(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 90: Quyển 1 Chương 90: Mora? Morax?
"Tổng cộng là 1440 Mora, quý khách." Xingqiu lấy ra vừa đúng 1440 Mora từ túi trữ vật của mình, không thừa không thiếu một đồng nào, thanh toán cho cô phục vụ tên Chỉ Nhược, trên mặt vẫn không giấu nổi vẻ hưng phấn và kích động.
Không ngờ hôm nay lại gặp được hai Thượng Thừa cảnh, lại còn được trò chuyện vui vẻ với một người trong số họ, chuyện trước đây chưa từng biết đến, nay mới vỡ lẽ, quả là hồng vận tề thân! Về nhà nhất định phải khoe khoang với nhị ca! Hắn đang mường tượng ra viễn cảnh ấy.
Ở bên cạnh, Lê Thanh Vũ thì lại không chú ý đến biểu cảm của hắn, ánh mắt chỉ lướt qua chiếc túi trữ vật đó một lần rồi biến mất, nhưng trong lòng lại bắt đầu nảy sinh những suy nghĩ miên man.
Đương nhiên không phải hắn đang nghĩ cách để trộm túi, hắn cũng không thiếu tiền, mà là một vấn đề khác, thâm ảo hơn đôi chút.
Theo như Lê Thanh Vũ được biết, đồng Mora không phải đồng nào cũng như đồng nào, mỗi đồng đều có mệnh giá riêng; ngoài việc được khắc số trên bề mặt, chúng còn có thể được phân biệt qua kích cỡ.
Tổng cộng có 15 loại mệnh giá chính, được chia thành 1, 2, 5, 10, 20, 50... và cứ thế tiếp tục đến 50.000.
Hệ thống tiền tệ này đã đơn giản hóa rất nhiều giao dịch; so với cách tính toán bằng lạng bạc, lạng vàng mà hắn từng dùng trong Mộng cảnh năm xưa, nó càng bộc lộ rõ vẻ tiên tiến. Tuy nhiên, hắn cũng hiểu rằng bản chất không quá liên quan đến vấn đề ưu nhược điểm, mà trọng tâm nằm ở mức độ phức tạp của xã hội.
Năm xưa, Hải Minh quốc có hệ thống thương trường cực kỳ sơ khai và giản dị nếu so với bất kỳ quốc gia nào ở hiện tại... Riêng Hỏa quốc thì tạm thời không dám bình luận.
Thế nhưng, nếu đã có thể thống nhất tiền tệ toàn đại lục, tại sao lại phải dùng đồng Mora mà không phải tiền giấy, trong khi sự chênh lệch về tính tiện lợi giữa hai loại tiền tệ hoàn toàn rõ ràng như ban ngày với ban đêm?
Vấn đề này Lê Thanh Vũ không phải chỉ thấy đề cập một lần trong thư tịch, mà còn không ít lần; tổng hợp nguyên do giải thích theo những gì hắn tìm đọc được chính là:
Giá trị thực của đồng Mora là bất biến!
Đồng Mora, ngoài việc mang giá trị tiền tệ, còn đóng vai trò là chất xúc tác cho nhiều hoạt động liên quan đến Nguyên Tố, như luyện kim, rèn và chế tạo vũ khí, tăng cường Thánh Di Vật, vân vân và mây mây. Thậm chí, nhiều trường hợp đột phá cảnh giới cũng cần dùng Mora làm vật dẫn để tăng cường liên kết bản thân với các mảnh Nguyên Tố, từ đó hấp thu được tối đa mà đột phá.
Có thể nói, trong Nguyên Thần giới, đồng Mora hoàn toàn chính là một loại Nguyên thạch hay Linh thạch, chỉ khác là cả phàm nhân lẫn tu sĩ đều dùng được.
"Tuy nhiên, sự khác biệt vẫn rất rõ rệt. Mora chỉ là chất xúc tác, tự thân không ẩn chứa nhiều năng lượng, hoàn toàn không thể chỉ dùng riêng nó để tu luyện, dù cho có dùng hàng triệu hay hàng tỷ đồng cũng không thể. Điều này về cơ bản khác hẳn với Linh thạch trong các tiểu thuyết."
"Thế thì, rốt cuộc nó được làm từ gì? Nguồn gốc chính xác là như thế nào?" Lê Thanh Vũ mở rộng vấn đề.
