Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 97: Quyển 1 Chương 97: Thiên Quyền Ningguang!

“Sao? Không có thời gian à? Hay là để hôm khác vậy?”

“Không không!” Xingqiu vội xua tay đáp: “Hôm nay ta cũng có thời gian rảnh, chỉ cần về trước sáu giờ chiều là được. Lão sư mấy hôm nay bận việc không dạy, ta chỉ cần ôn tập lại vào buổi tối mà thôi.”

“Nhưng vấn đề là hôm qua chúng ta không phải vừa mới đi dạo cảng sao?” Hắn thắc mắc.

Lê Thanh Vũ nghe thế bèn lấy từ trong vạt áo ra một sấp giấy, mở ra chính là bản đồ của cảng Ly Nguyệt, vừa chỉ tay lướt qua một số khu vực vừa nói:

“Hôm qua chúng ta mới đi mỗi khu vực phía Nam, gần cảng ngoài cùng Quật Hổ Nham, còn rất nhiều chỗ như Dốc Phi Vân, Ngọc Kinh Đài đều chưa đi qua. Ta mới đến đây được ít lâu, đương nhiên muốn tham quan kỹ càng đôi chút, nhưng đi một mình thì rất chán, nên muốn gọi thêm người đi cùng, tiện thể có người dẫn đường luôn.”

Xingqiu nghe thế vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng sau khi nhìn vào tấm bản đồ cùng một số điểm đánh dấu bên trên, dường như đã nhận ra điều gì, ánh mắt lộ ra vài tia hiểu rõ, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ bình thản, hỏi lại:

“Nó có được tính như một lần sai khiến không?”

Lê Thanh Vũ biết đối phương đã hiểu được thâm ý của mình, cười đáp:

“Đương nhiên!”

Xingqiu gật đầu, rồi quay người gọi vọng vào:

“A Húc! Ta đi chơi chút, tầm canh chín canh mười sẽ về. Bảo với A Thuần không cần chuẩn bị bữa trưa, nếu Cố sư phụ có đến thì cứ nói lại như ta đã dặn trước.”

Từ sau cánh cổng lớn bước ra một thanh niên áo chàm, trước mặt đeo gọng kính mỏng, chính là A Húc, người của Phi Vân thương hội. Ngoài việc xử lý một số sự vụ đối ngoại, hắn còn kiêm luôn công việc quản lý các việc riêng của Xingqiu do phụ thân hắn ủy quyền; nói đơn giản là làm chân sai vặt kiêm người giám sát.

A Húc không chút hoang mang trước mệnh lệnh nhận được, bởi đây không phải lần đầu Xingqiu đi chơi cả ngày như vậy. Hắn chỉ đáp lại:

“Đã rõ, thưa thiếu gia!”

Nói xong, hắn hướng về phía Lê Thanh Vũ gật đầu tỏ ý chào. Qua đoạn đối thoại vừa rồi, hắn đã biết thái độ của thiếu gia nhà mình đối với nam hài trước mặt là một sự tôn trọng chân thật. Điều này rất khó thấy ở một người có ngạo khí cao nhưng nội liễm như Xingqiu, xem ra đối phương cũng không phải người tầm thường, đương nhiên sẽ không quá lãnh đạm.

Lê Thanh Vũ cũng gật đầu chào lại, trong lòng thầm nghĩ:

“Võ Giả cảnh… Ít nhất cũng tầm ba bốn trọng trở lên… Niên kỷ xem ra không quá ba mươi, cũng không tệ…”

Hắn lại nhìn lướt qua một số hộ vệ được Phi Vân thương hội thuê riêng trấn giữ ở khu vực cổng lớn, không cần quá mức thúc giục Quan Nguyên chi Nhãn cũng đã nhận ra cảnh giới đại khái của họ:

“Mười mấy Võ Giả, tu vi cụ thể không rõ. Có hai người ta hoàn toàn nhìn không thấu, xem ra đều là Tiểu Thừa cảnh. Thoạt nhìn tuy không cao đối với các cự ph��ch kinh tế ở đất Ly Nguyệt này, nhưng nên nhớ đây là cảng Ly Nguyệt, Thiên Nham quân làm chủ, các đại thế lực cũng không cần phải tận lực biểu hiện ra ngoài võ lực của bản thân, hạt nhân chính thường sẽ ở bên trong.”

