(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 96: Quyển 1 Chương 96: Trợ giúp
“Gâu gâu gâu oẳng oẳng oẳng...!”
Tiếng chó sủa không dứt vang lên bên tai, khiến Vạn tiên sinh đành đoạn bỏ dở giấc mộng đẹp. Hắn giật mình thức giấc, quát lớn mấy tiếng:
“Có chịu im mồm đi không!? Ta lôi cả họ nhà ngươi ra làm lẩu bây giờ! Cái loại…”
(Chỗ này đã bị lược bỏ do không hợp thuần phong mỹ tục.)
Chửi xong một hồi, nghe bên ngoài không còn truyền đến âm thanh nào nữa, cứ như con chó đã ngoan ngoãn hối lỗi, Vạn tiên sinh không khỏi thở phào một hơi. Hắn làu bàu mấy câu không rõ ràng trong miệng.
Chẳng biết có phải trùng hợp hay không, ngay lúc hắn vừa mơ thấy mình không những thắng kiện, nhận được tiền từ các vị đại nhân kia, mà còn ôm được mỹ nhân về nhà, bên cạnh là bình hảo tửu ngâm lâu năm. Thế nhưng chưa kịp hưởng thụ phúc phần thì đã bị cắt ngang, tự nhiên hắn có mấy phần cáu bẳn.
Thực ra, lời này cũng không đúng lắm, tính hắn vốn đã hay cục cằn như vậy rồi, chửi như thế này cũng chưa phải là nặng nhất. Với thê tử hay với nhi tử, ngôn từ hay cử chỉ của hắn cũng chẳng khác biệt so với vừa rồi.
Năm xưa hắn cũng không phải như thế, cũng biết lời lẽ đường mật, cũng thừa hiểu luồn cúi, bởi vậy nên mới có thể lấy được thê tử bây giờ.
Song thân mất sớm, bản thân lại lười biếng không chịu cố gắng, nếu không phải bằng ba tấc lưỡi thì làm gì có được gia tài như hiện tại? Lời lẽ hay ho như rượu mạnh làm ấm lòng nhạc phụ, câu chữ ngọt ngào tựa mật rót vào tai nhạc mẫu, cuối cùng hắn cũng được ở rể.
Ở rể không được bao lâu, nhạc phụ nhạc mẫu cũng đều đã qua đời, toàn bộ gia tài để lại cho nữ nhi, và dặn dò hắn phải luôn quan tâm yêu thương nàng.
Miệng thì vâng vâng dạ dạ, nhưng trong lòng lại ngấm ngầm toan tính khác về số gia tài kia. Bất quá, hắn cũng không đến nỗi ngu ngốc, tự hiểu rằng nếu để bản thân đi kinh doanh thì số tiền này chẳng mấy chốc sẽ lỗ hết. Thế nên, hắn chỉ đứng một bên phụ giúp thê tử. Vốn là con gái nhà phú thương nên tầm nhìn của nàng rất tốt, sản nghiệp sau bao năm không những không giảm sút mà còn phát đạt hơn nhiều so với trước.
Theo thời gian, tình cảm của thê tử dành cho hắn cũng ngày càng lớn dần, nhưng hắn thì ngược lại, tiếng lòng bất mãn ngày càng nhiều, ánh mắt nhìn về phía thê tử dần trở nên lạnh lẽo, thiếu hẳn những nét dịu dàng thuở trước.
Đỉnh điểm của việc này chính là lúc nhi tử đầu lòng của hắn chào đời. Như một lẽ thường, phụ nữ bình thường sau khi sinh nở khó lòng giữ được nhan sắc như thuở đôi mươi khi đã ngoài ba mươi, thê tử của hắn cũng vậy.
Nhìn về phía thê tử đang bồng con trong tay, lòng hắn lại khó mà dậy lên chút tình cảm nào. Tình nghĩa cha con có sánh bằng tửu sắc, có sánh bằng tiền tài chăng? Cũng không thể thỏa mãn được dục vọng của hắn.
Nếu như nói lúc trước, ngoại trừ gia cảnh, thì nhan sắc của thê tử cũng là một trong những điều khiến hắn muốn duy trì gia đình này. Nay nhan sắc đã không còn, vậy hắn còn cần gì phải lưu luyến?
