(Đã dịch) Hắn Không Biết Võ Công - Chương 321: Đao Quỷ cùng Kiếm Quỷ, mọi nhà có nỗi khó xử riêng
Tần Tri Âm cũng nhanh chóng đưa Hoa Tà tới. Tuy nhiên, chỉ có một mình Hoa Tà bước vào sân quán, còn y và Tiêu Thiên Tử vẫn chưa tiến vào.
Cả hai đều không hiểu y thuật, nếu đi vào lại phải tốn công làm thêm hai phần giải dược Huyễn Nhện cho mình, thà không chuốc thêm phiền phức, nên họ tạm thời quay về trang viên.
Với sự xuất hiện của các lang trung từ Võ Hoàng Thành, công tác y tế trong sân quán cũng bắt đầu được triển khai một cách ngăn nắp, có trật tự.
Sở Khứ Chi đương nhiên trở thành người dẫn đầu nhóm y sĩ này, nhưng vì dược liệu chưa tới, họ trước mắt chỉ có thể sơ cứu đơn giản vết thương cho những người bị nạn.
Sau khi giải quyết xong vấn đề thương binh, việc tiếp theo là lo cho những người đang đói.
Tuy nhiên, có Đường Chấn Xuyên ở đó, những chuyện này đều không thành vấn đề.
Ông trùm kinh doanh giàu có nhất thiên hạ này cũng thật may mắn, vì tối qua ăn uống không cẩn thận dẫn đến đau bụng, khiến sáng nay phải nằm liệt giường, không thể đến xem trận chung kết. Nhờ vậy mà ông may mắn thoát được một kiếp nạn.
Hắn vung tay lên, tiền bạc được vung ra. Rất nhanh, ngoài sân quán liền dựng lên mấy chiếc nồi lớn. Những đầu bếp được thuê đến đều là người có tay nghề giỏi nhất Võ Hoàng Thành. Sau khi nhóm củi lửa, chẳng mấy chốc cả con đường đã thơm lừng mùi đồ ăn.
Còn A Điêu, vì cậu có thể bách độc bất xâm, nên đã trở thành người duy nhất có thể tự do ra vào khắp nơi.
Bởi vì người ta nói năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, tự nhiên nhiệm vụ mang cơm cho mọi người liền đổ dồn lên vai cậu.
Sau bữa thiện trưa, khoảng một canh giờ sau, Tiêu Chấn trở về.
Ông cũng chẳng màng trong sân quán còn có khí độc Huyễn Nhện hay không, liền sải bước đi thẳng vào trong.
“Tiêu lão gia tử, ngài đây là bị thương?”
Cũng khó trách Nhậm Tiêu Dao lại hỏi như vậy, bởi lúc này Tiêu Chấn đang mặc một bộ quần áo rách bươm, trên người dính đầy máu.
Trông ông như vừa trải qua một trận đại chiến, cũng không biết những vết máu này là của ông hay của ai khác.
Tiêu Chấn xua tay, “Chỉ là chút thương ngoài da, không có gì đáng ngại.”
“Là bị Đao Quỷ tổn thương sao? Vậy ngài cùng hắn chiến đấu kết quả như thế nào?” Nhậm Tiêu Dao truy vấn.
Tiêu Chấn tìm một chỗ ngồi xuống, cau mày nói, “Hắn mạnh hơn trước rất nhiều, đặc biệt là đao ý, gần như đã đạt đến cảnh giới ngang hàng với ta.”
“Ta đã giao đấu với hắn rất lâu, cuối cùng khiến hắn bị trọng thương. Nhưng khi ta sắp kết liễu hắn, lại đột nhiên xuất hiện một tên hòa thượng và một kiếm khách cứu hắn đi.”
Nhậm Tiêu Dao nghe xong, trong lòng hiểu rõ hai người Tiêu Chấn nhắc tới chắc chắn là Long Quỷ và Kiếm Quỷ.
