(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 99: Quyển 1 Chương 99: Quần Ngọc Các khởi điểm
Trái với dự đoán của Bách Văn, Ningguang không hề có phản ứng thái quá nào trước câu trả lời này, cùng lắm chỉ là một tia ngạc nhiên lướt qua ánh mắt, như vừa nghe được điều gì đó vô cùng thú vị, ngoài sức tưởng tượng.
Khẽ nhúc nhích tay phải, nàng tiếp tục cất giọng hỏi, vẫn thân thiện và bình thản, không hề để lộ một chút dao động nào trong ngữ điệu:
“Ồ, vậy sao? Đây đúng là một chủ đề lớn, mà lại rất quan trọng. Vậy hai ngươi có thể cho ta biết ý kiến của mình không?”
Thái độ bình tĩnh ấy, dù không rõ là thật lòng hay giả vờ, lại có tác dụng trấn tĩnh vô cùng lớn. Bách Văn bên cạnh cũng dần ổn định lại hơi thở, ánh mắt chăm chú nhìn về phía ba đứa trẻ, nhưng lần này đã ẩn chứa vài tia đề phòng không rõ.
Suy nghĩ lại một cách tỉnh táo, nàng nhận ra đây không phải là điều không thể, cũng không quá nghiêm trọng hay kỳ quái như nàng tưởng. Chỉ đơn giản là quán tính tư duy của nàng chưa kịp thích nghi mà thôi, dù sao thì thời gian nàng làm việc ở Tổng Vụ với quyền hạn Thất Tinh đến nay cũng chưa được bao lâu.
Nhưng dù trong bất kỳ trường hợp nào, việc này xét theo khả năng vẫn có thể mang lại những ảnh hưởng trái chiều không hề nhỏ, thận trọng xử lý sẽ không sai.
“Về ý kiến, ta và... lão nhị ở đây đều thống nhất một điều. Đó là công lao và ảnh hưởng của Tiên Nhân đối với người dân trên mọi phương diện đều không hề nhỏ, bất kể là từ công dựng nước xây cảng, công bảo hộ lê dân, sự hy sinh trong chiến tranh... cho đến ảnh hưởng đối với văn minh kỹ thuật, văn hóa phong tục, và đạo đức lễ nghi. Nói một cách đơn giản là bao trùm toàn diện.”
“Chúng ta đều biết, Nham Vương Gia trước khi trở thành Thần hộ mệnh của Nham quốc, một trong bảy vị chấp chính của trần thế, đã từng chấp chưởng một Thần quốc, quy tụ chư Tiên chúng Thần, được gọi là Qui Ly Tập. Cho đến khi thiên tai, địa họa, nhân kiếp xảy ra khiến ngài không thể không di dời về nơi này, một mảnh đất phong thủy bảo địa bên cạnh Thiên Hoành Sơn, sau khi từng đợt hải triều rút xuống cách đây 37 thế kỷ, lập nên cảng Ly Nguyệt trường tồn đến hiện tại.”
“Nhưng đó cũng không hề đặt dấu chấm hết cho chiến tranh và hy sinh. Tiên Chúng Dạ Xoa về sau kẻ tử người vong, mười phần khó giữ được một. Các Tiên tộc khác tình hình cũng không hề khá hơn, có kẻ bị lây nhiễm trở thành Yêu Tổ Yêu Thánh, có kẻ tự mình tọa hóa chôn vùi. Đỉnh Thiên Hoành Sơn nhuốm màu rêu phong, sông Bích Thủy đặc quánh tựa máu nhuộm.”
“Trải qua muôn vàn kiếp nạn, Ly Nguyệt ta mới tạm có được ngày hôm nay. Dù xét về công hay về tư, ý nghĩa tồn t��i của Tiên Nhân là bất khả xâm phạm, không thể thay thế! Đây là một sự khẳng định rõ ràng.”
“Có thể hỏi rằng, nếu đã khẳng định như vậy, vậy còn cần gì phải tranh cãi?”
Khi nói đến đây, nét dè dặt trên gương mặt đại nam hài dường như đã biến mất, mơ hồ hình thành một loại khí thế vô hình như có như không, cũng không đối chọi với khí thế của Ningguang mà hòa nhập vào đó, giữ cho hắn một sự chủ động nhất định, không thể bị gạt bỏ.
Ningguang cũng nhận ra điều này, nhưng nàng không hề có bất kỳ động thái rõ ràng nào, chỉ tiếp tục im lặng lắng nghe đại nam hài trình bày.