Khẩu khí năm xưa hắn nín nhịn khi còn đang ở rể, sự coi thường khi mọi người thấy dáng vẻ biếng nhác không chịu nỗ lực của hắn, sự oán giận của hắn đối với việc nhan sắc của thê tử mất đi... Các cảm xúc tiêu cực từ nhỏ đến lớn, đều đang không ngừng thúc giục hắn, đều đang khuyên bảo hắn phát tiết, cũng không phải một hai thứ “tình cảm hạnh phúc gia đình” có thể xoa dịu.
Đương nhiên, hắn cũng không hấp tấp, tự hiểu rằng bản thân sẽ chẳng là cái thá gì nếu không có sản nghiệp của thê tử. Bởi vậy, lấy cớ thê tử đang mang thai và sau sinh cần nghỉ dưỡng, hắn dần ra tay điều hành mọi việc.
Thế nhưng, mô hình kinh doanh và chuỗi cung ứng vẫn ổn định, hắn chẳng cần phải làm gì quá nhiều hay đưa ra phương hướng, tầm nhìn mới. Chỉ cần giữ vững các mối quan hệ là đủ, mà việc này thì hắn lại là chuyên gia.
Thời gian lại dần trôi qua, thoáng chốc ba bốn năm, đứa bé thứ hai cũng đã cất tiếng khóc chào đời.
Nằm trên giường tĩnh dưỡng, cảm nhận được sinh linh non nớt đang ngủ bên người, Vạn phu nhân cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Tuy rằng trong suốt thời gian này, nàng nhận thấy trượng phu không còn nồng nhiệt như xưa. Nhiều lúc thậm chí còn quát mắng nàng và con, tính tình ngày càng cục súc, tự nhiên làm nàng rất mệt mỏi. Nhưng đến khi nghe được tiếng khóc của đứa thứ hai, những tủi hờn này đều tan biến. Nàng lại nhen nhóm hy vọng con mình sẽ khiến trượng phu hồi tâm chuyển ý.
Tiếc là, nàng đã sai.
Mối quan hệ phu thê không những chẳng được hàn gắn mà còn ngày càng rạn nứt. Những lời qua tiếng lại dường như không còn là giới hạn, nếu không phải trong nhà còn vài người hầu cũ từ thời phụ thân nàng, e rằng trượng phu đã dám ra tay từ lâu.
Đỉnh điểm nhất chính là khi nàng phát hiện ra, trượng phu lại có nhân tình! Hơn nữa, dường như không phải mới có gần đây... Nữ tử kia không biết được trượng phu nàng tìm thấy từ đâu, nhưng bàn về nhan sắc, không nghi ngờ gì là cô ta áp đảo nàng, thậm chí còn hơn cả hồi nàng còn thiếu nữ.
Đau đớn nhưng không mất đi tỉnh táo, nàng khẽ nghiến chặt răng mà đệ đơn ly hôn lên Tổng Vụ, với lý do chính đáng là ngoại tình. Để rồi nàng phát hiện ra tất cả bằng chứng của bản thân đều vô dụng, mọi bằng chứng ngoại phạm của trượng phu đều đã được chuẩn bị đầy đủ.
Cười lạnh trong lòng, thôi thì cũng được, coi như phí hoài hai chục năm cuộc đời. Ít ra với sản nghiệp còn lại nàng vẫn có thể tiếp tục kinh doanh và nuôi nấng hai con... Đấy là nàng nghĩ vậy cho đến khi phát hiện ra, trượng phu đã sớm thâm nhập vào sản nghiệp của nhà, ít nhất ba bốn phần đã nằm trong tay hắn.
Đến lúc này làm sao nàng còn không rõ, việc để nàng phát hiện mình có nhân tình rồi đệ đơn ly hôn lên (bởi ngày xưa hắn ở rể nên không có quyền này), tất cả chính là một dự mưu đã được tính toán kỹ lưỡng từ trước!
Vạn phu nhân dù đã từng trải qua nhiều sóng gió trên thương trường, vẫn không tránh khỏi thất kinh và bàng hoàng trước tình huống này. Không phải là nàng chưa từng thấy thủ đoạn tương tự, chỉ là không ngờ được người thân cận nhất lại có thể tuyệt tình và ẩn nhẫn đến thế.
Gần hai chục năm quen biết cùng sống chung, cũng đã hoài hai đứa bé, vậy mà hóa ra đối phương trong suốt thời gian này đều chỉ đang nhăm nhăm đoạt gia sản chỉ để sau đó có thể hưởng lạc? Trước giờ nàng chỉ nghe nói, giờ mới tận mắt nhìn thấy dục vọng có thể ăn mòn con người đến mức nào.
