(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 25: Quy luật nguyền rủa.
Tiên Anh Minh ngồi trên ghế đá, hai tay đặt lên mặt bàn, để hờ một khoảng trống ở giữa, ngón trỏ tay trái vô thức gõ nhẹ liên hồi.
Tâm trí hắn dần tĩnh lặng, ánh mắt nghiêm túc, tập trung phân tích kỹ lưỡng từng chi tiết về lời nguyền rủa.
Một tờ giấy trắng và một cây bút chì xuất hiện trên mặt bàn, trong khoảng trống giữa hai tay hắn.
Tiên Anh Minh cầm lấy cây bút chì, đặt bút xuống tờ giấy, ghi lại những dữ liệu mà hắn đã phân tích kỹ lưỡng.
“Thứ nhất, lời nguyền của đôi găng tay: khiến kẻ bị lây nhiễm mất kiểm soát cảm xúc, dần dần trở nên điên loạn.
Lời nguyền sẽ phát tác khi kẻ bị lây nhiễm bị kích động bởi cảm xúc tiêu cực. Nó lấy cảm xúc tiêu cực làm đường dẫn, khiến kẻ bị lây nhiễm từ từ rơi vào điên loạn.
Gợi ý: Lời nguyền có thể tái phát bất cứ lúc nào. Chỉ cần xuất hiện cảm xúc tiêu cực, lời nguyền sẽ lại bộc phát. Cảm xúc càng mạnh, càng đẩy đến điên loạn. Vì vậy, cần hạn chế tối đa cảm xúc tiêu cực.”
Sau một hồi lâu suy nghĩ, hắn rút ra được quy luật vận hành của lời nguyền này từ hai lần nó phát tác.
Lần thứ nhất, là khi hắn biết được mặt trái của “vật nguyền rủa CS-9”, nảy sinh những cảm xúc tiêu cực như buồn chán, tuyệt vọng, căm tức...
Lần thứ hai, là khi hắn nhận ra tất cả chỉ là ảo giác do lời nguyền thứ hai gây ra, khiến hắn căm phẫn, thống hận, tức giận.
À không, vẫn còn một điều nữa.
Tiên Anh Minh bất chợt nhận ra điều gì đó, vội vàng viết tiếp.
“Lưu ý: Lời nguyền còn có thể tác động đến cảm xúc hưng phấn.”
Hắn không dám chắc lắm về điều này, nhưng vì mới chỉ tái phát hai lần, đều liên quan đến cảm xúc tiêu cực, nên hắn đành phải để nó vào mục lưu ý, đợi tương lai sẽ có lời xác nhận.
Tiên Anh Minh xoay bút trong tay, lấy một tờ giấy mới, viết tiếp về lời nguyền của cây gậy.
“Thứ hai, lời nguyền của cây gậy gỗ.”
Ừm.
Hắn không biết cây gậy thật sự có phải làm từ gỗ hay không, hay là từ vật liệu khác, nhưng thôi mặc kệ. Cứ ghi tạm là gỗ cũng được, sai cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều.
“Lời nguyền phát tác dựa theo nỗi sợ hãi của kẻ bị ảnh hưởng gần nhất.
Gợi ý: Lời nguyền sẽ tái phát khi bạn rơi vào trạng thái tuyệt vọng.
Cẩn thận: Lời nguyền cực kỳ nguy hiểm, luôn phải cảnh giác cao độ.”
Lời nguyền của cây gậy gỗ, do không có nhiều manh mối, hắn khó mà xác minh chính xác được.
Hắn chỉ biết được điều gần đây nhất hắn rất sợ hãi, đó là thỉnh thoảng liên tưởng đến con “ác quỷ” trong lâu đài phía Tây, và nó được tái hiện qua ảo giác khi hắn rơi vào tuyệt vọng.
Tiên Anh Minh bỏ bút xuống, tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi.
Hai lời nguyền tái phát quá nhanh, hắn bị bất ngờ bởi sự việc xảy ra, mọi thứ trở nên hỗn loạn, không thể kiểm soát được.
Nhưng cũng chính từ đó, hắn mới có cái nhìn chân thật về độ nguy hiểm của hai lời nguyền.
Lời nguyền từ đôi găng tay tương đối dễ chịu, độ nguy hiểm khá thấp, trường hợp dẫn đến cái chết là rất khó. Trừ phi trong tình huống hắn điên loạn trước một kẻ khó tính, gây ra mâu thuẫn nghiêm trọng, khiến tên đó điên tiết, có lẽ sẽ cho hắn một nhát chí mạng.
Tiên Anh Minh nghĩ tới đây, bật cười khẽ một tiếng.
Ngược lại, nếu hắn điên lên, không kiểm soát được bản thân, cũng có thể làm ra nhiều chuyện điên rồ, khó mà tưởng tượng được.
