Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 86: Quyển 1 Chương 86: Tử bảng thứ 32

Quay lại tầng một của tòa tửu lầu, sau khi thân ảnh của vị võ giả áo xanh biến mất, dường như hắn đã cuốn đi mọi sự tĩnh lặng, cả tầng một nhanh chóng bùng nổ.

Tuy lời ra tiếng vào náo nhiệt không kém gì lúc trước, nhưng lần này chủ đề đương nhiên xoay quanh vị áo xanh kia, đa phần là những lời bất mãn, khinh miệt, hò hét, xen lẫn những lời trấn an yếu ớt dành cho nhau.

Nữ tử ngồi trong góc quán, vốn đang nằm gục trên bàn, trên bàn còn đặt một bình rượu màu nâu cổ kính, lúc này không biết vì sao bỗng thở dài một tiếng, cuối cùng đứng dậy.

Nàng mặc một bộ trang phục chuyên dụng để đi biển, hồng sắc xen lẫn chút hắc bạch, mái tóc đen nâu kéo dài che đi một bên con mắt, mơ hồ nhìn qua đã có cảm giác không tầm thường.

Mọi người cũng không ai chú ý đến nữ tử này, mặc cho khí chất trên người nàng rất đặc biệt. Chỉ đến khi nàng tiến lại gần quầy chính để đi ra con đường lớn ở giữa thì lão Đức Quý ở một bên mới chợt lên tiếng:

“Sao không ở lại thêm chút nữa?”

“Mất hứng.” Hồng y nữ tử đáp gãy gọn.

“Vậy à?” Đức Quý nghe vậy thì lắc đầu, lão cũng tự nhiên hiểu được lý do, không định giữ nàng lại, bèn chỉ nói thêm:

“Nếu vậy, quán ta vừa mới ủ được một loại rượu gạo mới, khách nhân có muốn thử không?”

“Rượu gạo mới?” Lời này khơi lên hứng thú của hồng y nữ tử, bởi vì rượu là một trong những thứ quan trọng nhất trong đời nàng.

“Mạnh đến mức n��o?” Nàng hỏi.

“Cực mạnh! Dù có là ngươi, năm bát cũng đủ để chếnh choáng, sáu bát giống như say sóng, bảy bát đảm bảo hạ gục.” Chưởng quỹ Đức Quý cười tủm tỉm đáp.

“Nếu được như vậy...” Hồng y nữ tử đảo mắt suy tính một chút rồi nói:

“Lấy cho ta hai chum lớn!”

....

Ở tầng ba, Lê Thanh Vũ cùng ba người còn lại đều đã trở về chỗ cũ.

“Vừa rồi là...” Hu Tao nói.

“Đúng vậy.” Chongyun gật đầu.

“Một vị võ giả cảnh giới Thượng Thừa!” Từng chứng kiến uy thế của Yanfei vẫn còn kém đối phương một bậc, lại thêm Quan Nguyên chi Nhãn, Lê Thanh Vũ có thể dễ dàng xác định.

Nói đoạn, cả ba người lại quay sang nhìn Xingqiu, người lúc này vẫn đang cực kỳ hưng phấn, chưa thốt nên lời, cứ như vừa diện kiến thần tượng.

“Hắn làm sao vậy?” Lê Thanh Vũ hỏi, giọng có chút nghi hoặc: “Cần làm gì không?”

“Thôi khỏi, kệ hắn đi, cái bệnh này đã ăn vào máu rồi.” Hu Tao đáp lại một cách thản nhiên:

“Khi nào hắn tỉnh táo lại, cứ hỏi về thân phận của vị võ giả áo xanh ban nãy. Về những danh sách này hắn biết nhiều lắm.”

Một lúc sau, Trứng Minh Nguyệt cùng các loại trà được mang lên, hương vị bay lên đến mũi, Xingqiu mới tỉnh lại, mặt đã trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày.

“Quỷ Mộc chi Kiếm!” Hắn nói một câu như thở hắt ra: “Đứng thứ 32 trên Tử bảng.”

