Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 20: Điều thần kỳ ngoài ý muốn.

Ánh nắng ban mai từ phía Đông len lỏi qua khe rèm, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trong phòng.

Tiên Anh Minh vẫn còn nằm trên giường, vươn tay gạt tấm chăn, đôi mắt lờ đờ mở ra rồi chớp chớp vài cái. Hắn ưỡn ngực, vươn thẳng tay, ngáp một cái thật dài rồi bật dậy ngồi.

Với đôi mắt còn ngái ngủ, hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng thở ra, đoạn thì thầm:

“Sáng rồi sao? Một ngày đầy mệt mỏi lại bắt đầu.”

Tiên Anh Minh đưa tay che miệng, ngáp thêm một cái nữa, đoạn từ từ xoay người rời giường, chầm chậm bước đến cửa sổ. Hắn vươn tay kéo mạnh tấm rèm sang hai bên.

Ánh nắng bên ngoài ngập tràn căn phòng. Bị ánh sáng chói chang chiếu thẳng vào mắt, Tiên Anh Minh khẽ nhíu mày, vội đưa tay xoa nhẹ rồi rời khỏi phòng.

Trên đường đi, hắn liếc nhìn chiếc đồng hồ đặt trên bàn học, lẩm bẩm:

“Đã hơn 8h rồi sao.”

...

Vào phòng tắm, Tiên Anh Minh đứng trước tấm gương, nhìn bóng mình trong gương vài giây. Hắn đưa tay vén mái tóc lên, để lộ ra viên đá quý, rồi chuyên chú nhìn ngắm nó.

Tiện tay, hắn đậy ống thoát nước trong chậu rửa mặt, xả nước đầy chậu. Khi nước gần tràn, hắn khóa vòi lại rồi úp mặt xuống, mở mắt trong nước. Cảm giác đau rát nhưng hắn vẫn cố chịu đựng.

Khi lượng không khí trong phổi đã không còn bao nhiêu, hắn mới bật mặt ra khỏi chậu nước, vươn tay lấy chiếc khăn gần đó lau mạnh khuôn mặt, rồi mở ống xả nước.

Tiên Anh Minh thở phào một hơi, lần nữa đưa mắt nhìn về viên đá, lẩm bẩm:

“Ăn sáng xong, mình thử nghiệm đi vào không gian xem.”

Xong xuôi việc cá nhân buổi sáng, Tiên Anh Minh đi xuống nhà tìm bữa sáng.

...

Vào nhà bếp, Tiên Anh Minh nhìn thấy một đĩa bánh cuốn đặt trên bàn ăn, kèm theo một túi nước chấm còn nguyên hơn một nửa và một đôi đũa.

Bữa sáng do con bé để lại sao?

Không biết ăn xong, nó đi đâu rồi?

Tiên Anh Minh ngó nhìn xung quanh, đoạn ngả người nhìn sang phòng khách, thấy trống không. Lúc nãy hắn đi qua phòng em gái, thấy cửa phòng mở, bên trong không có ai, cứ ngỡ nó đã xuống nhà rồi.

Tiên Anh Minh bước đến bàn ăn, ngồi xuống ghế, thấy một tờ giấy kẹp dưới đĩa bánh. Hắn đưa tay cầm tờ giấy lên, đọc nội dung.

“Em đi sang nhà bạn, phải đến trưa mới về, nên em để tiền mua thức ăn bữa trưa trên bàn, anh nhớ đi chợ mua sắm nhé.”

“Nguyên liệu: 50 nghìn thịt nạc, một bó rau đay, một khay trứng gà, hai quả cà chua, một quả chanh.”

Tiên Anh Minh đọc thoáng qua nội dung, liếc xuống chiếc đĩa, thấy một tờ một trăm nghìn kẹp ở đó. Hắn đặt tờ giấy xuống, cầm tờ tiền nhét vào túi, rót nước chấm ra bát rồi bắt đầu bữa sáng.

Linh Anh thường là người nấu cơm, nên cô bé được mẹ giao cầm tiền mua thức ăn hàng ngày. Chính vì được giao cầm tiền, nó thường hay nhỏm nhẻm bớt xén ít tiền làm quỹ đen cho mình.

...

Kết thúc bữa sáng, Tiên Anh Minh đi ra phòng khách, ngồi lên chiếc ghế sofa, thả lỏng người thư giãn.

