(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 91: Quyển 1 Chương 91: Hải thượng hạc cư
Lê Thanh Vũ chăm chú lắng nghe hết bài thơ. Khi ngẫm lại, hắn chợt cảm thấy bất ngờ, bèn hỏi:
“Bài này ngươi làm vào buổi đêm à?”
“Ừ.” Xingqiu đáp: “Cách đây tám tháng, một lần thức đêm ngồi trên lầu cao ngắm cảnh mặt biển, tức cảnh sinh tình mà bút liền tay, chỉ cần trau chuốt đôi chút là thành.”
Hắn còn đang mong chờ nghe được lời hay ý đẹp từ đối phư��ng, nào ngờ lại bị đối phương buông một câu xanh rờn:
“Như thế là không nên, hài tử đêm không ngủ sớm không cao lên được.”
Ài, nói chuyện một hồi bỗng dưng quên mất ngươi là người thế nào, cảm ơn vì đã giúp ta nhớ lại. Xingqiu nghĩ thầm, khuôn mặt cũng trở nên lạnh tanh.
Lê Thanh Vũ dường như cũng nhận ra điều này, hắn nhún vai. Hắn chợt nghĩ, đây chắc là lý do tại sao trong tương lai, dù bộ ba đã khá trưởng thành nhưng chiều cao thì vẫn cứ “có giới hạn”.
“Chờ một chút, trên lý thuyết thì nội công được bồi dưỡng khi còn trẻ sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển, lẽ nào lại không tác động đến hormones? Vậy rốt cuộc là sao? Chẳng lẽ lại là do gen di truyền? Hay cả ba đều thuộc dạng phát triển chiều cao cực muộn, phải đến 18-20 tuổi mới thực sự trổ giò?”
Gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên, hắn bắt đầu bình phẩm bài thơ của Xingqiu:
“Bài thơ này, về câu chữ có thể nói là tương đối phổ thông, nhưng hình tượng lại vô cùng xuất sắc. Ba câu tả cảnh một câu tả vật, ta có thể dễ dàng hình dung ra khung cảnh mà ngươi đang đối diện lúc bấy giờ, cũng như cảm nhận được tâm tình của ngươi.”
“Cảng Ly Nguyệt lúc về đêm thực sự rất khác, ý cảnh chứa đựng một nỗi mong nhớ, một sự luân chuyển tiếp diễn, từ đó lột tả trọn vẹn những góc khuất thầm kín của bến cảng này. Ý cảnh rộng lớn mà nhẹ nhàng, vĩ đại mà thanh thoát; chỉ riêng ở khía cạnh này, ta đánh giá còn cao hơn bài Hiệp Khách của ngươi.”
Hu Tao ở một bên nghe thế cũng gật đầu, tiếp lời nói:
“Ừ, ta có chung ý kiến. Tả vật mà như tả cảnh, nhẹ nhàng mà không mất chất, gọn ghẽ mà vẫn phiêu du. Người ngủ không thấy cảnh, lại mơ được cảnh; người tỉnh thấy được cảnh, lại không mơ được cảnh. Chỉ riêng ý cảnh trong phần này đã hơn hẳn bài trước của ngươi rồi.”
Nói đoạn, nàng lại quay sang nhìn Lê Thanh Vũ, cố ý nhấn mạnh:
“Được rồi ‘Thanh Vũ’ huynh, ngươi vẫn còn gần hết hai nén hương, mong là ngươi không lạc lối nhé.”
Lê Thanh Vũ nghe thế không gật đầu khẳng định cũng chẳng lắc đầu phủ nhận, chỉ nhẹ nhàng đưa mắt dời đi, lướt qua làn sóng cuộn bên dưới, lại vượt lên những mái ngói bên trên, cuối cùng đưa về con phố trước mặt.
Còn chưa đợi những người đối diện kịp phản ứng, hắn đã ngâm khẽ:
“Ban ngày náo nhiệt hương thoang thoảng, Khí trời ngưng tụ mấy tơ? Cánh hạc bay lên trên mặt biển, Nhi đồng thức trắng học làm thơ.“
Cả ba người còn chưa kịp định thần sau khi đối phương đột ngột ngâm thơ, không làm gì được ngoài đắm chìm theo đó. Chỉ là càng nghe, phản ứng của từng người cũng khác biệt rõ rệt.
