Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 89: Quyển 1 Chương 89: Chút dự tính tương lai

Nghe thấy cách xưng hô "tỷ tỷ" thay vì "a di", Beidou cảm thấy vô cùng thoải mái.

Không hiểu sao, mỗi khi nàng đi qua con đường trên cảng, hễ gặp đứa trẻ nào, chúng cũng gọi nàng là a di, dù nàng mới 25 tuổi, trông vẫn còn cực kỳ trẻ trung.

Khả năng cao là do khí chất thôi, chuyện này không thể thay đổi được... Nàng thầm nghĩ, cũng quyết tâm sau này một khi hoạt động công khai trên bạch đạo, sẽ cố gắng để mọi người gọi mình bằng danh xưng khác, như "đại tỷ đầu" chẳng hạn.

"Cũng sắp rồi... Không biết cô nàng Ningguang đó chuẩn bị như thế nào đây? Đường đường là một trong Thất Tinh mà làm việc lề mề quá sức, đến nỗi ta đi một chuyến tàu tới Inazuma rồi quay về còn nhanh hơn ấy chứ!"

Thế nên, nàng hiền lành đáp lại:

"Là ta vô ý làm các ngươi giật mình sao? Xin lỗi nhé."

Rồi nàng lại đổi giọng:

"Thế mấy đứa nhỏ các ngươi đang làm gì? Tụ họp ở tửu lâu làm thơ, uống rượu — à nhầm, uống trà luận anh hùng à? Có vẻ hơi sớm với độ tuổi các ngươi nhỉ?"

Thấy Lê Thanh Vũ đã nói chuyện trở lại bình thường, Xingqiu nghe vậy cũng gật đầu cười, bắt chước cách xưng hô của nàng:

"Chút nhã hứng mà thôi, đại tỷ chớ chê cười."

Beidou nghe thế liền gật đầu, không khỏi thầm đánh giá lại trong lòng.

Trước đó, nàng bị bài thơ và tình huống lúc đó thu hút sự chú ý nên chưa kịp quan sát kỹ, lại không có cảm giác nguy hiểm nào làm trực giác mách bảo, giờ nhìn lại mới phát hiện ra thân phận của đám nhóc này.

"Phi Vân thương hội... Vãng Sinh đường... Huyền gia Tứ Đẩu chính Nam... Còn lại không nhận ra, nhưng nhìn cách ăn mặc, nói chuyện cùng thái độ ứng xử của bọn chúng thì hẳn cũng không phải tầm thường. Các đại thế lực này thân thiết với nhau chăng, hay chỉ đơn giản là đệ tử gặp nhau nói chuyện phiếm?"

Trong nháy mắt, chịu ảnh hưởng của kinh nghiệm bản thân, nàng đã nghĩ ngay đến rất nhiều chuyện. Thường sống lênh đênh trên biển, ít khi về bờ, vả lại, chuyện bộ ba này đi chơi cùng nhau mới diễn ra trong khoảng một năm trở lại đây, nên Beidou cũng không thể nào biết được.

Suy nghĩ đảo qua rất nhanh, phát hiện dù thế nào thì cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến mình, nàng quyết định tiếp tục giao lưu. Tính nàng vốn thích kết giao rộng rãi, kể cả là với lũ nhóc con này, vả lại chàng trai trẻ kia làm thơ rất hợp khẩu vị nàng, cớ gì lại không trao đổi đôi chút?

Bởi vậy, nàng mới tiến lại gần, tự kiếm một chiếc ghế rồi ngồi xuống một cách chẳng hề thục nữ chút nào, hai chân khuỳnh ra, một tay chống bàn, cười nhìn bọn hắn, hỏi:

"Thơ hay đấy, tiểu tử nhà ngươi vừa làm à?"

Lê Thanh Vũ thầm kêu khổ trong lòng, đột nhiên phải tự dưng giao lưu với một vị cường giả lạ mặt, dù hắn biết tính cách của Beidou và hiểu rõ đối phương sẽ không gây sự trong địa bàn cảng Ly Nguyệt thì vẫn không khỏi cảm thấy chút căng thẳng.

Dù sao, đối với một Thượng Thừa cảnh cường giả mà nói, chỉ cần một uy áp đến từ ánh mắt thôi cũng đã đủ giết được hắn, mà chỉ một hơi thở thôi thì cũng đã đủ làm hắn tan xương nát thịt rồi.