“Đến cả một Hải phú ông nào đó ở Mẫn Lâm còn có Thượng Thừa cảnh làm thân cận hộ vệ, đoán chừng Phi Vân thương hội cũng sẽ không xa hoa tới mức mời được Võ Tôn tọa trấn, nhưng việc mời được hai ba vị Thượng Thừa đang thất thế thì không quá khó khăn.”

“Bất quá, nếu người giám sát và xử lý các vấn đề của Xingqiu mà chỉ có tu vi Võ Giả, trừ khi năng lực bản thân cực kỳ xuất chúng (điều mà dường như không phải), thì đã chứng tỏ thái độ của hội trưởng, tức phụ thân của Xingqiu, dường như không quá coi trọng võ lực, cũng không muốn con trai mình đi theo võ đạo.”

“Tập tành chút thì sẽ không tính. Thân là hội trưởng tương lai hoặc dự tuyển, nếu ngay cả chút tu vi cũng không có thì thường sẽ rất dễ chịu thiệt khi nói chuyện với người đứng đầu các đại thế lực khác. Hơn nữa, võ đạo còn giúp tránh được nhiều loại bệnh vặt, trong nhà lại có tiền, về căn bản ai cũng đều muốn khỏe mạnh sống thọ hơn đôi chút.”

“Nhưng điều này cũng chỉ giới hạn ở giai đoạn Võ Đồ cùng Võ Giả mà thôi. Lên cao hơn, nếu không thực sự bỏ tâm huyết vào võ đạo thì trừ khi sở hữu Tiên gia huyết mạch giống như Yanfei, nếu không, dù có nuốt bao nhiêu linh đan diệu dược cũng sẽ khó lòng đột phá, hoặc tỷ lệ cực nhỏ. Không phải ngẫu nhiên mà Tam Thừa cảnh lại có danh xưng hoàn toàn khác biệt; muốn đạt tới, phải đột phá Thừa chi bích chướng.”

“Nếu ta nhớ không nhầm… Đây cũng là lý do về sau Xingqiu, sau một hồi nằng nặc nũng nịu, đã được cho đi Cổ Hoa phái – một môn phái đã xuống dốc. Để rồi từ đó, hắn nản lòng với võ đạo mà quay lại quản lý gia nghiệp? Chỉ tiếc là về sau lại phản tác dụng, nhưng cũng được coi là trong họa có phúc nhỉ? Xingqiu hắn đã được truyền thừa của vị Tiên Nhân Cổ Hoa kia, sau đó cũng có cơ hội xuất sơn sớm về nhà tiếp nhận gia nghiệp, quản lý cũng vẫn đâu vào đấy…”

Lê Thanh Vũ chỉ trong ch���p mắt đã suy nghĩ được rất nhiều việc, khẽ lắc đầu, những ý nghĩ kia liền tan biến như phù vân. Hắn không nghĩ sâu hơn về việc bản thân mình tiếp xúc với đối phương liệu có dẫn đến hiệu ứng cánh bướm khiến cho Xingqiu không tới được Cổ Hoa phái, cứ như cái gọi là Thiên định Tiên Duyên dễ bị thay đổi lắm vậy.

Chào tạm biệt A Húc, hai người bắt đầu đi dạo chơi ở các khu vực còn lại mà hôm qua chưa được đến, chủ yếu Xingqiu đóng vai hướng dẫn du lịch, còn Lê Thanh Vũ thì lắng nghe và quan sát.

Cảng Tiền, Bắc Thê, Ngọc Kinh Đài… Dấu chân của hai người đã xuất hiện tại gần hết các địa danh nổi tiếng của cảng Ly Nguyệt. Bữa trưa thì lựa chọn một nhà hàng bình dân ghé vào một chút, dọc đường không ngừng trò chuyện, cứ như hôm nay chỉ là một buổi đi chơi bình thường.

Bầu trời dần chuyển sang sắc hồng pha vàng, hai người lúc này đang đứng trên một đoạn nối ngắn của Dốc Phi Vân, ngắm cảnh hoàng hôn.

Trên tay cả hai đều đang cầm hai ly nước từ tiệm trà nhỏ gần đấy. Âm thanh ồn ã xung quanh dường như không thể t��c động đến họ, cứ như không gian đã bị phân tách.

“Hoàng hôn thật đẹp, bình minh không khác. Mặt trời mỗi ngày trôi qua thật nhàn nhã, đâu giống chúng ta ngày ngày vất vả?”