“Vấn đề ở đây chính là, tất cả những điều ta nói đều đang là chuyện quá khứ và hiện tại, hoàn toàn không phải là tương lai! Đây chính là điểm khác biệt giữa ta và lão nhị.”
“Lão nhị nói rằng, chúng ta đã trải qua vô số năm như vậy, đến nay là 37 thế kỷ, mà vẫn không có gì thay đổi. Dân sinh vẫn ổn định, quốc gia vẫn thái bình, trong có Bát Môn Thất Tinh, ngoài có Tiên Nhân Đế Quân, cứ thế trường tồn mãi về sau, có gì mà phải ngại? Nếu như quốc phá, bất quá là khí số đã tận, quốc vận đã tiêu, đường mệnh đến đây là cùng, cũng là lúc chúng ta bước xuống khỏi tấm màn lịch sử, mỉm cười nhìn các nền văn minh khác đã ngã xuống từ trước. Tiểu thế có thể đổi, đại thế vẫn như vậy, trong trường hợp này, Tiên Nhân chính là đại thế.”
“Đối với tư tưởng này, ta chỉ có thể tặc lưỡi mà rằng, nếu được như vậy thì cũng quá tốt rồi. Tiên Nhân có thể thần thông quảng đại, có năng lực hô mưa gọi gió, dời núi lấp biển, Đế Quân có thể thần lực vô song, Nham thương trấn thế... Thế nhưng, chẳng lẽ chúng ta, Nhân tộc, thực sự không có bất kỳ thực lực nào sao?”
“Nên nhớ, dù trong bất kỳ trận chiến lớn nào của Ly Nguyệt từ trước tới nay, Tiên Nhân cũng chưa từng chiến đấu một mình!”
“Năm trăm năm trước, Đế Quân một lời chiếu dụ, Vực Đá Sâu chôn vùi bảy mươi vạn Thiên Nham Quân, Dạ Xoa huyết hòa lẫn nhân huyết, anh hồn đến nay vẫn còn lưu lạc.”
“Hai ngàn năm trước, trận Đăng Thần Chi Chiến cuối cùng, chẳng lẽ chỉ có Nham thương là đã đủ để trấn áp toàn bộ Cô Vân Các? Chẳng lẽ các Ma Thần lại vô dụng đến vậy, đến một đường lui cũng không nghĩ ra? Chẳng lẽ toàn bộ tà khí và nguyền rủa trên mảnh đất này, tất cả đều do Tiên Nhân tiêu trừ, do Đại Thánh đánh giết?”
“Còn rất nhiều ví dụ nữa nhưng ta sẽ không kể ra, bởi vì chỉ cần một phần này thôi cũng đã chứng tỏ sự hùng hồn của áng sử thi viết bằng máu tươi này rồi.”
“Nhân lực, dù chưa thể so bì với Tiên lực, đứng trước Thần lực lại càng nhỏ bé, nhưng cũng có vị thế riêng của bản thân, cũng có thể tự phát triển mà không cần dựa dẫm vào các lực lượng khác. Quá trình này tuy vô cùng gian khổ và khó khăn nhưng sẽ là cần thiết.”
“Đế Quân chẳng lẽ sẽ không vui khi thấy Nhân tộc tự mình phát triển? Không, ngài hẳn sẽ tự hào. Chúng ta có thể đã từng là gánh nặng, nhưng không có nghĩa chúng ta sẽ mãi là như vậy, và chúng ta sẽ chấp nhận điều đó! Và để có thể đạt được điều đó, có thể trợ giúp được Tiên Nhân và chính chúng ta, bản thân Nhân tộc cần phải tự hiểu rõ vị thế của mình và Tiên Nhân.”
“Họ là những thần linh, những sinh vật quyền uy tôn quý, là những bậc hiền giả từng quan sát nhật nguyệt thăng trầm, tinh tú dịch chuyển, hiểu rõ và tích lũy vô số trí tuệ, nhưng họ cũng chỉ là những người dìu dắt, không thể thay chúng ta bước đi.”
“Chim khôn rồi cũng sẽ có ngày rời tổ tự mình kiếm ăn, cáo khôn thì cũng sẽ có ngày tự mình rời hang kiếm sống. Bậc phụ mẫu nuôi dưỡng hài tử của mình đến khi trưởng thành chẳng phải sẽ để bọn chúng tự lập hay sao? Đây vốn chính là lẽ thường của tự nhiên rồi.”