Cả ba người còn lại lúc này đều đã đang động đũa, nghe ��ược hắn nói vậy đều gật đầu. Cả bốn người đều xuất thân từ đại thế lực, ngoại trừ Lê Thanh Vũ ra, từ nhỏ đều đã có thường thức rất lớn đối với những thứ này.

Nhưng với một ngày tự nhốt mình trong Tàng Thư các nhà Yanfei, kiến thức của Lê Thanh Vũ thậm chí không hề thua kém, có phần còn hơn cả ba người bọn họ, trong lòng thầm hồi tưởng lại.

Võ giả của Ly Nguyệt, giống như trong một số truyện mà hắn đã từng đọc, cũng sở hữu cái gọi là bảng xếp hạng, đương nhiên là do Tổng Vụ giám sát.

Bảng xếp hạng này căn cứ vào nhiều yếu tố: chiến công, tu vi cảnh giới từng công khai, đánh giá của các võ giả khác, vân vân, để định ra thứ hạng.

Như một lẽ tự nhiên, thứ hạng càng cao thì thực lực tổng thể sẽ càng mạnh, nhưng đó chỉ là trong điều kiện thông thường, thực tế đương nhiên sẽ có nhiều khác biệt.

Bảng xếp hạng cho tới nay tổng cộng chia làm ba bảng, phân biệt là Thanh – Lam – Tử, lần lượt tương ứng với Võ Giả cảnh, Tiểu Thừa cùng Trung Thừa, Thượng Thừa cùng Võ Tôn. Trước đây cũng từng có đề xuất Bạch bảng dành cho Võ Đồ, nhưng cuối cùng đành phải bỏ vì quá vô dụng.

Nghe đồn phía trên còn có một loại bảng mơ hồ gọi là Hoàng bảng, bao gồm những võ giả đạt đến cảnh giới Võ Thánh và Võ Quân, nhưng tin đồn vẫn chỉ là tin đồn, thực hư thế nào có lẽ chỉ có Thất Tinh cùng chư Tiên mới rõ.

Việc có tên trên bảng xếp hạng sẽ mang lại ích lợi gì? Nói thực ra, ngoại trừ danh vọng có thể kiếm được, gần như chẳng có gì cả. Đương nhiên, trừ những người mong muốn tìm được cao thủ để quyết đấu, bởi vì một số thông tin cơ bản cũng được phô bày trên bảng, lựa chọn tỷ thí sẽ dễ dàng hơn.

Còn về việc công bố các loại bảng này ra ngoài thì có giá trị gì với Tổng Vụ? Thúc đẩy và tăng cường sự can thiệp hay thao túng của bản thân đối với giang hồ, nắm vững thông tin của nhiều thế lực – chẳng phải đây là việc mà bất cứ tổ chức thống trị nào cũng phải làm sao?

Đương nhiên, Tổng Vụ cũng không làm việc này một mình, nghe đồn còn có được sự giúp đỡ của một số đại thế lực Huyền gia hoặc Võ gia khác, dường như còn có sự hiện diện của một trong Tứ Đẩu còn lại.

“Nếu vậy, câu chuyện đằng sau vị Quỷ Mộc chi Kiếm này là ra sao? Vì cái gì mà nhiều người lại nhục mạ hắn như vậy?” Hu Tao nuốt nửa quả trứng trong miệng xuống, hướng Xingqiu hỏi.

Không phụ sự cuồng si giang hồ thể hiện bấy lâu, hắn chỉ nhấp một ngụm trà, sắp xếp lại câu chữ trong đầu, lập tức đáp lời, lộ rõ dáng vẻ “Bách Hiểu tiên sinh”:

“Theo như thông tin được lưu truyền, Quỷ Mộc chi Kiếm xuất thân từ Sumeru. Phụ thân hắn là một thương gia Ly Nguyệt, sau nhiều lần giao thương đã kết hôn với một nữ tử Sumeru, về sau định cư ở đó, và hắn được sinh ra.”

