Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 9: Quyển 1 Chương 9: Gặp Bình Lão Lão

Bước dần lên từng bậc thang, cho dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, Lê Thanh Vũ vẫn không khỏi cảm thấy hồi hộp.

Ở thế giới Nguyên Thần cũ, Bình Lão Lão hoàn toàn có thể thuộc hàng cường giả đỉnh phong. Hơn nữa, khác với một vị Cò Chân Quân hay Thần Ăn Bám nào đó, hình tượng của Bình Lão Lão tuy giản dị, nhưng luôn toát lên vẻ thâm sâu khó lường.

Còn ở thế giới này, khi Yanfei, người mới đạt đến cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần đã có thể hủy diệt khuôn viên trăm trượng chỉ với một đòn, hắn khó mà hình dung nổi một vị Luyện Hư Hợp Đạo sẽ có được uy năng khủng khiếp đến nhường nào.

Liệu Bình Lão Lão có phát hiện ra thân phận thật sự của mình? Hay thậm chí coi mình là một mối đe dọa? Lê Thanh Vũ không biết.

Tuy hắn khá tin tưởng vào nhân phẩm của bà, nhưng ai biết được chữ ngờ? Chuyện chưa xảy ra, sao ai biết được điều gì.

Ván đã đóng thuyền, đã đâm lao thì phải theo lao, Lê Thanh Vũ không còn lựa chọn nào khác. Giờ hắn không thể quay đầu, chỉ có thể tiếp tục bước tới.

Từ khi đến đại lục Teyvat này, mỗi lựa chọn hắn đưa ra đều đã được suy tính kỹ lưỡng, đều là lựa chọn tốt nhất trong khả năng của mình. Vậy nên hắn không hối hận, đã như vậy thì còn gì phải lo lắng?

Nghĩ thông suốt điều này, hơi thở hắn dần trở nên bình ổn, sống lưng thẳng tắp, đôi mắt tràn đầy kiên định và tự tin, bước chân cũng không còn nặng nề như trước.

Yanfei ở bên cạnh cũng nhận thấy điều này, nàng hài lòng gật đầu, lộ rõ vẻ tán thưởng. Tuy nàng không biết hắn có quen biết Bình Lão Lão hay không, nhưng từ trí tuệ hắn thể hiện, nàng suy đoán rằng hắn đã biết mình sẽ dẫn hắn đến gặp một vị Tiên Nhân hùng mạnh. Với thực lực và thân phận của hắn mà còn có thể trấn tĩnh được như vậy, quả là không tồi.

Cuối cùng, hai người cũng đã đi đến nơi. Thế nhưng Lê Thanh Vũ dáo dác nhìn quanh nhưng không thấy ai, trong lòng không khỏi có chút nghi hoặc.

Mãi cho đến khi Yanfei cất tiếng: “Lão Lão, cháu đến rồi.”, hắn mới chợt nhận ra có một bà lão đang đứng ngay dưới gốc cây, mỉm cười hiền từ nhìn về phía bọn họ.

Trong tích tắc nhìn thấy bà lão này, hắn bỗng cảm nhận được một luồng áp lực kinh khủng không rõ từ đâu ập tới, đè nặng lên người hắn, khiến huyết dịch trong cơ thể hắn bỗng chốc trì trệ, thân thể không thể cử động dù chỉ một li nhỏ, ngay cả suy nghĩ cũng đông cứng lại, không gian trong tầm mắt dường như bị bóp méo.

Áp lực đến nhanh mà đi cũng nhanh. Luồng áp lực này chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc ngắn ngủi đến mức người bình thường chắc chắn không kịp nhận ra. Ngay cả với độ mẫn cảm về thời gian như Lê Thanh Vũ còn ngỡ mình vừa gặp ảo giác, chỉ có điều hắn biết uy thế vừa cảm nhận là hoàn toàn có thật.

Cẩn thận hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi, hắn cảm thấy uy thế này giống như đang đối mặt với m���t sự vĩ đại, bao la rộng lớn khôn cùng, nhưng vì quá lớn nên lại không thể nhìn thấy. Đại tượng vô hình, chính là như vậy.

“Đây là uy thế của một vị đại năng sao? Thật sự quá mạnh.” Lê Thanh Vũ nghĩ thầm: “Mình cảm giác như một hạt bụi nhỏ bé đối mặt với cả Thái Dương vậy.”