"Theo như lịch sử ghi lại, hai nghìn năm trước, Thất Quân chi Vị được lập, thất quốc hình thành, lịch sử cũng lấy mốc đó làm khởi đầu mới. Đến nay, năm 2010, đã trải qua hai thời đại. Cũng là từ lúc đấy, Nham Vương Đế Quân trở thành Nham Thần, đưa ra đồng Mora để lưu hành rộng rãi khắp thất quốc, trở thành tiền tệ chính. Cái tên Mora chính là lấy từ Morax, tên tôn xưng của Ma Thần đó."
"Thế nhưng, phải chăng chỉ sau khi trở thành Thần Quân thì vị kia mới đưa ra đồng Mora? Trong một số điển tịch cổ ghi lại ca dao của Ly Nguyệt thời xưa, từng ca ngợi công tích tạo ra tiền tài của Hoàng Kim Thần, một trong những tên gọi, hóa thân của vị đó. Khi ấy, tiền tài cũng mang thuần một sắc ánh kim, vậy bản thân nó có liên hệ gì với Mora?"
"Tạm thời chưa đề cập đến việc này, nếu những dữ kiện ta có được khi chơi game là đúng, thì vị kia, hay nói cách khác, lúc ấy đã trở thành phàm nhân, từng nói rằng do mất đi Thần chi Tâm nên từ đó không còn có thể tạo ra các đồng Mora mới nữa. Chỉ có tiêu thụ chứ không có sản xuất, các đồng cũ dù đông đảo đến mấy cũng sẽ có ngày bị tiêu hết, lại để mặc việc đó cho Thất Tinh."
"Khi đó, đồng Mora sẽ mất đi giá trị bất biến và vĩ lực của bản thân, chưa kể Thất quốc sẽ rơi vào một cuộc khủng hoảng kinh tế không hề nhẹ trong vài năm sau. Rất dễ nảy sinh sự tách biệt về tiền tệ do bản chất khác nhau trong chính sách trị quốc của chư thần, bắt đầu hình thành tỷ giá giữa các loại tiền tệ..."
"Nhưng việc mất đi con đường thăng cấp hay đột phá nhờ Mora cũng sẽ không vì thế mà làm sụp đổ cán cân trụ cột sức mạnh của thế giới, khi mà về bản chất vẫn tồn tại rất nhiều con đường khác. Tuy có tốn kém hơn nhưng vẫn có hệ thống đầy đủ, chỉ là chúng đều nằm trong tay các thế lực cổ lão, có lẽ sẽ không tránh khỏi việc tạo ra độc quyền, rồi xung đột giai cấp như Phong quốc trước đây chăng?"
"Haizz, không thể nghĩ sâu xa đến thế, thông tin không đầy đủ. Điều này kỳ thực cũng không phải là đại cục, còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố khác. Chỉ có một điều có thể chắc chắn, đó chính là một sự rung chuyển toàn diện trong hệ thống của Thất quốc."
"Bản thân Mora là một loại kim loại khoáng, nếu đủ trình độ có thể chế tạo ra một đồng giống hệt. Nhưng nếu không có sức mạnh của Nham Thần thì cũng chỉ là vô dụng mà thôi, đại khái tương tự một sự phù hộ, một loại sức mạnh mang tính Pháp Tắc ngoại, chứ không phải tính Bản Nguyên của vật thể. Điều này cũng giải thích cho việc mức năng lượng gần như không có khác biệt giữa một đồng 50.000 và một đồng 1, dù cho giá trị thực tế của chúng lại chênh lệch hoàn toàn."
"Giả sử sức mạnh của đồng Mora đến từ bản thân Nham Thần, tại sao lại mất đi năng lực ấy khi trao trả Thần chi Tâm? Giả sử sức mạnh đồng Mora đến từ Thiên Không đảo, muốn thiết lập trật tự và kiểm soát Pháp Tắc mọi mặt bên dưới, sao lại dễ dàng để trật tự này biến mất như thế?"
"Chẳng lẽ bọn họ tự tin có cách thay thế đồng Mora, thứ mà chỉ bằng đại sự kiện như Thất Quân chi Vị mới có thể thật sự định ra, bằng một thứ khác, hay thậm chí định thay thế một vị tân Nham Thần? Điều đó không hợp bản chất về lợi ích mang lại, nhưng nếu họ có thể đạt được lợi ích trên khía cạnh khác thì sao?"
