(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 98: Quyển 1 Chương 98: Ly Nguyệt phương hướng
Nhưng chuyện cũ gác lại, đối mặt với vấn đề hiện tại mới là ưu tiên hàng đầu. Bách Văn thầm nghĩ, nàng biết rõ sự mệt mỏi của Ningguang hiện tại bắt nguồn từ đâu.
Thiên Quyền Ningguang lên nắm thực quyền đã hai năm nay, dù nghe có vẻ nhiều nhưng so với lịch duyệt kéo dài hàng chục năm của một thế hệ Thất Tinh, kỳ thực vẫn còn quá ít, bất kể là về nội tình hay kinh nghiệm cá nhân.
Tuy nhiên, Ningguang đã không phụ lòng trọng trách được giao cùng sự tin tưởng của Thiên Quyền tiền nhiệm, xử lý rất nhiều việc đâu ra đấy. Dẫu vẫn còn vài thiếu sót, song sự không hoàn hảo này là điều khó tránh khỏi, mà còn cho thấy rõ năng lực của nàng, giúp nàng dần nhận được nhiều sự tôn trọng và quyền hạn hơn.
Tuy vậy, khác với các đời tiền nhiệm, Ly Nguyệt hiện đang bước vào một giai đoạn đổi mới. Dù sự thay đổi này chưa rõ ràng, nhưng với vai trò là một trong những người quản lý sổ sách chính của Tổng Vụ và thường xuyên trò chuyện với Ganyu tiểu thư, Bách Văn vẫn nhận ra được, chỉ là chưa rõ nguyên do.
Nhiều lần nàng đã định đề cập chuyện này với Ningguang đại nhân, thế nhưng lần nào cũng chỉ nhận được những câu trả lời mơ hồ. Trong đó, câu trả lời rõ ràng nhất chính là: “Ý chí của Đế Quân!” Điều đó khiến nàng sợ đến mức không dám hỏi thêm.
Tuy nhiên, cuộc đổi mới này chưa biết sẽ tốt hay xấu, nhưng ảnh hưởng nó mang lại đã thể hiện rõ rệt. Hàng ngàn, thậm chí hàng vạn sổ sách hay công văn đều phải được sửa đổi, luật pháp cũng không ngoại lệ. Điều này hiển nhiên đặt gánh nặng rất lớn lên vai của Ningguang, người vốn là Thiên Quyền quản lý luật pháp.
Chỉ riêng trong tháng này, Ningguang đã phải đối mặt với 15 lần thay đổi nghị quyết từ Tổng Vụ, liên quan đến việc sửa chữa các lỗ hổng pháp luật nhằm ngăn chặn kẻ gian trục lợi từ đó – một điều mà trước đây có lẽ cả năm mới xảy ra một lần.
Đó vẫn chỉ là một khía cạnh. Dù Thất Tinh được xem là ngang hàng, nhưng xét về bản chất, Thiên Quyền vẫn có quyền can thiệp rộng nhất ở một mức độ nào đó. Trách nhiệm phải gánh chịu đương nhiên cũng tăng theo. Trong số đó, không thiếu những sự vụ đòi hỏi phải đối mặt với các phi phàm giả, các tu luyện giả.
Khác với phàm nhân, nhóm người này có vòng giao tế riêng, rộng thì gọi là giang hồ, hẹp thì gọi là liên minh tông phái và gia tộc. Nếu xử lý không khéo, có thể dẫn đến hậu hoạn vô tận và khó lường.
Đối mặt với hàng đống vấn đề tưởng chừng như mai phục khắp thập phương, ngay cả người cơ trí hơn người như Ningguang cũng không thể tránh khỏi việc phiền muộn. Nhân lực không phải là không có, nhưng người thích hợp lại chẳng được bao nhiêu, rất nhiều việc đều phải do tự bản thân nàng giám sát và giải quyết.
Việc Ningguang có thể kiên trì đến bây giờ mà vẫn chưa gục ngã thật sự đã khiến Bách Văn cảm thấy tôn kính từ tận đáy lòng, như hà giang cuồn cuộn, hồng thủy vỡ đê.
Nói thật, nếu đổi lại là nàng ở vị trí đó, dù có tu vi Trúc Cơ cảnh đỉnh phong e rằng cũng phải mệt chết, theo đúng nghĩa đen.
Giờ chỉ có thể làm đến đâu hay đến đó thôi. Việc chiêu mộ các kỳ tài dị sĩ trong giang hồ đã kéo dài hàng chục, thậm chí hàng trăm năm, nhưng kết quả vẫn không mấy khả quan, lượng máu mới bổ sung cũng chỉ đủ cầm hơi.