“Tương lai luôn ngập tràn vô số dị biến, cũng sẽ giống như các sử thi, truyền thuyết hay thần thoại chúng ta được nghe trong quá khứ, tất cả rồi cũng sẽ trở thành các kịch bản trong kịch nghệ mà chúng ta thường hay nghe.”
“Vạn sự có sinh diệt, vạn vật có tạo hóa, có hủy diệt, thiên địa có đầu mà cũng có cuối, huống chi mối liên kết giữa Ly Nguyệt với Tiên Nhân. Sẽ thế nào, nếu như trong một kịch bản...”
Đại nam hài nói đến đây bỗng dưng ngừng lại, giống như đang cẩn trọng lựa chọn từ ngữ, cũng giống như cho mọi người thời gian để mường tượng. Hắn hít sâu một hơi rồi mới nói:
“Mà Tiên Nhân, thậm chí Đế Quân cũng rời đi đâu?”
Lời này tuy nhẹ nhưng lại giống như tiếng sấm nổ bên tai Ningguang, làm nàng sững sờ ngay tại chỗ, con ngươi giãn ra. Nét mặt nhàn nhã, thản nhiên như nắm giữ được vạn sự từ đầu đến giờ cũng đã có biến đổi.
Nhưng dù sao nàng cũng là Ningguang, một trong Ly Nguyệt Thất Tinh, rất nhanh đã có thể khôi phục lại, như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra. Song, sự khác biệt trong ký ức và thái độ lại không thể bỏ qua như không thấy.
Chưa đến một sát na, không dùng chú ngữ hay kết ấn, Ningguang lập tức tách một phần ý thức tiến vào Thức Hải của bản thân. Nàng lại mất thêm nửa giây rà soát tinh thần và linh hồn, sau đó mới dần tiến vào sâu hơn, thấy được một quả cầu màu vàng mật ong đang lơ lửng bên trong, được ôn dưỡng bởi linh hồn lực bao quanh.
Sử Thi phẩm Thánh Khí cấp pháp khí: Nhật Nguyệt Hạp!
Ngưng tụ ánh sáng thế gian, bảy bảy bốn chín ngày luyện hóa Nhật Chi Huy và Nguyệt Chi Minh, vỏ ngoài làm từ loại cổ thụ vạn năm tuổi hiếm có, do chính tay một trong những Luyện Khí Sư thiên tài nhất của Côn gia luyện chế. Nó là một trong những chí bảo trấn quốc của Ly Nguyệt, được thụ hưởng ngàn năm khí vận, được Thất Tinh nhất mạch đời đời truyền thừa, sở hữu uy năng không khác gì thần tích, nay đã được Ningguang sử dụng!
Như có như không niệm lên một lời chú ngữ bí ẩn, dù với tu vi Nguyên Anh cảnh đỉnh phong như nàng cũng dường như chỉ có thể miễn cưỡng thực hiện. Một tia kim sắc quang mang bỗng thoát ra từ bảo hạp, thông qua Thức Hải, dường như trực tiếp xuyên qua không gian bay ra ngoài, va chạm vào tầng quang tráo mỏng vừa được Ningguang tạo thành lúc nãy, dường như hút hết toàn bộ ánh sáng, chỉ để lại một tầng bình chướng vô hình mà hữu thực.
Đây chính là một trong những uy năng chính của Nhật Nguyệt Hạp: phong tỏa thông tin dưới cấp độ Pháp Tắc!
Dù sao Nhật Nguyệt Hạp với tư cách là một trong những pháp khí trấn quốc, uy năng không chỉ có như thế. Thế nhưng cho dù không tiêu hao lực lượng của bản thân thì vẫn cần cảnh giới nhất định mới có thể niệm được chú ngữ đầy đủ.
Ningguang từ thư tịch biết được, đã từng có một vị Thất Tinh tiền nhiệm suy tính rằng, do bản chất đặc biệt của Nhật Nguyệt Hạp nên phải đến Đại Thánh mới có thể sử dụng hết uy năng của nó. Trong đó bao gồm phong tỏa thông tin, luận giải thông tin, ghi chép Thần Văn và Tiên Văn. Cuối cùng là do thám sự vật trong trời đất, phàm là nơi nào có ánh mặt trời hay mặt trăng chiếu đến đều có thể nhìn thấy.
Tuy chỉ là tầng uy năng cơ bản nhất nhưng nếu không phải nàng đã sở hữu tu vi Nguyên Anh cảnh đỉnh phong, niệm được hết lời chú ngữ, từ đó mượn được lực lượng đã được khí vận Ly Nguyệt hàng ngàn năm bù đắp, thì có thế nào cũng không thể phát huy được lực lượng này.