Sợ rằng đối phương còn có chiêu trò gì ở phía sau, nàng đành phải tìm sự trợ giúp, đương nhiên còn phải tìm luật sư vì đây đã trở thành án dân sự.
Nhờ có chỗ quen biết giới thiệu, nàng cũng đã liên hệ được với Yanfei, một nữ luật sư cũng đã có chút tiếng tăm.
Nàng biết được là người này tuy trong nhiều vụ đều có cách xử lý quá cương dẫn đến cả hai bên nguyên đơn cùng bị đơn đều trở thành bị hại, thế nhưng nhân phẩm lại cực kỳ công chính, tự nhiên rất phù hợp để xử lý vụ việc này.
Yanfei sau khi nghe kỹ càng đầu đuôi vụ việc không nói hai lời liền đồng ý, dù biết sẽ khá khó khăn. Dù sao tính cách của nàng vốn đặt công lý lên hàng đầu, thậm chí chi phí cũng có thể hoãn trả sau khi án kiện kết thúc, để Vạn phu nhân có thời gian xử lý các vấn đề liên quan đến sản nghiệp.
Đây là chuyện đã xảy ra cách đây tầm hơn nửa tháng trước. Yanfei sau đó cũng đã bắt đầu tiến hành điều tra, chỉ để rồi nhận ra mình dường như đã đánh giá thấp vụ kiện này...
Rất nhiều.
Lại quay lại với Vạn tiên sinh, lúc này sau khi bình ổn lại tâm tính, hắn đã quay người sang vỗ vỗ lớp chăn bên cạnh, miệng nở nụ cười ghê tởm, giọng nói ngọt xớt:
“Này bảo bối, vừa rồi không có làm nàng giật mình đó chứ?”
“Nàng biết không, ta vừa làm một giấc mơ, khi mà toàn bộ gia tài đều thuộc về ta, khi đó ta sẽ có thể cho nàng một danh phận công khai. Quãng thời gian này rồi cũng sẽ trở thành kỷ niệm ngọt ngào giữa hai chúng ta. Nhưng này cũng không phải là mơ, mà sẽ là hiện thực của ba ngày sau.”
“Có Tề đại nhân cùng Triệu tam gia giúp đỡ, ngoài ra còn có sự ủng hộ của nhiều vị đại nhân khác, kết quả của vụ kiện đã sớm ngã ngũ. Nàng nói có đáng để cao hứng không, bảo bối?”
“Bảo bối?”
Mãi mà vẫn không thấy động tĩnh gì, Vạn tiên sinh không khỏi nghi hoặc, bèn hơi giở chăn lên, định kiểm tra nữ tử đêm qua đã cùng mình hoan lạc, chỉ thấy có gì đó mềm mềm.
“Ừm, mềm mềm, tóc nàng đúng là bảo dưỡng thật tốt, không phải thứ tàn tạ kia có thể sánh bằng. Ừm... Chờ chút, sao nó cứ có cảm giác giống lông-”
Suy nghĩ đứt đoạn, tất cả chỉ còn lại một tiếng hét thất thanh:
“Aaaaaaa...!”
....
“Thanh Vũ đại ca, sáng sớm đã tìm đến gọi ta, không phải là có chuyện gì chứ?”
Ở một góc tường cách không xa sảnh chính của Phi Vân thương hội, có hai nam hài tầm bảy tám tuổi đang đứng nói chuyện. Nét mặt đều khá tươi tỉnh, chính là Lê Thanh Vũ cùng Xingqiu.
Cửa chính người người qua lại nườm nượp, tiếng ồn ào náo nhiệt vô cùng, thế nhưng chỗ góc tường này lại không bị ảnh hưởng nhiều bởi tiếng ồn. Xem ra Xingqiu khi chọn chỗ nói chuyện cũng đã cân nhắc kỹ.
“Cũng đâu còn sớm nữa đâu, ta cũng đã lựa kỹ thời gian rồi đề phòng tối qua ngươi thức muộn, nhưng này xem ra hôm nay là không cần thiết ha? Đêm qua ngủ sớm?” Lê Thanh Vũ cười nói.
“Sớm thì cũng không sớm, nhưng hơn được mọi ngày. Một phần là do Hu Tao đã tự giác thực hiện cá cược, không còn ai tán gẫu nữa nên cũng chẳng có động lực. Phần còn lại đều là nhờ đại ca ban tặng đấy.”