“Chẳng lẽ chỉ có thể cầm cự cho đến khi toàn bộ dự luật được xử lý xong, tân Thất Tinh hoàn toàn trở thành thế hệ mới, hoặc cơ chế xã hội tự động thích nghi? Nhưng thời gian này cũng không phải là ngắn...” Bách Văn nghĩ thầm trong lòng, bước chân không tự chủ được nặng nề hơn, cũng không kịp để ý, suýt nữa thì va vào Ningguang đang ở phía trước.
“Ningguang đại nhân?” Bách Văn giật mình.
Ningguang bỗng dừng lại, nhìn sang một hướng khác. Nàng thấy thế cũng tò mò nhìn theo, kết quả là phát hiện một nhóm ba đứa trẻ đang đánh nhau ở một khu vực ngay gần đó, cách Tân Nguyệt Hiên cũng chẳng mấy bước.
Không, nói là cả ba đánh nhau thì không đúng lắm, chỉ có hai đứa bé trai đang đánh nhau, còn đứa bé gái thì đứng ngoài cổ vũ. Các thủ vệ của Tân Nguyệt Hiên cùng Thiên Nham Quân đứng canh cũng không ngăn cản chúng, dù sao bọn trẻ tuy có chút náo nhiệt nhưng dường như lại vô cùng biết giữ chừng mực, không ảnh hưởng đến người xung quanh. Trẻ con nghịch ngợm một chút cũng là chuyện bình thường.
Dốc Phi Vân dù sao cũng là nơi công cộng, thêm chút náo nhiệt cũng không phải vấn đề gì to tát. Tân Nguyệt Hiên lại là nhà hàng nên cũng sẽ không quản lý, nếu ra quát mắng thì lại mang tiếng bắt nạt trẻ con. Tất nhiên mọi người cũng sẽ vô cùng ăn ý chỉ đứng cười mà nhìn, nếu thật sự xảy ra xô xát, họ mới định can thiệp một hai.
“Đây là tình tiết tranh đoạt mỹ nhân? Trẻ con thời nay thật đúng là...” Bách Văn còn chưa kịp cảm thán xong xuôi trong lòng, đã thấy Ningguang một mạch đi tới chỗ đó.
“Ningguang đại nhân?” Bách Văn có chút không hiểu gì cả, nhưng không thể làm gì khác ngoài việc đuổi theo.
Ningguang tiến lại gần đám trẻ, với dáng vẻ có chút trầm ngâm, hỏi:
“Các ngươi vừa nói đến là vấn đề gì?”
Nhờ tu vi cùng việc đang thả lỏng đầu óc đôi chút, nàng đã nhận ra vụ náo nhiệt này từ trước cả Bách Văn. Ban đầu nàng cũng tưởng đám trẻ đang diễn lại một cảnh tranh đoạt mỹ nhân trên giang hồ hoặc bạn chơi đùa cùng nhau, nhưng chỉ sau một thoáng, nàng lại phát hiện sự tình cũng không đơn giản như vậy. Mà là bọn chúng đang tranh luận về một vấn đề nào đó, và cuối cùng do bất đồng quan điểm nên mới ra tay đánh nhau.
Chỉ là nàng vẫn chưa nhận được câu trả lời ngay. Đột nhiên thấy một vị nữ tử dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, khí chất tôn quý tiến tới, lại hỏi bọn chúng vừa tranh luận gì mà dẫn đến đánh nhau, dường như khiến ba đứa trẻ có chút giật mình sợ hãi, chưa dám đáp lời, thậm chí còn không tự chủ được mà lùi về sau nửa bước.
Trẻ con còn như thế, huống chi là người lớn? Đám hộ vệ của Tân Nguyệt Hiên cùng Thiên Nham Quân làm sao có thể không biết người này là ai, lập tức đều kinh hồn bạt vía. Một vị binh sĩ Thiên Nham Quân, dường như là đội trưởng, lập tức bước lên, có chút ấp úng nói:
“Thiên Quyền đại nhân! Chẳng lẽ lũ nhỏ làm phiền – làm phiền đến ngài sao? Ty chức xin lỗi vì đã quấy rầy sự thanh tĩnh của ngài, lập tức – lập tức sẽ bảo bọn chúng về với phụ mẫu ngay...”
Lời nói của người này có chút không liền mạch, bởi vì bản thân hắn cũng chưa từng xử lý trường hợp này bao giờ.
