Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 10: Lý giải siêu phàm giả

Bên trong cung điện.

Khi biết quý ông “Tự Do” là một siêu phàm giả, cô gái “Công Lý” vừa mừng vừa mong chờ. Cô vội định mở lời nhưng chợt nhận ra như vậy thật thiếu lễ phép, đành nén lại và nhẹ nhàng, bình tĩnh cất lời hỏi:

“Vậy anh có phương pháp nghi thức để trở thành siêu phàm giả không?”

Selina cũng hiếu kỳ và kích động nhìn về phía vị trung niên ��Tự Do”, quan sát cuộc trao đổi đầu tiên tại buổi tụ họp.

Keelin chỉ mỉm cười không đáp lời, mà hỏi ngược lại:

“Vậy không biết tiểu thư đây có biết gì về cái gọi là siêu phàm giả không?”

Cô gái “Công Lý” ngớ người một lúc, không ngờ người kia lại hỏi ngược mình. Cô nhận ra bản thân cũng chẳng tường tận về những điều huyền bí này. Lục lọi ký ức, cô kể ra những gì mình biết:

“Siêu phàm giả là những kẻ mang sức mạnh vượt qua người thường.”

Keelin nghe cô gái giải thích xong, lắc nhẹ đầu, bình thản nói:

“Tiểu thư chỉ biết được bề mặt của nó thôi.”

“Đằng sau sức mạnh đó, nguy hiểm hơn những gì cô nghĩ nhiều.”

Cô gái “Công Lý” khẽ cúi đầu, lộ rõ vẻ xấu hổ, ngượng ngùng. Cô tự thấy mình đúng là ngốc nghếch, đến “siêu phàm giả” là gì còn chưa tường tận, vậy mà lại đòi hỏi phương pháp.

Vài giây sau, khi tinh thần đã ổn định, cô mới mạnh dạn một lần nữa, lại hướng về quý ông “Tự Do” mà hỏi:

“Vậy không biết anh dành chút thời gian giải thích về nó cho tôi được không?��

“Anh có thể ra giá cho thứ anh muốn.”

Keelin hơi nghiêng đầu, đôi mắt xanh biếc xuyên qua tấm mặt nạ, nhìn sâu vào cô gái. Hắn trầm tư vài giây rồi lắc đầu nhẹ, khẽ cười thản nhiên đáp:

“Những thông tin này cũng không quá quý giá, tôi sẽ giải thích miễn phí cho cô.”

“Vậy cảm ơn anh!” Cô gái “Công Lý” vui mừng cảm ơn Keelin, rồi im lặng lắng nghe. Selina từ đầu không hề xen vào, vì cô cũng có hiểu biết về “siêu phàm giả” nhiều hơn cô gái “Công Lý”.

Tiên Anh Minh ngồi bên ngoài, tập trung lực lượng ở đây, đưa rõ từng câu Keelin nói vào tai mình.

Keelin ngồi thẳng người lại, cẩn thận từng câu chữ, giọng điệu bình tĩnh giải thích:

“Siêu phàm giả, thường được gọi là ‘kẻ bị nguyền rủa’. Nhiều người thắc mắc tại sao lại gọi như vậy. Bởi vì trở thành siêu phàm giả tương đương với việc tiến gần đến ‘thần’. Chính vì vậy, những vị ‘thần’ coi đó là sự khinh nhờn, nên đã tức giận dùng quyền năng của mình nguyền rủa những người trở thành siêu phàm giả...” Nói đến đây, hắn dừng lại, liếc mắt nhìn lên cao dò xét thái độ của ngài ‘‘Vĩnh Hằng’’, bởi vị thần bí này chính là một vị “thần”. Không thấy động tĩnh gì trong vài giây, hắn thở phào một hơi rồi hướng về cô gái “Công Lý”, bổ sung thêm một tin tức quan trọng:

“Người siêu phàm mang theo nguyền rủa đó đến hết đời, thậm chí còn truyền lại cho hậu nhân đời sau của họ.”

