính là máu của mình. Máu của người thực hiện nghi thức tấn thăng siêu phàm giả sẽ là đường liên hệ người đó với nghi thức.

Nàng vốn chưa từng nghe điều này từ quý ông “Tự Do”, nhưng may mắn, trong lúc nói chuyện với Garrick, nàng có hỏi qua một chút về siêu phàm giả. Nhờ đó nàng biết được, kèm theo lời khuyên của Garrick là đừng có ý định trở thành siêu phàm giả.

Lưỡi dao sắc bén tiến sát ngón tay, bỗng nhiên một lời nói vang lên trong đầu Arianna.

“Ta đã nghe thấy!”

Ngài “Vĩnh Hằng”! Ngài ấy đáp lại rồi... Arianna mở to mắt, đôi mắt rưng rưng sung sướng, trong lòng kích động, cảm thấy lần nghi thức này mình chắc chắn sẽ thành công.

Arianna cả người nhẹ nhõm, ngẩng mặt lên, cất tiếng nói với ngữ điệu nhẹ nhàng, đầy kính trọng:

“Tôi cảm ơn ngài.”

Arianna kiềm chế xúc động vào sâu trong lòng, tiếp tục đưa lưỡi dao rạch một vết nhỏ trên đầu ngón trỏ. Giọt máu đỏ tươi từ từ tràn ra, rơi xuống vòng tròn, thấm vào đống nguyên liệu bên trong.

...

Ồ, còn có chuyện này nữa sao?

Mình chưa từng nghe quý ông “Tự Do” nói về việc phải cắt máu khi thực hiện nghi thức.

Hay ông ấy quên mất chuyện này?

Nhìn thấy hành động cắt máu từ cô gái “Công Lý” khiến Tiên Anh Minh nghi hoặc và trầm tư. Hắn bắt đầu phân tích vài giây, rồi đưa ra một suy luận:

“Nói mới nhớ là thực hiện nghi thức thì phải cần một yếu tố dẫn chứng mới đúng, nếu không trong trường hợp có người khác gần đó, thì biết ai mới là kẻ muốn trở thành siêu phàm giả.”

“Chẳng lẽ nhảy một vũ đạo là được? Phải cần một thứ gì đó chắc chắn, có mối liên hệ trực tiếp với người đó, và máu là thứ thỏa mãn cả hai điều kiện trên.”

Tiên Anh Minh càng nghĩ càng hài lòng với suy luận của mình. Hắn tạm thời gác sang một bên, tiếp tục quan sát.

...

Arianna theo thói quen đưa ngón tay chảy máu vào miệng để cầm máu, nhưng ngay sau đó, nàng nhận ra hành động thiếu tinh tế của mình, vội chỉnh đốn lại bản thân. Trong lòng xấu hổ, nàng tự hỏi ngài “Vĩnh Hằng” có để ý tới không?

Bốn giây trôi qua, Arianna đưa tay lên mũi, nhắm mắt, hít một hơi sâu, ổn định lại tinh thần. Chậm rãi mở mắt, nàng hiện lên ánh mắt nghiêm túc, rồi theo trí nhớ, bắt đầu nhảy điệu vũ đạo đã luyện tập hôm qua.

Điệu vũ đạo của nghi thức tấn thăng chức vị “Chiến binh” đối với một người học võ nghệ như nàng thì khá đơn giản. Từ nhỏ đến giờ, nàng luôn được dạy võ thuật tự vệ, nên đối với vũ đạo nghi thức, nàng chỉ cần nhảy vài lần là quen thuộc.

Arianna đưa chân phải lên trước, hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, đưa lên ngực bắt chéo với nhau, tạo tư thế phòng thủ. Bàn tay phải thả lỏng ra rồi khép lại thành hình mũi kiếm, biến cánh tay mình như một thanh kiếm, chém về phía trước. Chân trái bước tiếp trước chân phải, cánh tay trái làm thành một tấm khiên, giơ cao che chắn trước mặt.

Cứ như thế, Arianna nhảy theo vũ đạo quanh vòng tròn nghi thức.

...

Chà chà, thú vị đấy.

