(Đã dịch) Hàn Ngu Chi Tầm Mịch - Chương 538: Ngọt ngào thường ngày
"Mũi cậu có vấn đề rồi đó!" Taeyeon không cam lòng vặn vẹo cánh tay, lắc người một cái. Mặc dù vẫn luôn biết Ninh Dịch rất tuấn tú, chắc chắn có rất nhiều cô gái thích anh, nhưng hôm nay là lần đầu tiên Taeyeon cảm nhận trực tiếp uy lực nhan sắc của Ninh Dịch. Hàng loạt bình luận mê mẩn kia khiến Taeyeon trong lòng có chút khó chịu. Cảm giác như có thứ gì đó vốn chỉ thuộc v�� riêng mình cô lại bỗng dưng bị người khác phát hiện, rồi ai cũng muốn giành lấy. Điều này khiến Taeyeon nảy sinh cảm giác nguy hiểm mãnh liệt. "Hay là hợp đồng trợ lý cứ dừng ở đây đi!"
"Tại sao?" Ninh Dịch không hài lòng siết chặt cánh tay. "Tôi mới làm trợ lý có một ngày mà cậu đã muốn sa thải tôi rồi à? Đến nhân viên thử việc ở cửa hàng tiện lợi còn có ba ngày thử việc mà! Hơn nữa, tôi thấy hôm nay mình thể hiện cũng khá ổn, cậu sa thải tôi nhẫn tâm như vậy có được không đây?"
"Giờ sa thải cậu không được à?" Taeyeon hậm hực quay đầu. "Chẳng lẽ cậu thích mọi người cứ mãi khen cậu đẹp trai, chân dài, giọng hát êm tai trên mạng nên mới muốn tiếp tục làm trợ lý cho tôi?"
"Cậu lại nói sang chuyện gì thế này?" Ninh Dịch không rõ ý, cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang hờn dỗi của Taeyeon. Trong mắt anh lóe lên vẻ hiểu ý. "Đồ ngốc!" Anh vươn tay xoa xoa chiếc mũi tinh xảo, trắng nõn của Taeyeon, bật cười nhìn vẻ mặt tủi thân của cô. "Đúng là ghen thật rồi! Mấy cái chuyện khen tôi đẹp trai này đâu phải là tôi tự tâng bốc mình đâu. Những lời này tôi thật sự là từ nhỏ đến lớn chẳng biết đã nghe qua bao nhiêu lần rồi, nghe đến mức tôi chai lì cả rồi! Hơn nữa, fan của cậu còn nhiều hơn tôi gấp bội. Hôm nay có mấy ai khen tôi đẹp trai đâu, còn khen cậu xinh đẹp thì đếm không xuể. Nếu tôi mà cũng ghen tuông mỗi khi thấy ai đó khen cậu xinh đẹp, đáng yêu như cậu thì giờ này tôi đã có thể mở mấy cái nhà máy giấm to đùng, cung cấp giấm cho hơn nửa Trung Quốc rồi ấy chứ!"
Lời nói hài hước của Ninh Dịch khiến Taeyeon bật cười, dù cô vẫn còn chút giận dỗi. Thật ra Taeyeon cũng biết biểu hiện của mình bây giờ có hơi cố tình gây sự, nhưng mà cô không nhịn được. Ninh Dịch là của cô, ai cũng không được giành! Nếu ai dám giành Ninh Dịch với cô, Taeyeon lặng lẽ cắn chặt răng, cô sẽ đập chết, đập chết, đập chết họ!
"Với lại!" Chẳng biết trong đầu Taeyeon đang nảy ra ý niệm gì, Ninh Dịch chiều chuộng nhìn cô bạn gái nhỏ nhắn đang nép trong lòng mình. "Tôi đây này! Giữa biết bao nhiêu người trên thế giới, tôi chỉ thích nghe một cô gái tên Kim Taeyeon khen tôi đẹp trai, chỉ thích nghe Kim Taeyeon khen tôi chân dài, và cũng chỉ thích Kim Taeyeon nói giọng tôi có từ tính. Vì vậy..." Ninh Dịch đắc ý nhướn mày về phía Taeyeon đang dần mềm lòng trước những lời nói của mình. "Giờ thì mau khen tôi vài câu đi!"