Cô gái “Công Lý” kinh hãi, ai ngờ đằng sau thứ sức mạnh đó lại ẩn chứa sự khủng khiếp đến vậy, khiến ý chí muốn trở thành “siêu phàm giả” trong cô lung lay.

Selina, tuy cô đã được nghe giảng giải qua, nhưng hiện tại nghe vẫn khiến cô sợ hãi như lần đầu tiếp xúc.

Bên ngoài cung điện.

Thật kinh khủng mà.

Những mặt trái mình thấy trong mấy tệp giấy kia, chính là lời nguyền rủa từ “thần” ban xuống ư?

Mà nó còn theo mình tới tận lúc chết.

Những tạp chất trên người quý ông “Tự Do” chắc hẳn là chất nguyền rủa.

Tiên Anh Minh hít một hơi khí lạnh, chìm vào suy ngẫm vài giây, rồi vỗ nhẹ vào mặt để lấy lại tỉnh táo, tiếp tục lắng nghe.

Bên trong cung điện.

Cô gái “Công Lý” tinh thần đã bình phục, đưa mắt nhìn Keelin, với ngữ khí thanh thoát, hỏi tiếp:

“Vậy có cách nào để xóa bỏ nguyền rủa không?”

“Tất nhiên là có,” Keelin không do dự trả lời câu hỏi của cô gái.

“Vậy làm sao để xóa bỏ?” Cô vội hỏi, giọng nói có chút vội vàng, không còn giữ được vẻ bình tĩnh.

Keelin hơi ngả lưng về phía sau, mỉm cười bình thản đáp:

“Trở thành bán thần.”

Bán thần!

Cô gái “Công Lý” và Selina kinh ngạc trước câu trả lời này, không thể ngờ cách xóa bỏ lời nguyền lại xa vời đến thế.

Dù đã từng nghe qua về lời nguyền rủa, nhưng Selina lại không biết cách xóa bỏ lời nguyền. Giờ đây khi nghe từ quý ông “Tự Do”, cô mới nhận ra cách này gần như không thể thực hiện được.

Chủng tộc cô dù có rất nhiều “kẻ bị nguyền rủa”, nhưng số người trở thành bán thần thì vô cùng hiếm, hiếm đến mức chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Bên ngoài cung điện.

Bán thần?

Theo lời quý ông ấy nói, chắc chắn có bán thần.

Vậy nếu có bán thần, thì các tồn tại trong truyền thuyết kia cũng có thật.

Thật không thể tin được, “thần” lại tồn tại.

Mà cũng phải thôi, nơi này cùng những chuyện kỳ diệu xảy ra ở đây, đã suy ra được chút manh mối về những tồn tại đó rồi.

Khoan đã, đừng nói nơi này cũng có liên quan đến thần chứ? Việc kéo những người đến từ nhiều nền văn minh khác nhau, cách xa hàng ngàn, triệu hay tỉ năm ánh sáng, về cùng một chỗ, thì chỉ những tồn tại như vậy mới có thể làm được.

Nền văn minh khác? Nhắc mới nhớ, mình vẫn chưa biết ba người này đến từ đâu, thật khiến người ta tò mò. Thôi đành đợi có cơ hội tìm hiểu sau vậy.

Tiên Anh Minh lấy tay xoa thái dương, cố gắng thả lỏng để thư giãn đầu óc, vì hiện tại hắn đã tiếp thu quá nhiều thông tin, khiến hắn mệt mỏi, tinh thần hơi kiệt quệ, dẫn đến có chút nhức đầu.

Bên trong cung điện rộng lớn.

Keelin cười nhẹ, rồi hướng về cô gái “Công Lý” hỏi lại:

“Không biết tiểu thư đây còn muốn trở thành siêu phàm giả nữa không?”

Cô gái “Công Lý” đang chìm trong suy ngẫm, bỗng bị câu hỏi của Keelin làm cho bừng tỉnh. Cô nghiêm m��t, trầm giọng nói:

“Cho dù bị nguyền rủa, tôi vẫn muốn trở thành siêu phàm giả!”

“Không phải vì thân phận cao quý, cô gái này có ý chí và gan dạ rất cao đấy chứ,” Keelin đánh giá và tán thưởng cao sự quyết tâm của cô gái "Công Lý".

