(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 85: Quyển 1 Chương 85: Một chút bi thương
Được đích thân thủ quầy dẫn đường, cả nhóm nhanh chóng tìm được một chỗ ngồi ngoài trời thoáng đãng, vừa hay giải quyết được vấn đề của Chongyun và Hu Tao.
Lê Thanh Vũ liếc nhìn quanh, nhận thấy đây là một vị trí khá đẹp. Người ở tầng này cũng thưa thớt hơn hẳn hai tầng dưới, chỉ lác đác ba bàn có khách. Trang phục của họ cũng phần nào lịch sự hơn đôi chút, khi��n anh dễ dàng đoán rằng chỗ ngồi trên này chắc chắn đắt đỏ hơn.
Thế nhưng không sao cả. Đi cùng "túi tiền di động" Xingqiu, việc hắn phải làm chỉ có một điều duy nhất: "ăn chực".
Nói đến đây...
“Xingqiu, ngươi đã từng đến nơi này nhiều lần rồi à? Ta thấy thủ quầy đối với ngươi có vẻ rất quen thuộc và khách khí đó nha.” Lê Thanh Vũ hỏi.
“Ừ.” Xingqiu gật đầu: “Từng một lần đi theo nhị ca đến xem hắn bàn công chuyện để học tập. Khi ấy bọn ta ngồi ở lầu bốn, vắng hơn nhưng lại có mấy phần ngột ngạt. Từ khi biết được nơi này quy tụ toàn các hiệp khách, ta tự nhiên muốn đến xem, rồi dần dà cũng thành quen thôi.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy khẽ lắc đầu:
“Theo ta quan sát, nơi đây giang hồ quy tụ, dĩ nhiên cũng có người này kẻ nọ, đầy đủ tam giáo cửu lưu. Không phải ai cũng là hiệp khách hay anh hùng hào kiệt đâu. Ngươi có nhớ cái tên thư sinh ngồi ở bàn gần cầu thang không? Tuy hắn cố gắng che giấu rất kỹ nhưng ý đồ bất chính vẫn lộ rõ mồn một. Mấy kẻ khác cũng không kém, thực lực nhìn qua cũng khá mạnh, ít nhất là so với ngươi hiện tại thì không thể vượt qua, dĩ nhiên sẽ bị nhắm tới thôi.”
“Ta biết. Mặc dù ta tự nhận khả năng quan sát có thể thua kém ngươi, nhưng ta cũng không phải kẻ mù lòa hay ngu ngốc. Ngay lần thứ hai đến đây một mình, ta đã có thể dễ dàng nhận ra điều này rồi. Ta có nói với phụ thân, và ông ấy cho rằng đây là một loại rèn luyện. Dù sao ở cảng Ly Nguyệt này, ta có thể nói là vô cùng an toàn, thành thử ra đây lại là một cơ hội tốt để nhận biết nhiều hạng người.”
Xingqiu giải thích:
“So với việc về sau phải đi làm những mối làm ăn lớn không chỉ trong nước mà còn vươn ra quốc tế, chút rủi ro này chẳng đáng gọi là nguy hiểm. Điều này vừa hợp với bản ý của ta, vậy nên từ một năm trước, ta đã đến đây không dưới mười lăm lần rồi.”
Nghĩa là cứ hơn ba tuần lại đến một lần? Lê Thanh Vũ tính nhanh trong lòng, rồi thầm gật đầu. Hắn cũng chỉ nhắc nhở như vậy thôi, nếu đối phương vốn đã biết rõ thì đó là điều tốt nhất.
Đây chính là khí phách và yếu tố trưởng thành không thể thiếu của một đại thế lực, hắn cũng hiểu được điều này.
Lại quay sang hai người kia, hắn vốn đã để ý thấy Hu Tao tuy tỏ vẻ khó chịu và không bận tâm, nhưng kỳ thực vẫn luôn giữ cảnh giác với ngoại giới, đến giờ mới hơi thả lỏng, nghĩa là cô ấy cũng tự biết tình hình.
Còn về Chongyun… thôi cho qua.