Sau hơn một phút thư giãn, Tiên Anh Minh đưa tay sờ lên viên đá, bắt đầu thử nghiệm.

Ý niệm vừa thoáng qua, ý thức của hắn liền hòa vào đám tinh vân. Nhưng như mọi khi, thân xác hắn không thể tiến vào không gian đó.

Vẫn không được.

Theo manh mối, lúc viên đá từ bên ngoài vũ trụ bay về phía nhà mình là hơn 3 giờ sáng một chút.

Hắn phỏng đoán, thời gian hắn ở trong không gian thần bí chưa đầy một tiếng, hoặc cũng có thể đúng một tiếng. Vậy tức là hắn thoát ra không gian vào khoảng hơn 4 giờ sáng.

Từ khoảng thời gian đó đến bây giờ đã khoảng 28 giờ trôi qua, nhưng vẫn không được.

Lâu thật đấy!

Tiên Anh Minh phân tích một hồi, sau đó dùng quyền năng để ý thức thoát khỏi không gian, trở lại thực tại.

Tiên Anh Minh mở mắt, nhìn trần nhà, thì thầm:

“Đành để chiều hoặc tối, thử nghiệm tiếp.”

Tiên Anh Minh ngồi thẳng dậy, bật tivi lên xem một bộ phim để giết thời gian.

Khi đồng hồ điểm chín giờ hai mươi phút, Tiên Anh Minh kết thúc bộ phim, đứng dậy, tiện tay tắt tivi rồi bước ra ngoài sân.

Đã đến giờ đi chợ, hắn lấy chiếc xe đạp ra, đi đến khu chợ cách nhà mình không xa.

...

Đến khu chợ, hắn gửi nhờ chiếc xe ở chỗ người quen rồi đi vào bên trong. Hắn tiến đến gần bàn bán thịt lợn, thấy một người phụ nữ đeo tạp dề, cầm con dao thái, thoăn thoắt cắt từng miếng thịt.

Tiên Anh Minh đứng trước bàn thịt, đảo mắt qua số thịt còn ít trên bàn, mỉm cười, nói:

“Hôm nay, thịt bán có vẻ rất chạy nha cô Ngang.”

Người phụ nữ đang thái thịt, nghe thấy, ngẩng mặt nhìn thấy thiếu niên đứng trước bàn. Động tác thái thịt khựng lại, cô ưỡn thẳng người, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười mộc mạc, cô cất tiếng:

“Minh đấy à, ừ, thịt lợn dạo này khan hiếm quá. Do dịch bệnh trên diện rộng vừa qua, rất nhiều lợn ở các nông trại đã chết hàng loạt, chỉ còn lại một số ít không bị ảnh hưởng, sau khi qua khâu kiểm tra mới được đưa ra thị trường.”

“Vì thế, nhiều người tranh thủ khi giá thịt lợn tăng cao, mua sắm số lượng lớn đem cất trữ cho vài ngày tới.”

Tiên Anh Minh gật đầu, hiểu ra vì sao lúc hắn đi qua, thấy vài bàn thịt đã bán gần hết, nhiều nhà còn dọn cửa hàng sớm trước bữa trưa. Hắn lẩm bẩm khẽ khàng:

“Bảo sao.”

Tiên Anh Minh thở dài, lắc đầu nhẹ một cái, ngao ngán nói:

“Chiến tranh xung đột mở ra, giá các mặt hàng gia dụng hay xăng đều tăng chóng mặt, giờ đến thịt cũng tăng theo. Đời sống của người dân vốn đã khó khăn lại càng thêm chồng chất.”

Cô Ngang gật đầu tán đồng với lời Tiên Anh Minh, nói:

“Biết làm sao giờ, chỉ biết mong chờ chính phủ nghĩ cách ổn định lại giá cả, giảm bớt gánh nặng cho người dân thôi.”

“Mong là vậy.”

Tiên Anh Minh dừng câu chuyện lại, vào việc chính, dò hỏi:

“Cô Ngang, giờ còn phần thịt lợn nào nữa?”

Cô Ngang đặt con dao xuống, cầm những miếng thịt còn lại trên bàn, lần lượt cẩn thận giới thiệu:

“Một ít thịt ba chỉ, vài miếng thịt nạc vai, thịt mông...”