Chongyun từ đầu đến cuối duy trì một dáng vẻ, chỉ là lộ ra ánh mắt “Ngươi thật là lợi hại.” Hắn kỳ thực cũng không biết nên biểu lộ điều gì khác.
Xingqiu nghe xong mấy câu đầu ánh mắt vốn ngày càng sáng, nhưng vừa đến câu thứ tư, sắc mặt đã không nhịn nổi mà tối sầm lại, gân xanh trên trán thấy rõ.
Hu Tao cũng vậy, nàng đến câu thứ tư cũng lộ vẻ khó chịu, chỉ là không phải vì tức giận mà lại vì nín cười, xen lẫn đôi chút bất đắc dĩ.
Đọc xong cả bài, Lê Thanh Vũ vẫn giữ nguyên vẻ tỉnh bơ như cũ, nhẹ nhàng hỏi:
“Thế nào?”
Xingqiu nghe vậy liền không chút do dự tiến lên phía trước, định nói gì đó, nhưng rồi sau một hồi lại từ bỏ, thở ra một hơi thật dài như muốn trút hết khí trong phổi, nhìn đối phương bằng ánh mắt vô cùng bất đắc dĩ, nói bằng giọng có chút khàn khàn:
“Vì sao, Thanh Vũ huynh? Vì sao ngươi lại có thể làm như vậy? Ngày hôm nay đã mấy lần rồi! Rõ ràng... rõ ràng, một bài đối hoàn chỉnh cả về từ lẫn ý như vậy, sao ta lại không thể tán dương nổi?”
Vì ta đang muốn bắt nạt các ngươi nha ~ Lê Thanh Vũ tí thì thốt ra suy nghĩ thật lòng. Đùa chút thôi, lẽ nào hắn lại là loại người nông cạn đến mức đi so đo với trẻ con sao? Có lẽ...
Nhưng lý do này cũng chỉ là một phần, tuy chiếm phần không nhỏ, phần còn lại thì lại mang thâm ý sâu hơn, pha trộn bởi rất nhiều ngoại cảnh, nhưng không thể phủ nhận rằng:
“Do các ngươi tới không đúng lúc thôi, ta mấy ngày hôm nay chịu đủ thứ áp lực, tâm tình có chút không ổn định, nặng thì trầm cảm, nhẹ thì stress. Tuy là có một số mưu đồ sắp đặt trong đó, nhưng khi dễ các ngươi vẫn mang lại cho ta khoái c��m nha ~ Một mũi tên trúng năm, sáu đích cớ gì mà không làm? Chết, sa đọa quá! Không được, ông ngoại biết chuyện chắc mắng chết mất thôi...”
“Một bài đối hoàn chỉnh?” Mơ hồ nhận ra đôi chút nhưng vẫn chưa nắm rõ được tinh túy, Chongyun hỏi một cách không chắc chắn.
“Đúng.” Hu Tao ở một bên liền giải đáp ngay:
“’Ban ngày’ đối ‘đêm khuya’, ‘náo nhiệt’ đối ‘thanh tĩnh’, ‘thoang thoảng’ đối ‘vi vu’. ‘Ngưng tụ’ đối ‘phiêu tản’, ‘mấy’ đối ‘tám’. ‘Bay lên’ đối ‘buông xuống’, ‘mặt biển’ đối ‘bến cảng’. ‘Nhi đồng thức trắng’ đối ‘người trong mộng chờ’, còn lại ta cũng không quá xác định. Nhưng có thể nói là bài này về âm luật cùng về từ hoàn toàn chính là bài đối với bài của Xingqiu tiểu thiếu gia.”
“Còn về ý cảnh, cũng đều là ba câu tả cảnh một câu tả vật, một bên lấy bối cảnh ban đêm, một bên là ban ngày. Chỉ là Thanh Vũ, tại sao ngươi phải thêm câu cuối vào? Nó hoàn toàn gần như không liên quan gì đến ý cảnh ba câu kia, chẳng lẽ ngươi làm vậy chỉ để chọc ghẹo Xingqiu?”
