Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 19: Viên đá quý thứ hai

Hoàng hôn buông xuống, ánh đỏ rực rỡ dần nhường chỗ cho màu trắng mờ ảo phản chiếu từ vầng trăng. Màn đêm mát mẻ phảng phất cơn gió se lạnh của mùa thu, gợi lên cảm giác về một bữa cơm gia đình ấm cúng.

Tiên Anh Minh đứng bên bồn rửa bát, trên tay đeo chiếc khăn rửa. Tay phải anh cầm miếng cọ đầy bọt, tay trái nâng chiếc bát, cổ tay điêu luyện xoay tròn theo nh���p.

Khi chiếc bát cuối cùng đã được tráng sạch, Tiên Anh Minh tháo khăn rửa tay ra, nhúng qua nước một lượt rồi treo lên móc. Anh đặt miếng cọ vào lòng bàn tay, bóp cho hết bọt rồi để lên thành bồn. Sau đó, anh thả lỏng đôi tay, xoay nhẹ cổ, giọng thốt lên vẻ mệt mỏi:

"Cuối cùng cũng xong."

Tiên Anh Minh ưỡn ngực một cái, cảm thấy cơ thể thoải mái hơn hẳn. Anh thở phào nhẹ nhõm, rửa sạch bọt trên tay rồi quay người rời bếp, tiến ra phòng khách.

Vừa đến phòng khách, hắn liền ngồi xuống ghế sofa, vươn tay lấy điều khiển bật tivi. Ngả lưng ra sau, hắn hơi ngạc nhiên khi thấy chương trình tin tức buổi tối vẫn còn, bèn lẩm bẩm:

"Gần tám giờ rồi mà vẫn còn tin tức buổi tối sao?"

"Đây là bản tin cuối cùng trong ngày."

"Theo công bố của các nhà khoa học, một tia sáng màu xanh đã va chạm vào Trái Đất chúng ta vào khoảng ba giờ sáng, theo giờ Việt Nam. Tia sáng này đã tạo ra một lượng sóng xung kích mạnh mẽ, phá hủy toàn bộ vệ tinh trong quỹ đạo PQ2 và POZ8."

"Các nhà thiên văn cũng quan sát được rằng hướng rơi của tia sáng chính là thủ đô Hà Nội. Tuy nhiên, họ không thể xác định được vị trí cụ thể, dường như tia sáng đã biến mất ngay trước khi chạm tới thành phố."

"Và đây là những hình ảnh mà các nhà khoa học đã chụp lại, phân tích và soi thấu tia sáng."

Bốn hình ảnh lần lượt hiện lên màn hình. Ba bức chụp tia sáng từ xa tới gần, còn bức cuối cùng là ảnh các nhà khoa học dùng công nghệ hiện đại để chụp xuyên thấu, cho thấy rõ vật thể bên trong: một viên đá màu xanh dương kích cỡ rất lớn.

Lúc đầu, Tiên Anh Minh chỉ hơi hiếu kỳ với bản tin. Nhưng sau khi nhìn thấy bốn hình ảnh được chiếu lên, đặc biệt là bức cuối cùng, hắn bất giác rùng mình, đứng bật dậy, đôi mắt kinh hãi thốt lên:

"Viên đá đó rất giống viên đá trên trán mình!"

"Không thể nào!" Tiên Anh Minh bước lại gần tivi, một tay chăm chú nhìn hình ảnh, một tay sờ lên viên đá trên trán. Mãi cho đến khi hình ảnh biến mất và bản tin kết thúc, hắn mới chậm rãi lùi lại, khuỵu xuống ghế, người ngả về phía trước 45 độ, cánh tay phải vẫn vô thức sờ viên đá trên trán qua lớp băng.

Đây là bản sao của viên đá ư? Nó có giống với hai mươi tám món đồ vật kia không? Hơn nữa, nhìn bức ảnh thứ hai, rõ ràng viên đá đã rơi xuống khu nhà mình ở... Vào rạng sáng... Mình không biết lúc đó là mấy giờ khi mình được đưa vào cung điện, và viên đá còn biến mất khi gần chạm tới thành phố... Thật là một sự trùng hợp khó tin! Tiên Anh Minh tự phân tích một hồi, rồi ngửa người ra sau, dựa lưng vào ghế, thả lỏng cơ thể, ánh mắt dán vào trần nhà.

