(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 22: Vật nguyền rủa
Khu vực lâu đài phía Nam, bao phủ bởi tuyết trắng xóa. Mặc dù được ngăn cách bằng một tấm kính, tuyết không tràn vào được lối đi, nhưng hơi lạnh vẫn len lỏi qua tấm kính, khiến nhiệt độ bên trong lối đi giảm mạnh.
“Hắt xì.”
“Rét quá...”
Răng va vào nhau lập cập!
Tiên Anh Minh, khoác trên mình bộ áo lông, đeo đôi găng tay dày, ôm chặt khẩu súng vào ngực, đầu đội chiếc mũ len. Khuôn mặt hắn tái nhợt, cả người run rẩy.
Hắn không ngờ khu vực tuyết lại lạnh đến mức này. Mặc dù đã cố gắng triển hóa ra một ngọn lửa, nhưng không hiểu sao lại không thành công. Điều này khiến hắn tự hỏi: phải chăng hắn chưa đủ hiểu biết về lửa, hay nơi đây không cho phép lửa xuất hiện?
Đành lòng, hắn phải triển hóa ra một bộ đồ lông dày để mặc. Hàm răng Tiên Anh Minh va vào nhau lập cập, đôi mắt nặng trĩu vì cái lạnh, cả người yếu đi, rơi vào trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh.
Lâu đài không còn cách quá xa, hắn đã có thể nhìn rõ. Tinh thần hắn lập tức căng thẳng. Hắn vội triển hóa một lượng nước lạnh, hất lên mặt, đánh bay cơn buồn ngủ. Hai tay hắn nâng khẩu súng AK-47 lên, đã kéo cò sẵn.
Hắn híp mắt lại, tập trung vào lâu đài. Tấm thảm bay chậm lại, từ từ tiến đến gần. Hắn hít thở chậm rãi, cứ ba giây một lần. Trái tim đập nhanh dần đều, hắn rơi vào trạng thái cảnh giác cao độ, không để bản thân bị bất ngờ.
Khoảng cách giữa hắn và lâu đài rút ngắn xuống dưới một trăm mét. Tất cả giác quan của hắn tập trung cao độ. Đến một khoảng cách mà hắn cho là an toàn, hắn dùng quyền năng khiến tấm thảm dừng lại.
Ba tấm hợp kim lần lượt lơ lửng ở ba phía: phải, trái và sau lưng. Trước mặt hắn, một tấm kính chống đạn dày bảy phân được mô phỏng ra, đủ trong suốt để nhìn xuyên thấu cảnh vật phía trước.
Thật ra, hắn cũng không biết có gọi là kính chống đạn hay không, vì vậy, dựa trên kiến thức đã học, hắn mô phỏng nhiều lớp kính cứng rắn chồng lên nhau.
Còn hợp kim, được hắn cấu thành từ ba nguyên tố kim loại và một phi kim. Kim loại chính là crom, còn đồng và vàng đóng vai trò phụ trợ. Phi kim mà người khác thường dùng sẽ là Hydro.
Khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai mươi mét. Tuy nhiên, so với sự đồ sộ của lâu đài, hắn đứng trước nó chỉ như một người tí hon, chỉ còn vài sải chân nữa là đến.
Dù chỉ còn hơn mười mét, hắn vẫn không thấy nguy hiểm gì. Ngược lại, tinh thần hắn càng thêm căng thẳng, không thể chủ quan, bởi lẽ ở lâu đài phía Tây, hắn phải đến gần hơn năm mét mới cảm nhận được nguy hiểm.
Khi còn sáu, bảy mét, Tiên Anh Minh bước nhẹ xuống tấm thảm, để tránh trường hợp mất cân bằng mà ngã lăn xuống đất. Đôi chân hắn đi giày bông, giảm âm thanh xuống mức thấp nhất.
Hắn giơ khẩu súng trước ngực, ngón trỏ đặt vào vị trí cò súng, sẵn sàng bóp cò chỉ cần một tình huống bất ngờ xảy ra. Thân hình hắn hơi hạ thấp xuống, tựa như một lính đặc nhiệm đang làm nhiệm vụ ám sát.