Ở một bên đó, Bình Lão Lão dường như nhận ra điều gì đó, đôi mắt hơi ánh lên vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành một nụ cười nghiền ngẫm.

“Yanfei tiểu nha đầu này, cuối cùng cũng chịu dành thời gian đến thăm thân già này rồi sao? Chẳng phải là muốn tránh mặt ta sao?” Nàng chậm rãi nói.

Yanfei nghe xong lập tức nũng nịu đáp:

“Đâu có đâu Lão Lão, chỉ là Lão Lão cũng biết đấy, dạo này công việc nhiều quá, vả lại cháu cũng cần thời gian đi tìm loại Cỏ Đuôi Ngựa đặc biệt như trong sách nói. Bọn cháu vốn cũng đã định đến thăm ngài sáng nay rồi, ngờ đâu ngài lại có việc bận mất. Chứ Lão Lão biết cháu thương ngài nhất mà.”

“Ha ha tiểu nha đầu, tính nết của ngươi ta biết rõ rồi, không cần phải giải thích dài dòng làm gì cho mệt. Từ khi phụ thân ngươi giao phó ngươi cho ta, ta đã sớm đoán được những ngày này rồi. Dù sao thì ngươi cũng vẫn là một tiểu nha đầu, hoạt bát là lẽ tự nhiên thôi.”

“Lão Lão!” Yanfei bất bình kêu lên.

“Đùa một chút, đùa một chút thôi. Thân già rồi, không chịu nổi tính khí của lớp trẻ các ngươi.” Bình Lão Lão xua tay.

“Vậy còn tiểu bằng hữu bên cạnh đây, ta là Bình Lão Lão, không biết ta có thể giúp gì được ngươi không?”

Tán gẫu vài câu với Yanfei xong, Bình Lão Lão lúc này mới quay sang Lê Thanh Vũ, hỏi.

Lê Thanh Vũ vừa nghe xong, còn chưa kịp đáp lời, đã thấy Yanfei lao tới, thì thầm vào tai Bình Lão Lão mấy lời.

Ba phút trôi qua mau chóng, hắn chắc mẩm Yanfei lại kích hoạt tuyệt kỹ nói dài, nói dai, nói nhanh của mình, bởi vì nãy giờ Bình Lão Lão vẫn chưa kịp phản ứng lấy một lời, chỉ có thể thụ động lắng nghe.

Mãi cho đến hơn năm phút sau, mãi đến khi Lê Thanh Vũ đang tự hỏi liệu mình có nên giải cứu Bình Lão Lão không, Yanfei mới kết thúc việc trình bày của mình, thản nhiên lùi về vị trí cũ, để lại Bình Lão Lão đang trầm tư.

“Này Yanfei tỷ tỷ, tỷ vừa thì thầm gì với Lão Lão vậy?”

“Hì hì, không có gì cả, chỉ là kể lại vụ việc liên quan đến ngươi thôi mà.”

“Nếu thế thì sao lại phải thì thầm mà không nói thẳng ra?”

“Chẳng phải có ai đó kêu làm thế này thì sẽ có vẻ bí hiểm hơn sao?”

“... Coi như ta chưa hỏi.”

Sau một lúc trầm tư, Bình Lão Lão mới bước chậm rãi về phía trước, trong tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một quả cầu màu thanh đồng. Nàng đưa quả cầu ra trước mặt Lê Thanh Vũ, từ tốn nói:

“Ý định của tiểu nha đầu kia, ta đã hiểu rõ. Chỉ là việc này cũng không phải do ta quyết định, mà do ngươi, tiểu bằng hữu ạ. Ngươi phải nhớ, hồng trần thế tục bày ra trước mắt, tiên duyên thì phiêu diêu mờ ảo, tuy thấy đấy nhưng chưa chắc là duyên. Muốn đi đến cuối đường, chỉ duyên thôi thì chưa chắc đã đủ, mà còn phải nhờ vào tâm tính.”

“Nếu chạm vào quả cầu này, tiên duyên sẽ hiện ra trước mắt ngươi, chỉ là theo đó, vô số hung hiểm, khó khăn sẽ xuất hiện khi bước lên Tiên Đạo. Cái chết, bất quá chỉ là một kết cục ít thống khổ mà thôi.”