Tiên Anh Minh chăm chú lắng nghe, ánh mắt quan sát kỹ lưỡng từng miếng thịt. Đợi người phụ nữ giới thiệu xong, hắn đưa tay chỉ về phần thịt nạc vai, nói:

“Cho cháu 50 nghìn thịt nạc vai, cắt thành miếng nhỏ cho cháu luôn.”

“Được thôi.” Người phụ nữ cầm miếng thịt nạc vai lên, thái ra từng miếng, cho lên đĩa cân, nhìn kim chỉ đúng số lượng rồi cho vào túi nilon, đưa cho Tiên Anh Minh.

Tiên Anh Minh cầm túi thịt, đưa tiền mua thịt cho người phụ nữ, đoạn nghe cô hỏi:

“Minh, bố mẹ cháu về chưa?”

“Dạ, chưa ạ, thưa cô. Khoảng năm ngày nữa bố mẹ cháu mới về.” Tiên Anh Minh thản nhiên trả lời.

“Ừ, vậy hai anh em ở nhà cẩn thận, đừng cho người lạ vào nhà đấy nhé.” Cô Ngang dặn dò hắn.

“Vâng, cháu biết rồi.” Tiên Anh Minh cầm lấy tiền thừa, rời bàn thịt, hướng đến khu bán rau củ.

...

Tiên Anh Minh đang ngồi chọn trứng từ một khay, bỗng nghe cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ bên cạnh khiến hắn chú ý.

“Ông Long ở tổ sáu, bị bệnh nan y giai đoạn cuối, gần chết, mà hôm nay nhà đó thông báo ông ấy đã khỏi bệnh rồi đấy.”

“Cái gì! Thật sao?!” Người phụ nữ đội chiếc mũ vành rộng mở to mắt kinh hô, sau khi nghe lời người phụ nữ đối diện nói.

“Đúng là thật...” Người phụ nữ đối diện gật đầu xác nhận, bình tĩnh nói tiếp: “Vì chuyện đó, mà nhà nước đã cử người đến kiểm tra đấy.”

Khỏi bệnh nan y ư? Sao lại có chuyện thần kỳ như vậy được? Nếu bệnh nan y mà khỏi được, thì cần gì gọi là nan y nữa, lại còn giai đoạn cuối, gần đất xa trời nữa chứ. Đúng là kỳ quái mà... Tiên Anh Minh chậm lại động tác chọn trứng, trầm tư lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ.

“Nghe nói là do tia sáng tối hôm trước rơi xuống bầu trời tổ sáu và tổ tám. Mọi người ở trong hai tổ đó, bệnh nặng hay nhẹ đều khỏi hết.” Một bà lão ngồi đối diện Tiên Anh Minh, xen vào câu chuyện của hai người phụ nữ.

“Cháu cũng nghe nói vậy...” Người phụ nữ vừa bắt đầu câu chuyện xác nhận lời bà lão, lại nói tiếp:

“Nghe người ta đồn rằng, tia sáng tối hôm qua là do thần linh ban phước xuống cho người dân, chữa khỏi được tất cả các bệnh, cho dù là bệnh nan y đi nữa.”

“Tia sáng tối hôm qua sao? Tia sáng mà các báo đài nói đến từ ngoài vũ trụ đúng không? Nói vậy thì đúng là thần kỳ thật.”

...

Tia sáng tối hôm qua? Khỏi tất cả bệnh? Tổ 6 và tổ 8?... Ba câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu Tiên Anh Minh, khiến nội tâm hắn chấn động.

Tia sáng tối hôm qua, chính là tia sáng của viên đá quý thứ hai, hướng về phía hắn mà đến. Mà khu nhà hắn ở lại nằm ngay giữa tổ 6 và tổ 8.

Tất cả mọi người khỏi bệnh đều do tia sáng đó. Không ngờ, ngoài việc mang đến không gian thần bí kia, nó còn mang lại điều kỳ diệu đến vậy.

Thật đáng tiếc, bố mẹ mình không ở nhà thời điểm đó, nếu không họ cũng được ban phước từ viên đá.

Không biết mình còn có thể lợi dụng viên đá, làm lại điều tương tự như thế nữa hay không?

Hắn rất mong chờ!

Tiên Anh Minh nở nụ cười tươi, lòng dâng lên sự kích động và mong chờ. Hắn vội vã chọn trứng nhanh, mua sắm đầy đủ các nguyên liệu Linh Anh dặn dò rồi đi về nhà. Mọi quyền sở hữu với bản văn này đều được bảo hộ bởi truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ bản gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free