Ít ra nó không mang đến nguy hiểm tột độ như lời nguyền của cây gậy gỗ. Ngay lần đầu tái phát, hắn đã suýt chết bởi nó. Ở đây mà không có gì ăn, nguy hiểm lớn nhất là hắn sẽ chết vì đột quỵ.
Chỉ tái phát lần đầu thôi mà đã đáng sợ như vậy rồi, không biết lần sau sẽ mang đến điều gì nữa.
Ít ra theo hắn suy đoán, lời nguyền chỉ tái phát khi hắn rơi vào tuyệt vọng. Tuyệt vọng thường đi kèm với cái chết. Nhiều người tuyệt vọng thường chọn cái chết để giải thoát bản thân.
Chưa bao giờ hắn nghĩ rằng mình còn trẻ mà lại đang đứng trước ranh giới giữa cái chết và sự sống, chẳng khác gì đứng trên một sợi dây mỏng manh dễ dàng đứt gãy. Hắn có thể so sánh mình với những người bị bệnh nan y. Chính vì chuyện này, hắn mới cảm nhận được cảm xúc chân thật, rõ ràng của họ trong hoàn cảnh đầy éo le như vậy.
Trong lòng Tiên Anh Minh vừa buồn bực, vừa chán nản, xen lẫn một tia căm ghét. Hắn chỉ có thể tự chế nhạo bản thân ngu ngốc, vì tính tò mò mà đưa hắn vào nguy hiểm.
Tiên Anh Minh thở phào, trút bỏ sự lo âu, những cảm xúc tiêu cực ra, để tránh lời nguyền đôi găng tay lại tái phát.
Hắn chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi ghế, kết thúc việc ghi chép. Hắn diễn hóa ra một tấm thảm, bước lên ngồi và điều khiển tấm thảm bay tới lâu đài phía Đông.
Hắn muốn đọc sách, đọc những quyển sách kê trên chiếc tủ ở lâu đài phía Đông, xem bên trong chúng có ghi chép phương thuốc hóa giải lời nguyền không.
Hắn không quan tâm đến việc có tự điều chế được nó hay không khi tìm thấy phương thuốc. Bởi lẽ, muốn pha chế thuốc trong quyển sách, đều phải là siêu phàm giả có chức vị “thầy thuốc”, và hắn thì không đủ điều kiện để làm điều đó.
Hắn có một ý tưởng, đó là nhờ đến ba người kia.
Họ có thể giúp hắn tìm đến một thầy thuốc, nhờ pha chế hộ, và hắn chỉ cần cung cấp phương thuốc cho họ là đủ.
Cầu mong trong mấy quyển sách có thứ hắn cần... Tiên Anh Minh trong lòng vừa mong chờ vừa lo lắng.
...
Tiên Anh Minh bay tới lâu đài phía Đông, bay vào bên trong, diễn hóa ra một chiếc bàn gỗ tròn và một chiếc ghế bốn chân cùng vật liệu.
Hắn bước xuống tấm thảm, ngồi vào chiếc ghế, đảo mắt về phía tủ sách, dùng quyền năng đưa từng quyển một bay đến trước mặt hắn.
Trong quá trình đó, hắn khiến quyển sách thu nhỏ lại với kích cỡ trung bình của những quyển sách ở thế giới hắn.
Tiên Anh Minh lật trang đầu tiên của quyển sách, mới phát hiện ra điều hắn đã quên mất: đó là những quyển sách ở đây không hề có mục lục.
Chỉ nhìn sơ qua thôi, hắn đã thấy mỗi quyển sách có ít nhất bảy trăm trang. Tổng cộng trên tủ có ba mươi tư quyển sách.
Nói vậy, tr��ờng hợp đen đủi nhất là hắn phải đọc cẩn thận hết ba mươi tư quyển sách nếu trong sách không có phương thuốc giải. Nếu có, thì may mắn sẽ giảm bớt gánh nặng, còn nhiều hay ít thì chắc phải dựa vào cách ăn ở của hắn.
Với tâm trạng buồn phiền, Tiên Anh Minh tự giễu cợt nói:
“Đọc hết số sách trong đây, chắc không cần đợi lời nguyền tái phát mới điên, thì hắn cũng đã điên sẵn rồi.”
Thời đi học, hắn còn chưa từng đọc nhiều sách đến thế này. Số lượng sách môn học thường được giảm tải để dễ hiểu hơn, chứ mấy ai đọc hết. Nếu có, thì đó là mấy tên mọt sách.
Tiên Anh Minh đành nén sự khó chịu vào sâu trong lòng, chậm rãi lướt qua các tiêu đề phương thuốc, rồi đọc kỹ hiệu quả của chúng từng trang một.
Thời gian trôi đi không biết bao lâu, Tiên Anh Minh đã đọc đến quyển sách thứ mười bốn.
Đôi hàng mi của hắn bắt đầu cảm thấy nặng trĩu, cơ thể từ từ trở nên mệt mỏi, đầu óc không còn đủ minh mẫn nữa.