Sau gần một phút suy nghĩ và phát hiện ra một chút manh mối, hắn đứng dậy rời khỏi ghế, cầm điều khiển tắt tivi, rồi đi về phía cầu thang và bước lên tầng hai.

Trở về phòng, hắn bước tới bàn học, cầm chiếc gương nhỏ lên, tháo tấm băng đang đeo ra và soi lên đầu. Nhìn viên đá qua hình ảnh phản chiếu, hắn mới để ý rằng hình dáng của nó khác với viên đá mà hắn đã đập ra từ tảng đá.

Viên đá hắn đập ra từ tảng đá vốn rất thô sơ, chứ không được đúc kết hoàn mỹ như hiện tại. Khi mới cầm viên đá, nó không hề trơn tru, nhưng giờ đây viên đá trên trán hắn lại vô cùng trơn mượt. Ban đầu hắn không để ý lắm đến sự thay đổi này, mà nếu có để ý thì cũng chỉ nghĩ là do không gian thần bí tạo nên.

Viên đá quý còn nhỏ hơn ban đầu nữa, chỉ còn phân nửa kích thước, và sáng bóng hơn rất nhiều.

Tiên Anh Minh nhìn viên đá trầm tư. Như cũ, hắn vẫn không thể thu được thêm thông tin gì, ngoài suy đoán rằng viên đá va chạm vào Trái Đất dường như hướng thẳng đến chỗ hắn.

Có lẽ hai viên đá đã hợp lại làm một thể, tạo nên hình dáng ban đầu của nó. Mình cũng giống ba người kia, đều bị dung hợp với bản sao của viên đá nhỏ – hay chính viên đá nhỏ là bản sao – vào người. Ba người kia chỉ dung hợp với bản sao, còn bản gốc vẫn nằm trong tay mình.

Phải chăng viên đá nhỏ này đã tạo ra một mối liên hệ, dẫn dắt viên đá lớn bay đến đây? Chỉ lý do này mới có thể giải thích được toàn bộ sự việc phức tạp này, và cả mớ bòng bong trong đầu hắn.

Nếu viên đá này không đến từ Trái Đất, vậy nó đến từ đâu? Qua lần tụ họp đầu tiên, hắn biết được ba người kia đều sở hữu bản sao của viên đá, và họ đều đến từ cùng một nơi.

Điều đó có nghĩa là viên đá này vốn dĩ đến từ nơi họ, chẳng may lạc đến Trái Đất ư? Tiên Anh Minh chìm vào trầm tư.

Tiên Anh Minh đặt chiếc gương xuống bàn, ngừng sờ viên đá. Hắn úp sát hai tay vào mặt, kéo mạnh xuống, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, giọng nói yếu ớt cất lên:

"Hầy, không biết việc bị kéo vào chuyện siêu phàm này là tốt hay xấu đây?"

Tuy không có ý định trở thành siêu phàm giả, nhưng hắn lại buộc phải tiếp xúc với họ. Hiện tại chỉ có ba người bị kéo vào đây, tương ứng với ba trong số hai mươi tám món đồ vật thần bí, nghĩa là trong tương lai còn hai mươi lăm người nữa sẽ được đưa vào.

Điều hắn lo sợ nhất là trong số hai mươi lăm người kia, sẽ có một siêu phàm cấp bậc cao, như "Bán Thần" chẳng hạn.

Chỉ nghe hai từ "Bán Thần" thôi đã đủ hiểu sức mạnh của họ khủng khiếp đến mức nào. Qua lời kể của quý ông "Tự Do", "Bán Thần" ở đẳng cấp hoàn toàn khác biệt so với những siêu phàm giả thông thường.

Trở thành "Bán Thần" sẽ sở hữu quyền năng gần như của "Thần", cũng tương tự như hắn hiện tại khi ở trong không gian thần bí.

Tuy hắn là chủ nhân của không gian thần bí và sở hữu quyền năng kinh khủng, nhưng cũng có những hạn chế nhất định. Ví dụ, hai lâu đài Nam và Tây, hắn bị hạn chế không thể vào được nếu thân xác chưa từng đặt chân đến đó.

Suy cho cùng, hắn cũng chỉ là một kẻ thừa kế quyền năng của chủ nhân cũ không gian. Đồ của người khác sao có thể sánh bằng đồ tự mình tạo ra?

