(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 94: Quyển 1 Chương 94: Tính toán
Ôi bạn ơi, bạn yếu là do bạn chưa chơi... nhầm, chọn sai nền văn minh... lại nhầm, chưa nạp lần đầu đấy bạn ạ! Trong đầu Lê Thanh Vũ không hiểu bỗng xuất hiện câu này.
Câu nói này không phải do hắn tự nói ra hay tự trải nghiệm, mà là do thằng bạn thân hắn ngày nào cũng lải nhải bên tai, đến mức lây nhiễm sang hắn, cuối cùng khiến bản thân hắn đôi lúc cũng nghĩ đến những điều mình vốn chẳng quen thuộc.
Dù tự nhận mình là kẻ mù tịt về trò chơi điện tử, hắn vẫn hiểu được hàm ý của câu nói đó. Còn về lý do tại sao lại sử dụng nó thì...
“Sáng Thế Chi Thạch! Thật ư? Đây chẳng phải là loại tiền tệ chỉ có được qua nạp tiền trong game sao? Trước đây vốn dùng để chuyển đổi thành Nguyên Thạch hoặc mua trang phục, giờ đây lại có thể trực tiếp nâng cao phẩm cấp Thần Chi Nhãn, chẳng lẽ 'Pay to Win' là điều không thể tránh khỏi dù ở thế giới nào đi chăng nữa sao...”
Lòng tràn đầy cảm khái, Lê Thanh Vũ bên ngoài cũng thể hiện phản ứng tương tự, vừa trấn tĩnh vừa ngạc nhiên hỏi:
“Sáng Thế Chi Thạch!? Sở hữu cái tên như thế này, hẳn không phải nguyên liệu tầm thường. Rốt cuộc nó là thứ gì?”
Yanfei quan sát biểu hiện của đối phương, nàng vô thức cảm nhận được dao động trong tâm trạng hắn thông qua Động Tiên Chi Năng của mình, tự nhiên hiểu rõ hắn đang có chút ngạc nhiên dù bên ngoài vẫn tỏ ra trấn tĩnh. Nàng lại xem đó là điều bình thường vì bản thân cái tên của vật này quả thực nghe đã thấy vô cùng rung động.
Hơi hí hửng vì từ khi quen biết đến nay, nàng hiếm khi thấy hắn thất thố, nàng khẽ đằng hắng giọng, như muốn khơi gợi sự hiếu kỳ của đối phương, sau một lát mới đáp lại:
“A hèm! Biểu tượng của Tạo Hóa, kết tinh của Vũ Trụ. Trước nó thiên địa không có, sau nó chư Thần mới ở. Sự tồn tại của nó thiêu đốt tiềm lực của những vì sao, khiến chúng có thể cháy đến vĩnh hằng, soi sáng hy vọng của chúng sinh. Đây là một loại đá thần kỳ, một kỳ tích không thể nắm bắt của vận mệnh, chứng kiến khởi đầu và kết thúc, mang danh là:”
“Sáng Thế Chi Thạch!”
Lê Thanh Vũ gật đầu, biểu hiện cũng trở lại bình thường, dường như thấy rõ văn phong khoa trương của tiền nhân thời xưa. Tiện tay gắp thêm miếng rau bằng đũa đưa lên miệng, hắn hỏi:
“Nó có thật như vậy không?”
“Ừ thì... ngươi cũng biết đấy, cái cách mà họ hay miêu tả sự vật ấy mà. Nhưng dù không phải đúng như lời miêu tả ấy, thì thứ này chắc chắn cũng không hề tầm thường. Chưa kể, cái tên của nó vẫn còn được giữ nguyên cho đến nay; ngay cả với thân phận của ta mà cũng chỉ biết được vài lời truyền lại, thế là đủ chứng tỏ điều gì rồi đấy.”
Vậy ra đây chính là lý do nó được đặt trên lầu hai. Chỉ riêng giá trị của việc nâng cấp này mới có thể liên quan đến việc đánh giá phẩm cấp của Vision.
Lê Thanh Vũ nghĩ thầm, rồi không ngần ngại hỏi tiếp:
“Mấy lời truyền lại?”
“Ai chà, chỉ là vài chuyện cổ tích thôi mà. Tuy rằng các thư tịch trong này đều do phụ thân ta đích thân chỉnh lý nên có thể tin tưởng về chất lượng, không lo gặp hàng lậu, nhưng nội dung thì cũng đủ loại, ta tin chắc ngươi cũng từng gặp tình huống này rồi, thế nên đôi lúc cứ ngỡ là kiến thức nhưng kỳ thực chỉ là cổ tích mà thôi.”