Hắn vốn muốn mô phỏng một chiếc kính hồng ngoại nhiệt để nhìn xuyên qua tấm kính lâu đài, xem bên trong có ai không. Bởi lẽ, bất kỳ vật sống nào cũng sẽ tỏa ra nhiệt độ, và từ nhiệt độ đó, hắn có thể xác nhận liệu có sinh vật sống bên trong lâu đài hay không.
Nhưng khổ thay, hắn lại hoàn toàn không hiểu biết gì về chiếc kính đó, khiến hắn không thể mô phỏng nó. Hắn đành thở dài tiếc nuối.
Khi còn trong phạm vi năm mét, Tiên Anh Minh đã có thể nhìn thấy hình ảnh bên trong tấm kính. Hắn không cảm nhận được nguy hiểm nào phát ra từ lâu đài, tinh thần mới thả lỏng được một chút, thở phào một hơi và vội hạ súng xuống. Bỗng nhiên, một tiếng gầm vang lên từ phía bên phải, xuyên qua lớp kính bảo vệ truyền đến.
Tiên Anh Minh giật nảy mình hoảng loạn. Theo phản xạ, hắn xoay người, nhắm tịt mắt lại, chĩa súng về phía âm thanh phát ra, bóp cò, xả đạn liên hồi.
Tại vị trí âm thanh truyền đến, xuất hiện hình bóng một sinh vật, đứng bên ngoài khu vực tuyết. Nó đứng thẳng người, áp sát vào tấm kính, nhìn Tiên Anh Minh với bản năng dã thú lộ rõ, gầm gừ liên tục như muốn lao đến cắn nuốt sống hắn. Nhưng vì bị ngăn cách bởi tấm kính, sinh vật chỉ có thể đứng bên ngoài gầm gừ.
Vì quá bất ngờ, lại đang trong trạng thái thả lỏng, Tiên Anh Minh vốn dĩ chỉ là một học sinh. Tuy đã được hướng dẫn lắp súng, nhưng hắn chưa từng thực sự tập bắn bao giờ.
Khi hắn chĩa súng đến vị trí sinh vật và ấn cò khẩu AK-47, khẩu súng giật mạnh khiến Tiên Anh Minh không cầm chắc. Nó đập vào ngực hắn vài phát, gây ra cơn đau nhói. Hắn vội buông ngón tay khỏi cò súng, quỵ xuống đất, tay phải vẫn cầm súng, tay trái xoa ngực.
“A, đau quá...” Tiên Anh Minh nhíu mày, mở mắt, kêu rên đau điếng.
Hắn hiện đang đứng ở khu vực tuyết lạnh giá. Không khí nơi đây quá lạnh, khiến thân thể hắn trở nên yếu ớt, nhiệt độ cơ thể cũng hạ xuống, nên chỉ cần vài va chạm nhẹ cũng có thể gây đau đớn.
Chứ đừng nói vài va chạm mạnh từ báng súng. Tuy hắn có mặc bộ áo lông dày, nhưng cũng chỉ giảm bớt đôi chút, và cơn đau điếng vẫn kéo dài đến vài chục giây.
“Đau thế không biết...” Tiên Anh Minh yếu ớt kêu đau. Đến khi cơn đau giảm dần, hắn mới ngẩng đầu lên nhìn về phía âm thanh phát ra, thấy con thú tám chân quen thuộc kia vẫn đang cố gắng nhìn hắn kêu gào.
“Con thú khốn kiếp, hóa ra là ngươi làm ta giật mình...” Tiên Anh Minh trong lòng mắng thầm vài câu, không còn để ý đến con thú nữa mà chuyên tâm xoa dịu ngực.
Cơn đau dần tan biến, hắn mới nhận ra tình thế hiện tại của bản thân. Hắn vội đứng dậy, lùi về sau hai bước, đôi mắt nghiêm túc nhìn xuyên qua tấm kính lâu đài.
Không có nguy hiểm gì.
Giống hai lâu đài kia, nơi này cũng an toàn tuyệt đối.
Không biết bên trong cất giấu thứ gì.
Tiên Anh Minh thở phào một hơi, trong lòng tò mò, liền biến một phần tấm kính thành cánh cửa, cầm theo khẩu súng, bước chậm vào trong.
