Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 95: Quyển 1 Chương 95: Ảnh nhân

Từ trong bóng đen khẽ xuất hiện một thân ảnh, mang dáng dấp con người, toàn thân đen kịt như than củi, đến nỗi không rõ hình dáng hay trang phục. Dưới trời đêm, nó gần như vô hình, ánh trăng chiếu qua không để lại một cái bóng.

Hình nhân sau khi hiện ra liền bước về phía nam tử áo lam, không phát ra bất cứ tiếng động nào dù chỉ là nhỏ nhất.

Sóng biển vẫn đánh vào bờ dạt d��o như trước, nam tử áo lam dường như không phát hiện ra bóng của bản thân đã biến mất.

Chưa đầy mấy khắc, hình nhân đã tiến lại gần nam tử nọ, khi chỉ còn cách chừng hai bước chân, tay phải nâng lên...

Rồi vỗ xuống vai nam tử mấy cái, dáng vẻ khá thân mật.

Nam tử áo lam không ngoái đầu lại mà vẫn tiếp tục rảo bước. Hắn chỉ đáp lại bằng một giọng bình thường, không chút xúc động:

“Nếu có lần nào ngươi không cố tìm cách hù dọa ta như thế này thì ta sẽ rất biết ơn.”

“Hắc hắc... Chẳng phải ta muốn cho ngươi trải nghiệm chút phong thổ sao? Đêm đen gió lặng, nhà bên bờ biển, vốn là một địa điểm lý tưởng để diễn ra các sự kiện quỷ dị. Quê hương của ngươi không có sao?”

Giọng nói trầm thấp, mang theo đôi chút vui vẻ, phát ra từ vị trí đáng lẽ là miệng của hình nhân.

“Có Băng Thần bệ hạ chiếu cố, thì lũ yêu ma quỷ quái này làm sao dám bén mảng ra ngoài? Chỉ có thể co đầu rút vòi nơi thâm sơn cùng cốc, chờ đợi sự phán xét!” Nam tử áo lam có chút gằn giọng đáp lại.

“Hắc hắc, sinh ra ở Snezhnaya, học t���p và trưởng thành ở Fontaine, công tác tại Ly Nguyệt được mười năm, cách nói chuyện của ngươi khiến người ta luôn cảm thấy thú vị. À mà quên, giờ ta nên gọi ngươi là Volkov hay là Sidorov?” Hình nhân cười nói.

“Sidorov.” Nam tử áo lam đáp cụt lủn.

“Vẫn thích tên cũ hơn à? Không tệ không tệ, người không thể quên được gốc, phải luôn nhớ rõ bản thân là ai, có thế mới không bị lạc lối.” Hình nhân gật gù nói, bỗng búng tay một cái.

Từ trong không trung trước mặt nam tử áo lam Sidorov bỗng xuất hiện một bình rượu lớn, khiến hắn ngạc nhiên đỡ lấy, cước bộ cũng ngừng lại. Trong lúc đang quan sát bình rượu, còn chưa kịp hỏi gì, đằng sau đã lại truyền đến tiếng của hình nhân:

“Rượu Kalibravas loại đặc biệt nồng độ 40, tổng 1 lít, đủ cho ngươi uống mấy ngày. Coi như chút quà mọn chúc mừng ngươi trở thành Thượng Tá, đã được xem là chuẩn cao tầng, coi như mười năm nỗ lực không uổng phí.”

“...” Nam tử áo lam bỗng im lặng.

“Hắc hắc, không vui mừng sao? Nghi ngờ ta hạ độc? Hay cảm động quá nói không nên lời? Có gì mà phải thế, chúng ta đã là bằng hữu mười năm rồi mà.” Hình nhân nói với giọng giễu cợt.

“Hừm, mười năm đối với ta là cả một đoạn nhân sinh dài, nhưng đối với loại như ngươi có lẽ chỉ là một giấc ngủ sâu. Hoặc như các ngươi Nham quốc thường hay nói, một lần bế quan?” Sidorov bỗng cười một tiếng nhỏ, ngữ khí cũng sáng sủa hơn không ít.

“Gì mà 'loại như ta' chứ?... Nhưng mà ngươi nói cũng đúng, so với những phàm nhân tuổi thọ ngắn ngủi như các ngươi, mười năm đối với chúng ta thật sự vô cùng ngắn ngủi...” Hình nhân nghe thế như bị chọc đúng chỗ thẹn, ngữ khí bỗng trở nên táo bạo, rồi lại ỉu xìu ngay sau đó.