“Nếu vậy, đó là chủ đề của vòng thứ hai?” Lê Thanh Vũ lại quay đầu hỏi Xingqiu.
“Gì?”
“Hiệp?”
“À, đúng vậy.” Xingqiu hơi lộ vẻ lúng túng: “Thực ra ta vẫn đang phân vân giữa chủ đề giang hồ và hiệp khách, nhưng nếu ngươi đã nói vậy thì chúng ta chọn chữ ‘Hiệp’ làm chủ đề cũng không tệ.”
“Suốt ngày trong đầu chỉ có mấy thứ đó, sao ngươi không học thêm được trò nào mới thú vị, hay tự mình viết truyện đi? Ta thấy với trí tưởng tượng của ngươi thì khá dư sức đấy. Hay là ngươi ngại hoặc muốn tìm thời cơ để tạo nên hình tượng bí ẩn?” Hu Tao bỗng một bên chen vào, không biết là đang nói về cái gì.
“Ha ha, ý kiến không tồi, sau này có cơ hội, sau này có cơ hội.” Xingqiu cười ngượng ngùng, cứ như thể hắn đã bị Hu Tao vạch trần suy nghĩ vậy.
Lê Thanh Vũ nghe vậy đang định nói gì thì bỗng một gi��ng nữ truyền đến từ bên cạnh.
“Khách quan định gọi món gì?”
Toàn thân hơi giật mình, thiếu chút nữa đã rút kiếm, hắn liếc nhìn sang bên cạnh thì thấy một nữ tử trẻ tuổi mặc váy dài màu hồng nhạt, đang đứng gần đó với một quyển sổ nhỏ trong tay. Cô ấy trông như một tiểu nhị, hay còn gọi là phục vụ viên.
Mọi chuyện sẽ rất bình thường nếu như hắn biết nàng đứng đó từ bao giờ, nhưng thực tế lại không hề, điều này chứng tỏ đối phương có vấn đề.
“Võ Giả cảnh ư? Không. Dù có vô thanh vô tức đến đâu thì trong tình huống như này, cũng không thể có Võ Đồ hay Võ Giả nào có thể tiếp cận mà hắn không để ý được. Xem ra ít nhất cũng phải là Tiểu Thừa cảnh.”
“Tiểu Thừa cảnh hầu bàn ư? Tòa tửu lâu này dường như còn thâm sâu hơn ta tưởng. Đừng có là loại giống nhà trọ Vọng Thư kia nhé.”
Lê Thanh Vũ tuy bề ngoài không chút biến sắc nhưng trong lòng lại có chút thất thần mà nhớ lại lần trước, khi hắn từng đọc thư tịch ghi chép về các thế lực, đến nhà trọ này, cũng phát hiện ra tu vi của vị quản lý Hoài An và Verr Goldet kia… Có chút sốc, nói thật, nhưng lại có phần nằm trong dự liệu.
Bất quá, suy nghĩ của hắn rất nhanh lại bị kéo về hiện tại, khi hắn phát hiện ra một vấn đề “nho nhỏ”.
Đây là một tòa tửu lâu, thế bốn đứa trẻ con như bọn hắn có thể ăn gì hay uống gì ở đây?
Dường như đọc được ánh mắt của hắn, Xingqiu cười cười, nói:
“Tuy là tửu lâu nhưng nơi này còn bán các thứ khác nữa chứ, dĩ nhiên không chỉ có rượu. Thanh Vũ huynh có thích uống trà ngọt không? Chúng ta sẽ còn thêm chút tráng miệng nữa đấy.”
“Trà ngọt sao? Thôi, ta vẫn thích vị trà bình thường hơn, không quá đắng là được, loại nào ngươi thích cứ việc chọn.”
Xingqiu lại quay ánh mắt sang hai người còn lại. Hu Tao liền thuận miệng gọi một ly Bạch Dương, còn Chongyun lại hỏi:
“Có thứ nước gì mát mát không?”
