Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 21: Lâu đài phía Tây

Mặt trời đã xế chiều, Tiên Anh Minh ngồi trong phòng, trước bàn học là chồng tài liệu ôn thi các môn toán, lý, hóa...

Hắn muốn dành chút thời gian còn lại để ôn tập các môn tự nhiên, chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp hai ngày sau.

“Ôi... Cuối cùng cũng xong.”

Tiên Anh Minh ngả người ra sau ghế, vươn thẳng hai tay, ưỡn ngực, khẽ rên một tiếng rồi thở dài, day nhẹ thái dương, lầm bầm nói:

“Hiện tại là bốn giờ chiều, khoảng thời gian mình ra khỏi không gian thần bí là ba mươi sáu giờ trôi qua. Đến lúc thử nghiệm lần nữa thôi.”

Hắn đưa tay phải lên sờ viên đá, đôi mắt nhắm lại, tập trung suy nghĩ. Trong đầu dần dần hiện lên hình ảnh cảnh tượng bên trong không gian.

Một mặt hắn cố gắng hình dung ra cảnh tượng, một mặt lại cầu mong lần này thành công, trong lòng thấp thỏm mong chờ.

Vừa dứt ý niệm, một vầng sáng bao bọc lấy người hắn, nhạt dần rồi thân ảnh cũng theo đó mà mờ đi. Chưa đầy ba giây, Tiên Anh Minh đã biến mất khỏi căn phòng.

...

Trong cung điện xa hoa, tráng lệ, Tiên Anh Minh đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn khắp xung quanh cung điện. Khóe môi hắn cong lên thành nụ cười, vui mừng thốt lên:

“Thành công!”

“À, đây là trường hợp đầu tiên. Mình chỉ có thể vào đây trong một khoảng thời gian nhất định.”

“Hai mươi tám đến ba mươi sáu giờ là khoảng thời gian cho một lần đi vào nơi đây.”

“Hơi lâu thật, nhưng tạm chấp nhận được. Ít ra mình vẫn có thể vào đây, khai thác đá quý.” Nghĩ đến cảnh mình bán được đá quý, nụ cười trên môi Tiên Anh Minh càng rạng rỡ.

Hơn mười giây sau, hắn không nghĩ ngợi lung tung nữa mà quay lại vấn đề chính. Khi đã đưa được thân xác vào đây, việc cần làm chính là khám phá nốt hai tòa lâu đài còn lại.

Tiên Anh Minh triệu hồi một tấm thảm, lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất hơn hai mươi phân. Hắn nhẹ nhàng bước lên thảm, khoanh chân ngồi xuống.

Hắn không còn tạo ra xe đạp nữa. Là chủ nhân không gian thần bí, sở hữu quyền năng tối thượng, biến hóa vô biên, chỉ cần nằm trong phạm vi hiểu biết của hắn, việc tạo ra và điều khiển mọi thứ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Giống như tấm thảm này, với vốn kiến thức về đủ thứ, mỗi thứ một ít, hắn có thể tạo ra một tấm thảm hoàn chỉnh, sau đó dùng quyền năng khiến nó bay lên, hệt như trong bộ phim Aladin và cây đèn thần.

Tiên Anh Minh điều khiển tấm thảm bay với tốc độ vừa phải, không khiến hắn mất thăng bằng, hướng về phía tấm kính ở phía Tây.

Mục tiêu hiện tại của hắn là lâu đài phía Tây và những sinh vật lạ mắt ở khu vực giữa hai lâu đài.

Bay xuyên qua tấm kính, đi ra bên ngoài, Tiên Anh Minh điều khiển tấm thảm dừng lại. Ánh mắt nâu đen chăm chú nhìn khu rừng trước mặt.

Một vòm kính khổng lồ, hình tròn, bao phủ cả khu rừng, chỉ hé mở một lối đi kéo dài sâu vào bên trong.

“Những cái cây này, thật sự quá to lớn.”

Cao hơn cả những cây cổ thụ mà hắn từng biết đến. Từ đám tinh vân nhìn xuống, khu rừng không có vẻ gì đặc biệt, nhưng khi nhìn gần mới thấy hết sự hùng vĩ của nó.