Nhân tiện nhắc đến Kiếm Quỷ này, trước đó khi giao đấu với Ngô Thủ Chi, cậu từng thấy Khâu Vân trò chuyện vài câu với Kiếm Quỷ, hơn nữa, trông dáng vẻ Khâu Vân lúc ấy, hình như còn quen biết hắn.
Như thế nói đến, Khâu Vân có biết thân phận thật sự của Kiếm Quỷ không?
Mang theo nghi vấn này, Nhậm Tiêu Dao liền hỏi Khâu Vân để xác nhận.
Khâu Vân nghe xong, trầm mặc một hồi, sau đó thở dài một tiếng thật dài, “Kiếm Quỷ đó, tên thật là Hàn Vô Quá, hắn… đã từng là sư huynh của ta…”
“Đúng là Hàn Vô Quá?!” Giọng Hồng Trần Tiếu lộ rõ vẻ kinh ngạc.
A Điêu quay đầu nhìn về phía hắn, mắt đầy vẻ hiếu kỳ, “Hồng tiền bối, ngài cũng biết hắn sao?”
Hồng Trần Tiếu nhẹ gật đầu, “Đương nhiên là ta biết, A Điêu thiếu hiệp còn nhớ trước đây ta từng nói với các cậu một câu không?”
“Đời này về kiếm thuật, ta chỉ bại qua hai người, một người là lão Khâu, người còn lại chính là Hàn Vô Quá.”
“A?!”
Triệu Huyên Nhi nghe vậy hơi kinh ngạc, “Lúc đó ta còn tưởng người còn lại là Đinh môn chủ chứ.”
“Không phải đâu.”
Hồng Trần Tiếu xua tay nói, “Hình như là hơn bốn mươi năm trước rồi, bao lâu cụ thể thì ta cũng quên mất, dù sao khi đó lão Khâu còn rất trẻ.”
“Khi đó ta liên tục đánh bại mấy vị kiếm khách, khó tránh khỏi có chút đắc ý quên mình, liền nảy ra ý định đi khiêu chiến Kiếm Tiên Đinh Thắng Thiên.”
“Nhưng chờ ta đi tới Vọng Tiên Kiếm Các sau mới biết được, muốn khiêu chiến Đinh Thắng Thiên, trước hết phải vượt qua cửa ải đệ tử của ông ấy, cũng chính là lão Khâu và Hàn Vô Quá đây.”
“Khác với lão Khâu – người thường biết dừng kiếm đúng lúc, kiếm pháp của Hàn Vô Quá lại rất tàn nhẫn. Qua kiếm pháp của hắn, ta có thể cảm nhận được, Hàn Vô Quá là một người cực kỳ kiêu ngạo và tự phụ.”
“Sau này tìm hiểu, Hàn Vô Quá đích thật là một người như vậy. Yêu cầu của hắn đối với bản thân vô cùng cao, làm bất cứ việc gì cũng đều cố gắng đạt đến sự hoàn hảo, không cho phép có một tì vết nhỏ.”
“Mà tính cách cực đoan này cũng khiến hắn không được các đệ tử khác trong Vọng Tiên Kiếm Các chào đón cho lắm.”
“Nhưng lão Khâu lại hoàn toàn trái ngược với hắn. Hai người họ tựa như hai mặt của một chiếc lá, một mặt hướng về ánh mặt trời, một mặt khuất trong bóng tối; một người bình dị gần gũi, một người cô độc cao ngạo.”
“Chẳng phải Hàn Vô Quá đã vì chuyện… mà từ bốn mươi năm trước…”
“Lão Hồng.” Lúc này Khâu Vân ngắt lời Hồng Trần Tiếu, “Chuyện đó… vẫn là đừng nhắc lại thì hơn…”
“...Tốt thôi.” Vì Khâu Vân đã nói vậy, Hồng Trần Tiếu cũng đành chấp thuận.
Còn A Điêu và những người khác khi thấy trong mắt Khâu Vân thoáng hiện vẻ phiền muộn, trong lòng họ cũng lờ mờ đoán được đôi điều.