"Nói sâu hơn một chút, sự liên kết giữa vị Nham Thần này và đồng Mora là rất lớn, tại sao các vị Thần khác lại dễ dàng an tâm như vậy? Khế Ước, hay là uy hiếp? Lại còn... Trong trường hợp tất cả đều đúng, liệu có phải không thể sao...?"
Lê Thanh Vũ nghĩ đến những điều này, bỗng bật cười khổ sở. Cái tật liên tưởng sâu xa này đã ăn sâu vào cốt tủy của hắn rồi; tuy hắn đã cố kiềm chế bản thân, nhưng tưởng tượng và suy tư vốn là bản chất của nhân loại, muốn cản cũng chẳng được, mà hắn cũng không muốn trở nên cực đoan như thế.
Tuy nhiên, hắn cũng không phải là chưa học được giáo huấn; trong lần liên tưởng này, những gì có thể tránh thì hắn đã tránh hết, quyết không nhắc ��ến điều gì khả nghi hay cấm kỵ. Lần tẩy ký ức ba ngày trước đã là một bài học xương máu; đến giờ hắn vẫn không dám đào sâu vào việc này, và chắc chắn trong tương lai dài cũng vậy, ít nhất là cho đến khi bản thân có đủ thực lực.
"Tóm lại vẫn là lực lượng quá kém, mà người lại ở một thế giới nơi vĩ lực quy về tự thân, nhỏ yếu vốn là một nguyên tội."
"Nhưng từ bỏ việc liên tưởng lại là điều không nên, trí tuệ chỉ có thể đạt đến đỉnh cao nhất khi nó lóe lên một cách đột ngột, như ánh quang giữa vô thường, soi sáng căn cơ đã tích lũy sẵn từ trước, ấy mới được gọi là ngộ. Nói nôm na, đây là cội nguồn của ‘thiên mã hành không’."
...
Mấy phút sau, rời khỏi Vô Danh Tửu Lâu, Lê Thanh Vũ cùng bộ ba đã làm theo lời khuyên của Beidou, đi dọc theo mặt đường, lại gần chỗ lan can phía đó. Từ đây có thể ngắm nhìn gần như toàn cảnh cảng biển.
Hu Tao lúc này đang mang thêm một con diều đồ chơi sau lưng, vốn là mua từ quầy hàng nhỏ bên lề đường của A Sơn Bà Bà, lý do đơn giản là nàng thấy nó khá thú vị.
Lê Thanh Vũ thì lại cảm thấy hơi trầm ngâm, không phải vì chuyện con diều (hắn cũng thấy họa tiết nó rất bắt mắt và đặc biệt), mà là vì vừa nhìn một vật lại nhớ ra nhiều chuyện...
Điểm dịch chuyển!
Ngay gần lan can bên cạnh đường phố, thình lình xuất hiện một điểm dịch chuyển, trông vô cùng tự nhiên, không hề có chút nào bất hài hòa.
Người xung quanh tuy đều biết nó tồn tại nhưng cũng không để tâm, mặc nhiên coi nó như một vật trang trí, tô điểm thêm khí chất cổ xưa cho khung cảnh đường phố.
Lê Thanh Vũ cũng không phản đối nhận định này; điểm dịch chuyển có màu trắng bạch của đá thiên cương, mơ hồ hồng mang lưu chuyển, mang theo vết tích năm tháng nhưng lại không hề có rêu phong, đích thực là một loại "di tích" đẹp mắt...
Đẹp cái gì! Nó là một điểm dịch chuyển, có thể đưa người không biết từ đâu tới. Chỉ riêng mối nguy hiểm này thôi cũng đã không thể xem thường, còn sức đâu mà bận tâm đến chuyện thẩm mỹ?
Chỉ là, nhìn cách bản thân nó đang tự đóng chặt với hồng mang lúc này, Lê Thanh Vũ biết nó chưa được kích hoạt. Dù sao thì hiện tại, đến thời điểm nhà lữ hành thức tỉnh còn phải mất nhiều năm nữa, tự nhiên cũng sẽ chưa có ai dùng thứ này, ngoại trừ...
Vị song sinh còn lại kia trong Thâm Uyên Giáo Đoàn...