“Vậy ta hỏi lại, ngươi đã sẵn sàng chưa, tiểu bằng hữu? Nếu như ngươi sa vào trong này, ngay cả ta cũng không thể cứu được ngươi.” Bình Lão Lão lúc này cũng bắt đầu hạ giọng trầm xuống, nghiêm túc nhìn hắn.

Ngắm nhìn quả cầu màu thanh đồng, bên trên như có như không khí tức tang thương của tuế nguyệt, nhìn kỹ một hồi, hắn lại cảm nhận được rung động từ sâu trong linh hồn, giống như ẩn chứa đại khủng bố bên trong. Lê Thanh Vũ chưa từng biểu lộ chút e ngại hay do dự nào trên mặt, chỉ có sự kiên định, suy ngẫm, thậm chí là vài tia hiếu kỳ.

Hắn gật đầu chậm rãi, đưa tay thản nhiên chạm vào quả cầu. Trong nháy mắt, lại một cảm giác mê muội khác ập đến.

Vào những sát na cuối cùng khi ý thức còn tỉnh táo, Lê Thanh Vũ chỉ muốn gào lên:

“Lại nữa sao?”

Tiếc là, tư duy của hắn lúc này như chìm vào vực thẳm dưới đáy đại dương, khắp nơi đều là bóng tối vô tận.

Ở bên ngoài, nhìn thấy thân hình Lê Thanh Vũ do mất ý thức mà bắt đầu ngã xuống, Bình Lão Lão cũng thả quả cầu ra, để nó lơ lửng giữa không trung. Trong lòng ý niệm khẽ động, sau đó thân hình hắn cũng bồng bềnh trong không khí cùng với quả cầu.

Bình Lão Lão hơi phất tay, khăn trùm đầu trên người Lê Thanh Vũ rơi ra, lộ ra khuôn mặt non nớt đằng sau, với vết bỏng đã chiếm gần một nửa khuôn mặt. Sau đó, nàng nói bằng giọng trách cứ:

“Đã bảo ngươi bao lần mà ngươi vẫn không chịu nghe lời, rằng việc học thuật pháp trị thương cũng là một điều vô cùng quan trọng. Ngay cả những vết thương đơn giản như thế này mà ngươi còn không chữa khỏi được, vậy mà còn tư cách tự xưng là tu sĩ Hóa Thần sao?”

“Lão Lão, ta biết, nhưng...” Yanfei nghe vậy liền líu ríu định bào chữa.

“Không có nhưng nhị gì cả. Lần này là người khác bị thương, thế lần sau chính ngươi bị thương thì định tính sao? Giờ ngươi mới chỉ học được cách thô thiển nhất là vận dụng Tiên Lực để duy trì sinh mệnh, lại không học được cách vận dụng nó thành thạo. Lần sau gặp lại, nếu vẫn còn trong tình trạng này thì bế quan năm năm, rõ chưa!”

Bình Lão Lão vừa nói, thủ chưởng vừa nhấc lên, Tiên Lực từ trong ống tay áo chui ra, dần tiến vào cơ thể Lê Thanh Vũ, bắt đầu chữa trị vết thương từ bên trong.

Yanfei không còn cách nào khác ngoài việc vâng lời. Nàng biết bình thường Lão Lão rất hiền lành với nàng, nhưng đến những lúc cần thiết, Lão Lão cũng có thể nhanh chóng trở nên vô cùng nghiêm khắc, ví dụ như trường hợp này.

Sau hơn năm phút, toàn bộ thân thể Lê Thanh Vũ cũng đã khá hơn rất nhiều, phần da bị bỏng bắt đầu bong tróc, lộ ra lớp da non mới sinh, mềm mại tựa da em bé.

Bình Lão Lão lúc này đang kiểm tra lại thân thể hắn. Đối với vết thương cấp độ hoàn toàn không tổn hại tới căn cốt này, nàng đáng ra chỉ mất vài giây là có thể chữa lành. Đó còn là theo cách thúc giục da mọc lại tự nhiên, chứ nếu dùng cách thô bạo thì còn nhanh hơn nữa.

Tuy nhiên, nàng cũng muốn nhân tiện lần này để xem xét kỹ lưỡng thân thể Lê Thanh Vũ, tức là kiểm tra thể chất, căn cốt, huyết mạch, Linh Căn, linh hồn, và các yếu tố khác.

Sau một lúc, nàng bỗng khẽ ồ lên một tiếng.

Truyện được truyen.free nắn nót từng dòng chữ để gửi tới độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free