Chuyện Hồng Trần Tiếu định nhắc tới, có lẽ liên quan đến một vài chuyện quá khứ của Vọng Tiên Kiếm Các.
A Điêu và những người khác là người ngoài, thật sự không tiện bàn luận nhiều về những chuyện này, nên cũng đều không tiếp tục hỏi thêm nữa.
“Ai…”
Tiêu Chấn thở dài, “Nhà nào cũng có nỗi khổ riêng cả… Lão đây trước đó nghe Yến Bất Phàm nói, Long Quỷ kia có nguồn gốc từ Yến Vân Tự; Kiếm Quỷ lại có liên quan đến Vọng Tiên Kiếm Các; còn Đao Quỷ, lại có mối liên hệ với Bá Đao Môn của ta.”
“Đã Khâu môn chủ đã giới thiệu về Kiếm Quỷ rồi, vậy lão đây cũng kể cho các cậu nghe một chút về Đao Quỷ này nhé.”
Đám người nghe vậy cũng đều ngồi xuống đất, cẩn thận lắng nghe Tiêu Chấn kể lại chuyện cũ về Đao Quỷ.
Tiêu Chấn chậm rãi mở miệng, giọng nói lộ ra vẻ tang thương, “Đao Quỷ, tên thật là Lữ Khinh Cuồng, xuất thân từ một gia đình bình thường ở Bắc Quận. Cha mẹ hắn mất sớm, nên hắn cũng là ăn cơm trăm nhà mà lớn lên.”
“Người sống dù sao cũng phải lấp đầy cái bụng. Thân là cô nhi, Lữ Khinh Cuồng lên mười đã bắt đầu bôn ba vì cuộc sống, như làm việc ở khách sạn, rửa chén bát, khuân củi chuyển lương thực… Chỉ cần có thể kiếm tiền sinh sống, hầu như việc gì hắn cũng đã từng làm.”
“Sau này đến mười sáu tuổi, hắn liền bắt đầu làm một số công việc trên giang hồ, chẳng hạn như áp tiêu, hoặc làm hộ vệ tay chân.”
“Trà trộn giang hồ càng lâu, kinh qua đao quang kiếm ảnh càng nhiều, dần dần, Lữ Khinh Cuồng bắt đầu kết duyên với đao. Nhưng vì không ai chỉ dạy đao pháp cho hắn, nên lúc ấy hắn cũng chỉ là một đao khách vô danh tiểu tốt.”
“Còn Lữ Khinh Cuồng kết duyên với Bá Đao Môn của ta, là khi hắn mười chín tuổi.”
“Năm đó mùa đông vô cùng khắc nghiệt, rất nhiều người chết đói, chết cóng. Có người vì sống sót, liền bắt đầu hoạt động cướp bóc.”
“Khi có một người dẫn đầu, những người khác rất nhanh sẽ bắt chước. Nói không ngoa, khi đó dù đi đến đâu cũng có thể thấy giặc cướp.”
“Lúc ấy lão đây đã ẩn lui, chức chưởng môn Bá Đao Môn đã truyền lại cho sư đệ ta là Cố Thừa Phong. Sư đệ Thừa Phong có một cô con gái tên là Cố Hiểu Hiểu, năm đó vừa tròn mười tám tuổi.”
“Vì xung quanh Bá Đao Môn cường đạo hoành hành, bách tính đã nhiều lần cầu viện chúng ta, Sư đệ Thừa Phong liền lệnh môn hạ đệ tử xuống núi trừ hại. Nhưng sư đệ Thừa Phong không ngờ rằng, Cố Hiểu Hiểu cũng lén lút cùng xuống núi.”
“Về sau, Cố Hiểu Hiểu bị lạc khỏi các đệ tử Bá Đao Môn, không may bị người bắt đi. Và người bắt đi nàng, chính là Lữ Khinh Cuồng.”
“Cố Hiểu Hiểu mất tích một năm, Bá Đao Môn cũng tìm nàng một năm. Lúc ấy tất cả chúng ta đều cho rằng nàng đã chết.”