Cảm giác này có chút khác với Bình lão lão và Yanfei. Một người thì quá mạnh đến mức hắn không cảm nhận được gì, người kia lại nội liễm hoàn toàn, tính cách cũng không quá cường thế, hơn nữa, cả hai đều là người quen thuộc với hắn. Nhưng đối với Beidou, người mà khí thế giờ đây biểu hiện rõ ràng cả bên trong lẫn bên ngoài, cảm giác lại khác biệt và rõ rệt hơn nhiều.

Tuy nhiên, hắn cũng là người từng trải, không cần hít thở sâu, hơi thở đã tự động bình ổn, triệt tiêu những suy nghĩ lo âu. Mặt ngoài thanh thản, trong lòng bình lặng, biết mình nên làm gì lúc này, hắn mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt Beidou đáp lại:

"Vâng, là thơ vừa xuất khẩu ạ. Đại tỷ muốn đánh giá sao? Ta rất hân hạnh."

"Thơ vừa xuất khẩu!" Beidou nghe thế bật cười: "Nghe cũng hay đấy."

"Đánh giá gì thì cũng thôi đi, ta đây chỉ là một kẻ thất phu, chữ nghĩa trong bụng chẳng có bao nhiêu, muốn đánh giá cũng chẳng thể giúp ngươi được gì. Ta chỉ có một câu hỏi mà thôi, bài thơ vừa rồi của ngươi, hình như có liên quan đến vị võ giả áo xanh vừa rồi thì phải?"

Lê Thanh Vũ nghe thế mặt không đổi sắc, gật đầu.

"Thế đối với chuyện của hắn ngươi có biết gì hay không? À mà sao ta lại nói thế, nội dung hai câu đầu của ngươi đã giải thích rồi còn gì. Ngốc thật! Đúng ra phải hỏi là, tại sao ngươi lại lấy hắn làm hình ảnh? Ngươi hẳn phải biết là nhiều người rất ghét, coi khinh hắn chứ?" Nàng lại hỏi tiếp.

"Thân là người ngoài cuộc, cần gi��c ngộ tư cách bình phẩm. Đối với nhà thi sĩ, hiểu câu chữ kiến đoạn minh tâm." Lê Thanh Vũ hơi trầm ngâm, sau đó đáp lại.

"Ra vậy... Chờ một chút, vừa rồi cũng là thơ?"

"Nếu nói về thể thơ không chính thức, thì đúng là vậy."

"... Tiểu tử nhà ngươi cũng có tài, cũng không biết là con cháu nhà ai."

***

Sau đó, Beidou lại cùng cả bốn người trò chuyện hết sức vui vẻ. Nàng dường như vô cùng am hiểu lĩnh vực này, tới mức ngay cả Chongyun, vốn lầm lì ít nói, cũng đã tham gia đôi ba câu chuyện.

Trong lúc đó, các đồng đội của Từ Lục Thạch cũng đã đến nói lời cảm ơn thay cho anh ta, người đã sớm ngủ say, rồi sau đó cũng rời đi.

Khoảng một phần tư canh giờ sau, Beidou mới duỗi thẳng người ra sau, vươn vai một cách vô tư, không hề bận tâm đến hình tượng. Nàng ngáp một tiếng rõ to, sau đó nói:

"Vậy, gặp lại sau nhé các tiểu huynh đệ. Ta đây còn có việc, tiếc là không thể ở lại cùng mọi người nói chuyện lâu hơn. À, nếu các ngươi muốn tìm chủ đề cho bài thơ tiếp theo, ta nghĩ các ngươi có thể thử lấy cảnh cảng biển làm chủ đề, xuống dưới kia là thấy ngay thôi. Đã có 'Tĩnh phố', 'Hiệp khách' rồi thì thêm chút biển cho đổi không khí chứ?"

Chỉ hơn hai mươi phút trò chuyện, nàng cũng đã biết khá rõ hôm nay bọn hắn đang làm gì, không suy nghĩ nhiều mà đưa ra đề nghị này. Dù sao đối với nàng mà nói, biển là vô cùng quan trọng, nếu thiếu nó thì không thể nào được.

"Ừm, cũng có thể." Lê Thanh Vũ là người quyết định chủ đề thứ ba, nghe thế gật đầu đáp.

"Vậy, ta đi nhé." Lời nói vừa dứt, Beidou đã nhảy phắt một cái từ tầng ba xuống, chỉ trong chớp mắt đã biến mất không còn bóng dáng.