Uống xong một ngụm nước, Xingqiu có chút cảm khái nói.

“Thế sự như gấm, nhân trần tàng hoa. Nhân loại chúng ta có tự do, có thể khắp bốn phương tiêu dao, đâu giống mặt trời mỗi ngày đều phải duy trì đúng một quỹ đạo nhàm chán trên trời cao?”

Lê Thanh ở một bên nghe thế cười đáp lại.

“Thanh Vũ đại ca nói chí lí, cạn ly!”

“Cạn!”

Tiếng cụng ly “choang” lên một tiếng, theo sau là tiếng uống ừng ực.

“Cũng tới giờ rồi, ta phải về đây, nếu không A Húc sẽ đi khắp nơi tìm loạn mất, lần trước cũng đã mấy lần như vậy rồi.” Xingqiu sau đó nói.

“Ừm.” Đáp lại hắn là một cái gật đầu.

“Hôm nay đi chơi vui lắm đại ca, hôm sau gặp lại.”

“Hôm sau gặp lại.”

Xingqiu rời đi đã được mấy phút, nhưng Lê Thanh Vũ vẫn còn đang đứng ở chỗ cũ, toàn thân tựa vào lan can, hai mắt nhắm nghiền suy tư, lại như đã ngủ thiếp đi.

Chỉ đến khi ánh mặt trời cuối cùng đã rút khỏi, Lê Thanh Vũ mới mở mắt ra, ánh mắt bên trong hết sức bình thường, không có gì đặc biệt.

Nhưng hắn lúc này giống như đã đạt được mục đích, khóe môi hơi cong lên, gập lại tấm bản đồ trong tay nhét vào vạt áo, quay người, nhảy chân sáo đi về, trông chẳng khác gì một đứa trẻ thực sự.

Nếu như quan sát kỹ, có thể phát hiện ra chỗ mà hắn vừa đứng cũng không phải là một chỗ bất kỳ ở trên Dốc Phi Vân, mà ở ngay gần đấy chính là một nơi vô cùng nổi tiếng của cả cảng Ly Nguyệt nhưng không phải ai cũng rõ được nội tình bên trong:

Tân Nguyệt Hiên!

… Hai ngày sau…

“Aiz.”

Một nữ tử tóc trắng, mặc bộ huyền hoàng phục, bước ra từ lầu hai của Tân Nguyệt Hiên, vô thức thở dài một tiếng.

Nữ tử này ăn mặc vô cùng sang trọng mà cũng tràn đầy nét trang nhã, tựa như mỹ nhân bước ra từ tranh, với mày phượng liễu, khí chất tôn quý, tự thân toát ra một cỗ uy thế vô hình, cứ như chỉ cần một ánh mắt cũng đủ định đoạt sinh tử của vạn người.

Nàng chính là một trong Thất Tinh cao quý của Ly Nguyệt, phụ trách quản lý pháp luật, Bát Môn vua không ngai, Thiên Quyền Ningguang!

Nghe được tiếng thở dài của nàng, thư ký thân cận vội vã tiến lại gần, nét mặt lo lắng, nhỏ giọng hỏi:

“Ningguang đại nhân, ngài có thấy không khỏe chỗ nào chăng? Ta sẽ lập tức sắp xếp cho ngài một quãng thời gian nghỉ đủ để…”

Lời nàng còn chưa dứt đã nhỏ dần khi thấy Ningguang lắc đầu:

“Bách Văn ngươi có lòng, nhưng đừng lo, chút công việc này chưa thấm vào đâu so với trước kia của ta.”

“Mau nói tiếp xem lịch trình kế tiếp của ngày hôm nay cần làm gì.”

“Dạ, sau bữa ăn trưa với các đại thương gia này, chúng ta sẽ quay về Tổng Vụ để xử lý các công văn hôm nay mới dâng lên, Bách Hiểu đã chuẩn bị sẵn cho ngài rồi. Xử lý công văn xong, đến tầm 6 giờ chiều, ngài sẽ có một buổi nói chuyện với cô Ganyu, dường như cô ấy có chút việc riêng cần thương thảo…”

Bách Văn nghe thế liền lập tức lấy ra sấp giấy bên người, chính là lịch trình làm việc của ngày hôm nay.