“Tuổi thơ lớn lên bình thường. Gần đến tuổi thiếu niên, trong một lần đi đưa hàng, hắn vô tình gặp phải một chi Đạo Bảo Đoàn. Cả đoàn xe bị sát hại, phụ mẫu cũng bị giết chết, chỉ có một mình hắn may mắn chạy thoát vào rừng sâu.”

“Tuổi nhỏ rơi vào chốn lục lâm, cuộc sống rất khó khăn nhưng không hiểu sao hắn vẫn sống sót, dường như còn đạt được một sức mạnh kỳ dị, giống Vision nhưng cũng không hẳn, về sau lại gia nhập Eremite.”

“Eremite?” Chongyun thắc mắc.

“T��� chức đánh thuê lớn ở Sumeru, tuy có chút thua kém so với Đạo Bảo Đoàn, Fatui hay Hiệp hội Mạo Hiểm giả, nhưng cấp độ cũng không phải vừa, đủ sức lay động toàn bộ hắc đạo vùng đó.” Xingqiu lại nhấp một ngụm trà, làm ra giải thích.

“Không rõ hắn gia nhập Eremite là vào lúc nào, nhưng dường như cũng không cách đây quá lâu. Cuối cùng, vào năm hắn 18 tuổi, không biết bằng cách nào đã nắm giữ được tung tích của chi Đạo Bảo Đoàn kia, một mình tiến hành báo thù.”

“Hơn bốn chục kẻ tội ác bỏ mạng dưới kiếm của hắn, hắn lại dùng số linh hồn này để tế kiếm, từ đó mới có được thanh Quỷ Kiếm mà hắn vẫn sử dụng cho đến tận bây giờ.”

“Tuy dùng tà pháp, lại giết người vô số, nhưng kỳ thực tên tuổi của hắn ở Sumeru vẫn được xem là tốt đẹp. Bởi lẽ, so với giới hắc đạo Eremite, kẻ này vẫn giữ những giới hạn cá nhân, chẳng hạn không giết trẻ em hay người già, lại còn hay hành hiệp trượng nghĩa, bảo vệ những người đi đường. Thành thử ra, khó lòng kết luận hắn là thiện hay ác.”

“Tuy nhiên, dư luận về sau lại có chút thay đổi, đó là sự kiện Hải phú ông bị giết – hẳn các ngươi đã nghe qua rồi.”

Cả ba người nghe đến đó đều lắc đầu nguầy nguậy, Xingqiu mới thở dài nói tiếp:

“Thôi được rồi, nếu các ngươi đã không biết thì để ta giải thích vậy.”

“Tề phú ông là một thương gia khá nổi tiếng, tài sản và cứ điểm trải khắp khu vực Mẫn Lâm. Ông ta còn hay cứu tế người nghèo, được người đời xưng tụng là đại thiện nhân, rất nhiều người đã mang ơn lão.”

“Chỉ là bỗng một ngày nọ, Quỷ Mộc chi Kiếm một thân một mình, một kiếm không nói xông thẳng vào cứ điểm chính, giết chết Tề phú ông ngay tại chỗ cùng với vệ sĩ của ông ta.”

“Khi ấy hắn mới chỉ là Trung Thừa cảnh, mà vệ sĩ kia nghe nói đã có tu vi Thượng Thừa. Cộng thêm việc nhân vật chính bị giết, tự nhiên hắn nhất chiến thành danh, chấn động cả Ly Nguyệt lẫn Sumeru.”

“Vô số võ lâm nhân sĩ phẫn nộ, đòi hỏi Quỷ Mộc chi Kiếm phải đưa ra lời giải thích, bởi vì điều này hoàn toàn không giống tác phong hiệp khách của hắn.”

“Hắn khi ấy mới nói rằng việc phụ thân hắn năm xưa bị giết vốn có ẩn tình, mà người đứng đằng sau chi Đạo Bảo Đoàn năm ấy chính là Tề phú ông.”

