Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hải Tặc Điệp Ảnh - Chương 198: Cuồng nộ

"Rốt cuộc trở về!"

Địa điểm là Mariejois. Sau khi trao đổi với Sakazuki và xác nhận lời nhắn chúc phúc mình nhờ hắn chuyển đã đến nơi, Louis liền tức tốc quay về Mariejois. Nhiệm vụ ở Wano Quốc coi như đã kết thúc, Louis trong lòng có chút nóng ruột.

Mariejois, Thành Phố Trắng, hôm nay vẫn yên bình như mọi khi. Mang theo Ciro và Dylan, Louis bước vào Lâu Đài Pangaea, thẳng tiến khu vực của CP0.

Chính Phủ Thế Giới, ngoài Ngũ Lão Tinh, CP0 và Hải Quân, đương nhiên vẫn còn có các bộ phận chính vụ. Những bộ phận này có phân bộ khắp nơi trên thế giới, và tổng bộ đương nhiên cũng nằm ngay tại Lâu Đài Pangaea này.

Khu vực của CP0 nằm ở một góc của Lâu Đài Pangaea.

"Oa, đông người thế này!" Ciro ngạc nhiên kêu lên.

So với lần trước tới đây, số người trông thấy nhiều hơn hẳn. Không phải ai cũng khoác trường bào, đeo mặt nạ như ba người Louis; tại tổng bộ, phần lớn đặc công đều mặc âu phục trắng, khiến ba người Louis trông có phần khác lạ.

"Xem ra tình huống không phải rất tốt a!"

Dylan có chút lo lắng. Dọc đường, anh thấy toàn những kẻ quấn băng, bó bột, chẳng có mấy ai lành lặn. "Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với nhiệm vụ lần trước vậy?" anh tự hỏi.

"Đi tìm trưởng quan Ikaruga hỏi một chút liền biết."

Từ khi bước vào Lâu Đài Pangaea, nhịp tim Louis cứ không ngừng tăng tốc, hắn cũng không muốn suy nghĩ nhiều.

"Ừm, ừm." Dylan vội vàng gật đầu. "Đi báo cáo tiến độ nhiệm vụ đã, rồi ha ha, chúng ta đi tìm Wade ca. Nhiều năm không gặp, không biết giờ anh ấy ra sao rồi."

"Ha ha, năm đó anh ấy là người giỏi nhất trong ba chúng ta, được tuyển thẳng vào CP0. Giờ chúng ta cũng tới rồi, mà tên khốn như ngươi còn được làm đội trưởng. Này Louis, sao không kiến nghị với trưởng quan Ikaruga, điều Wade ca về đội mình đi? Ba anh em mình cùng làm nhiệm vụ chẳng phải tốt hơn sao?"

"Này, tính thế nào cũng phải là bốn người chứ, meo?" Ciro gãi đầu. "Còn có tôi nữa chứ. Mà này, cái tên Wade thì tôi có nghe rồi, hồi tốt nghiệp trại huấn luyện năm đó, tôi suýt nữa đã vào CP0 cùng thời với anh ta, tiếc là cuối cùng lại chọn về với Louis lão đệ."

"Suýt nữa? Chưa vào được thì vẫn là chưa vào được chứ gì?"

Giọng điệu Dylan đầy khinh thường: "Ra vẻ cái gì chứ!"

"Tôi có ra vẻ đâu, Dylan huynh đệ, anh không tin tôi sao, meo?" Ciro lớn tiếng nói. "Tôi đây chính là thiên tài hiếm thấy mấy chục năm của trại huấn luyện CP đấy!"

"Ngậm miệng!" Louis không thể nhịn được nữa.

"Vâng vâng vâng." Ciro ngậm miệng.

"Louis—" Dylan còn muốn nói điều gì.

"Ta nói ngậm miệng!" Louis chưa bao giờ cảm thấy cái mồm lắm chuyện của hai tên khốn này lại khiến hắn bực bội đến thế.

"Cắt." Dylan hừ lạnh một tiếng.