"Tôi mới không thèm!" Taeyeon ngúng nguẩy quay đầu đi. "Mấy cái người cư dân mạng này là bị vẻ bề ngoài của cậu mê hoặc mới khen cậu vậy thôi! Nếu mà họ biết cậu ở ngoài đời là một tên thích trêu chọc, động một tí lại cố tình chọc giận bạn gái, đến cả chơi game cũng không chịu nhường bạn gái một ván, chỉ biết giành phần thắng mà chẳng có tí phong độ đàn ông nào thì chắc chắn họ sẽ bỏ ngay ý thích dành cho cậu thôi!"
"Cái chuyện thích trêu chọc với cố tình chọc tức bạn gái thì tôi thừa nhận, nhưng mà!" Ninh Dịch oan ức nhìn Taeyeon. "Cái vụ 'chơi game cũng không chịu nhường bạn gái một ván, chỉ biết giành phần thắng mà chẳng có tí phong độ đàn ông nào' là cái quái gì thế?"
"Chuyện này mới hôm qua thôi mà hôm nay cậu đã quên rồi sao?" Taeyeon không cam lòng cầm điện thoại l��n.
Cô mở biểu tượng game Toàn Dân Đoàn lên. "Cậu đừng nói là quên hôm qua cậu đã thắng tôi thảm hại thế nào rồi đấy nhé!"
"À, cậu nói cái này à!" Ninh Dịch ngượng ngùng gãi gáy. "Tôi đâu có ngờ lực chiến game của cậu lại tệ đến thế! Chỉ cần hơi lơ là một chút là tôi đã hành cậu ra bã rồi!"
"Cậu nói cái gì?" Taeyeon tròn xoe mắt. Mặc dù chính cô cũng biết trình độ game của mình cũng chỉ tầm thường, là một dân chơi nạp tiền chính hiệu. Bình thường Sunny và mấy cô bạn cũng thường xuyên lấy chuyện này ra trêu cô. Nhưng mà Ninh Dịch, với tư cách là bạn trai cô, lại đi cười nhạo cô như vậy thì Taeyeon không thể nào nhịn được. Huống chi cô đã lén lút nạp tiền, thậm chí còn dùng cả hack mà vẫn thua thảm hại đến thế. Tâm trạng cô uất ức đến mức nào thì cũng có thể hình dung được, vậy mà Ninh Dịch lại còn "chọc đúng chỗ ngứa", khiến Taeyeon lập tức bi phẫn. "Cậu nói lại lần nữa xem!"
"Tôi sai rồi!" Vừa thốt ra lời đã kịp nhận ra mình đã phạm phải sai lầm lớn! Trước khi Taeyeon kịp bộc phát, Ninh Dịch nhanh nhảu giơ tay lên. "Hay là chúng ta lại làm thêm một ván nữa nhé? Lần này tôi cam đoan cậu chắc chắn sẽ thắng!"
"Được nhường thắng thì có ý nghĩa gì chứ?" Taeyeon vừa lầm bầm thế, vừa hậm hực cầm điện thoại lên, mở game Toàn Dân Đoàn. Lợi dụng thời gian game đang tải, Taeyeon trừng mắt nhìn Ninh Dịch vẻ đề phòng. "Lần này nhất định phải cho tôi thắng đó, biết chưa?"
"Cậu yên tâm!" Ninh Dịch lặng lẽ tháo dỡ hết toàn bộ thẻ SNSD cấp R 55 sao mà anh đã cất công tích lũy được, thay vào đó là một loạt thẻ cấp C. "Lần này cậu nhất định có thể thắng điểm đậm hành tôi một trận đấy!"
"Annyeonghaseyo!" Ninh Dịch kính cẩn chào hỏi nhân viên đoàn làm phim, tiện tay đưa từng ly cà phê đã mua cho mọi người. Dưới sự chỉ đạo "cấp tốc" của Taeyeon, Ninh Dịch đã ra dáng một người trợ lý chuyên nghiệp rồi. Ít nhất xét về vẻ bề ngoài, ngoài việc đẹp trai và nổi bật hơn những trợ lý bình thường một chút thì Ninh Dịch cũng chẳng có gì đặc biệt nữa.