“Báo thù giết cha hại mẹ vốn là thiên kinh địa nghĩa, điều này không có gì đáng trách. Nhưng rất nhiều người đương nhiên không tin lời giải thích này, bắt đầu cử người truy sát hắn, thậm chí ngay cả tổ chức Eremite không hiểu vì lý do gì cũng từ bỏ hắn.”

“Bị truy sát dồn dập, thân cô thế cô suốt nửa năm, dưới cơ duyên xảo hợp hắn bỗng gặp được một vị Võ Tôn đang tu luyện tại động phủ của mình. Vị Võ Tôn này nghe xong câu chuyện, tự dùng thủ đoạn của mình kiểm chứng, cuối cùng tuyên bố đây là chuyện có thật.”

“Rất nhiều người bàng hoàng, nhưng vị Võ Tôn này lại là một bậc đại tiền bối có uy vọng rất lớn trong giang hồ bấy giờ. Nghe đồn ông còn có quan hệ thân mật với Thiên Tuyền nhất mạch, một trong Thất Tinh, vậy nên lời ông nói ra, ai dám không tin?”

“Chỉ có con trai trư���ng của Tề phú ông, Tề đại thiếu – hiện là Tề gia gia chủ – vẫn kiên quyết phủ bác, giữ nguyên thái độ thù địch với hắn.”

“Vị Võ Tôn này sau khi xử lý xong mọi chuyện, thình lình lại thu hắn làm nhị đệ tử, cũng thường dẫn hắn đi trừ ma vệ đạo cùng đại đồ đệ của mình.”

“Cũng kể từ đây, hắn mới danh liệt Vũ Bảng của Ly Nguyệt, hiệu là Quỷ Mộc chi Kiếm – vốn là tên của cây kiếm mà hắn thường dùng. Từ đây, hắn đã lập nên nhiều chiến công trong chốn giang hồ: bốn lần đại phá tà giáo, năm lần chặn đứng Ma Vật cuồng triều cỡ nhỏ, hai lần tiêu diệt Hải Ma Vật ở Dao Quang Đàm, ba lần bảo vệ thôn trang nhỏ khỏi quỷ ám ở Ngoại Ô Li Sa, hành tung cũng khá là bất định.”

“Mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế được vài năm, bỗng cho đến cách đây nửa năm, vị Võ Tôn này cùng đại đệ tử đột ngột hy sinh, chỉ còn lại Quỷ Mộc chi Kiếm.”

“Tuy Tổng Vụ Ly Nguyệt đã thông cáo rõ ràng rằng họ hy sinh khi tham gia trấn áp một tên Ma Thần tàn niệm đang có ý đồ khôi phục, ngay cả Quỷ Mộc chi Kiếm cũng bị trọng thương, nằm thoi thóp khi được cứu giúp, nhưng cũng như lần trước, nhân sĩ giang hồ lại dấy lên hoài nghi.”

“Cộng thêm rất nhiều lý do khác biệt đủ loại – như kỳ thị người ngoại quốc, thân phận xuất thân lục lâm lính đánh thuê của hắn, tính cách thị sát – lại còn dường như có kẻ đứng sau âm thầm đổ dầu vào lửa, gọi hắn là kẻ dù không phải phản bội cũng là thứ mang đến điềm không lành, là ác ma, là Ma Thần chuyển thế... Những từ ngữ như vậy cứ như vũ bão liên tục đổ lên đầu hắn.”

“Đối với những lời như vậy, Quỷ Mộc chi Kiếm cũng không tỏ thái độ đáp lại, chỉ là đem di thể của sư phụ cùng sư huynh lên ngọn núi nọ năm ấy để chôn cất, cùng với một số người đến từ Tổng Vụ, dường như là người của Thiên Tuyền nhất mạch.”