“Thật không ngờ một năm sau, Cố Hiểu Hiểu lại cùng Lữ Khinh Cuồng trở về cùng lúc, đồng thời… còn mang thai, là cốt nhục của Lữ Khinh Cuồng.”
“Các cậu cũng biết, việc một nữ tử chưa lập gia đình lại có thai mang ý nghĩa thế nào. Huống chi Cố Hiểu Hiểu lại là con gái của chưởng môn Bá Đao Môn, chuyện này nếu truyền ra ngoài…”
Nói đến đây, Tiêu Chấn lại phát ra một tiếng thở dài não nề.
“Sư đệ Thừa Phong lúc ấy giận đến không kiềm chế được. Nếu không phải Cố Hiểu Hiểu lấy cái chết ra uy hiếp, e rằng sư đệ Thừa Phong đã sớm chém Lữ Khinh Cuồng dưới đao của mình.”
“Lữ Khinh Cuồng xuất thân thấp hèn, vô danh lại không có quyền thế, võ công cũng chẳng ra gì. Sư đệ Thừa Phong đương nhiên sẽ không cho phép hắn thành hôn với Cố Hiểu Hiểu, liền đánh cho hắn một trận rồi đuổi xuống núi.”
“Nhưng Cố Hiểu Hiểu lại một mực khăng khăng với Lữ Khinh Cuồng, không chỉ thường xuyên lén lút ra gặp hắn, c��ng đem bản sao Thất Sát Đao Phổ của Bá Đao Môn đưa cho hắn.”
“Nàng hi vọng Lữ Khinh Cuồng một ngày nào đó có thể dựa vào thực lực của mình, đến cầu hôn cha nàng.”
“Cả đời này lão đây từng gặp không ít đao khách, nhưng Lữ Khinh Cuồng là trong số những người từng gặp, có thiên phú luyện đao cao nhất, cao đến mức… khiến lão đây cũng phải ao ước.”
“Lữ Khinh Cuồng cứ như sinh ra đã định sẵn phải trở thành một đao khách. Chỉ vỏn vẹn nửa năm, hắn liền tu luyện Thất Sát Đao Pháp đến thức thứ bảy, đồng thời còn lĩnh ngộ được Sợ Hãi Đao Ý.”
“Thế nhưng là…”
Kể đến đây, giọng Tiêu Chấn đột nhiên trở nên vô cùng âm trầm.
“Thế nhưng, sau khi xuất quan, việc đầu tiên Lữ Khinh Cuồng làm, chính là tự tay sát hại cả nhà sư đệ Thừa Phong, trong đó… còn có cả Cố Hiểu Hiểu nữa…”
Trong mắt Tiêu Chấn lóe lên lửa giận, “Ngày đó, lão đây đúng lúc không có mặt trong Bá Đao Môn. Đợi đến khi lão đây trở về, thứ nhìn thấy, chỉ có thi thể lạnh lẽo của cả nhà sư đệ Thừa Phong.”
“Mà Lữ Khinh Cuồng từ đó về sau liền mất tích. Cùng lúc mất tích, còn có thanh bội đao của sư đệ Thừa Phong – Quỷ Đao Thần Vẫn.”
“Lão đây không rõ Lữ Khinh Cuồng vì sao lại muốn giết cả nhà sư đệ Thừa Phong. Lão đây chỉ biết rằng, cả nhà sư đệ Thừa Phong đã chết dưới tay hắn!”
Tiêu Chấn nắm chặt chuôi đao trong tay, gân xanh nổi lên, sát ý trên người ông phảng phất muốn ngưng kết thành thực chất.
Hắn trừng mắt, từng chữ từng câu nói, “Ngay trước mộ bia của cả nhà sư đệ Thừa Phong, lão đây đã lập lời thề độc: kiếp này chưa báo thù cho họ thì tuyệt không nhắm mắt!”
Tất cả nội dung bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.