Hình ảnh đập vào mắt hắn là hơn mười bảy cây cột trụ to, xếp thành hai hàng. Trên đỉnh mỗi cây cột được bao phủ bởi một khung kính tròn. Bên trong mỗi khung kính đặt một đồ vật, kèm theo một bảng chữ, tựa như tấm bảng giới thiệu tên của vật phẩm bên trong.
Tiên Anh Minh đảo mắt quan sát kỹ càng khắp bên trong lâu đài một lượt. Không phát hiện gì ngoài mười bảy cây cột này, hắn mới nhìn vào những đồ vật đặt trên đỉnh cột, rồi thì thầm nói:
“Chẳng lẽ giống như lâu đài Bắc?”
“Chắc không phải rồi. Nhìn mấy đồ vật trên kia giống dụng cụ thường dùng, chứ không có hình thái tinh xảo, thần bí như hai mươi tám đồ vật ở lâu đài kia.”
Tiên Anh Minh cất bước tiến lại gần cây cột gần nhất. Hắn triển hóa ra một tấm thảm, bước nhẹ lên, bay lên ngang với đỉnh cột, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định để tránh trường hợp ngoài ý muốn.
Một cây gậy?
Cây gậy nhìn khá đơn sơ nhỉ, nhìn qua chắc làm từ gỗ.
Trên đỉnh cây cột, bên trong khung kính đặt một cây gậy hình trụ dài, trông không khác một cây gậy thông thường là bao, lại còn rất mới.
Tiên Anh Minh khiến tấm thảm bay lại gần thêm một chút, híp mắt nhìn thật kỹ cây gậy, xem liệu có điểm bất thường nào không.
Hơn chục giây quan sát, hắn vẫn không nhận thấy điểm khác lạ nào từ cây gậy, nên chuyển ánh mắt sang cây cột thứ hai, thấy trên đỉnh cột đặt một đôi găng tay.
Hắn hiếu kỳ, điều khiển tấm thảm bay đến gần cây cột, chăm chú nhìn đôi găng tay. Vẫn không thấy điểm khác lạ nào, hắn nghi hoặc, lầm bầm nói:
“Mấy đồ vật đặt trên đỉnh cột này để làm gì? Chẳng lẽ chỉ là đồ vật thông thường ư? Chắc chắn không phải rồi.”
“Trong đây làm gì có đồ vật nào bình thường? Hay do mình chưa phát hiện điểm khác lạ từ những đồ vật này, giống như hai mươi tám đồ vật kia, phải chạm vào mới phát hiện được?”
Tiên Anh Minh đưa mắt nhìn tiếp những đồ vật còn lại trên các cột, bắt đầu trầm tư phân tích.
Mười bảy đồ vật được đặt trong khung kính, trông như đang được bảo quản, y hệt trong các khu bảo tàng, tránh không khí và bụi bặm tiếp xúc vào.
Cũng có thể là ngăn cách mấy đồ vật với bên ngoài, tựa như niêm phong lại.
Niêm phong? Nói cách khác, những đồ vật này thuộc dạng nguy hiểm, nên cần được niêm phong lại.
Tiên Anh Minh bỗng nhiên biến sắc, mắt mở to nhìn xuống tấm bảng. Linh cảm mách bảo có điều chẳng lành, hắn hít một hơi thật sâu, chấn chỉnh lại tinh thần, dùng quyền năng phiên dịch dòng chữ trên tấm bảng.
Dòng chữ từ từ vặn vẹo, từ những ký hiệu lạ hoắc chuyển thành tiếng Việt. Tiên Anh Minh đưa mắt lướt qua một lượt, đọc được nội dung trên tấm bảng, bỗng ngây người vài giây. Hơi thở hắn trở nên nặng nề, đồng tử co rút lại, cả người run rẩy. Theo bản năng, hắn kinh hô lên:
“Vật nguyền rủa!!!”
Dòng chữ trên tấm bảng: "Vật nguyền rủa – CS10. Người sử dụng có thể đảo ngược trạng thái cảm xúc của người khác khi chạm vào cơ thể họ. Tuy nhiên, mặt trái là nó khiến cảm xúc người sử dụng mất kiểm soát, dẫn đến điên cuồng. Phạm vi lây nhiễm: 1,2m."
Mọi quyền lợi đối với bản văn này thuộc về truyen.free, cấm sao chép và phân phối dưới mọi hình thức.