"Taeyeon này, trợ lý của cô đẹp trai thật đấy!" Người thợ trang điểm đang chỉnh sửa tạo hình cho Taeyeon, hào hứng nhìn Ninh Dịch đang phát cà phê cho mọi người. "Cậu ấy có bạn gái rồi!" Taeyeon lập tức lên tiếng ngắt lời phỏng đoán của người thợ trang điểm. Hôm nay cô quay MV cho đĩa đơn kỹ thuật số 《Rain》, một sản phẩm của công ty thiết kế mà cô là người đại diện. Để có hiệu ứng độc đáo, công ty đã mời chuyên gia trang điểm nổi tiếng trong ngành đến làm tạo hình cho cô. Theo thói quen của giới tạo hình, những chuyên gia trang điểm càng nổi tiếng thì xu hướng suy nghĩ của họ càng đặc biệt. Nhìn cách người thợ trang điểm đang hứng thú đánh giá bạn trai mình, không khó để đoán được trong lòng cô ta đang nghĩ gì.
Điều này khiến Taeyeon vừa sởn gai ốc, lại vừa muốn bật cười. Nếu mà để Ninh Dịch biết được người thợ trang điểm này đang nghĩ gì thì... Taeyeon lặng lẽ bịt miệng cười, tính toán đợi về nhà sẽ kể cho Ninh Dịch nghe cái tin tức thú vị này, rồi sau đó... Taeyeon thầm định sẽ ghi lại tất cả phản ứng của Ninh Dịch để sau này "thưởng thức" lại. Từ tư tưởng hiện tại của Taeyeon mà nói, cô ��ã dần bị Ninh Dịch "đồng hóa" rồi. Với tốc độ "đồng hóa" này, việc Taeyeon trở nên gian xảo, đen tối giống hệt Ninh Dịch chỉ còn là vấn đề thời gian.
"Cậu nhìn tôi kỳ lạ vậy làm gì?" Ninh Dịch ngơ ngác bước tới, đặt chiếc túi giấy cuối cùng lên bàn, lấy ra hộp sữa bên trong đưa cho Taeyeon. "Sữa à?" Taeyeon u oán trừng mắt nhìn Ninh Dịch. "Hôm nay tôi nhiều việc lắm đó!"
"Vì vậy tôi còn chuẩn bị cho cậu món đồ giúp tỉnh táo khác nữa!" Ninh Dịch với vẻ mặt "đã chuẩn bị sẵn" liền lấy ra một thứ khác đưa cho Taeyeon.
"Đây là cái gì?" Taeyeon tò mò mở nắp. "Ôi!" Taeyeon không chịu nổi, ném cái lọ nhỏ lên bàn. "Thối quá!" "Nhưng mà tỉnh táo hẳn đúng không nào!" Ninh Dịch hả hê nhặt cái lọ lên, đậy nắp lại. "Tin tôi đi, cái này còn hiệu quả tỉnh táo hơn cà phê nhiều! Có nó thì hôm nay cậu làm việc đến khuya cũng vẫn tỉnh táo thôi!"
"Hừ!" Taeyeon hừ lạnh một tiếng, kéo áo khoác trên người, uống một hơi hết hơn nửa cốc sữa ấm. Cái tên Ninh Dịch này, từ khi có danh phận trợ lý là bắt đầu lợi dụng chức vụ ��ể trắng trợn bắt nạt cô. Không chỉ ba ngày một bữa cấm cô uống cà phê, mà còn động một tí là muốn bọc cô kín mít như một cái kén. Cô là idol nữ mà! Ai đời có idol nữ lại bao bọc mình kín mít, tròn vo rồi xuất hiện trước công chúng bao giờ? Ninh Dịch lại còn làm như thể mình đúng lắm: "Đây là tôi đang suy nghĩ cho sức khỏe của cậu, cho cuộc sống hạnh phúc tuổi già sau này của chúng ta đấy. Tôi không muốn đến khi chúng ta bảy tám mươi tuổi, đi dạo thì tôi còn đứng được mà cậu lại phải ngồi xe lăn. Đến lúc đó lỡ đâu có bà lão xinh đẹp nào vừa mắt tôi thì cậu coi như xong đời! Ngồi xe lăn thì đứng lên không nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi và mấy bà lão khác đi nhảy quảng trường thôi!"
Truyện này được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.