Tiên Anh Minh cảm thán, không nghĩ ngợi lung tung nữa. Hắn điều khiển tấm thảm hướng thẳng đến lối vào khu rừng, bay sâu vào trong.

Trên đường bay, hắn đôi lúc liếc nhìn qua tấm kính, thấy những hàng cây hay những sinh vật quen thuộc, hoặc lạ mắt, khiến hắn tràn ngập sự thích thú.

Nếu không kiềm chế cảm xúc, có lẽ hắn đã lao vào bắt lấy những con thú dễ thương, đáng yêu kia, hay con chim với bộ lông lộng lẫy, đủ màu sắc, tựa như phượng hoàng trong truyền thuyết.

Không quá lâu, Tiên Anh Minh đã bay đến trước tòa lâu đài phía Tây, dừng lại, cẩn thận quan sát.

Đột nhiên, một luồng gió lạnh phảng phất lướt qua người hắn, da gà nổi khắp. Vô thức hắn ngả người về sau, dùng hai tay chống đỡ thân thể.

“Cảm giác này là gì thế?”

Sâu thẳm trong linh hồn, Tiên Anh Minh cảm thấy sợ hãi, rùng mình trước tòa lâu đài. Hắn luôn có cảm giác nơi đây tỏa ra sự âm u, lạnh lẽo và ghê rợn.

Tiên Anh Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định tinh thần, day day thái dương, chấn chỉnh lại trạng thái, rồi khẽ nói:

“Có lẽ mình nên để khi khác hãy tiến vào lâu đài này. Chứ hiện tại, trong lòng mình không yên tâm chút nào.”

“Dù mình là chủ nhân nơi đây, nhưng lại chưa hiểu rõ về không gian thần bí này, nên an toàn vẫn là trên hết. Đợi nắm rõ mọi thứ rồi thăm dò sau cũng được. Thời gian còn dài mà.”

“Thôi được, cứ quyết định vậy đi.” Tiên Anh Minh điều khiển tấm thảm quay đầu, bay ra ngoài, thì bỗng một lực lượng thần bí, kinh khủng từ lâu đài phát ra, kéo hắn trở lại.

Tiên Anh Minh hoảng sợ, con ngươi co rút lại. Đôi tay hắn nắm chặt tấm thảm, đầu óc hỗn loạn, cố gắng dùng quyền năng điều khiển tấm thảm bay ra ngoài.

Chỉ hơn chục giây sau, lực lượng quỷ dị kia biến mất, tựa như chưa từng xuất hiện. Tấm thảm, không còn bị cản trở bởi lực lượng kia, do Tiên Anh Minh điều khiển, phóng nhanh ra ngoài như một chiếc xe thể thao.

Do lực lượng biến mất bất ngờ, cộng thêm tấm thảm lao đi quá nhanh, Tiên Anh Minh không giữ vững được cơ thể, đôi tay tuột khỏi mặt thảm, cả người lăn lộn về phía sau rồi rơi xuống đất. Tấm thảm vẫn tiếp tục lao ra ngoài.

“A, đau quá!” Tiên Anh Minh chật vật chống người dậy, nghiêng đầu, xoa xoa chỗ đau. Cú ngã không quá cao, nhưng thứ tiếp đất lại là đầu, khiến hắn choáng váng vài giây.

Đầu óc tỉnh táo trở lại, hắn ngẩng đầu nhìn tòa lâu đài trước mắt, tự nhận thức được tình thế nguy hiểm của mình. Hoảng sợ, vội vàng đứng dậy, quay người, lao nhanh thẳng ra ngoài như một tên trộm bị phát hiện.

“Cái lực lượng quỷ quái gì vậy trời!”

Tựa như bên trong tòa lâu đài đang cất giấu một tồn tại kinh khủng, tỏa ra khí chất đầy nguy hiểm.

Không ngờ, nơi đây lại còn cất giấu một thứ như vậy.

“Thứ đó là gì? Ác quỷ ư? Đúng vậy, nếu thần còn tồn tại thì ác quỷ tồn tại là chuyện đương nhiên.”