“Sau đó hắn liền quỳ ngay trước mộ của sư phụ, quỳ đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày! Linh tiêu khí tán, lễ cũng đã trọn. Quỷ Mộc chi Kiếm không cầm lấy vũ khí của sư phụ mà dường như đã để nó lại ở một nơi nào đó, chỉ sử dụng đúng vũ khí của bản thân, lại tiếp tục dấn thân vào giang hồ.”

“Chỉ là lần này, hành tung của hắn càng trở nên xuất quỷ nhập thần, không ai đoán biết được. Có người nói hắn đầu nhập vào Tổng Vụ, có người nói việc sư phụ hắn chết là có huyền cơ, đủ loại suy đoán muôn hình vạn trạng. Chỉ là dù có như nào, mỗi một lần hắn xuất hiện kiểu gì cũng sẽ kèm theo những lời thóa mạ nhằm vào hắn.”

Câu chuyện đến đây là kết thúc. Cả bốn người lặng im uống trà, sau đó chỉ có mình Xingqiu tiếp tục ăn. Ba người kia đều đã xử lý xong khẩu phần của mình trong lúc hắn kể chuyện, Hu Tao thậm chí còn nhân cơ hội gắp trộm thêm một quả trứng từ đĩa của hắn.

“Ngươi thật sự có năng khiếu kể chuyện đấy. Hay là ngươi chọn con đường này đi, dù sao chữ nghĩa vốn không làm khó được ngươi mà.” Nàng sau đó bình phẩm.

Xingqiu vừa ăn vừa nói, “Nhưng mà ta vẫn thích viết hơn.”

“Vụ Ma Thần tàn niệm thức tỉnh khiến vị Võ Tôn hy sinh cách đây nửa năm trước, có phải là vụ đó không?” Chongyun chợt hỏi.

“Ừm.” Xingqiu gật đầu: “Thủ Trần Kiếm Tôn cùng đại đồ đệ Tam Phong Xích Sĩ đã vẫn lạc. Cả hai đều danh liệt Tử bảng, lần lượt xếp hạng thứ 14 và 48.”

“Nói vậy thì vị Quỷ Mộc chi Kiếm này còn mạnh hơn cả sư huynh của hắn sao? Năm nay hắn bao nhiêu tuổi rồi?” Lê Thanh Vũ nghe thế liền thắc mắc.

“Có thể nói là như vậy. Còn về tuổi tác, giống như ta vừa nói, trên bảng không có ghi chép chi tiết như vậy, tất cả đều là tư liệu ta tìm được trong nhà mà đọc. Các ngươi cũng biết tính chất của thương gia mà. Nếu như nó là chính xác, thì người này năm nay 35 tuổi.” Xingqiu đáp.

“35 tuổi... Tu vi Thượng Thừa cảnh sơ giai... Ban đầu không có đại thế lực hậu thuẫn, lại bỏ qua tuổi tác tốt nhất để luyện võ, về sau cũng tự mình vươn lên... Nếu không có vấn đề gì khuất tất đằng sau, thì người này đích thực là một thiên tài chân chính.” Lê Thanh Vũ nghe thế liền thở dài, nhận xét.

“Thiên tài chân chính? Ý là gì?” Xingqiu nghe thế bỗng hỏi lại.

“Thiên tài mà có thể trưởng thành, tự mình tiến bộ, lại không sa ngã, tâm tính không bị người hay kinh lịch thao túng, tự nhiên là thiên tài chân chính.” Lê Thanh Vũ mỉm cười đáp lại:

“Và dường như cũng là một hiệp khách chân chính!”

Xingqiu nét mặt hào hứng nói, cả người còn đứng lên lùi về sau hai bước.

Lê Thanh Vũ, Hu Tao cùng Chongyun thấy vậy đều biết được, ý thơ của hắn đến rồi.

Cất lên giọng không cao không thấp, hắn cất tiếng ngâm với một chất giọng tràn đầy hào hùng:

“Đại hiệp đến từ nơi phương xa, Một đường đi tới trừ yêu ma. Bụi phong trần nào rửa sạch mùi rượu, Cất lên khúc hiệp khách ca!”

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free