"Đại tỷ đầu đi thong thả." Hu Tao gọi vọng theo.

Sau khi Beidou đi rồi, mọi thứ trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng sụp soạp trà của Xingqiu. Bỗng hắn ngẩng đầu lên, có chút nghi hoặc hỏi:

"Chờ một chút, đại tỷ đầu dùng khinh công rõ ràng ngay giữa ban ngày ban mặt như vậy liệu có bị làm khó dễ gì không?"

Lê Thanh Vũ nghe vậy liền lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ người như Beidou, ngay cả Thất Tinh cũng dám chỉ thẳng mặt mà chửi thì Thiên Nham quân có là gì chứ, miệng thì đáp lại:

"Có thể là không. Dù sao cũng là Thượng Thừa cảnh võ giả, lúc trước lại còn vừa cứu người xong, xét về tình hay về lý đều không có vấn đề gì."

"Ra vậy... Phụt! Thượng Thừa cảnh ư?" Xingqiu gật đầu, bỗng lại giật mình phun cả nước trà ra ngoài, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

"Xingqiu! Bỏ ngay cái thói quen giật mình phun nước trà đi, mấy lần rồi!" Hu Tao không kịp né tránh bị dính mấy giọt lên người, càu nhàu.

"Xin lỗi! Thanh Vũ huynh, ngươi vừa nói đại tỷ đầu là Thượng Thừa cảnh võ giả, ngươi không nhìn lầm đấy chứ?" Xingqiu có chút gấp gáp hỏi.

"Không lầm. Các ngươi nhìn không ra?" Lê Thanh Vũ nghe vậy hơi ngạc nhiên hỏi lại, thì thấy cả ba đều lắc đầu.

"Xem ra thủ đoạn của các gia tộc khác có chút hạn chế, hay là bọn họ còn nhỏ quá, chưa được trang bị gì?" Hắn nghĩ thầm trong lòng, mơ hồ suy đoán được nguyên do.

Thanh bào võ giả vừa nãy uy thế ngoại phóng, khí tràng thể hiện rõ rệt, tự nhiên đối với Hu Tao và Chongyun rất dễ dàng so sánh, còn Xingqiu thì lại biết dựa vào Vũ Bảng.

Còn Beidou l��i không như vậy, chỉ duy trì ở mức bình thường, đúng là khó phát giác cảnh giới hơn rất nhiều, nhưng hắn lại cứ tưởng Hu Tao và Chongyun mỗi người đều sẽ sở hữu một loại thủ đoạn đặc biệt nào đó, giờ xem ra hắn đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Phải rồi, bọn họ dường như mới tu luyện chưa tới một năm, thì có thể có thủ đoạn gì chứ? Dù có đưa cho Pháp Bảo cũng phải học cách sử dụng mới dùng được, nếu không thì cứ lặng lẽ dùng Vọng Khí thuật mà dò xét thôi.

Nghĩ đến đây, hắn lại không khỏi nhớ đến một tấm gương “sáng” nào đó...

"Thượng Thừa cảnh... Thế nhưng ta nhớ trên Vũ Bảng làm gì có cái tên Beidou nào đâu?" Xingqiu cố nhớ lại thông tin trên Vũ Bảng, bỗng cất tiếng nghi vấn.

"Nếu ta đoán không sai, nàng hẳn mới ở giai đoạn sơ cấp, mà Vũ Bảng chỉ liệt kê 100 người đứng đầu, không có tên cũng là bình thường." Lê Thanh Vũ đáp lại.

"Không, thế cũng không đúng. Có thể đột phá Thượng Thừa cảnh, thì lúc ở Trung Thừa cảnh chắc chắn cũng đã là một người nổi bật rồi. Mà ta đây đã từng đọc hết tất cả các kỳ Vũ Bảng trong vòng mười năm trở lại đây, cũng chưa từng thấy cái tên Beidou nào cả, hay là nàng ấy đã dùng giả danh?"

Lê Thanh Vũ nghe thế gật đầu, trong lòng lại nghĩ:

"Không, nàng là Beidou, chắc chắn là vậy. Xuất thân làng chài, sau bị coi là sao chổi tai họa nên bị đuổi đi, từ đấy... Ta nghĩ ta biết tại sao nàng lại không có tên trên bảng rồi."