Điệu nhảy đúng như chức vị của nó, y hệt một đấu sĩ với thanh gươm và chiếc khiên trong tay.

Mình đã có thể cảm nhận được khí chất chiến binh từ cô ấy rồi.

Tiên Anh Minh thích thú quan sát cô gái “Công Lý” nhảy vũ đạo, bỗng nhận ra điều gì đó, rồi nhìn vào vòng tròn. Hắn thấy số nguyên liệu bên trong đang biến hóa.

...

Arianna nhảy hết một vòng nghi thức, dừng lại, đứng nguyên tư thế vũ đạo, nhắm mắt lại bắt đầu cảm nhận sự thay đổi trong người.

Trong vòng tròn nghi thức, số nguyên liệu bắt đầu hóa thành khí. Những màu sắc khác nhau trung hòa lại tạo thành màu xám trắng, rồi tiếp tục biến đổi. Từ chất khí chuyển sang thành chất lỏng đầy lấp lánh.

Tất cả nguyên liệu giờ đây đã hòa quyện thành một chất lỏng duy nhất. Chúng uốn éo như dòng nước, quanh quẩn và bay lên, hướng tới Arianna, thấm vào cơ thể nàng qua lớp da.

Arianna cảm nhận sự thanh mát khắp cả người, tựa như nàng đang hòa mình vào dòng nước, chảy đi mọi nơi.

Sự mát mẻ chưa được bao lâu, một làn nóng bức bao phủ cả người nàng. Cơn nóng đến quá bất ngờ. Arianna tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn bị cơn nóng làm cho đau đớn, khiến sắc mặt trở nên khó coi, đôi mắt nhíu chặt lại, hơi thở dốc, khó nhọc hít từng ngụm khí. Làn da trắng ngọc đã hóa đỏ.

Nàng không dám cựa quậy, chỉ biết đứng im chịu đựng. Một chút sai sót thôi là cái chết không tránh khỏi. Chính nàng không nghĩ tới giai đoạn biến đổi này lại khủng khiếp đến vậy, bảo sao trong giai đoạn này thất bại là chết, chứ không phải hóa điên hay tàn tật giống như thất bại lúc thực hiện vũ đạo.

Cơn nóng dần tan đi. Arianna chưa dám cử động, nàng không biết nghi thức đã xong chưa. Đúng như nàng nghĩ, cơn nóng biến mất, thay vào đó một làn gió lạnh cuốn quanh người.

Cả người nàng lạnh buốt. Đôi chân run lẩy bẩy, hàm răng lập cập, hơi thở trở nên gấp gáp, hơi thở thành khói trắng, làn da tái xanh cùng nước mũi chảy ròng.

Nàng vừa cố gắng chịu đựng, vừa xấu hổ về bề ngoài của mình. Nếu ở một mình thì không sao, nhưng hiện tại nàng đang bị ngài “Vĩnh Hằng” chú ý. Nàng giờ chỉ muốn vùi mặt vào chăn, che đi cảm xúc của mình.

Trong đầu Arianna hiện lên một ý nghĩ, rằng mình sẽ đột quỵ thay vì chết khi thất bại nghi thức. Cả người đang bình thường, tự dưng thay đổi đột ngột từ nóng sang lạnh, sẽ khiến cơ thể nàng không kịp thích ứng, dẫn đến đột tử.

Đúng như nàng lo lắng, Arianna bỗng cảm thấy chóng mặt, đau đầu quay cuồng... Đôi chân đang run rẩy, giờ không còn đứng vững trong tình trạng hiện tại. Nàng sắp không chịu đựng được nữa, chỉ vài giây nữa thôi là sẽ sụp đổ.

Arianna trong lòng sợ hãi, không cam lòng. Chỉ một chút nữa thôi, nàng sẽ trở thành siêu phàm giả, nàng có thể bảo vệ cha, bảo vệ con dân của mình.

Tại sao? Tại sao?

Ngài “Vĩnh Hằng” hãy cứu tôi.

Arianna trong đầu gào thét cầu xin, nhưng lại không nhận được câu trả lời. Thay vào đó, những suy nghĩ tiêu cực từ từ xuất hiện.

