Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hàn Môn Tiểu Điềm Thê - Chương 467: Làm cho người khiếp sợ thánh chỉ

Cao công công vội vàng đỡ Triệu Sách đứng dậy.

Hắn nói: "Triệu nghĩa sĩ không cần đa lễ. Hôm nay việc lớn, chi bằng mau chóng tuyên chỉ, quý vị cũng đừng đứng chịu nắng gió bên ngoài nữa."

Triệu Sách mỉm cười nói: "Nghi thức đã chuẩn bị chu đáo, xin công công vào."

Cao công công hài lòng gật đầu, theo chân mọi người đi vào.

Triệu Sách liếc mắt thấy Từ đại nhân cùng những người khác đang đi theo sau đoàn người, chỉ khẽ cười mà không để tâm.

Đám quân coi giữ đương nhiên không dám xung đột với những kẻ này.

Từ đại nhân muốn dẫn người phá vây ra ngoài, chỉ cần chịu vứt bỏ chút sĩ diện thì quả thực không khó.

Lưu Như Ngu cũng chú ý tới đám người này, có chút bất đắc dĩ đi theo vào.

Những người phía sau nhìn Từ đại nhân cùng đồng bọn, khó hiểu thầm thì: "Chẳng lẽ chúng ta chưa nói rõ tội ác của người này sao? Sao trông hắn chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào?"

Thôi tri phủ liếc bọn họ một cái, hừ lạnh rồi cũng theo vào phòng.

Nghi thức nhận chỉ cũng tương tự như lần trước.

Cao công công rút thánh chỉ ra, lập tức tuyên đọc.

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu rằng: Người dân Cao Văn huyện, phủ Cao Châu, Triệu Sách. Khanh tuổi hai mươi mà đã dũng mãnh thiện chiến, dẫn dắt quân coi giữ Cao Châu bắt được phản quân cùng đầu sỏ, giữ gìn an toàn cho bách tính một thành. Lại còn nghiên cứu phát minh ra phép ký sổ vay mượn, được Bộ Hộ sử dụng. Có công ổn định xã tắc, trẫm ban thưởng. Nay đặc phong khanh tước vị Vĩnh Tây Bá, hưởng lộc năm trăm hộ......"

"Miễn tất cả lao dịch tạp dịch của bản tộc mười năm......"

"Ngoài ra, xét thấy hắn hiến phép ký sổ có công, đặc biệt giữ lại học tịch cho khanh, tiến cống vào Quốc Tử Giám, vẫn có thể tiếp tục tham gia khoa cử......"

......

Cao công công niệm xong, tất cả những người có mặt ở đó, trừ Lưu Như Ngu, đều như đứng hình.

Cả sân hoàn toàn yên tĩnh.

Triệu Sách cũng hơi hoài nghi mình nghe lầm.

Phong tước?

Hắn không quá quen thuộc hệ thống quân công của nhà Minh, chỉ biết tước vị này trong triều đại này là cực kỳ khó đạt được.

Đặc biệt là văn nhân muốn phong tước, thì càng khó như lên trời.

Quan văn duy nhất mà hắn nhớ từng được phong tước trong trí nhớ của mình, cũng chỉ là một sự tồn tại dị thường như Vương Dương Minh đại sư.

Chính mình đây là......

Trong lòng Triệu Sách chợt thấy bất giác lâng lâng.

Còn Tô Thải Nhi đang quỳ sau lưng Triệu Sách thì có chút mơ màng chớp mắt, cảm thấy mình không hiểu lời khâm sai vừa nói.

Nhưng nàng cũng không tiện ngẩng đầu, chỉ có thể mang theo nghi vấn đầy bụng mà nhìn chằm chằm gót giày của phu quân mình.

Cao công công cười nói: "Vĩnh Tây Bá, chúc mừng, xin tiếp chỉ."

Triệu Sách vội vàng vươn tay, tiếp nhận thánh chỉ, trân trọng giơ cao lên quá đầu.

Người hầu phía sau, trong tay bưng bộ triều phục đầy đủ, bên trên đặt quan mão gắn đuôi chim trĩ.

Người hầu đưa bộ triều phục trực tiếp đến trước mặt Tô Thải Nhi: "Vĩnh Tây Bá phu nhân, đây là triều phục của Bá gia."

Tô Thải Nhi vội vàng đưa tay tiếp nhận, nhìn bộ xiêm y có hình dạng lạ lẫm trên tay, khẩn trương nâng niu, tay nàng cũng hơi run.

Bên cạnh, Thôi tri phủ cùng mấy người khác cũng đều hoàn hồn, lập tức ai nấy đều trố mắt, ngỡ ngàng nhìn Triệu Sách.

Bọn hắn không nghe lầm chứ?

Phong tước rồi?

Hơn nữa Triệu Sách còn được giữ lại học tịch, sau này vẫn có thể tiếp gia khoa cử.

Cho dù tước vị này của hắn không có thực quyền gì, hắn vẫn có thể thông qua khoa cử tiến vào quan trường, cuối cùng đạt được quyền lực thực tế!

Thôi tri phủ vẻ mặt kinh ngạc liếc nhìn những người bên cạnh mình.

Thấy trên mặt nhóm người này đều chưa hết bàng hoàng, xem ra mình đã không nghe lầm......