“Ngươi nói đúng.” Lê Thanh Vũ đáp lại với vẻ mặt tươi tỉnh, chỉ là sau khi nhìn thấy tình trạng của Xingqiu có chút không ổn, hắn mới ung dung nói tiếp: “Nhưng chỉ là một phần.”
“Ngẫm lại thử xem, đọc lại cả bài, ngươi có thấy câu bốn có vẻ lạc lõng không? Hay lại hòa hợp một cách kỳ lạ?”
Hu Tao nghe thế mới lẩm bẩm đọc lại, rồi mới nói:
“Có chút cảm giác như luồng gió mới thổi vào trong bài, nhưng cảm giác hài hòa thì không chắc chắn, chẳng phải đây là do luật thanh trắc sao?”
“Chính nó. Luật bằng thanh trắc bảo đảm tính trôi chảy của bài thơ, thế còn gì hay hơn khi thêm một câu thơ phóng khoáng, bất ngờ vào? Đây gọi là nghệ thuật của sự bất quy tắc!”
“Thanh Vũ huynh, ngươi nghe rất ngụy biện.”
“Nếu vậy thì ngươi muốn tin vào lý do nào? Là do ta chỉ muốn chọc ghẹo ngươi, hay là ta thử một phong cách mới?”
“... Ta vẫn chọn cái thứ hai đi, cảm xúc của ta có chút chịu không nổi.”
“Hài tử hiểu chuyện là hài tử ngoan.”
“....”
“....”
“....”
“Hu Tao, ngươi chắc chắn là ba người chúng ta đánh không lại nổi một mình hắn sao? Ta... có chút không kìm được nữa rồi.”
“Bình tĩnh, đừng đi vào vết xe đổ của ta. Chắc chắn không thắng được đâu, nếu có ta đã làm ngay từ đầu rồi.” Hu Tao lắc đầu.
“Thật là một sự thật tuyệt vọng.” Lê Thanh Vũ lại ở một bên gật gù.
“...”
Chờ đã, Xingqiu ngươi định làm gì?”
“Đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, có một số thứ, dù có chết cũng phải giữ cho bằng được!”
...
Chongyun đang đỡ Xingqiu từ dưới mặt đường dậy, Lê Thanh Vũ cùng Hu Tao đều đang đứng cách đó không xa.
“Ngươi lại còn phải khích hắn? Thật sự cần thiết đến mức đó sao?”
“Vốn dĩ đã cần chút phát tiết rồi, với lại điều này là điều cần thiết đối với loại người như hắn. Cái này ngươi cũng hiểu mà, bản thân ngươi cũng vậy.”
“... Này này, không phải chúng ta đã là bằng hữu rồi sao?”
“Bằng hữu hay không cũng không ảnh hưởng kiếm của ta, thân quen hay không cũng không ảnh hưởng miệng của ta.”
“... Ta vậy mà không cãi lại được.”
“Với lại ngươi không phải đang muốn báo thù hắn sao?”
“Hử?”
“Cái trò cá cược của các ngươi ấy, ta đoán nội dung là để cho hắn có thể bước vào nhà ta đúng không?”
“Ừm, thế thì...?”
“Những ngôi nhà ở dãy Ly Nguyệt gần như nhà nào cũng làm cửa mở vào trong để tránh chiếm diện tích bên ngoài, dù cho ta chưa đồng ý cho hắn vào thì hắn cũng hoàn toàn có thể dựa vào việc tự mình dựa cửa rồi ngã vào, mà hắn cũng đã làm như vậy.”
“Hả? Thế chẳng phải là ăn gian sao?”
“Ngươi tự mình đồng ý, lỗi ngươi chứ trách ai bây giờ?”
“... Chờ ta một chút.”