“Mấy chuyện cổ tích thì cũng đơn giản thôi, kể về một vương quốc trên trời, một vị công chúa sa đọa trở thành Hắc Ám Nữ Hoàng dưới sự dẫn dắt của Đại Xà Tà Thần, cùng một số mệnh truy tìm bảo vật lặp đi lặp lại... Nghe thôi đã thấy nồng mùi ngụ ngôn rồi, ta chỉ cần suy nghĩ một chút là đã tìm được đủ cách lý giải rồi.”
Yanfei nói với vẻ vô cùng bình thản, xem ra nàng thực sự chỉ coi đây là một câu chuyện cổ tích thường dùng để ru ngủ trẻ em. Thế nhưng Lê Thanh Vũ, với một nguồn thông tin khác, lại có suy nghĩ khác biệt.
“Bảo vật gì vậy?” Hắn hỏi.
“Sáng Thế Trân Châu! Nghe đồn đó là Sáng Thế Chi Thạch cấp cao nhất, có thể coi như mẫu thạch. Kẻ đạt được nó sẽ sở hữu quyền năng không thua kém gì thần minh.”
“Đừng có tơ tưởng đến thứ này. Sáng Thế Chi Thạch có lẽ thật sự tồn tại, nhưng Sáng Thế Trân Châu rõ ràng chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Cả ngươi và ta đều là tu luyện giả, thừa hiểu chuyện này hư cấu đến mức nào, hoặc nó chỉ là một viên trân châu có chút thần dị, không đáng để mạo hiểm.”
“Ừm.” Lê Thanh Vũ gật đầu, biểu hiện có chút nhu thuận.
Yanfei thấy thái độ của hắn như vậy thì cũng tỏ vẻ hài lòng. Nàng thừa biết với trí tuệ của đối phương thì chẳng cần mình phải nhắc nhở, nhưng đây là một trong số ít lần nàng có thể lấy tư thái trưởng bối thị uy với đối phương, coi như là để bù ��ắp cho chuyện lúc trước.
Lê Thanh Vũ bỗng hỏi:
“Đa số những chuyện vừa rồi đều là kiến thức ở lầu hai, mà với tu vi cảnh giới của ta thì chưa đủ để đọc được. Tỷ tỷ tự ý nói ra những điều này như vậy có sao không?”
“Không có vấn đề. Vốn dĩ Lão Lão cũng đã dặn dò ta nói trước với ngươi một số chuyện rồi, nhưng mấy ngày bận rộn vừa rồi, nay mới có dịp tìm được một chủ đề liên quan nên ta mới kể thôi. Chứ rào cản giữa các lầu cũng chỉ là để ngươi không bị ảnh hưởng khi đọc văn tự cấp cao, chứ nội dung đa phần cũng không bí ẩn hơn nhiều lắm đâu. Ít nhất thì ta thấy thế.”
“Bởi vì phần bí ẩn hơn đa phần đều được cất giấu trong Tiên Gia Chân Truyền, thứ mà ngươi có mấy khi chịu đọc đâu.” Lê Thanh Vũ không khỏi nghĩ thầm trong lòng, cũng đại khái hiểu rõ dụng ý của Bình Lão Lão, ánh mắt chớp động liên hồi, như đang nghĩ đến điều gì đó.
Cơm nước xong xuôi, Lê Thanh Vũ vẫn chưa rời đi mà vẫn ngồi yên trên ghế. Yanfei đã mang hết tất cả đồ thừa đi dọn dẹp; việc này dựa vào Tiên lực tuy có chút "đại tài tiểu dụng" nhưng vẫn vô cùng thuận tiện. Sau đó nàng quay trở về, trên tay cầm theo một chồng tài liệu cao ngang mặt.
Nàng “bộp” một tiếng, thả toàn bộ xuống mặt bàn, rồi gật đầu với hắn:
“Đây, đây là tất cả tài liệu ngươi yêu cầu. Trong thời gian ngắn chỉ có thể tìm được chừng này thôi, nhưng cũng đủ cho những gì ngươi cần. Nếu sau này ngươi cần thêm, ta có thể tìm giúp.”
Lê Thanh Vũ hỏi qua nội dung sơ bộ của chồng tài liệu này, sau khi nhận được câu trả lời tương ứng mới hài lòng gật đầu:
“Thế này là đủ rồi, có thêm nhiều hơn nữa cũng không quan trọng. Dù sao, việc nghiên cứu như vậy chắc chắn không phải con đường mà ta hướng đến.”