Tại sao ngài “Vĩnh Hằng” không cứu mình? Do mình quá yếu kém, khiến ngài không muốn ra tay sao?

Đúng vậy, mình quá kém cỏi! Hoàn thiện nghi thức cũng không xong, thì giúp mình làm gì cơ chứ.

Tại sao mình lại yếu kém như vậy chứ? Tại sao?

Arianna trong tâm trạng tuyệt vọng, nàng vẫn không trách sự vô cảm từ ngài “Vĩnh Hằng” mà đổ hết lỗi lên bản thân.

Arianna đã không còn chịu nổi nữa, đôi chân bắt đầu khụy xuống, chuẩn bị sụp đổ. Đột nhiên một lực lượng thần bí từ người nàng bùng phát, đánh tan cơn lạnh, ổn định cơ thể nàng.

Cơn lạnh biến mất rồi? Người mình không còn lạnh nữa, đầu óc đã ổn định, thân thể trở nên thoải mái.

Chuyện gì xảy ra vậy? Do ngài “Vĩnh Hằng” sao?

Đúng rồi, ngài đã không đành lòng nhìn mình chết, đã ra tay giúp mình.

Arianna trong lòng kích động, trong tâm trí nàng, hình bóng ngài “Vĩnh Hằng” giờ đây trở nên vĩ đại vô song, luôn đứng ở trên cao nhất.

...

Sao mình cảm thấy đau đầu thế.

Tiên Anh Minh cảm thấy ý thức trở nên yếu ớt, sắp mất liên hệ với đám tinh vân. Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống này, lúc trước cùng lắm cũng chỉ là rút cạn sức lực.

Hay do mình đang ở trạng thái ý thức, thay vì thân xác như trước?... Tiên Anh Minh nghĩ tới đáp án này.

Vài giây trước, hắn thấy cô gái “Công Lý” gần như sắp sụp đổ, biết được cô ấy sắp chết rồi. Hắn rất muốn giúp nhưng lại không có cách. Bỗng nghĩ tới cô ấy kết nối với chiếc vòng trên người, vậy hắn có thể thông qua chiếc vòng giúp cô ấy.

Không chút chần chừ, Tiên Anh Minh dùng quyền năng thẩm thấu vào chiếc vòng, giúp cô gái “Công Lý” đánh bay cơn lạnh, cân bằng lại cơ thể.

Thật sự như hắn nghĩ, hắn đã thành công giúp đỡ cô gái “Công Lý”. Thay vào đó, hắn cảm thấy mình yếu đi.

Mình thật sự muốn quan sát nốt, nhưng không thể nữa rồi.

Chắc chỉ có thể giúp cô ấy đến đây thôi, về sau cô ấy tự phải vượt qua, sống hay chết không còn liên quan đến mình nữa.

Tiên Anh Minh vẫn cảm thấy tiếc nuối, cuối cùng vẫn phải cắt đứt liên hệ với đám tinh vân, rời khỏi không gian.

...

Arianna vui mừng chưa được bao lâu, thì một lực lượng thần bí đè nặng lên người mình, khiến nàng giật mình, không ngờ nghi thức vẫn chưa kết thúc.

Lực lượng quá nặng, cố gắng đè nén thân thể nàng. Nàng cắn môi chịu đựng, đôi môi bị cắn quá sâu, xuất hiện vết rách, chảy ra máu.

Arianna không quan tâm đến chuyện đôi môi bị chảy máu, hai tay siết chặt, cố gắng chống đỡ.

Mình vừa được ngài “Vĩnh Hằng” giúp đỡ, nếu giờ mình thất bại tiếp, không biết còn mặt mũi nào gặp ngài không.

May mắn thay, từ nhỏ nàng đã được huấn luyện thể chất, khiến cho thân thể nàng mạnh mẽ hơn người bình thường một chút, nên vẫn đủ sức chịu đựng lực lượng thần bí này.

Năm giây trôi qua, lực lượng ấy biến mất hoàn toàn. Nàng mới thở phào một hơi, bỗng cảm thấy trong cơ thể mình bắt đầu thay đổi.