“Nhưng mười năm tiếp theo sẽ không như vậy.” Hắn lẩm bẩm giọng gần như không nghe được.

“Ngươi vừa nói cái gì à?” Sidorov lúc này cũng đã bỏ chai rượu vào túi áo. Bộ lam y hắn đang mặc hóa ra không phải đồ tầm thường, chứng tỏ bản lĩnh của người này cũng chẳng hề kém cỏi, dù thế nhưng hắn vẫn không nghe được hình nhân lẩm bẩm.

“Không có gì. Vậy vụ việc tiến triển thế nào rồi? Ta thấy hai t��n thương nhân kia tìm đến ngươi, chẳng lẽ đã có sự cố gì ư?” Hình nhân đáp lại nhanh chóng, xong lại hỏi.

“Ài, vị Vạn tiên sinh kia của chúng ta gặp chút vấn đề, mấy ngày hôm nay liên tục gặp ác mộng. Thế là mỗi sáng, hắn lại hô hoán nào là 'Tiên nhân giáng tội', nào là 'thần phạt', vân vân và mây mây, cuối cùng lại phải dỗ dành, trấn an hắn bằng đủ thứ, cả tiền bồi thường tâm lý nữa chứ... Thật không biết hắn ta diễn trò hay là yếu bóng vía thật, cứ nghĩ đến đó là ta lại càng thêm chán ghét hắn, cả về nhân cách lẫn hình hài.” Sidorov có chút tức giận đáp.

“Ngươi mà vẫn còn biết thích ghét sao? Tưởng ngươi đã sớm vứt bỏ những cảm xúc này rồi?” Hình nhân hỏi.

“Công là công, tư là tư. Ta sẽ không để cảm xúc chi phối hành động trong công việc, đương nhiên cũng không để công việc ảnh hưởng đến cảm xúc cá nhân của mình. Ta không đồng tình nhất chính là loại người bất trung thủy này.”

“Ta tưởng ở Băng quốc, chế độ đa thê vẫn còn tồn tại chứ? Thậm chí hình như cha ngươi cũng thế mà? Ở Nham quốc, tuy chế ��ộ đa thê không còn phổ biến như thời ta nhưng hiện tại vẫn không ít người duy trì, luật pháp vẫn cho phép điều đó.”

Sidorov hít sâu một hơi, dường như đang cân nhắc lời muốn nói, cước bộ cũng không tự chủ được chậm lại:

“Hai điều này nhìn qua tưởng chừng giống nhau nhưng bản chất lại khác biệt. Mỗi thể chế trong từng xã hội riêng biệt đều tồn tại những điểm khác nhau, và chúng đều có lý do riêng. Thế nên, kỳ thực, vấn đề luật pháp ở đây đã không còn quan trọng. Mặc cho nó có là Thiên Luật, chẳng phải nền văn minh ở Thần Luật Quan năm đó đã chứng minh điều đó sao?

Điều ta muốn nói ở đây kỳ thực liên quan đến quan điểm đạo đức cá nhân. Nếu một người đàn ông không có khả năng chu cấp cho vợ mình (hoặc các vợ), lại không có bản lĩnh điều hòa các mối quan hệ nội bộ (trừ trường hợp bất khả kháng), để rồi lâm vào cảnh rối ren, ân nghĩa không phân rõ ràng, thì hắn đừng nên cưới vợ làm gì.

Kẻ đã ăn bám vợ mình, rồi sau đó lại đi ngoại tình, kỳ thực cũng chưa phải là quá nghiêm trọng. Nhưng hắn lại còn đòi ly dị theo kiểu chỉ muốn vơ vét lợi ích về mình, không thèm đoái hoài đến hai đứa con ruột, lấy tiền đó đi nuôi tình nhân. Từ bất kỳ phương diện nào hắn cũng là cặn bã.”

“Và chúng ta phải làm việc với loại cặn bã như vậy, dù trong thâm tâm khinh thường đến mức nào, ngoài mặt vẫn phải tươi cười, vì đó chính l�� xã hội.” Hình nhân kết thúc hộ lời Sidorov, giọng điệu cũng có vẻ không mấy hứng thú.

Hắn không hỏi tại sao đối phương đột nhiên lại nói nhiều thế. Quen biết mười năm, với những thủ đoạn bấy lâu, hắn tự nhiên cũng hiểu được kinh nghiệm sống của đối phương, đối với mấy lời này cũng lấy làm chuyện bình thường.