Đọc sách quá nhiều khiến hắn trở nên buồn ngủ, tinh thần kiệt quệ, khó mà chống đỡ thêm được nữa.
Thật không may cho hắn, trong gần mười bốn quyển sách đó, hắn lại không tìm được phương thuốc nào liên quan đến việc giải lời nguyền. Nhưng ít ra hắn cũng tìm được vài phương thuốc thú vị, ví dụ: thuốc đổi màu da, thuốc đổi giọng nói, thuốc giúp người uống thở được dưới nước...
Còn những phương thuốc mà ở thế giới hắn, các nhà khoa học đang điên cuồng nghiên cứu, tìm cách chế tạo ra, chẳng hạn: thuốc chữa ung thư phổi, thuốc chữa mù mắt, thuốc chữa bệnh câm...
Nhưng có một phương thuốc khiến hắn kinh ngạc đến khiếp sợ, chính là phương thuốc kéo dài tuổi thọ.
Hắn không ngờ lại có phương thuốc này, nhưng nghĩ tới nơi đây, hắn thấy cũng hợp lý, không có gì khó hiểu.
Hắn vốn định lợi dụng mấy phương thuốc này để kiếm thật nhiều tiền. Hắn có thể đưa phương thuốc cho ba người kia, bảo họ giúp điều chế, rồi lấy thuốc bán cho những kẻ nhà giàu với một khoản tiền lớn.
Chỉ là hắn không biết giá cả để chế ra một liều thuốc ở thế giới ba người kia như thế nào, nhưng nhìn qua số vàng giao dịch của cô nàng “Công Lý” và quý ông “Tự Do” là đủ để biết sự kinh khủng của nó rồi.
Tiên Anh Minh gác lại chuyện này một bên, tạm dừng đọc sách. Hắn rất muốn đọc tiếp, nhưng tình trạng hiện tại không cho phép. Nếu đọc tiếp, chắc chắn hắn sẽ gục ngã tại đây mất.
Hắn đành phải rời khỏi không gian này, nghỉ ngơi lấy lại sức. Cho dù ở bên ngoài, hắn cũng có thể đọc tiếp, bằng cách dung nhập ý thức vào đám tinh vân.
Tiên Anh Minh vươn hai tay lên cao, ưỡn ngực, kéo giãn cơ thể, bẻ các khớp xương cứng đờ. Nghe tiếng “cạch” vài cái liên tiếp, hắn cảm thấy toàn thân thoải mái, rồi thở dài một hơi, nhắm mắt lại, dùng quyền năng đưa bản thân rời khỏi không gian.
Ý niệm vừa dứt, quanh người hắn hiện lên một tầng sáng vô sắc, từ từ phai mờ, rồi biến mất cùng với hắn.
...
Trong căn phòng riêng của Tiên Anh Minh, ánh nắng chiều tà đỏ rực chiếu vào bên trong, khiến căn phòng tỏa ra cảm giác ấm áp và rất thơ mộng.
Trên chiếc ghế trước bàn học, một thân ảnh từ mờ nhạt dần trở nên rõ ràng hiện ra. Đ�� chính là Tiên Anh Minh, hắn đã trở về từ không gian thần bí.
Với đôi mắt ủ rũ, hắn nhìn về phía cửa sổ, thấy mặt trời sắp lặn và chuẩn bị chìm vào đêm tối cô tịch, hắn trầm thấp nói:
“Sắp tối rồi sao?”
Tiên Anh Minh từ từ đứng dậy, cơ thể vẫn còn mệt mỏi, hắn che miệng ngáp một cái, rồi xoay người chậm rãi bước ra cửa phòng.
Đứng trước cửa phòng, hắn vươn tay cầm lấy tay nắm cửa, nhẹ nhàng nhưng lười biếng vặn một cái, mở cánh cửa ra, rồi bước ra hành lang, lớn tiếng gọi:
“Linh Anh ơi!”
“Chuyện gì vậy anh!?” Cô bé Linh Anh từ dưới nhà vọng lên, đáp lại lời gọi của anh trai.
“Lát nữa đừng gọi anh xuống ăn cơm nha, cứ để lại phần cho anh là được. Giờ anh khá mệt nên đi ngủ một giấc, rồi khi nào dậy anh sẽ ăn sau.”
Hắn dặn dò em gái đôi chút, để tránh lúc hắn đang ngủ, con bé lại gọi ầm ĩ xuống ăn cơm.
Tiên Anh Minh vào lại trong phòng, đóng cửa lại ngay trước khi cô em gái kịp đáp lời. Hắn bước đến bên giường, thả lỏng toàn thân, mặc kệ cho cơ thể tự nhiên đổ ụp xuống chăn.
Cảm nhận sự êm ái từ chiếc chăn, Tiên Anh Minh thoải mái, nhắm mắt lại, quên hết thảy mọi lo âu, đắm chìm trong ánh nắng tà dương và thiếp đi.
Phiên bản truyện đã được biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.