Hiện tại, nếu không sở hữu cảnh giới Chân Quân cảnh, một tia thông tin cũng đừng hòng nghe được! Nếu là Thánh giả thì phải dốc toàn lực mới có thể phá giải được tầng bình chướng Pháp Tắc này, dù vậy đó chỉ là trong trường hợp không dùng man lực.
Nếu dùng man lực, tự nhiên chỉ cần tu vi Chân Nhân Thần Du cảnh bước đầu. Dù sao thì đây cũng chỉ là một món Sử Thi phẩm pháp khí, dù là đỉnh phong thì tầng thứ vẫn chỉ có như vậy, ưu và khuyết điểm rõ ràng.
Cả ba người, Bách Văn cùng hai hài tử còn lại, vẫn chưa hoàn hồn sau khi bị chấn động bởi những gì mình vừa nghe thấy, nên không hề nhận ra sự biến đổi này. Mà nếu có thì cũng không thể nhìn ra được, chỉ có thể cảm giác đôi chút kỳ lạ nao nao. Duy chỉ có đại nam hài dường như nhìn ra được điều gì đó, từ trong ánh mắt toát lên một tia hứng thú.
Hắn lại liếc nhìn mọi người xung quanh một lần nữa, phản ứng của bọn họ dường như không nằm ngoài dự đoán của hắn. Ngữ khí biến đổi thành có chút bối rối:
“Này này, mọi người sao vậy, ta chỉ giả sử thôi mà! Ta chỉ là một tiểu hài tử, ví dụ này là trường hợp cực đoan nhất mà ta có thể nghĩ ra rồi, đâu cần phải coi nó là thật chứ?”
Ningguang nghe vậy, vẫn duy trì kết giới thông tin bên ngoài, lại nở một nụ cười bất đắc dĩ, khẽ nói:
“Nhưng cực đoan thì cực đoan thật, trường hợp giả sử của ngươi đã vượt qua nhận thức của người bình thường rồi. E rằng hơn chín thành người dân Nham quốc từ xưa đến nay cũng chưa ai nghĩ tới trường hợp này.”
Nói đến đây, nàng lại giống như tự giễu một tiếng, thầm nghĩ trong lòng: “Bao gồm cả ta.”
Không biết từ lúc nào, khí thế vô hình của bản thân hắn đã tản đi. Đại nam hài thấy thế mới đưa một tay ra sau đầu gãi gãi, ngữ khí thoáng có chút ngớ ngẩn:
“Ặc, là thật, mà cũng có lẽ...”
Bỗng như nhận ra điều gì, hắn chợt giật mình, nói với Ningguang bằng giọng điệu hối lỗi:
“À, mà xin lỗi tỷ tỷ, vừa nãy nhập tâm quá ta nói có hơi dài, không làm mất thời gian của ngài chứ?”
“Không, không sao đâu. Giá trị mà quãng thời gian đó đem lại đã vượt định mức đối với ta, xem như kiếm lời. Nội dung chưa bàn tới, cả đoạn ngươi vừa nói xong bản chất vẫn có tính thưởng thức cao.” Ningguang vội xua tay, rồi hỏi tiếp:
“Mà nói đi thì cũng nói lại, với phong cách như thế, ngươi hẳn không phải là đồng sinh của trường Đồng Văn rồi?”
Đại nam hài lắc đầu, đáp với giọng thành thật:
“Không phải. Ta bái sư tại gia, học được chân truyền từ ngài ấy. Gia sư cái gì cũng tốt, duy chỉ có tật hay dông dài.”
Ningguang nghe thế gật đầu, không hỏi sâu hơn, rồi nh���m mắt ngưng thần. Cả hai bên đều rất ăn ý giữ nguyên hiện trường yên lặng.
Mấy giây trôi qua, nàng mới bỗng mở mắt, nói nhẹ:
“Thôi được rồi, giờ dường như đã quá giờ ăn trưa rồi. Hài tử như các ngươi còn nhỏ, chạy chơi thì cũng đừng quá muộn kẻo người lớn trong nhà lo lắng.”
“Tỷ tỷ nói phải.” Đại nam hài gật đầu, lùi về sau nửa bước, giống như chuẩn bị dắt tay hai tiểu đồng bọn bên cạnh mà đi.
