Hàn Môn Tiểu Điềm Thê - Chương 56: Vĩnh viễn lưu tại phu quân bên người
Triệu viên ngoại bên kia cung kính nói với Triệu Sách: "Tiểu tiên sinh đây xin mời ghé phủ chơi."
"Đợi khi công đường có kết quả, Triệu gia chúng tôi nhất định sẽ hậu tạ."
Triệu Sách bình thản nói: "Hậu tạ thì không cần."
"Vụ án này, hôm nay chưa chắc đã có thể thẩm tra ra kết quả."
"Nếu không phải Triệu công tử nhất định muốn ta quỳ xuống, ta đoán chừng cũng không nhìn ra vấn đề của hòa thượng này đâu."
Khuôn mặt Triệu công tử đã đen như đít nồi.
Giờ phút này Triệu Sách tuy không nói năng lung tung, bậy bạ,
Nhưng lời nào cũng như xát muối vào lòng người.
Quan trọng là hắn còn không tìm được lời nào để phản bác!
Bất quá, nghĩ đến sức lực của Triệu Sách vừa rồi,
Triệu công tử lại vội vàng rụt rè núp sau lưng Triệu viên ngoại.
Thôi thôi.
Dù sao cũng chỉ là một tên dân đen bị đuổi học.
Chẳng việc gì phải chấp nhặt với hắn.
Triệu Sách liếc nhẹ Triệu công tử một cái.
Triệu công tử vừa liếc mắt nhìn hắn, đã vội vàng rụt mắt lại.
Triệu Sách lại nói: "Đúng rồi, đống xương cốt trong chảo dầu kia, các ngươi phải xử lý thật cẩn thận."
"Tốt nhất là trước khi chôn cất, rắc thêm chút bột lưu huỳnh."
Triệu Sách nói xong, cũng không có ý định nán lại thêm.
Hắn nói thẳng: "Ta còn có việc, xin đi trước."
Triệu viên ngoại còn muốn giữ lại,
Nhưng Triệu Sách đã lập tức kéo tay Tô Thải Nhi, rồi quay người bước đi.
Tô Thải Nhi khẽ cúi mắt, ngoan ngoãn để hắn dắt tay.
Cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nắm chặt của hai người, khối lo âu trong lòng nàng cũng dần lắng xuống.
Triệu viên ngoại nhìn bóng lưng Triệu Sách, hỏi con trai mình: "Con quen biết chàng trai trẻ này à?"
Triệu công tử vẻ mặt đen sì nói: "Trước đây là đồng môn."
Triệu viên ngoại cau mày: "Sao lại thành 'trước đây là đồng môn'?"
"Đáng tiếc, người học rộng tài cao như vậy, ta còn định để con kết giao với hắn đấy chứ."
Triệu công tử nghĩ thầm, mối quan hệ này thì không thể nào hàn gắn nổi.
Chắc là người ta muốn giết mình lắm rồi...
Nhớ tới chuyện Triệu Sách bị phu tử đuổi học, trong lòng Triệu công tử cũng không khỏi chột dạ.
Lúc ấy hắn mang theo người, trực tiếp đi đến bắt Triệu Sách.
Bị người ta tâng bốc vài câu, liền lập tức rêu rao chuyện này ra ngoài.
Đến nỗi Triệu Sách bị phu tử đuổi học, đến kỳ thi khoa cử cũng không được phép dự thi.
Nghĩ như vậy,
Triệu công tử đã cảm thấy một trận rùng mình.
"Việc này cũng không thể trách mỗi mình ta."
"Dù sao thì người ta cũng chỉ lầm đường thôi, hắn cũng đã xông vào rồi còn gì?"
Triệu công tử nói vậy, lại thấy mình cũng chẳng có gì sai.
"Dù sao Triệu Sách này trong nhà nghèo, để hắn không thể đi thanh lâu nữa, cũng có thể tiết kiệm được chút tiền."
"Cứ để hắn ở nhà làm việc nhà nông, sống cuộc sống yên ổn đi."
"Còn cái cô hoa khôi kia, cũng không phải kẻ thân phận nhà nông như hắn có thể mơ ước."
"Ta đây cũng là làm việc tốt đấy chứ?"
Triệu công tử nói thầm xong xuôi, lại cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều.
Triệu viên ngoại bên kia thấy hắn cứ lầm bầm một mình,
Liền gọi to: "Con trai, con dẫn người đến huyện nha đi, xem Huyện tôn đại nhân xử lý vụ án này ra sao."
...
Trên con đường chính.
Triệu Sách dắt tay tiểu cô nương, rời khỏi khoảng đất trống trước cổng Triệu phủ.
Tay Tô Thải Nhi có chút lạnh, tựa hồ vẫn còn chút sợ hãi chuyện vừa rồi.
Triệu Sách cầm lấy tay nàng, hỏi: "Tay sao lại lạnh thế này?"
Tô Thải Nhi nhỏ giọng nói: "Vừa rồi thiếp sợ quá."
Vừa mới nhìn thấy phu quân mình đưa bàn tay vào chảo dầu,
Trái tim nàng cơ hồ đều phải ngừng đập.
Mặc dù biết phu quân mình rất lợi hại, nhưng trong lòng vẫn cứ lo lắng không thôi.