Lê Thanh Vũ nhìn về phía Hu Tao đang hùng hùng hổ hổ tiến lại gần chỗ Xingqiu, trong lòng không khỏi thở dài:
“Ài... Tuổi còn nhỏ mà đã đầy mưu mô quỷ kế. Hu Tao đúng là không nghĩ tới thật, nhưng đó là do nàng chủ động không nghĩ tới, vì muốn lừa Xingqiu góp chung vào cuộc chơi với mình. Xingqiu nhìn thấy điều đó nhưng lại vẫn chấp thuận vì một mục đích lớn hơn, là vì hắn vốn đang nhàm chán, thắng cược kia chỉ là lợi ích đi kèm; quan trọng hơn là hắn muốn tìm niềm vui mới, chính l�� việc ta nhập bọn.”
“Hắn cũng hiểu rằng Hu Tao hiểu rằng hắn hiểu điều này, nhưng bản thân Hu Tao cũng không quá khác biệt, lại thông qua việc dẫn dụ ở ngoài kia, lấy ta làm bàn cờ để đối phó ngược lại nàng. Vốn đó là một bố cục nhưng lại bị ta điểm phá, cũng từ lúc đó mới khiến hắn nảy sinh ý kết giao; lại không biết rằng điều này vốn đã được Hu Tao tính toán từ trước, nên nàng mới chấp nhận chịu chút thua thiệt về phần mình.”
“Xingqiu hẳn cũng đã tính tới điều này, nhưng lại bị vướng bận bởi ngạo khí. Đây mới là lý do mà ta liên tục kích thích hắn nhưng cũng đồng thời đưa ra trợ giúp; luận thi cũng là thật mà lại còn là trọng tâm vấn đề. Đánh hắn một trận chỉ là để trừ đi ngạo khí, mà hắn cũng hiểu điều này, thế nhưng tự thân không giải quyết được nên mới nhờ ta.”
“Tóm lại, cả ba người đều hoàn thành đúng bổn phận của bản thân, từ đó xúc tiến lẫn nhau đạt được lợi ích chung. Tất cả chỉ có mỗi Chongyun đáng thương, người trong cuộc nhưng so với hai con cáo già kia thì lại chẳng khác gì con cừu non cả; nhưng chính ra như vậy lại được chiếu cố, có phong thái đại trí nhược ngu.”
“Cũng thật là thú vị nha ~”
....
“Trước đó có nhiều điều đắc tội, mong Thanh Vũ huynh lượng thứ cho.” Xingqiu nâng hai tay lên ôm quyền xin lỗi, trên mặt có một vết thâm và một vết đỏ kéo dài.
Lê Thanh Vũ thấy thế chỉ lặng lẽ gật đầu. Vết đỏ là do hắn gây ra, còn vết thâm thì thủ phạm đã quá rõ ràng rồi, hắn không khỏi nói thầm rằng Hu Tao ra tay cũng nặng thật.
Xingqiu thấy hắn như vậy thì cũng thở dài, mới biết Hu Tao không hề khoa trương. Tuy hắn hơn nàng một tiểu cảnh giới thế nhưng Võ thuật và võ kỹ lại yếu hơn rất nhiều, dù sao bản thân hắn cũng chỉ là con nhà thương gia, được phụ thân dùng tiền thuê người đến dạy võ, độc môn bí kỹ cũng không học được, mà có học được cũng sẽ không bằng được Vãng Sinh Đường.
“Ít ra là tổng quyết thương pháp của Vãng Sinh Đường vẫn còn ép đối phương phải sử dụng kiếm gỗ, đến ta thì hắn lại chỉ cần dùng mỗi tay không lấy ngón tay làm kiếm là đủ rồi, chênh lệch cũng không thể nói là nhỏ.” Xingqiu phân tích trong lòng.
“Còn về kết quả của buổi luận thi, cho hỏi Thanh Vũ huynh nghĩ thế nào?” Hắn hỏi tiếp.
“Kết quả sao?” Lê Thanh Vũ một tay nâng cằm ra chiều trầm ngâm. Thấy cả Xingqiu cùng Hu Tao đều đang nhìn mình chăm chú, hắn không khỏi bật cười, chỉ tay ra hướng khác:
“Không phải ta đã nói, luận thi thế nào, kết quả ra sao, đều do hắn quyết định sao?”