Đáng chú ý là trong khi đọc lại cho Ningguang về những việc cần làm, Bách Văn đã vô tình hay cố ý đọc lướt qua một mục vào lúc 4 giờ chiều, trong đầu lặng lẽ giao việc này cho Bách Hiểu hoặc là bản thân sẽ tự làm, để cho Ningguang có thể có được một chút thời gian nghỉ ngơi.

Nàng biết, Ningguang nói thế nào cũng là một trong Thất Tinh. Tuy sở hữu tu vi Nguyên Anh cảnh, thấp nhất so với các vị còn lại, nhưng nàng cũng đã hoàn toàn vượt khỏi phạm trù phàm nhân. Cường độ làm việc như thế này chẳng thể khiến nàng sinh bệnh được.

Thế nhưng tinh lực có thể vẫn dồi dào, nhưng trí lực lại không phải vô hạn. Ningguang xử lý các sự vụ gần như tất cả đều có liên quan đến trí lực, đều phải hao tâm tổn trí để đưa ra phương án xử lý.

Trong quá trình này, nếu như phải xử lý quá nhiều vấn đề cùng một lúc, mạch suy nghĩ rất có thể sẽ bị rối loạn, trở nên cứng nhắc, thiếu uyển chuyển, dẫn đến những quyết định thiếu sáng suốt.

Phạm trù này không hẳn liên quan quá nhiều đến tu vi, trừ khi đạt đến mức lượng biến dẫn đến chất biến, nếu không, tu vi cao cũng không ảnh hư��ng gì đến chất lượng làm việc.

Nếu không thì tại sao lại là Thất Tinh xử lý các sự vụ trong cảng, mà không phải mấy vị lão tổ của các đại thế lực kia? Nếu không thì tại sao Thất Tinh luôn phải thay mới, không để một người tại vị quá lâu dù cho người đó có còn minh mẫn?

Quá trình thay đổi một thế hệ Thất Tinh có thể kéo dài hàng chục năm. Nhìn qua tuy tưởng rất lâu, nhưng đối với tu luyện giả cấp cao có thọ nguyên lên tới hơn trăm năm thì cũng chưa là gì. Rất ít Thất Tinh phải thay đổi do thọ nguyên của tiền nhiệm, đương nhiệm Ngọc Hành Tinh chỉ là ngoại lệ, vốn là bị kích phát ám thương dẫn đến suy yếu sớm, tuy thế cũng đã ngoài ngũ tuần từ lâu.

Nói một cách đơn giản, quyết định ai là Thất Tinh không phải cứ căn cứ vào tu vi (mặc dù đây cũng là một phương diện đáng cân nhắc), mà là vào tầm nhìn, tư tưởng, trí tuệ cùng khả năng lãnh đạo của họ.

Thất Tinh có quyền điều động Ly Nguyệt đại trận, dù là một phàm nhân cũng có thể dễ dàng diệt đi một thế lực Huyền gia (chỉ cần không phải loại Tứ Đẩu). Tu vi cao chỉ để xử lý nhiều sự vụ tốt hơn mà thôi.

Chẳng hạn như lượng kiếp 500 năm trước, lúc đó Thất Tinh chẳng phải cũng có người hoàn toàn không có chút tu vi nào sao? Ngay cả Võ Đồ tam trọng còn không đạt tới…

Nói thì nói thế, nhưng Bách Văn cũng biết chuyện gì xảy ra sau đấy. Vị kia sau khi lãnh đạo Ly Nguyệt chống lại nhiều đợt Ma Vật cuồng triều thành công mà không cần dựa dẫm quá nhiều vào Tiên gia, rồi còn bị “đè ra” mà nhồi cả đống linh đan diệu dược, Tiên quả cam lộ vào miệng, lại được đích thân Lưu Vân Tá Phong Chân Quân quán đỉnh, ngạnh sinh ngạnh đẩy tu vi một đường thẳng tới Hóa Thần cảnh.

Di chứng từ lần quán đỉnh này dường như cũng không ít. Vị này về sau mắc chứng biếng ăn, còn cực sợ các đồ dùng nhà bếp, nhiều lúc cứ lẩm bẩm những từ khó hiểu như “Cơ quan Tiên gia bón ăn tự động”…

Nói chung đây chỉ là cố sự, có muôn hình vạn trạng dị bản, Bách Văn nàng cũng không rõ thực hư.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, được biên soạn một cách tỉ mỉ và độc đáo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free