“Vậy là, suýt nữa mình đã bị ác quỷ kéo vào ăn thịt sao?”

Tiên Anh Minh vừa chạy vừa suy nghĩ, đầu óc rối loạn, quá nhiều câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu hắn. Cho đến khi nghĩ đến hai từ “Ác quỷ”, cả người hắn rùng mình, khẽ run lên.

...

Tiên Anh Minh đứng bên ngoài khu rừng, hai tay chống gối, thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt, giọng nói mệt mỏi:

“Suýt nữa thì gặp nguy hiểm...”

“Ít ra, nguy hiểm đó cũng nhắc nhở mình rằng, cho dù có quyền năng điều khiển nơi đây, mình vẫn còn quá yếu, dễ dàng bị những kẻ có sức mạnh ở một tầng nhất định nào đó mang đến nguy hiểm chết người.”

Vừa dứt lời, trong đầu hắn nảy ra một suy nghĩ về trường hợp mà hắn đã từng nghĩ đến ngày hôm qua: nếu trong số hai mươi kẻ còn lại bị đưa vào đây, có kẻ nào đó sở hữu sức mạnh vượt xa hắn thì sao? Như vừa nãy, nguy hiểm chết chóc bám riết lấy hắn, tựa như con cá nằm trên thớt.

“Làm sao đây, làm sao đây...” Tiên Anh Minh day day hai bên thái dương, cố gắng nghĩ ra một kế hoạch phòng thân cho những trường hợp nguy hiểm có thể xuất hiện trong tương lai.

“À, đúng rồi! Mình có thể lợi dụng khả năng dung nhập ý thức vào đám tinh vân để điều khiển nơi đây.”

“Khi đến lúc tụ họp, mình sẽ không cần đích thân đi vào không gian này, mà chỉ cần ở thực tại, truyền ý thức vào đây để điều khiển và chủ trì cuộc họp.”

“Chỉ cần như vậy, mình sẽ không còn bị bất kỳ nguy hiểm nào rình rập nữa. Giống như tòa lâu đài phía Tây, chỉ cần không để thân xác lại gần nó thì sẽ không có nguy hiểm gì.”

Trên khuôn mặt lộ ra nụ cười, xua tan đi sự mệt mỏi còn vương vấn. Hắn hít một hơi thật sâu, đứng thẳng người, khẽ xoay người nhìn lại khu rừng một lần nữa, rồi khẽ nói:

“Thôi đành để khi khác khám phá tòa lâu đài này vậy.”

Khi cơ thể đã ổn định trở lại, hắn đưa tấm thảm đến chỗ mình, ngồi lên và hướng về khu vực tuyết.

Rút kinh nghiệm từ tòa lâu đài phía Tây, hắn triệu hồi ba tấm hợp kim lơ lửng bao quanh người, một khẩu AK-47 và vài viên đạn 7.62 x 39 mm.

Hắn muốn tạo ra những thứ đủ để phòng thân, bảo vệ hắn khi có tình huống nguy hiểm bất ngờ ập đến.

Cũng may, thời cấp ba, hắn được học môn Quốc phòng. Trải qua nhiều lần lắp ráp súng AK-47, hắn đã nhớ như in các bộ phận, chi tiết của khẩu súng, nên dễ dàng tạo ra nó.

Tạo ra súng, tất nhiên phải kèm theo đạn. Với một người dành nhiều thời gian chơi game, hắn biết loại đạn nào phù hợp với AK-47, cộng thêm sự hiếu kỳ với vũ khí nóng, hắn cũng đã tìm hiểu chi tiết cấu tạo của một viên đạn.

Tuy nhiên, dù đã tạo ra một vũ khí nóng, hắn vẫn cảm thấy chưa đủ. Hắn tự nhủ rằng, khi rời khỏi nơi đây, hãy dành chút thời gian tìm tòi thêm những vũ khí hiện đại và mạnh mẽ hơn nữa.

Có thể dùng những thứ đó để đối phó với “ác quỷ” trong tòa lâu đài phía Tây, hoặc thậm chí là những kẻ khủng bố đang chờ được kéo vào đây.

Truyen.free giữ bản quyền nội dung này, mọi hình thức sao chép đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free