Nhưng Lê Thanh Vũ cũng đã quyết định sẽ không lên cơn gì mà mạo hiểm dính dáng đến thứ này, bởi hai lý do sau:
Thứ nhất, không chỉ điểm dịch chuyển có thể truyền tống, Thất Thiên Thần Tượng cũng có thể làm được điều đó, mà phong cách của chúng lại khá giống nhau, ắt hẳn phải có liên hệ. Nếu vậy, có cớ gì mà Nham Thần lại không rõ đây là thứ gì, chắc chắn đã phải chuẩn bị sẵn bố cục để nhằm vào hoặc sẵn sàng ứng phó.
Thứ hai, gần đây hắn đã gặp quá nhiều trùng hợp; khí vận bản thân, hoặc mệnh cách, hoặc đường dây vận mệnh – đủ các loại thuyết pháp đều chỉ ra rằng bản thân đang có biến động lớn. Lỡ ngớ động vào là có khi một giây sau sẽ xuất hiện ở đại bản doanh của Thâm Uyên Giáo Đoàn, Thiên Không đảo hay nơi nào đó tương tự, và lúc đó...
Ha ha, đoán chừng có thêm mấy vị Bình lão lão cũng chỉ đến góp cho đủ số thôi.
"Sao mấy hôm trước mình đi qua lại không nhìn thấy nhỉ? À thì đi qua cũng không nán lại lâu, nhãn quan và thực lực không thể sánh bằng bây giờ, không để ý cũng là điều dễ hiểu." Hắn tự mình đưa ra lời giải thích.
Sau này sẽ nghiên cứu sau, đằng nào nó cũng đâu chạy mất. Lê Thanh Vũ liếc mắt một cái không để lại dư quang, tiến tới bên cạnh lan can, đứng ngay cạnh bộ ba.
Lúc này, Xingqiu đang nhíu mày khổ sở, dường như đang rất khó khăn để đưa ra quyết định. Thấy vậy, hắn mới mở miệng hỏi:
"Có chuyện gì sao?"
"Ừm, Thanh Vũ huynh, chuyện là... Đối với thơ về chủ đề bến cảng mà nói, trước đây ta cũng từng làm một bài rồi. Dù sao đây cũng là thành phố nơi ta sinh sống từ nhỏ, bến cảng đương nhiên sẽ là chủ đề được ưu tiên chọn, bởi vậy nên ta không —" Xingqiu rất thành thật trả lời.
"Ngươi không biết có nên dùng bài thơ đó cho lần luận thi này đúng không? Bài thơ này ngươi đã công bố ra ngoài hay cho nhiều người biết chưa?"
"Chưa, bài này từ trước đến giờ vẫn được ta cất trong thi tập, chỉ một mình ta thỉnh thoảng lấy ra đọc lại mà thôi."
"Vậy thì có vấn đề gì? Nó vẫn là bài thơ mà ngươi đã tốn công sức sáng tác, mà chúng ta ở đây đang luận thơ, chủ đề ngẫu nhiên lại là nó, sao lại không thể đọc được? Nếu bắt ngươi làm một bài khác, ý cảnh tương đương, lại không phải bài tốt nhất thì để làm gì?"
"Vậy thì cảm ơn Thanh Vũ huynh." Xingqiu nghe thế liền gật đầu, sắc mặt nhẹ nhõm hơn hẳn.
Hu Tao cũng không nói gì, chủ đề về bến cảng thường ưu tiên những mẫu câu trau chuốt, hoa mỹ. Đối phương lại thiên về khía cạnh này hơn nàng, để Xingqiu tiếp tục làm người đọc bài sẽ tốt hơn.
Vả lại, nàng bất chợt có dự cảm rằng cái tên đứng đằng kia kiểu gì cũng sẽ làm ra trò gì đó chọc ghẹo nữa. Bài thứ hai không có là do hắn tôn trọng vị thanh bào võ giả đó mà thôi, lần này thì sẽ không ảnh hưởng gì đến việc hắn phát huy khả năng của mình.
Dưới ánh nhìn chăm chú của cả ba người, Xingqiu tiến lại gần lan can, thân dựa vào đó, tay đặt sang bên, rất có phong thái lãng tử, bắt đầu ngâm:
"Đêm khuya thanh tĩnh gió vi vu, Mây trời phiêu tản khắp tám miền. Ánh trăng buông xuống nơi bến cảng, Người trong mộng chờ đón tân thiên.”
Toàn bộ nội dung này đã được đội ngũ truyen.free biên tập và bảo hộ quyền sở hữu.