“Ha ha, kỳ thực cũng là do các ngươi làm mọi chuyện quá phức tạp. Giống như ta năm xưa mà nói, một kiếm giải quyết ân oán không phải tốt hơn sao? Yêu ghét rõ ràng chẳng phải hơn sao?” Hình nhân bỗng cười, nói.

“Và rồi với tư tưởng đó, nhìn xem kết cục hiện tại của ngươi là gì?”

“... Sidorov, có những lời tốt nhất là đừng nói ra thì hơn. Tư tưởng của ngươi thì có hơn gì đâu? Đặc biệt là đoạn nói về chế độ hôn nhân đấy? Nặng mùi Băng quốc, mà còn là Băng quốc thời hiện đại.”

“Miễn tranh luận.” Sidorov nghe thế cũng không giận, đáp bằng một câu ngắn gọn. Hai người lại tiếp tục đi một đoạn trong yên tĩnh.

“Nhưng thực ra, có lẽ tên kia đúng là gặp ác mộng thật.” Hình nhân đột nhi��n nói.

“Ý ngươi là?”

“Luyện Khí Hóa Thần cảnh hậu kỳ, Tiên Thú huyết mạch được khai phá gần như toàn bộ, linh tính tràn đầy mà không thu liễm. Chư pháp thâm sâu nơi đầu sào trăm trượng bị ảnh hưởng, như nước đục làm tắc cam lộ, tự nhiên phát sinh cảm nhiễm, đó là do công pháp chưa viên mãn.” Hình nhân khẽ suy đoán.

“... Ta chỉ có thể nghe hiểu một nửa, mà còn là phần không quan trọng.”

“Mấy hôm nay tiếp xúc trực diện, với linh tính bản chất vị cách của nàng, dù không cố ý thi triển thuật pháp hay thậm chí uy áp, cũng đủ gây nên bóng mờ trong tâm lý Vạn tiên sinh kia. Đây chính là nguồn cơn của ác mộng.” Hình nhân cố gắng tìm từ đơn giản hơn để giải đáp.

“Có ảnh hưởng gì đến kế hoạch không?” Sidorov hỏi, dùng từ lại là kế hoạch chứ không phải là Vạn tiên sinh.

“Không đáng kể. Chỉ cần đừng để tòa án trong Tổng Vụ coi hắn là kẻ thần kinh là được, chuẩn bị sẵn mấy liều thuốc an thần đi.”

“Ừm.” Sidorov gật đầu, bỗng như nhớ ra điều gì lại hỏi:

“Cấp dưới của ta có báo cáo rằng đã quan sát được cách đây mấy hôm nàng có dẫn theo một nam hài tầm tám tuổi, có cần chú ý đặc biệt không?”

Hình nhân nghe thế suy nghĩ một hồi rồi mới đáp:

“Không, cứ tiếp tục giám sát phổ thông thôi, đừng để gián đoạn.”

“Ừm.”

Lại qua một đoạn thời gian ngắn, không còn có tiếng trò chuyện vang lên. Trên trời, mặt trăng đã lại bị mây che phủ.

Sidorov bỗng quay người lại, phát hiện hình nhân đã không còn ở đây, nét mặt hơi hiện lên vẻ phức tạp, khẽ thì thầm một tiếng:

“Cảm ơn.”

Không có tiếng đáp lại, hắn gật đầu nhẹ, quanh thân dường như bốc lên một luồng khí lạnh, chớp mắt đã biến mất.

...

Ở một nơi nào đó cách đó hàng chục dặm, có một người đội mũ rơm đang nằm nghiêng trên một thân cây. Trang phục hắn hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Bỗng, hắn mở miệng nói thầm:

“Không cần phải khách sáo làm gì, dù sao ngươi cũng là thằng nhóc năm xưa ta đã nhìn từng bước trưởng thành, cũng là người đã vô tình kích hoạt tế đàn, để bản tôn của ta ở Ám chi Ngoại Hải có thể liên kết với chút sắp đặt còn sót lại này. Ta mới là kẻ nên cảm ơn ngươi mới đúng.”

Nói xong, có vẻ cảm nhận được điều gì đó, hắn bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt như nhìn về một phương hướng nào đó.

“Hừm, đám gia hỏa kia dường như rất hưng phấn, chẳng lẽ nào...? Thì ra, chúng lợi dụng ta làm đá dò đường, tin rằng ta sẽ không dễ bị xử lý như vậy. Đúng là một lũ khốn nạn, chẳng lẽ không hỏi xem thuật dương đông kích tây năm đó ai mới là tổ sư sao?