“Vậy sao? Ta còn tưởng ngươi đổi ý, muốn cân nhắc lại con đường đầu tiên mà Lão Lão đã nhắc đến, là đi Sumeru du học kia kìa, thực sự không được thì ở lại Ly Nguyệt hoặc đi Fontaine cũng không tồi đâu. Dù sao, nhìn thái độ chăm chỉ của ngươi với tri thức, hiếu kỳ và tò mò vốn là nguồn cơn thôi thúc trí tuệ.” Yanfei bỗng nói.
“Ta truy cầu tri thức là bởi chúng có ích cho ta, chứ không phải vì bản thân tri thức đó. Dù trong đó có thành phần hiếu kỳ, nhưng đó vốn là bản năng của trí tuệ. Ta truy cầu trí tuệ, nhưng sẽ không để trí tuệ thay ta đưa ra quyết định, bởi vì dù là có hạn hay vô hạn, trí tuệ cũng không chắc là thứ ta muốn. Nói một cách đơn giản, ta cũng không phải là một Học giả chân chính.”
Vừa nói, hắn vừa tách chồng tài liệu thành hai phần, hơi nghiêng người, giơ hai tay lên, mỗi tay nâng một phần. Ngẩng đầu lên, trong mắt hắn bỗng hiện lên một màu lam sắc, rồi cười nói tiếp:
“Tri thức vốn tồn tại ở khắp mọi nơi trong trời đất, giữa cõi đất trời và cả ngoài cõi đất trời. Quan trọng chỉ là ý chí của con người đi được đến đâu. Ý chí của nhân loại đủ mạnh, biển tri thức cuồn cuộn hoàn toàn đủ để chạm tới thương khung.”
Yanfei vừa nhìn thấy hai mắt hắn đổi màu, bản thân nàng như lạc vào một thế giới vô vàn sóng cuộn. Nhưng dù sao cảnh giới của nàng vẫn còn đó, một tích tắc chưa đầy đã thấy khung cảnh vỡ tan, thế giới xung quanh quay trở lại bình thường, còn Lê Thanh Vũ lúc này chỉ vừa mới quay lưng bước được một bước.
Nàng khẽ ngẩn người, bỗng như nhớ ra điều gì đó, kinh ngạc hô lên:
“Tịch Hải Ý Cảnh! Ngươi lĩnh ngộ được một loại Ý Cảnh? Khi nào?”
“Mới hôm trước.”
“...”
Yanfei cứ thế đứng lặng nhìn thân ảnh đối phương dần xa, cũng đã hiểu tại sao hôm ấy hắn lại hỏi về Ý Cảnh của bản thân mình, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc bồi hồi.
“Ta có Tiên Nhân huyết mạch, từ khi sinh ra đã có tu vi ngang Luyện Tinh Hóa Khí đỉnh phong. Từ khi tu luyện đến nay đã mười năm, cũng trong khoảng thời gian đó lĩnh ngộ được Công Chính Thiên Hỏa, đồng thời đạt đến tầm Đại Thành.”
“Còn hắn, tuy nói cũng từng tu luyện trong Mộng Cảnh nhưng tu vi không đáng kể, thế giới lại khác biệt, tích lũy cũng không hẳn là quá lớn, thế nhưng lại trong vòng hơn một ngày đã lĩnh ngộ ra một loại Ý Cảnh phẩm giai không hề thấp, nếu không đã không thể ảnh hưởng rõ rệt tới ta như vậy, xem ra là phẩm Truyền Thuyết.”
“Đây là do lượng Thiên Phú phảng phất như Ma Thần c���a đối phương, hay là cái mà Lão Lão gọi là Chân Quân Chi Tư? Có thể là cả hai, cũng có thể là do nhiều yếu tố khác. Nhưng dù là yếu tố nào thì cũng...”
Đến lúc này, nàng mới như bừng tỉnh. Kết hợp tất cả dữ kiện từ trước tới nay, nàng bỗng nhận ra các tầng thâm ý sâu xa hơn của những con đường mà Bình Lão Lão đã để Lê Thanh Vũ lựa chọn, không khỏi cảm khái thầm trong lòng.
Trước khi về phòng, Lê Thanh Vũ cũng đã giải quyết tất cả các vấn đề vệ sinh cá nhân. Xong xuôi mới tiến vào bên trong, đặt chồng tài liệu này lên mặt bàn, ánh mắt lướt qua, ẩn chứa mấy tia tính toán.