Nếu là người lớn thì chỉ cần quát nạt hoặc nói nhỏ mấy tiếng là được, nhưng đối tượng hiện tại là mấy đứa trẻ con. Thái độ không tốt có khả năng khiến Thiên Quyền đại nhân phật lòng, tất nhiên không dám dùng mạnh, chỉ có thể nói rằng sẽ khuyên nhủ bọn chúng đi về với phụ mẫu.
Thế nhưng vì sao một vị đại nhân vật như Thiên Quyền lại chú tâm đến bọn nhỏ như thế này? Hắn hỏi thầm trong lòng.
Từ đằng sau, Bách Văn đang bước tới cũng tự nhiên có ý tưởng tương tự, tiến gần đến bên Ningguang, hỏi nhỏ:
“Ningguang đại nhân... Ngài hiện tại là đang...”
Ningguang thấy thế mới khẽ nâng một tay lên cắt ngang, đáp lại:
“Không có gì đặc biệt cả. Trẻ con đồng ngôn vô kỵ, nhiều lúc tự nhiên sẽ có nhiều điều sáng tỏ hơn cả người lớn, lắng nghe chúng có thể giúp ta tìm được mạch suy nghĩ mới.”
Bách Văn nghe thế thấy có lý bèn gật đầu, thái độ muốn nói lại thôi cũng biến mất.
Ningguang sau đó lại quay đầu nhìn về phía đám trẻ, dường như cũng đã tự nhận ra chỗ sai lầm của bản thân.
Thở ra một hơi nhẹ nhõm, khí chất của bậc thượng vị giả trong nháy mắt đã biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là một loại cảm giác thân thiện dễ gần. Nàng xuất thân là thôn nữ, nên đây không phải là một điều khó, mà chỉ đơn giản là tìm lại một vài phần của bản thân năm xưa.
Nàng hỏi lại, giọng điệu nghe ra có vài phần tò mò:
“Xin lỗi, vừa nãy là ta hơi đột ngột, dọa đến các ngươi. Nhưng cũng có thể một phần là do chủ đề của các ngươi khá thú vị nên ta mới như vậy, có thể nói cho ta biết các ngươi đang tranh luận điều gì không?”
Đứa bé trai lớn tuổi nhất trong cả bọn nghe thế dường như đã lấy lại được dũng khí. Sự e sợ trong ánh mắt tan đi vài phần, thay vào đó là những cảm xúc khác biệt xen lẫn giữa hiếu kỳ và mong muốn xác định.
Chỉ là hắn còn chưa kịp nói gì thì đứa bé trai nhỏ hơn bên cạnh đã giữ vai hắn lại, ánh mắt dè chừng liếc nhìn xung quanh, dường như đang bị vạn người chú mục.
Điều này cũng là lẽ thường tình. Lúc trước bọn nhỏ cãi nhau mấy ai thèm bận tâm, nhưng nay có Thiên Quyền đứng ở đây rồi thì tất nhiên bao nhiêu ánh mắt cũng sẽ đổ dồn về, lời nói ra cũng sẽ mang theo tính chất khác biệt.
Ningguang dường như cũng hiểu ý, tay phải khẽ giơ lên, từ trên người phát ra một luồng huyền hoàng khí vừa mỏng vừa nhẹ như dải lụa, chẳng mấy chốc đã bao trùm hết khuôn viên một trượng xung quanh, rồi biến mất như chưa từng có gì xảy ra.
“Được rồi, giờ không ai có thể nghe thấy những gì các ngươi vừa nghị luận, cứ nói đi đừng ngại.” Ningguang nói.
Với tu vi Nguyên Anh cảnh của nàng, thi triển một thuật pháp Phòng Âm Tráo cũng chẳng phải điều gì khó, mà đây cũng chẳng vi phạm luật pháp của Ly Nguyệt.
Phạm vi Phòng Âm Tráo bao phủ bản thân nàng, ba đứa trẻ và Bách Văn đang đứng đằng sau. Nếu không có tu vi cùng cấp Nguyên Anh trở lên, tập trung thần niệm thì sẽ không thể nghe được nội dung bên trong.
Ba đứa trẻ nhìn thấy cảnh này ánh mắt cũng có chút lấp lánh, nhưng sau đó cũng đã khôi phục lại rất nhanh. Đứa lớn nhất lúc này liếc mắt quanh một vòng rồi quay lại nhìn hai đứa nhỏ hơn, nhận được hai cái gật đầu xác nhận từ chúng, lúc này mới quay sang Ningguang nói:
“Thưa tỷ tỷ, bọn con vừa nãy đánh nhau cũng là vì không thể thống nhất ý kiến, chủ đề chính là về phương hướng của toàn bộ cảng Ly Nguyệt trong tương lai.”