Những sợi cơ bắp đứt gãy rồi co thắt lại, thay vào đó là những sợi cơ cứng rắn hơn ban đầu. Quá trình thay đổi rất nhanh, không gây ra cảm giác gì. Làn da trắng ngọc của nàng càng bóng loáng hơn, khiến nàng đã xinh đẹp càng thêm xinh đẹp. Trái tim sinh sôi, sản sinh ra lượng máu nhiều hơn trước.

Arianna đôi mắt thả lỏng, chậm rãi cảm nhận làn gió thanh mát uốn quanh người mình, cả người nàng trở nên thoải mái hơn bao giờ hết.

Từng giọt máu từ cơ thể nàng tiết ra, bay về phía trước, tụ lại thành một vũng máu hình tròn, không ngừng cựa quậy.

Vài giây sau, vũng máu vặn vẹo biến hóa, tạo thành hình một thanh kiếm, từ mơ hồ trở nên rõ ràng. Thanh kiếm màu đỏ, được làm từ máu, đang dần đổi màu. Từ tâm kiếm, một vùng màu xám bắt đầu lan tỏa khắp thân kiếm.

Thân kiếm hoàn tất biến đổi màu sắc, giờ đây cả thân kiếm cũng như chuôi kiếm, đều được bao bọc màu xám sáng bóng.

Arianna cảm nhận biến hóa đã dừng lại, kết luận nghi thức đã thành công. Nội tâm vui sướng, nàng từ từ mở mắt ra, xem xét sự thay đổi của cơ thể.

Đôi mắt màu tím long lanh, chậm rãi mở ra, nhìn thấy trước mặt mình, lơ lửng một thanh kiếm xám.

Lúc đầu nàng hơi khó hiểu, ngay sau đó, cảm xúc chuyển thành phấn khích, sung sướng. Nàng nhớ lại quý ông “Tự Do” có nói, khi trở thành siêu phàm giả sẽ tôi luyện ra một vật phẩm phù hợp với chức vị của mình, được gọi là “vật siêu phàm”.

Đây là “vật siêu phàm” của mình sao?

Một thanh kiếm, có chút đáng tiếc, thôi cũng được.

Vương quốc nàng lấy thương làm vũ khí chính, nên nàng mong chờ vật phẩm tôi luyện của mình sẽ là một cây thương. Nhưng ai ngờ lại là một thanh kiếm. Tuy có chút thất vọng, nhưng nàng không bận tâm lắm, chỉ cần nó đủ mạnh để nàng đàn áp những kẻ phản loạn là được.

Arianna chưa cầm thanh kiếm vội, nàng giơ hai tay ra, chăm chú xem cơ thể mình đã thay đổi những gì. Ngoài làn da sáng bóng, thì nàng vẫn chưa thấy thay đổi rõ rệt nào khác.

Nàng cầm tờ giấy ghi chép nghi thức chức vị “Chiến binh” từ trong người ra, thấy những năng lực được ban cho là “thể lực dồi dào, thân thể cứng hơn thép, chịu được lửa và không khí lạnh”.

Đọc hết phần năng lực, nàng cầm con dao lúc nãy dùng để cắt ngón tay, đưa đến cánh tay, thử nghiệm xem năng lực có đúng như ghi chép không.

Lưỡi dao sắc bén cứa một phát qua phần da Arianna, nhưng hoàn toàn không gây ra tổn thương nào. Tựa như nó vừa cắt qua một tấm thép vậy, rất mượt mà và cứng rắn.

Arianna thấy vậy, đôi mắt sáng lên, nở nụ cười sung sướng, không kiềm chế được cảm xúc, mở miệng:

“Mình trở thành siêu phàm giả rồi.”

Tất cả đều nhờ ngài “Vĩnh Hằng”.

Ngài “Vĩnh Hằng”?... Arianna nhận ra mình đã quên mất điều gì, bởi vì hiện tại nàng không chỉ có một mình, mà còn có sự hiện diện của ngài “Vĩnh Hằng”. Do quá kích động khi thực hiện nghi thức thành công, nàng quên mất chuyện này. Sợ ngài tức giận, nàng điều chỉnh lại tâm trạng, kéo vạt váy sang một bên bằng tay trái, tay phải úp trước ngực, rồi hạ mình hành lễ. Nàng mở miệng với giọng điệu êm ái:

“Tôi xin chân thành cảm ơn ngài. Tôi thật sự xin lỗi đã làm phiền thời gian quý báu của ngài.”