Phương hướng đó chính là Chongyun, người đang có chút ngơ ngác:
“Hả? Cái gì... Không không, ta nào có biết gì mà đánh giá đâu...?”
“Đừng có chối từ, Chongyun, tuy ngươi không biết nhiều về thi từ thế nhưng ngươi lại là người duy nhất ở đây không tham gia, tính cách lại công chính hơn cả ta lẫn hai tên kia cộng lại. Để ngươi làm giám khảo là lựa chọn tốt nhất rồi.” Hu Tao ở một bên vừa cười vừa nói, lấy tay huých vai hắn.
“Nếu vậy, kết hợp từ những gì mà các ngươi đã nhận xét, chủ đề một thì Thanh Vũ huynh và Hu Tao ngươi là ngang tài ngang sức, coi như một ván hòa. Chủ đề hai thì ý cảnh của Thanh Vũ huynh dường như hơn Xingqiu ngươi một bậc, coi như thắng quá nửa chiêu. Chủ đề ba thì hai bên ý cảnh tương ứng, tính một điểm hòa. Tổng kết ba ván lại, Thanh Vũ huynh thắng hiểm.”
Chongyun nói xong, bỗng thấy cả ba người đều trầm mặc, không khỏi sốt ruột:
“Ta – ta nói sai điều gì à – à?”
“Ha ha, không, ngươi đưa ra kết quả rất đúng, cũng giống như ta đã tưởng tượng.” Xingqiu bỗng bật cười nói, đánh vỡ bầu không khí:
“Trên thực tế, dù cho cả ba ván đều là hòa, thậm chí Thanh Vũ huynh hơi thua một ván trong đó, thì hắn vẫn sẽ là người thắng. Bởi vì... Cả bài một lẫn bài ba của hắn đều là một bài đối hoàn chỉnh, tức là hắn chỉ vừa mới nghĩ ra ngay lúc đó; có thể là dựa vào một hai bài đã nghĩ từ trước để thực hiện thay đổi, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến việc hắn đã chứng tỏ tài năng của mình.”
“Ngũ bộ thi ngâm, tật phong thiếu ngôn, dù là cái nào, thì cũng đủ để khiến ta tự mình cam bái hạ phong, gọi hắn một tiếng đại ca.”
“Ể, tại sao lại là đại ca?” Lê Thanh Vũ nghe thế hơi giật mình.
“Thì có phải trước ngươi từng nói bản thân năm nay tám tuổi đúng không?” Xingqiu hỏi lại.
“Ừm?”
“Ta, Hu Tao và Chongyun ba người năm nay đều mới bảy tuổi, nay ngươi nhập bọn chẳng lẽ không gọi ngươi là đại ca sao? Hay là ngươi không thích xưng hô này?” Xingqiu nói đến đây, phảng phất dường như có thâm ý, chỉ thiếu điều nói thẳng ra r��ng:
“Ta gọi ngươi một tiếng đại ca, ngươi có dám tiếp?”
Mịa, sao tự dưng nghe giống ta trở thành cầm đầu một băng đảng rồi? Cái bệnh nghiện giang hồ cố sự chết tiệt nhà ngươi chứ? Lê Thanh Vũ chửi bậy âm thầm trong lòng, nhưng hắn cũng mỉm cười lại, phất nhẹ tay áo, nói:
“Không... Gọi như thế cũng được.”
Cả hắn và Xingqiu đều gật đầu, có đôi khi giao hảo chỉ cần thời gian ngắn ngủi như vậy mà thôi. Chongyun ở một bên vẫn còn mông lung, chỉ mơ hồ thấy rất lợi hại.
“Lễ kết bái” còn chưa kết thúc, Xingqiu chợt phát hiện Hu Tao ở bên cạnh đang trầm tư điều gì đó, bèn hỏi:
“Hu Tao, có chuyện gì vậy?”
“... Nếu như hắn thắng lần luận thi này, thì có nghĩa là ta nợ hắn thêm một lần nữa hay giờ cả ba cùng nợ? Nếu xét về lý thì là như thế này chứ?”
Phiên bản tiếng Việt này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.