Còn Từ đại nhân cùng nhóm người đứng ở ngoài cùng, đã hóa đá hoàn toàn.

Triệu Sách cầm thánh chỉ, Cao công công đích thân dùng tay đỡ nhẹ hắn đứng dậy.

Triệu Sách mau chóng trấn định lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu, tỉnh táo nói: "Đa tạ công công."

"Trong nhà đơn bạc, xin mời công công vào dùng chén trà nóng."

Cao công công cười tủm tỉm khoát tay nói: "Trà nóng thì không cần."

"Ta tuyên chỉ cho ngươi xong, còn phải vội vàng đi tuyên chỉ cho học viện của các ngươi và những đồng môn khác nữa."

Các đồng môn của Triệu Sách, dù công lao không lớn bằng hắn, nhưng nếu Triệu Sách nhận được phần thưởng lớn đến thế, bọn họ tự nhiên cũng sẽ nhận được phần thưởng tương tự.

Thậm chí cả học viện đã dạy dỗ Triệu Sách và các bạn, cũng được nhờ mà bay lên cành cao.

Cao công công nói rồi, lại chỉ vào đám người đang đứng bên cửa, đang ngây ra như tượng mà nói: "Lưu đại nhân, Từ đại nhân của nha môn Vận chuyển ti này, dường như có oan tình?"

Nói rồi, liền ý bảo Từ đại nhân cùng nhóm người kia đi vào.

Từ đại nhân cũng không biết mình đã đi vào đây bằng cách nào.

Chờ hắn kịp phản ứng thì mình đã ở trong sân.

Mặt trời gay gắt trên đỉnh đầu đang nung đốt, nhưng hắn lại cảm thấy một luồng khí lạnh từ chân bò thẳng lên đỉnh đầu.

Cao công công lại hỏi: "Vị Từ đại nhân này, ngươi vừa nói có oan tình, giờ rất tiện để nói rõ một lần."

"Ta cùng Cẩm Y vệ ở đây, tuyệt sẽ không có kẻ nào dám bao che bất kỳ ai."

Từ đại nhân ấp úng, đột nhiên rùng mình một cái.

Vừa mới......

Thánh chỉ vừa rồi nói gì? Hắn có phải nghe thấy trong thánh chỉ nói Triệu Sách có công hiến phép ký sổ sao?

Vậy số liệu mà Lưu Như Ngu điều tra ra, chẳng phải đã được triều đình khẳng định rồi sao?

Nếu là vậy, thì số liệu thiếu hụt của Vận chuyển ti này chính là sự thật rành rành, hoàn toàn có thể làm chứng cứ......

Số lượng thiếu hụt kia, đủ để hắn chết đến mấy lần rồi còn gì?

Mà mình lại dựa vào điều này, đi ngăn đường khâm sai, cầu bọn họ làm chủ cho mình sao?

Làm chủ cái gì chứ? Làm chủ tiễn mình sớm về chầu trời hay sao?

Từ đại nhân chân run r���y, cảm giác bụng co thắt, lại mơ hồ thấy có chút khác lạ.

Hắn ấp úng nói: "Dạ, hạ quan......"

Cao công công nhìn vẻ mặt ấp úng của hắn, lại bắt đầu mất kiên nhẫn.

Hắn cũng không phải thái giám tầm thường của Ti Lễ Giám, đối với những tiểu quan viên này đương nhiên không có bao nhiêu kiên nhẫn.

Hắn nói với Lưu Như Ngu: "Nếu Từ đại nhân đây tạm thời chưa nói được, thì cứ về nghĩ kỹ lại vậy."

"Ta còn có thánh chỉ muốn tuyên, không thể nán lại lâu, còn xin Lưu đại nhân điều tra kỹ càng, chớ để oan uổng bất cứ ai."

Lưu Như Ngu đứng ra, cười như không cười nhìn Từ đại nhân và những người khác.

"Công công nói rất đúng, bổn quan tự sẽ điều tra cho rõ ràng."

Cao công công gật đầu, lại nói với Triệu Sách: "Bá gia, ta xin cáo từ trước."

Triệu Sách chắp tay tiễn biệt, Cao công công liền dẫn Cẩm Y vệ, Thôi tri phủ và những người khác đi trước.

Thôi tri phủ tạm thời cũng chưa kịp nói chuyện với Triệu Sách, chỉ lúc rời đi, liếc xéo Từ đại nhân một cái sắc lạnh.

Cao công công dẫn người đi rồi, trong sân lập tức trở nên vắng lặng.

Triệu Sách trong tay còn cầm thánh chỉ, nhìn Từ đại nhân đang mồ hôi túa ra như mưa.

Từ đại nhân lo đến mức sắp khóc, đám người phía sau hắn cũng đều mặt trắng bệch, vẻ mặt tro tàn.

Lưu Như Ngu lên tiếng nói: "Từ đại nhân, ngươi có oan tình gì mà lại dám ngăn đường khâm sai?"

"Khâm sai đại nhân đã lên tiếng, vậy bổn Ngự sử cùng Bá gia, tiện thể giúp ngươi giải oan chăng?"

Từ đại nhân lúc này chân mềm nhũn, "Phù phù" một tiếng quỳ sụp xuống.

"Dạ, ta......"

Truyện này do truyen.free phát hành độc quyền, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free