Hành lễ kết thúc, nàng vẫn đứng thẳng chờ đợi câu trả lời từ ngài “Vĩnh Hằng”. Hơn mười giây trôi qua, không nhận được câu trả lời, nàng đưa ra một suy đoán, ngài “Vĩnh Hằng” đã rời đi khi nghi thức hoàn thành.

Arianna đưa tay vỗ nhẹ ngực, thở dài một hơi, thầm nghĩ.

May là ngài ấy đã rời đi, chứ nếu ngài nhìn thấy hành động thiếu lễ độ của mình, sợ hình ảnh mình trong mắt ngài không còn tốt đẹp nữa.

Arianna vứt bỏ lo âu, đưa mắt nhìn thanh kiếm đang lơ lửng trước mặt. Nàng vứt con dao sang tấm thảm cuộn gần đó, đôi tay kích động cầm lấy chuôi kiếm.

Nhẹ quá!

Arianna mở to mắt kinh ngạc, phát hiện cây kiếm nhẹ như lông chim vậy. Nàng cứ nghĩ nó ít nhất phải nặng hơn một cây thương hoặc một thanh kiếm thông thường.

Thanh kiếm này lớn hơn những thanh kiếm nàng từng thấy qua, hơn nữa nó còn là “vật siêu phàm” nữa.

Thanh kiếm nhẹ vậy, chắc để cho chủ nhân sử dụng dễ dàng.

Nghĩ xem, nếu chủ nhân nó chỉ là một đứa bé, ừm, một người tí hon thì đúng hơn.

Họ sẽ rất khó điều khiển thanh kiếm nếu “vật siêu phàm” của họ nặng hơn bản thân.

Arianna gật đầu hài lòng với suy đoán này, không còn nghi ngờ về độ nhẹ của thanh kiếm nữa. Nàng giơ thẳng lên, hướng về phía chiếc hộp bạch kim bên phải, thử nghiệm độ sắc bén của nó.

Arianna giơ thanh kiếm lên, chém mạnh một phát lên chiếc hộp bạch kim. Thanh kiếm sắc bén không một tiếng động, chém thẳng vào chiếc hộp. Chiếc hộp bạch kim trong mắt nó như một tờ giấy, bị thanh kiếm dễ dàng cắt qua, không chút trở ngại nào.

Arianna lại một lần nữa kinh ngạc. Nàng bây giờ mới biết sự lợi hại của “vật siêu phàm”, bảo sao Phụ vương lại có thể trấn áp quần hùng với “vật siêu phàm” trong tay.

Arianna trong lòng vui sướng, trong lòng mong chờ ngày dẹp yên bọn phản loạn, ổn định lại vương quốc.

Arianna dùng ý niệm khiến thanh kiếm biến mất. Thanh kiếm xám bóng trên tay hóa thành một vũng máu bay ngược trở lại, thấm vào cơ thể nàng.

“Vật siêu phàm” đều tạo thành từ máu của người siêu phàm. Người siêu phàm có khả năng triệu hồi, hoặc khiến nó trở lại cơ thể thông qua một ý niệm. Chính vì vậy “vật siêu phàm” không thể bị đánh cắp hay phá vỡ. Nó có thể tái tạo lại nhờ máu của chủ nhân.

Arianna thấy thanh kiếm biến mất, xoay người, bước tới tấm kính lớn nhìn ra bên ngoài căn phòng. Từ khe hở chiếc rèm, nàng thấy toàn cảnh vương quốc mình, ngữ khí nhẹ nhàng nói ra:

“Các người muốn nổi loạn sao? Vậy cứ làm những gì các người muốn.”

Arianna ánh mắt trở nên lạnh lẽo, đứng lặng im quan sát vương quốc của mình.

Tác phẩm dịch thuật này, với tất cả sự tinh túy của nó, là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free