Vừa định thu hồi quang tráo, trong đầu chợt thoáng qua một ý niệm, bỗng Ningguang đột ngột hỏi:
“Những lời vừa rồi là ngươi nghe ai nói, hay là bản thân tự mình nghĩ ra?”
“... Xem như tự mình nghĩ ra trong mộng đi.” Đại nam hài đáp lấp lửng.
“Vậy ngươi thật sự nghĩ nhân lực của chúng ta như hiện tại đã đủ sao? Chúng ta thật sự có ngần ấy tư cách sao?” Ningguang hỏi tiếp, ngữ khí có mấy phần ủ rũ.
Lời này đại nam hài chưa đáp ngay. Hắn quay người lôi kéo tay của hai tiểu đồng bọn, trải qua một phen châm chước từ ngữ ngắn ngủi rồi mới đáp:
“Tư cách này... Bất kể chủng tộc nào, một khi tự viết nên sử thi của bản thân bằng huyết tinh, đều tự nhiên sẽ có, không có phân biệt. Đây là thứ dù thiên địa cũng không có quyền bác bỏ.”
“Còn về nhân lực, muốn nói là đủ thì phải hiểu thế nào là đủ, có khi vĩnh viễn không bao giờ đủ được. Thế nhưng đó có phải là lý do để chúng ta dừng bước sao? Không dám đánh cược thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ có được cơ hội, mà cho dù có thì với tâm tính ban đầu kia cũng sẽ không nắm bắt được, căn bản là không dám nắm lấy.”
“Nhân tộc chúng ta, có lẽ cũng sẽ không thể tránh được một ngày phải xuống khỏi sân khấu nhường đất diễn cho các thế hệ đến sau. Đây là lẽ thường, cũng là vận mệnh vô thường.”
“Thế nhưng, ai lại chẳng có chút ước mơ được tồn tại vĩnh hằng? Người thường khát vọng trường sinh, chủng tộc khát vọng tân hỏa được truyền thừa đến vĩnh hằng. Đại Đạo năm mươi thiên diễn bốn chín, u minh tự có nhất độn.”
“Dám tự mình đứng lên, không nói là có thể bắt được nhất độn đó, ít nhất nếu một ngày kia đến, chúng ta vẫn có thể tự mình chọn lựa phong thái khi xuống đài, cùng với thời điểm rời đi.”
Ningguang vừa thu hồi quang tráo, đã thấy đại nam hài dùng tay gõ đầu cả hai tiểu đồng bọn, trêu cho bọn chúng nổi nóng, sau đó đuổi hắn chạy té khói, thoáng chốc đã mất dạng. Khác với thái độ vừa rồi, lúc này hắn thực sự không khác gì một đứa hài tử bình thường, ngay cả nàng cũng không nhìn ra điểm khác biệt.
Thấy cảnh đó, nàng dường như bỗng xuất hiện một tia xúc động. Vô số tư liệu thông tin tuôn trào trong não hải, trong nháy mắt hình thành một mô hình cảng Ly Nguyệt nhỏ vô hình trước mặt, lơ lửng giữa không trung.
Mô hình này càng ngày càng nhỏ lại, cho đến khi nó trở thành toàn bộ Nham quốc, làm cho nàng lúc này giống như một vị Thần từ trên cao nhìn xuống Thần quốc của bản thân.
Không dùng thần niệm, không dùng bất kể một loại Thần Thông Thiên Phú nào, vạn nhân vạn vật của Ly Nguyệt dường như đều có thể thấy được. Đó là một cảm giác, nói đúng hơn là một cảnh giới mang tính huyền diệu.
Ningguang nâng nhẹ một tay lên, động tác tuy chậm nhưng dứt khoát, thoáng chốc đã chạm nhẹ vào mô hình trước mặt.
Nơi ngón tay nàng chạm đến, đại địa một mảnh hoàng kim, không trung quang mang chói lòa cứ thế lan tỏa không ngừng, cuối cùng ngưng tụ lại thành một sự vật nhìn không rõ hình dáng, huyền hoàng khí xen lẫn, bên trong như ẩn chứa bảo vật.
Ningguang lúc này đột nhiên thở ra một hơi, toàn bộ cảnh tượng huyền diệu trước mặt đều biến mất, chỉ để lại một màu đỏ son của Dốc Phi Vân.
Các binh sĩ xung quanh cùng với Bách Văn bên cạnh đều không có phản ứng, thời gian trôi qua chưa tới một giây, như thể tất cả chỉ là một cơn mộng ảo thoáng qua.