Hắn như thường lệ, bằng giọng nói bình thản, mở lời:

“Vậy tiểu thư đây cũng nên biết thêm một chút về cấp bậc và chức vị của siêu phàm giả.”

“Cấp bậc? Chức vị?” Cô gái “Công Lý” nghi hoặc.

“Đúng vậy,” Keelin gật đầu, giải thích rõ ràng rằng: “Siêu phàm giả cũng phân chia cấp bậc. Như tôi đã nói ban đầu, muốn xóa bỏ lời nguyền thì phải trở thành bán thần. Và để trở thành bán thần, cần phải trải qua nhiều cấp bậc.”

“Còn về chức vị, năng lực của mỗi siêu phàm giả sẽ đến từ một chức vị khác biệt. Ví dụ, chức vị ‘chiến binh’ sẽ ban cho năng lực thể lực như mãnh thú, với thể chất cứng rắn hơn thép; hay chức vị ‘tâm lý học’ sẽ mang lại khả năng nắm bắt cảm xúc của người khác và thay đổi cảm xúc của họ.”

“Mỗi chức vị đều cần trải qua một số cấp độ nhất định mới có thể trở thành bán thần. Như chức vị ‘chiến binh’ là một chức vị mạnh mẽ trong quá trình thăng cấp, chỉ cần trải qua bốn cấp độ mới thành bán thần; còn chức vị ‘tâm lý học’ thì cần năm cấp, hơn ‘chiến binh’ một cấp.”

“Tiểu thư nghe hiểu chứ?” Keelin giải thích xong, mỉm cười hỏi.

“Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh,” Cô gái “Công Lý” suy nghĩ vài giây, gật đầu chân thành cảm ơn Keelin.

Bên ngoài cung điện.

“Không ngờ siêu phàm giả lại rắc rối đến vậy, mà trong tay mình chẳng phải có bốn phương pháp đó sao? Hơn nữa, chức vị ‘thầy thuốc’ mình đang có tận ba cấp độ lận mà,” Tiên Anh Minh nhớ lại chín tệp giấy ở Lâu Đài phía Đông.

Bên trong cung điện.

“Vậy anh có những chức vị nào? Tôi cần trao đổi bằng gì?” Cô gái “Công Lý” có chút lo lắng hỏi.

Cô không biết người đàn ông kia muốn gì, nếu nằm ngoài khả năng của mình, sẽ thật sự rất khó cho cô. Cô chỉ biết cầu mong những thứ anh ta muốn đều nằm trong khả năng của cô.

Keelin trầm mặc một lát, rồi mới hướng về cô gái “Công Lý” đáp lời:

“Trên tay tôi đang có bốn chức vị, gồm: chiến binh, tâm lý học, nhà thám hiểm và giả kim thuật.”

“Trong số đó, chức vị ‘nhà thám hiểm’ và ‘giả kim thuật’ tôi sở hữu hai cấp độ, còn lại chỉ có một cấp độ.”

“Năng lực ban cho từ những chức vị đó là gì?” Cô gái “Công Lý” tập trung lắng nghe hết, rồi cẩn thận hỏi.

Keelin không hề phiền lòng, ngữ khí bình thản đáp lại:

“Như lúc nãy tôi đã giới thiệu cho tiểu thư năng lực cấp một của hai chức vị ‘chiến binh’ và ‘tâm lý học’ rồi đúng không?”

“Đúng vậy,” Cô gái “Công Lý” không do dự gật đầu xác nhận.

Keelin mỉm cười, giới thiệu từng chức vị còn lại một cách tỉ mỉ:

“Vậy còn hai chức vị ‘nhà thám hiểm’ và ‘giả kim thuật’ là hai chức vị mà tôi sở hữu cả hai cấp độ.”

“Chức vị ‘nhà thám hiểm’ cấp độ thứ nhất, ban tặng khả năng nhìn xuyên bóng đêm, tầm nhìn xa hơn người bình thường, cô có thể hình dung như tầm nhìn của một con chim ưng. Còn cấp độ thứ hai là năng lực đi xuyên mọi vật thể, nhìn xuyên vật cản.”