--------------

"Trưởng quan!"

Tại trong phòng bệnh, họ gặp trưởng quan Ikaruga vẫn đang nằm trên giường bệnh. Cởi trường bào, tháo mặt nạ xuống, họ hành lễ vấn an.

"Nha! Louis à, ta đã nghe nói nhiệm vụ hoàn thành rất xuất sắc," Ikaruga tỏ ra rất nhiệt tình. "Crocodile và Dracule Mihawk đều đã trở thành Thất Vũ Hải mới, việc này sẽ sớm được công bố ra toàn biển. Ngươi muốn phần thưởng gì?"

"Chuyện đó tạm thời chưa nói tới, trưởng quan," Louis hỏi thẳng thừng. "Tôi có người bạn tốt từng huấn luyện chung ở trại CP Tây Hải, sau đó vào CP0, từng đi Wano Quốc chấp hành nhiệm vụ lần trước, không biết giờ anh ta đang ở đâu?"

"Bạn bè? À, ngươi nói Wade à?" Ikaruga rõ ràng có ấn tượng với cái tên Wade. "Đúng là anh ta đã đi Wano Quốc cùng tiểu đội của mình. Tình hình cụ thể thì ta vẫn chưa nắm rõ, ta vừa về đã phải vào phòng bệnh rồi. Đội trưởng của họ hình như đang ở phòng bệnh số hai mươi ba, ngươi tự mình đến hỏi xem sao."

"Minh bạch." Louis khẽ thở phào nhẹ nhõm.

-------------------

"Wade?"

Một giọng nam nặng nề, nghẹn ngào vang lên từ người đàn ông quấn băng kín mít như cái bánh chưng đang nằm trên giường bệnh: "Đội trưởng Hassan-i-Sabbah đã rất nổi danh trong tổ chức, hoá ra lại quen biết thuộc hạ của ta?"

Wade dù đã gia nhập CP0 nhiều năm, mà đến giờ vẫn chưa được thăng lên cấp đội trưởng. Louis thật sự cảm thấy rất kỳ lạ. Kẻ trước mắt này, cho dù so với Wade lần cuối mình gặp mấy năm trước, cũng chẳng mạnh hơn là bao. Với thiên phú của Wade, lẽ ra anh ấy phải sớm đạp tên này dưới chân mới phải.

"Không sai," Louis không chút do dự gật đầu. "Vậy nên, Đội trưởng Cú Vọ, Wade đâu?"

"A..." Người đàn ông mang biệt danh Cú Vọ thở dài. "Vậy thì ta đành phải mang tin xấu này nói cho các ngươi nghe vậy. Ngươi biết đấy, Đội trưởng Hassan-i-Sabbah, đối với những đặc công như chúng ta mà nói, chuyện như vậy thực sự là quá đỗi bình thường. Hôm nay ta tiễn đưa ngươi, ngày mai hắn tiễn đưa ta."

...Louis chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, không nghe thấy bất cứ điều gì, chỉ có âm thanh ù ù hỗn tạp cứ vang vọng mãi.

"Ngươi nói cái gì!!!" Phía sau Louis, Dylan cuối cùng cũng không kiềm chế được, lao thẳng tới, túm lấy lớp băng vải trên ngực Cú Vọ, nhấc bổng hắn lên. "Ngươi nói cái quái gì vậy, tên khốn!!!"

"Này, Dylan huynh đệ!" Ciro sững sờ, rồi lập tức kéo Dylan ra. "Đừng kích động! Đừng kích động!"

Đây là Mariejois, gây sự ở đây chẳng phải muốn chết sao?

"Khụ khụ khụ—" Cú Vọ vô lực ho khan hai tiếng, trông hắn quả thực bị thương rất nặng. "Lính mới đúng là không hiểu quy tắc," hắn cười lạnh nói. "Làm đặc công, chết chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Cho dù là Hải Quân, hằng năm đóng giữ khắp Tứ Hải chết bao nhiêu người? Cả chín thuộc hạ của lão tử, lần này đã chết sạch trong nhiệm vụ, ngay cả ta cũng bị thương đến mức này. Chẳng lẽ bạn bè của các ngươi cao quý hơn sao?"