Nhưng bản thân Ningguang vẫn rất rõ ràng, đó không phải chỉ đơn giản là một ảo cảnh phù vân, bởi vì bên trong tâm linh của nàng, đã có một tia tinh thần nhỏ được thắp sáng.
Nhất giai Cung Mệnh, Quang Điểm Khải!
Nội thị thấy cảnh này trong tâm linh, Ningguang trầm tĩnh một lúc lâu, sau đó mới xoay người hướng về phía Ngọc Kinh Đài, chính xác hơn là Ỷ Nham Điện, nghiêm túc thi một lễ bái.
Nhưng không giống như mọi khi, lần này nàng cúi người xuống không quá thấp, mặt vẫn ngẩng lên cao, tiếu dung nhàn nhạt lộ rõ, như lưu ly trong bách hoa nở rộ.
Trên Ngọc Kinh Đài, một vị lão nhân ngồi cạnh bàn trà, tay đang nâng ấm, bỗng như thấy được điều gì, cũng nở một nụ cười hiền từ.
Bách Văn vừa kịp tỉnh hồn lại sau chấn động vừa rồi, đã thấy Ningguang bên cạnh lễ bái, giật mình không biết làm gì nhưng cũng không cuống cuồng, kiên nhẫn chờ đợi đối phương.
Nàng chờ không quá lâu, Ningguang đã đứng thẳng người, lập tức cất bước, vừa đi vừa nói:
“Đi thôi.”
“Đi đâu?” Bách Văn vô thức hỏi.
“Về Tổng Vụ.” Ningguang lúc này cả người tinh thần sảng khoái, sầu não phiền muộn mấy ngày đều bị quét sạch, tâm linh như được gột rửa, cước bộ càng thêm mấy phần thanh thoát, cười nói:
“Chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm mà.”
“Ngoài ra, sáng sớm hôm sau ngươi nhớ bảo Bách Hiểu gửi thông văn số bốn và tám trong ngăn Ất, cùng với toàn bộ thông tin tầng ba của ngăn Giáp cho Yelan, dặn nàng cứ làm tất cả những gì mà nàng thích hay có khả năng.”
“Kế tiếp... Hình như ngươi cũng có phụ trách liên hệ với Vân gia - không, bọn họ giờ quản quá rộng rồi, tính chất công việc không đủ... Côn gia đúng không?”
Bách Văn nghe thế hơi ngớ người ra đôi chút, rồi mới đáp lại:
“Đúng vậy, Thiên Quyền đại nhân. Nhưng Côn gia bọn họ không phải đã ẩn thế, hứa không nhập thế sự nữa rồi sao?”
“Không nhập thế sự không có nghĩa là không còn liên hệ, ta nghĩ bọn họ vẫn sẽ nể mặt Thất Tinh. Với lại ta cũng chỉ nhờ bọn họ thiết kế giùm một dự án thôi, thi công thì không cần.” Ningguang nói.
“Dự án gì cơ? Không biết là dự án gì mà đại nhân ngài lại phải cần đến đệ nhất Luyện Khí gia tộc hiện nay của Ly Nguyệt ra tay?” Bách Văn nghĩ thầm trong lòng nhưng không chất vấn thành lời, chỉ đáp lại:
“Đã rõ thưa đại nhân, tối nay ta sẽ lập tức liên hệ với bọn họ.”
“Tốt, thông tin chi tiết ta sẽ nói với ngươi sau, với lại cũng còn nhiều thứ cần phải thương thảo trước.” Ningguang gật đầu, đồng thời lại vô thức nội thị Nhật Nguyệt Hạp trong tâm mình, dường như sau khi được chứng kiến tâm nguyện và ý chí của nàng, món bảo vật có linh này đã bày tỏ chút thiện chí của bản thân.
Quang cảnh vừa rồi, chính là uy năng lớn nhất của nó. Nhưng đây chỉ là một lần duy nhất. Nếu như lần sau Ningguang muốn thúc giục uy năng này, trừ khi nàng cho thấy bản thân thật sự xứng đáng và khiến cho nó nhận chủ hoàn toàn, thì nàng sẽ phải đạt đến Chân Nhân đệ tam bộ, người đời xưng là Đại Thánh!
“Còn về tên của dự án, chúng ta sẽ gọi nó là....” Ningguang bỗng khẽ cười, ánh mắt có quang mang lấp lóe, nói tiếp:
Quần Ngọc Các!
Phiên bản văn bản này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng ghi nhớ.