“Mặt trái nguyền rủa của cấp độ một chính là đôi lúc mắt không nhìn thấy gì, mù lòa trong bóng tối. Cấp độ hai, bất chợt khiến thân thể bất động trong khoảng thời gian nhất định.”

“Chức vị ‘giả kim thuật’ cấp độ thứ nhất, năng lực sở hữu là biến đổi hình dáng một kim loại theo ý muốn và điều khiển nó trong một khoảng cách nhất định. Cấp độ hai của chức vị ban cho năng lực thay đổi tần số nguyên tử của kim loại đó.”

“Mặt trái nguyền rủa của cấp một là liên tục làm tan biến các nguyên tử sắt bên trong cơ thể. Cấp độ hai, làm nhiễu loạn tần số mà mình muốn thay đổi.”

“Đúng rồi, còn mặt trái nguyền rủa của hai chức vị ‘chiến binh’ và ‘tâm lý học’ theo thứ tự là: ‘trong một khoảng thời gian, kẻ đó sẽ phải chịu đựng cơn đau đớp khủng khiếp’ và ‘kẻ bị nguyền rủa không thể kiểm soát cảm xúc của mình, rơi vào trạng thái điên loạn’.” Keelin nhớ rằng mình chưa nói về mặt trái của hai chức vị trước, cũng như một điều nữa khi trở thành siêu phàm giả, nên bổ sung:

“Hơn nữa, khi trở thành siêu phàm giả, bản thân kẻ đó sẽ tôi luyện ra một vật ngẫu nhiên phù hợp với chức vị. Thường được gọi là vật siêu phàm, chúng mang năng lực rất mạnh tùy theo cấp độ tiến triển của chủ nhân.”

“Còn điều quan trọng, năng lực và mặt trái của chức vị sẽ tỷ lệ nghịch với nhau. Có thể hi���u rằng, nếu cô tiêu hóa bớt nguyền rủa trong người, thì năng lực của cô sẽ tăng mạnh hơn ban đầu, đồng thời mặt trái nguyền rủa cũng sẽ giảm đi đáng kể.”

Sau khi giới thiệu kỹ càng về hai chức vị còn lại, Keelin hơi suy nghĩ về thân phận cô gái này. Nhìn bộ dáng và trang phục, hắn phán đoán cô rất giàu có. Từ đó hắn quyết định đưa ra một cái giá khá hời trong cuộc trao đổi này, vì thứ hắn cần hiện tại không phải là tiền bạc, mà là vàng. Hắn rất cần đến vàng.

Sau khi phân tích tỉ mỉ, hắn đưa ra quyết định về thứ mình sẽ yêu cầu trao đổi. Hắn chấn chỉnh lại giọng nói, với giọng điệu chững chạc, hắn mở lời:

“Nếu tiểu thư muốn đổi lấy một cấp độ trong bốn chức vị này, tiểu thư cần bỏ ra 3 weigh vàng. Nếu muốn cả hai cấp độ, thì bỏ ra 12 weigh vàng.”

Vàng?... Mắt cô gái “Công Lý” sáng lên, mừng rỡ. Nếu là thứ khác có lẽ cô sẽ không có, nhưng vàng thì lại khác. Vương quốc cô cai quản có rất nhiều vàng, nhiều đến mức nó được dùng làm tiền tệ và cả đồ dùng trong nhà của người dân.

“Được,” Cô gật đầu đồng ý yêu cầu của quý ông “Tự Do”, nhưng vẫn còn một nghi vấn, nên hỏi tiếp: “Thế làm sao để lên cấp? Hơn nữa, cần lưu ý gì khi thực hiện nghi thức trở thành siêu phàm giả?”

Trả lời rất dứt khoát, không cần suy nghĩ. Đúng như mình đoán, thân phận quý cô đây quả thật rất cao... Keelin thầm nghĩ. Nghe câu hỏi tiếp theo của cô ấy, tinh thần hắn thoải mái hơn, khẽ cười đáp:

“Muốn lên cấp thì phải tiêu hóa nguyền rủa đến một mức độ nhất định. Khi tiểu thư đây trở thành siêu phàm giả, tiêu hóa đủ điều kiện, lúc đó sẽ tự nhận thấy dấu hiệu đó.”