Triệu Sách xin lỗi nói: "Là lỗi tại ta, mặc dù ta thì rõ mọi chuyện."
"Nhưng chưa nói rõ sớm cho nàng biết, để nàng phải lo lắng."
Đây là lần thứ hai Tô Thải Nhi nghe phu quân mình xin lỗi trong ngày.
Nàng lại lập tức căng thẳng.
Phu quân là trụ cột trong nhà, lẽ nào lại liên tiếp xin lỗi một người vợ như mình chứ?
Tô Thải Nhi ngước đôi mắt lấp lánh lên, có chút lắp bắp đáp: "Phu quân chẳng có lỗi."
"Chỉ là thiếp lo lắng quá mức một chút thôi."
"Thiếp biết phu quân tự biết chừng mực."
"Thiếp, thiếp mới là người cần xin lỗi..."
Triệu Sách cúi đầu, mỉm cười nhìn thấy tiểu cô nương bởi vì sốt ruột, trong đôi mắt to tròn đọng một tầng hơi nước mờ nhạt.
Hắn xoa xoa đầu nhỏ của tiểu cô nương, bất đắc dĩ nói: "Đã làm điều sai, tự nhiên phải xin lỗi."
"Mặc kệ là trượng phu hay thê tử."
"Ta để nàng lo lắng, tất nhiên là lỗi của ta rồi."
Tô Thải Nhi lại cẩn thận nhìn hắn một cái, thấy phu quân đang dịu dàng nhìn mình, quả thật không hề có ý trách móc.
Nàng mới lấy dũng khí, nhỏ giọng nói: "Vậy thì phu quân ơi, sau này chúng ta đừng xem những chuyện ồn ào như thế nữa nhé."
Vừa mới phu quân nói, những hòa thượng kia là hung thủ giết người.
Nàng nghĩ lại, vẫn thấy thật đáng sợ.
Triệu Sách gật đầu, nói: "Được, sau này sẽ không xem nữa."
"Chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được, mặc kệ chuyện người khác."
Tô Thải Nhi nghe phu quân nói vậy, không khỏi khẽ mỉm cười.
Phu quân của nàng cùng những người đàn ông khác, thật sự rất không giống a...
Chàng xưa nay sẽ không bởi vì nàng làm chuyện gì mà trách cứ.
Lại còn bởi vì làm điều sai, mà xin lỗi nàng, một người vợ.
Lòng Tô Thải Nhi dâng lên một cảm giác vừa chua xót vừa ngọt ngào.
Nàng sống đã mười sáu năm.
Vì cuộc sống, nàng vẫn luôn là kẻ hèn mọn phải luôn cúi đầu xin lỗi.
Mặc dù như thế, lại do nguyên nhân sức khỏe, không nhận được tình yêu thương từ bất kỳ ai.
Thế nhưng ở bên phu quân, nàng lại cảm thấy một cảm giác chưa từng có.
Tô Thải Nhi không có học vấn gì, không biết ý nghĩa của hai chữ "tôn trọng" là gì.
Cho nên nàng không biết, phải diễn tả cảm giác này ra sao.
Chẳng qua là nàng cảm thấy, phu quân của nàng thật quá tốt.
Nàng sẽ nỗ lực, sẽ mãi mãi ở bên cạnh phu quân...
Tiểu cô nương bỗng im lặng.
Triệu Sách cũng không nói gì thêm, dắt Tô Thải Nhi chậm rãi tiếp tục bước đi.
Nguyên bản Triệu Sách còn định đi tìm Triệu Văn Sinh, nói qua chuyện về con đường.
Nhưng vì xem náo nhiệt quá lâu.
Giờ cũng không còn sớm nữa.
Mình còn có việc khác cần làm.
Chi bằng lần sau đi ra ngoài rồi hãy tìm hắn.
Trước tiên mua sắm đủ các dụng cụ cần thiết mới phải.
Vừa vặn đi qua tiệm vải.
Triệu Sách kéo tay tiểu cô nương liền bước vào.
"Hai vị khách quan, xin hỏi có gì cần?"
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi này, Triệu Sách đã ghé tiệm vải này hai lần.
Người làm ở cửa đều nhớ mặt hắn.
Thấy hắn tới, nhiệt tình chào đón.
Triệu Sách nói: "Muốn mua chút dụng cụ làm giày."
Người làm cúi đầu liếc nhìn đôi giày cỏ có phần cũ kỹ của Tô Thải Nhi đứng cạnh Triệu Sách.
Nhiệt tình nói: "Vâng, xin mời hai vị đi theo ta."
Bởi vì đã từng trải qua ở tiệm tạp hóa buổi sáng,
Tô Thải Nhi ngược lại không còn căng thẳng như lúc đầu nữa.
Được phu quân dắt tay, liền ngoan ngoãn bước theo vào trong.
Triệu Sách nói: "Muốn mua cái gì, nàng cứ nói thẳng với người làm nhé?"
Tô Thải Nhi có chút khẩn trương nuốt nước bọt, rụt rè gật đầu.
Tiếng nói của tiểu cô nương tuy nhỏ nhẹ, rụt rè,
Nhưng cũng đã diễn đạt được ý của mình.
"Muốn kim khâu đế giày lớn, còn muốn vải để làm mặt giày..."
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.