May cho chúng là ta đang có đối tượng để báo thù, không rảnh bận tâm đến những âm mưu quỷ kế này. Vả lại, chúng ta đang vô tình hợp tác với nhau nên mới thế. Thử có chút động thái khác thường đi, loại chuyện dẫn lửa thiêu thân này ta đã làm rất nhiều lần rồi.”

“Ai nha... Sao tự nhiên lại nói ra những lời đó? Cảm xúc có chút không ổn định...” Người này bỗng nhiên ôm đầu bằng hai tay, giọng điệu vô cùng đau đớn. Toàn thân cũng ngã vật xuống đất nhưng hắn chẳng thèm để tâm, bắt đầu lăn qua lộn lại mấy vòng.

Cuối cùng sau một hồi, hắn mới đứng lên được, nhưng khí tức trên người đã khác hoàn toàn so với lúc trước, dường như cực đoan đến mức điên rồ.

“Giải Trãi!” Hắn nghiến răng nghiến lợi gọi ra một cái tên: “Năm đó tất cả là tại ngươi, tại ngươi! Hại một vị Thế Gian Đại Hiền, một vị Kiếm Tiên như ta ra nông nỗi này! Năm đó rốt cuộc ta đã sai ở điểm nào?”

Hơi ngửa mặt lên, ánh mắt dưới chiếc mũ rơm đã đỏ như nhuốm máu, lại vô cùng đục ngầu:

“Khốn kiếp, khốn kiếp tất cả các ngươi! Dạ Xoa tộc, Bích Liên tộc, Giải Trãi! Món nợ này rồi cũng sẽ được thanh toán. Ta đây đã lại từ Ám chi Ngoại Hải trở lại, mọi thứ có thể bị bào mòn hết nhưng mối thù này vĩnh viễn không quên, cuối cùng sẽ được báo đáp! Còn có... còn có...”

Nói đến đây, ánh mắt hắn bỗng nhiên tỉnh táo đôi chút, miệng theo đó cũng mấp máy:

“Ca Trần Lãng Thị Chân Quân, Ly Nguyệt Đại Kiếm Tiên... Ta và ngài không có ân oán trực tiếp, thế nên nếu ngài không nhúng tay... Không, ngài chắc chắn sẽ nhúng tay, bởi Giải Trãi tên kia không khác gì đồ đệ ngài... Thế nhưng, thế nhưng... Dù cho ngài có giỏi tính toán đến mấy, tinh thông vạn sự thế gian chẳng khác gì vị kia, thế nhưng ngài chắc chắn không thể bảo hộ tất cả mọi thứ, lại bị chế ước bởi quy tắc. Lúc đó sẽ là cơ hội của ta.”

“Giải Trãi, tuy rằng ta hận ngươi, hận không thể xẻ thịt lột da uống máu ngươi ngay lập tức, nhưng ngươi yên tâm là ta sẽ không hủy diệt những người có quan hệ huyết mạch với ngươi. Ít nhất, ngạo khí của một Kiếm Tiên ta vẫn còn, và đó cũng là thứ giữ cho ta tỉnh táo suốt hàng ngàn năm nay ở Ám chi Ngoại Hải.”

“Ta muốn ngươi sẽ gặp phải tình cảnh trầm luân như ta, ta muốn ngươi là địch của cả thế gian, ta muốn để cho con gái và vợ của ngươi căm ghét ngươi, ta muốn ấn chứng giả dối của ngươi trước luật pháp Ly Nguyệt phải vỡ vụn!”

“Cũng may, cơ hội cũng sẽ nhanh đến. Lượng kiếp chi gian, thiên cơ bất lộ, khi ấy chính là cơ hội.”

“Còn giờ, chỉ là một bố cục nhỏ mà thôi, một sự chào mừng đến từ một vị huynh đệ bằng hữu cũ. Ha ha ha!”

“Ca Trần Chân Quân, chẳng phải ngài được người đời xưng tụng là trí giả sao? Để xem ngài phá giải cục trong cục ngoài cục của ta bằng cách nào?”

Lời này vừa dứt, người này bỗng nhiên phất áo bào, xoay người đột ngột biến mất, nguyên chỗ không còn ai.

Mờ ảo trong khoảnh khắc, đã có một tia sáng xuất hiện khi áo bào phất lên, một tia sáng kim loại loé lên.

Đó là một chuôi kiếm gãy.

Tuyển tập này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, hy vọng mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất cho bạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free