“Còn lưu ý khi thực hiện nghi thức...” Nói đến đây, Keelin nghiêm túc, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Trong nghi thức, kẻ muốn thành siêu phàm giả phải nhảy một vũ đạo xung quanh vòng hiến tế vật liệu. Kẻ đó bắt buộc phải nhảy thật hoàn chỉnh mà không một chút sai sót hay dừng lại, nếu không nghi thức sẽ thất bại. Nhẹ thì bị điên hay tàn phế, nặng thì chết.”

Chết!

Cô gái “Công Lý” và Selina, thiếu nữ “Tinh Linh”, đang say mê chăm chú lắng nghe cuộc giao dịch của hai người. Khi nghe đến kết quả thất bại nếu thực hiện nghi thức sai sót, cả hai không khỏi rùng mình kinh sợ.

Tiên Anh Minh ngồi bên ngoài, cũng không kém hai người kia là bao, rất kinh hãi, và lại tập trung lắng nghe Keelin giảng tiếp.

“Nghi thức kết thúc, sẽ có một vài lực lượng kinh khủng ban xuống. Dù lực lượng đó mang lại đau đớn hay thoải mái, thì vẫn phải chịu đựng, không được di chuyển, nếu không sẽ thất bại. Thất bại lần này không có khái niệm nhẹ hay nặng, kết quả duy nhất cuối cùng là cái chết.”

Lại chết!

Trở thành siêu phàm giả nguy hiểm vậy sao?

Cô gái “Công Lý” và Selina, cả người phát lạnh, kinh hãi khi nghĩ đến việc trở thành siêu phàm giả. Bị nguyền rủa thì đã đành, đây còn là quá trình thực hiện nghi thức để trở thành siêu phàm giả, mà lại nguy hiểm khủng khiếp đến vậy.

Selina giờ đây mới hiểu ra, tại sao chủng tộc mình lại ít người muốn trở thành kẻ bị nguyền rủa, từ chối những năng lực nó mang lại. Hóa ra là sợ rằng chưa kịp trở thành, đã chết trong lúc thực hiện nghi th���c. Selina thở dài cảm thán.

Bên ngoài cung điện.

Tiên Anh Minh ngồi trên ghế, toát cả mồ hôi, kinh hãi trước những mặt trái mà nghi thức trở thành siêu phàm giả mang lại. Hắn thở dài, cảm thán một câu: “Quả đúng là không có gì là cho không, nhận được thứ này rồi sẽ phải trả giá bằng thứ khác.” Hắn hạ giọng thấp, tự khuyên nhủ mình:

“Hay là mình nên dập tắt mong muốn trở thành siêu phàm giả đi thôi. Mấy cái này quá nguy hiểm, chết người như chơi vậy.”

Bên trong cung điện.

Keelin trả lời hết câu hỏi của cô gái “Công Lý”, mỉm cười nói:

“Nếu tiểu thư đây cảm thấy sợ, không muốn trở thành siêu phàm giả nữa, muốn hủy bỏ cuộc trao đổi.”

“Tôi đây xin sẵn lòng đáp ứng và không cần bất kỳ đền bù tổn thất nào.”

Cô gái “Công Lý” nhìn chằm chằm vào Keelin, đang chìm đắm trong suy nghĩ, bỗng câu nói của Keelin truyền vào tai khiến cô bừng tỉnh. Cô nghiêm mặt, trầm giọng nói:

“Tôi vẫn sẽ trở thành siêu phàm giả.”

“Tôi sẽ trao đổi lấy phương pháp chức vị ‘chiến binh’.”

Keelin ngạc nhiên, thấy sự quyết tâm mãnh liệt từ quý cô này. Từ đáy lòng hắn tán thưởng, gật đầu, bình thản và dứt khoát nói một câu:

“Tốt.”

Mọi quyền sở hữu bản thảo này đều được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free