***

Beidou nhảy xuống từ tầng ba, thấy hai vò rượu lớn vẫn còn nguy��n vẹn, khóe miệng không khỏi nhếch lên. Trước đó, các võ giả trong tửu lâu đều đã biết nàng không dễ chọc, tự nhiên cũng không muốn trộm đồ của người khác gây nên xích mích, lại còn mang tiếng ăn trộm trước mặt mọi người.

Còn kẻ trộm thông thường thì một vò bốn mươi cân còn chưa chắc nhấc nổi, chứ đừng nói hai trăm cân như thế này, thế nên nàng yên tâm vô cùng, nhưng đương nhiên cũng chỉ để đấy được gần một phần tư canh giờ mà thôi, Ly Nguyệt cũng có lắm kỳ nhân dị sĩ, để quá một canh giờ thì chắc chắn sẽ không an toàn rồi.

Nàng lại nhấc hai vò rượu đặt lên vai, khẽ liếc mắt nhìn mấy binh lính Thiên Nham quân đang canh gác gần đó, thấy họ nhắm mắt cho qua việc nàng thi triển khinh công đáp xuống, không khỏi cười khì một tiếng.

Cứ thế, nàng bắt đầu vác theo hai vò rượu tiến về phía cảng, vừa đi vừa nghĩ:

"Còn nốt một phi vụ nữa thôi, là giao kèo này của mình với Ningguang sẽ kết thúc. Ài, ai mà ngờ được Thiên Quyền đại nhân cao quý, một trong Thất Tinh và một trong thập nhị tướng hắc đạo sẽ lại kết minh với nhau cơ chứ? À không, nói thế cũng không đúng, ngờ thì vẫn ngờ được, chỉ là mình giấu quá kỹ mà thôi, mà mục tiêu lại không thể xác định cụ thể."

"Ài, xin lỗi Thủy Tinh tỷ và Khúc ca nhé, nếu các ngươi cứ an phận buôn lậu hàng hóa bình thường có khi ta đã chẳng bán đứng các ngươi đâu, nào ngờ hai người lại có dính dáng đến đường dây bắt cóc trẻ con... Mà các người thừa biết ta ghét nhất là chuyện đó mà, vậy nên... Không chút áy náy!"

Nghĩ đến đây, khóe miệng nàng lại vô thức mở rộng hơn:

"Hoàn thành giao kèo là ta sẽ nhận được một số tiền lớn, lên tới tận ba chục tỷ Mora! Số tiền này cộng với số tiền tích lũy trước đây của ta là đủ để tự mua cho bản thân một chiếc thuyền cỡ lớn rồi. Nhưng quan trọng nhất là từ nay ta đã có thể xuất hiện quang minh chính đại ở bạch đạo, tên tuổi sẽ được ghi trên Vũ Bảng chứ không còn chỉ ở Hắc Bảng nữa, khi đó thì có thể chiêu mộ thuyền viên được rồi."

"Với các thuyền viên hoàn toàn mới và do chính bản thân ta chiêu mộ, ta sẽ có thể hoàn thành được ước mơ mà ta vốn ấp ủ, đó là sở hữu một đội thuyền riêng cho mình. Tên gọi đã sớm nghĩ kỹ, để kỷ niệm những chuyện xưa cũ, gọi là đội thuyền Nam Thập Tự!"

"Tuy nhiên, mọi thứ đều phải bắt đầu từ bước đầu tiên, trước tiên phải hoàn thành phi vụ này cái đã, sau đó mới tính đến chuyện thuyền trưởng, thuyền viên rồi cuối cùng là đội thuyền. Nhưng làm người cũng nên biết nhìn xa mấy năm, cũng nên tìm sẵn các ứng viên tiềm năng, tỷ như nam thanh niên kia, tuy uống rượu say bét nhè nhưng uống được tới ba bát loại rượu này thì bản lĩnh cũng không phải dạng vừa, có thể xem xét."

"Còn có chàng trai tóc đen kia cũng không tệ, về sau nếu nó muốn thì có thể cho nó thử làm việc ở trên thuyền xem sao, dĩ nhiên là nếu thế lực sau lưng nó không ngại. Ta cũng không thích thơ lắm nhưng khẩu khí của tiểu tử này lại có chút đặc biệt..."

"Mặc cho thiên thu có đổi dời... Chữ Hiệp vẫn luôn tại nhân tâm...."

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nơi nuôi dưỡng tâm hồn của độc giả qua từng trang truyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free