Bách Văn nghe thế nghĩ thầm trong lòng:
“Hừm, câu từ không tồi nha. Xem ra cũng là con nhà có học thức.”
“Tuy nhiên, ‘phương hướng của toàn bộ cảng Ly Nguyệt trong tương lai’? Khẩu khí cũng không nhỏ chút nào, quả nhiên là nghé con không sợ cọp. Dù là ta cũng không dám nói mình đủ tư cách trình bày chủ ý về vấn đề này. Quả nhiên Ningguang đại nhân nói cũng không sai, đồng ngôn vô kỵ luôn có thể mang đến những góc nhìn mà trước đây dù muốn nghĩ c��ng không dám nghĩ...”
Chỉ là nàng rất nhanh đã nhận ra dường như mình đánh giá thấp đám trẻ này một cách... trầm trọng.
Ở bên cạnh, Ningguang cười nói:
“Đây cũng không phải là một việc nhỏ nha? Mà chủ đề cũng rất rộng, hẳn các ngươi phải có điểm tranh luận cụ thể hơn chứ?”
Đứa bé trai lớn nghe thế nét mặt có chút đương nhiên, gật đầu:
“Tất nhiên rồi, việc mà chúng ta tranh cãi chính là...”
“Ý nghĩa tồn tại của Tiên Nhân tại cảng Ly Nguyệt trong quá khứ, hiện tại và tương lai! Liệu sự tồn tại của Tiên Nhân thực sự có giá trị tất yếu đối với cảng Ly Nguyệt?”
“Phụt!” Bách Văn buột miệng phát ra một tiếng, tất nhiên là chỉ ở trong lòng, dù sao nàng vẫn có công phu hàm dưỡng cơ bản. Chỉ là ánh mắt nàng nhìn về phía đám trẻ đã có chút kinh dị:
“Thời thế này là thế nào? Một lũ trẻ con vắt mũi chưa sạch mà dám nghị luận ý nghĩa và giá trị của Tiên Nhân đối với cảng Ly Nguyệt? Nham Vương Đế Quân trên cao... Chuyện này quả thực – quá hoang đường!” Nàng nghĩ thầm trong lòng.
Chuyện nghi vấn Tiên Nhân không phải là chưa từng xảy ra. Trong dĩ vãng đã có rất nhiều người chưa từng tận mắt chứng kiến Tiên Uy nên cũng đề ra nghi ngờ. Chỉ là đa số đều chỉ quan tâm đến thái độ của Tiên Nhân mà thôi, thậm chí có thể lấy danh nghĩa của Tiên Nhân đi lừa gạt người khác. Tuy nhiên, chưa từng có ai lại dám chất vấn ý nghĩa tồn tại của Tiên Nhân. Không phải là không dám, mà về căn bản là không nghĩ tới!
Nàng cũng biết Nham Vương Đế Quân hay chư Tiên dù có nghe được cũng sẽ không nhỏ mọn đến mức giáng xuống Tiên Uy từ trên trời, cùng lắm cũng sẽ chỉ cười vui mấy tiếng, thế nhưng vẫn không nhịn được từng cơn sợ hãi dâng lên trong lòng.
Bỗng nàng như vừa phát hiện thêm được điều gì, ánh mắt mở to.
“Tóc xanh, tuổi tầm 7 tuổi, khuôn mặt này ta đã từng thấy hai lần ở vài bữa tiệc giữa các thương gia, đây... đây không phải nhị thiếu gia của Phi Vân thương hội sao?”
“Còn hai đứa còn lại nữa... Đứa bé gái Võ Đồ lục trọng, chắc chắn không phải người bình thường. Đứa bé trai Võ Đồ tam trọng, đây là bình thường nhưng trực giác lại mách bảo cho ta rằng nó cũng không tầm thường?”
“Tiểu thiếu gia của Phi Vân thương hội cùng hai đứa trẻ không rõ lai lịch, lại đi nghị luận chuyện Tiên Nhân một cách chi tiết như vậy....”
Nàng chợt dừng suy nghĩ, ánh mắt bối rối nhìn sang Ningguang, tâm thần tập trung cao độ, dù sao...
Chuyện này đã lộ ra vẻ vô cùng quỷ dị!
Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.