“Lỗi của ta? Chẳng lẽ ngươi lại cảm thấy bị xúc phạm bởi bài thơ đó sao?”
“Một bài thì sẽ không có vấn đề gì, nhưng hai bài thì lại hơi khác đấy. Ta cũng không ngờ Thanh Vũ đại ca viết hai bài từ ngữ hoàn toàn khác biệt mà ý vẫn tương tự được đâu.” Xingqiu đáp lại, nói đến cuối dường như có chút u oán.
Lê Thanh Vũ nghe thế liền cười đến có chút ái ngại. Phản ứng này của đối phương nói gì thì nói cũng nằm trong dự liệu, về phần lý do thì khá là đơn giản.
Chiều hôm qua sau khi cả bọn kết thúc cuộc đi chơi cùng luận thi, thì với lý do Hu Tao mang hội đến báo thù, hắn được quyền sai khiến mỗi người một lần.
Điều này được Xingqiu chấp thuận vì hắn thua, nhưng lại khá không công bằng với Chongyun. Với lại đối phương sau khi thấy bọn hắn làm thơ thì cũng muốn tham gia, yêu cầu hợp tình hợp lý tự nhiên là được chấp thuận. Chỉ là bản thân Chongyun không biết nên làm một bài thế nào.
Cuối cùng dưới đề xuất sáng tạo của Hu Tao, Chongyun mới quyết định đọc ra một bài thơ, chính là được lấy từ Trừ Yêu Ký Lục của gia tộc hắn, chuyên miêu tả ngoại hình các loại yêu quái.
Nếu hắn nhớ không nhầm, thì bài thơ là:
“Mình dài tám trượng vừa tròn, Sinh ra ở chỗ núi mòn nước sang, Thân dưới mọc bốn cái mang, Phần trên lân giác hai hàng đến đuôi.”
Đây là mô tả về một loại Thủy quái thường hoành hành ở khu vực cận trên Dao Quang Đàm, đến nay cũng đã ít thấy.
Khá hứng thú với thể loại mới mẻ này, Lê Thanh Vũ đang định đọc bài mới thì đã bị Hu Tao cản lại. Nàng nói là thử viết ra vì bài này vốn đến từ một quyển ký lục, bài đối cũng nên tương tự, vả lại nàng cũng muốn cho Xingqiu thấy chữ viết thường nên trông như thế nào.
Biết là nàng còn đang mang chút tâm trả thù, bất quá Lê Thanh Vũ cũng thấy không có vấn đề. Lúc đấy lại còn đã đang ở gần nhà, bèn đi vào viết một bài rồi đi ra đưa cho bọn hắn, chữ cũng là viết đẹp nhất có thể.
Ba người thấy hắn đưa cho một mảnh giấy gấp lại, lại còn dặn dò về nhà rồi hãy đọc. Dù có chút nghi hoặc nhưng cũng định làm theo, bèn chào hắn rồi ai nấy trở về nhà. Trước khi chia tay, họ mở mảnh giấy ra và thấy bài thơ hoàn chỉnh.
Còn về nội dung...
Thú thực, ngoại trừ câu cuối: “Đi cùng tiểu quỷ thích đàm thi ca.” ra thì Lê Thanh Vũ thấy mấy câu trên cũng không xuất sắc cho lắm. Nhưng hiệu quả xem ra đã thấy rõ.
Sau một hồi trò chuyện, Xingqiu mới bày tỏ thắc mắc rằng tại sao đối phương lại đến tìm hắn ở đây. Bởi lẽ, theo hắn hiểu thì tính cách của Lê Thanh Vũ là kiểu “Vô sự không đăng Ỷ Nham Điện” mới phải chứ?
Đối với lời này, Lê Thanh Vũ không đáp lại ngay, mà chỉ quay đầu sang một góc nhìn trời như đang suy tư điều gì. Không khí dần trở nên nghiêm túc, đến khi ngay cả Xingqiu cũng cảm thấy có chút căng thẳng, bỗng đột ngột nghe được một câu:
“Có rảnh không? Dạo mấy vòng quanh cảng nhé?”
“...A?”
*) Ỷ Nham Điện: Chỗ ở của Nham Vương Đế Quân Morax thường ngày ở Ly Nguyệt.
Tuyệt tác văn chương này được sao chép và chỉnh sửa với sự trân trọng từ truyen.free.