"Khốn nạn! Khốn nạn! Khốn nạn! Ngươi đừng hòng lừa ta!!!" Bị Ciro ôm chặt lấy, Dylan không ngừng giãy giụa, tựa hồ muốn lao tới xé xác Cú Vọ ra thành từng mảnh, hắn hét lên khản đặc: "Ngươi đừng hòng lừa Lão Tử! Wade ca làm sao có thể chết! Thứ bỏ đi như ngươi còn sống nhăn răng! Wade ca làm sao có thể chết!"

Dylan và Wade đã quen biết từ trước khi Louis gặp họ, thế nên, so với Louis, anh càng tin tưởng vào sức mạnh vô địch của người huynh trưởng ấy.

"Tỉnh táo! Tỉnh táo lại đi!!! Dylan huynh đệ!!!" Ciro đã biến thành hình thái Miêu Nhân, ôm chặt lấy Dylan đang muốn xông tới tiêu diệt Cú Vọ. "Đừng kích động! Đừng kích động!"

"Này, Louis lão đệ, ngươi cũng tới khuyên nhủ đi... hả?" Hắn thấy được một Louis mà hắn chưa từng thấy. "Louis lão đệ?"

Đi đến bên giường Cú Vọ, Louis cúi đầu nhìn người đàn ông này: yếu ớt, quả thực bị thương rất nặng.

"Ngươi thế nào không chết?" Giọng Louis rất nhẹ.

"A?" Cú Vọ sững sờ. "Có lẽ là Lão Tử vận khí tốt a?"

"Không, ý của ta là," Louis thở dài. "Wade đã chết rồi, sao ngươi không chôn cùng hắn luôn?"

"Cái gì?" Cú Vọ mở to hai mắt nhìn.

"Răng rắc!" Tay Louis đè lên đầu Cú Vọ, gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi rõ, tiếng xương nứt rắc rắc vang lên rõ mồn một. "Nhưng mà, bây giờ vẫn còn kịp. Ngươi chắc vẫn còn kịp để đuổi theo đấy."

"A a a a!" Đầu tựa như sắp bị bóp nát, Cú Vọ chỉ có thể vô lực kêu thét thảm thiết.

"Này! Louis lão đệ!!!" Kết quả, đây mới là rắc rối lớn nhất! Ciro buông Dylan ra, nhào tới ôm lấy Louis. "Tỉnh táo! Không thể giết người! Không thể giết người mà!!!"

"Cút đi!" Louis trừng mắt, toàn thân bùng phát một luồng xung kích vô hình gào thét, trực tiếp đánh bay Ciro.

"A..." Louis thở dài một hơi, buông lỏng tay ra, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mắt Cú Vọ. "Nói cho ta, Wano Quốc đã xảy ra chuyện gì?"

Phảng phất có một làn khí vô hình đang khuấy động, Dylan và Ciro đột nhiên cảm thấy đầu óc nặng trịch.

"— A a a a!!!" Giọng Louis rất nhẹ, nhưng Cú Vọ lại như thể vừa gặp phải Ác Quỷ, gào thét trong tột cùng kinh hãi. Vết thương rách toác, máu tươi chảy tràn, phía dưới đã ướt sũng.

Kẻ này... kẻ này... kẻ này... Kẻ này muốn giết ta!!!

"Ta nói! Ta nói!! Ta nói!!!" Rõ ràng là một đặc công tinh nhuệ trăm trận bách thắng, nhưng lúc này, tiếng kêu của Cú Vọ lại phảng phất như của một người phụ nữ nhút nhát nhất khi gặp lệ quỷ. "Đừng giết ta!! Đừng giết ta mà!!!"

Kẻ tức giận, thường phần lớn là do bất lực. Louis lúc này, đã phẫn nộ tới cực điểm.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free