Vậy trong trường hợp hắn lỡ kéo phải một "Bán Thần" vào thì sẽ thế nào? Kẻ đó có thể thay thế hắn làm chủ nhân không gian ư? Hay sẽ giết hắn, hoặc phơi bày sự thật rằng hắn không thuộc về thế giới của họ, hơn nữa lại chỉ là một người bình thường?

Tất nhiên, nếu chuẩn bị kỹ lưỡng, hắn cũng có thể phản kháng lại một "Bán Thần". Đó là dùng quyền năng của không gian để đưa kẻ đó rời đi, miễn là đối phương không sở hữu quyền năng mạnh hơn hắn.

Nhưng nếu đối phương sở hữu quyền năng mạnh hơn hắn thì sao? Vậy hắn chẳng khác gì cá nằm trên thớt!

Đầu óc Tiên Anh Minh hỗn loạn. Trở thành chủ nhân không gian chưa đầy một ngày, tinh thần hắn đã luôn trong trạng thái căng thẳng, đầu óc lúc nào cũng phải hoạt động hết công suất.

Tiên Anh Minh đưa tay sờ viên đá lần nữa, trong đầu nảy ra ý niệm muốn thử xem mình có thể vào được không. Sau vài giây, hắn hạ tay xuống, thở dài. Không ngoài dự đoán, hắn vẫn chỉ vào được không gian bằng ý thức.

Rốt cuộc là trường hợp một, trường hợp hai, hay trường hợp ba đây?

Đúng là một mớ bòng bong! Mình trước tiên phải loại bỏ từng trường hợp một.

Đầu tiên là trường hợp một – trường hợp dễ thực hiện và có khả năng cao nhất. Trong trường hợp này, sẽ lại chia thành hai trường hợp nhỏ hơn nữa:

Trường hợp 1+n: Nếu trường hợp một chính xác, nghĩa là mình sẽ cần một khoảng thời gian nữa mới có thể vào lại được.

Trường hợp 1+m: Nếu vẫn không vào được, thì điều đó có nghĩa là cả đời này mình sẽ không còn khả năng vào nơi đó bằng thân xác nữa.

Bởi vì trường hợp một không thể dẫn đến trường hợp hai. Mà trường hợp hai, theo mình suy nghĩ kỹ lại, gần giống một tập hợp con của trường hợp ba.

Cả trường hợp hai và trường hợp ba đều có điểm chung là mình sẽ không vào được không gian thần bí nữa. Nhưng trường hợp ba có chút "nhỉnh" hơn: chỉ cần mình trở thành siêu phàm giả là có thể vào được không gian.

Tuy nhiên, với mặt trái và lời nguyền của siêu phàm giả, khả năng mình sẽ không trở thành siêu phàm giả là rất cao. Bởi lẽ, việc đó quá nguy hiểm, có thể dẫn đến mất mạng, mà mất mạng là mất tất cả.

Mất tất cả, thì việc trở thành chủ nhân không gian thần bí cũng trở nên vô dụng; còn sống đâu mà sử dụng nó nữa.

Với sự thiếu hiểu biết về nơi đó, việc không vào được bằng thân xác cũng có thể là một điểm lợi. Nếu trong tương lai hắn lỡ kéo một kẻ mạnh đến, thì cho dù kẻ đó có dò xét cả không gian, vẫn sẽ không tìm thấy hắn ở đâu, và cuối cùng hắn vẫn là người nắm lợi thế.

Hài... Tiên Anh Minh thở dài, thân thể ủ rũ đổ vật xuống ghế. Hắn đã suy nghĩ quá nhiều khiến đầu óc cảm thấy mệt mỏi.

Tiên Anh Minh đưa tay lên đầu đập nhẹ vài cái để giúp mình tỉnh táo lại, rồi di chuyển tay đến hai bên thái dương, xoa nhẹ vài vòng để thư giãn đầu óc. Tinh thần hắn cuối cùng cũng ổn định lại một chút.

Tiên Anh Minh từ từ nhấc người dậy khỏi ghế, bước tới chiếc giường, nằm vật xuống, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Giờ đây, h���n chỉ muốn được nghỉ ngơi, giải tỏa cơ thể sau một ngày dài nhọc nhằn.

Mọi tình tiết trong truyện đều được độc quyền tại truyen.free, mời bạn đọc tiếp để khám phá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free