Việc tu luyện định kỳ vốn không thể bỏ qua, nhưng hôm nay có một số thứ hắn cần xem xét kỹ lưỡng, sẽ tiêu hao tinh lực không hề nhỏ. Xem ra tốt nhất nên dời thời gian tu luyện Khuy Minh Chân Kinh sang sáng sớm hôm sau.
Hắn vừa nghĩ thế, tay phải cũng đóng cửa. Sau đó thắp ánh đèn trên mặt bàn, lấy tập thư tịch đầu tiên trên đống tư liệu xuống, nhanh chóng cảm giác được thời gian xung quanh mình trôi chậm lại...
Thời gian ba canh giờ nhanh chóng trôi qua, Lê Thanh Vũ vẫn đang ngồi tại bàn, một tay đưa bút viết như bay trên mặt giấy. Chồng tài liệu vẫn cao như cũ, chỉ có điều đã được sắp xếp theo thứ tự ngược lại so với lúc trước, cho thấy hắn đã đọc hết chúng một lần.
Đột nhiên, hắn dừng bút, đọc lướt từ trên xuống dưới những gì mình vừa viết, ánh mắt trầm tư lướt qua, rồi thở phào một hơi thỏa mãn, khóe miệng hơi nhếch.
Hắn nghiêng người, kéo ngăn bàn bên dưới ra, thấy bên trong có hai sấp giấy đầy chữ viết ghi chú cùng đồ hình, vết mực còn rất mới. Hắn lấy sấp có nhiều đồ hình hơn đặt lên bàn, tinh tế xếp chúng vào các vị trí nhất định.
Đặt tất cả bên cạnh nhau, Lê Thanh Vũ sau đó như một bức tượng, nhìn chằm chằm một hồi lâu. Bỗng hiện lên vài tia phân vân trên mặt, nhưng đã biến mất rất nhanh. Tay cầm bút cũng không còn do dự, quyết đoán gạch hẳn một đoạn dài, kéo qua ba mặt giấy, xong lại khoanh tròn một đoạn nhỏ trên mặt giấy thứ tư rồi nối chúng lại.
Bản thân nội dung đoạn nhỏ ấy nhìn qua không đáng để người ta coi trọng, chỉ có một từ dường như có thể khiến người ta chú ý:
“Giải Trãi”!
...Cùng lúc đó, ở trong một căn nhà tranh nhỏ bên bờ Vân Lai Hải....
Một căn phòng bình thường với hai khung cửa sổ đơn sơ, bên trong có ba nam tử. Hai người mặc trang phục dày nhiều lớp để đối phó với mùa đông sắp đến, chỉ có người còn lại vẫn đang mặc áo mỏng một lớp cùng chiếc áo khoác gió bên ngoài có màu xanh nhạt, màu xanh nhạt ấy không khác gì con mắt của hắn.
Một trong ba người bỗng đề cập đến điều gì đó, khiến người bên cạnh tiếp lời bàn tán vô cùng sôi nổi. Chỉ có nam tử áo mỏng kia thấy náo nhiệt nhưng vẫn không tham gia, mãi cho đến khi nét mặt hai người kia nghiêm túc hơn thì hắn mới đôi lúc điểm xuyết mấy câu.
Buổi nói chuyện ngắn ngủi này chỉ kéo dài chưa đến một phần ba canh giờ. Hai nam tử áo dày kia nói lời chào tạm biệt rồi rời đi, chỉ để lại một mình lam y nam tử ở lại, vẫn ngồi lặng yên tại bàn như cũ.
Qua một lúc lâu, hắn dường như xác định được điều gì đó, không khỏi vừa lắc đầu vừa khẽ thở dài. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc đồng hồ quả quýt màu trắng xám, lặng lẽ nhìn bức ảnh dán bên trong. Ánh mắt lúc này mới nhu hòa đi không ít, mơ hồ ẩn chứa chút bất đắc dĩ.
Hắn đặt chiếc đồng hồ trở lại vào trong người, sau đó liền bước ra khỏi nhà tranh, tiến bước dạo trên bờ biển. Bóng đen dưới chân cũng vừa lúc cất bước theo, như có như không một cỗ thê lương.
Thế nhưng đến một lúc nào đó, nam tử vẫn chưa ngừng bước, thế nhưng bóng đen dưới chân hắn...
Đã không còn di chuyển!
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, và mọi quyền lợi đều thuộc về họ.