“Mát mát?” Nữ phục vụ viên nghe vậy ngẫm nghĩ mấy giây rồi nói:
“Hôm trước quán vừa mới thu nhận chút công thức đến từ Mondstadt, trong đó có một loại trà mang tên ‘Phong Thần Ban Tặng’ uống vào rất mát do có đá, thậm chí có thể nói là lạnh.”
“Ừm, càng lạnh càng nhiều đá càng tốt.” Chongyun gật đầu, khiến nữ phục vụ viên có chút ngây người. Bởi lúc này đã là cuối tháng Mười, tiết trời thu đông chứ không phải mùa hè, rất ít người sẽ chọn uống đồ quá lạnh, mặc cho có là võ giả hay người thường.
“Nếu vậy, Chỉ Nhược tỷ tỷ, cho một ly Ánh Nhìn Dạ Xoa, hai ly Bạch Dương và một ly Phong Thần Ban Tặng nhé.” Xingqiu nghe xong mới tổng kết lại, dường như đã khá quen với nữ phục vụ viên này:
“Còn về đồ ăn, cho bốn Bánh Ngô Thịt Cay – À quên mất, Chongyun không ăn được, mà Thanh Vũ huynh có thích ăn cay không?”
Nói được một nửa, Xingqiu mới bỗng giật mình nhớ ra, bèn quay sang hỏi hắn.
Nghe được câu hỏi này, Lê Thanh Vũ suy nghĩ đôi chút, cuối cùng vẫn quyết định lắc đầu nói thật.
Hắn ăn cay rất kém, bất kể là kiếp trước, trong Mộng cảnh hay thậm chí là hiện tại. Lời hắn nói trước quân sĩ trong quân doanh lúc trước cũng không phải chỉ là trò đùa suông.
“Tiếc thật, nếu vậy phiền Chỉ Nhược tỷ tỷ sửa lại thành bốn Trứng Minh Nguyệt. Tổng cộng là như vậy thôi, đa tạ!”
Nữ phục vụ viên tên Chỉ Nhược nghe vậy bèn gật đầu, cất mảnh giấy vào túi, rồi đi sang một bàn khác gần đó để nghe khách gọi món.
Ánh mắt Lê Thanh Vũ đang theo dõi nàng, lại thấy Xingqiu vẻ mặt như có điều gì muốn nói mà lại chần chừ, bèn hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Xingqiu nghe vậy mới như hạ quyết tâm, cuối cùng quyết định thì thầm bằng một giọng nhỏ nhất có thể:
“Suỵt, Thanh Vũ huynh, chuyện này ta chỉ nói với ngươi thôi nhé. Cái tửu lâu này, ngoại trừ trà, rượu cùng một số món ăn vặt khác như Trứng Minh Nguyệt vừa rồi, đừng gọi bất kỳ món ăn riêng nào khác, nếu không ngươi sẽ hối hận đấy.”
“Sao ta thấy bọn họ vẫn gọi đều đều cơ mà?” Lê Thanh Vũ hướng mắt sang một bàn gần đó đang ngồi sát lan can, nơi đang có mấy tiếng hò hét truyền tới:
“Cố lên Lục Thạch! Đã được một bát rồi, nốc thêm bát nữa, huynh đệ tin ngươi!”
“A, đừng có say sớm thế chứ! Ngươi không phải luôn tự hào tửu lượng tốt nhất trong chúng ta nên lần này muốn thử loại rượu mạnh nhất sao? Ít nhất phải uống được ba bát đấy!”
“Ai! Đừng giục, để ta ăn thêm chút đồ nhắm đã, bụng rỗng không uống rượu khó chịu lắm.”
“Phải phải, ngươi nói gì cũng đúng.”
Xingqiu ở một bên cũng nghe thấy, lại lắc đầu:
“Rượu vào men say lên, còn biết trời trăng gì nữa? Rượu ở tửu lâu này nổi tiếng là ngon và mạnh. Loại mạnh nhất nghe đồn chưa ai uống quá được ba bát, bao nhiêu người đã đến thử. Uống loại rượu mạnh đó xong thì cho họ đá (cục đá), họ cũng nhầm là đồ nhắm mà nhai lấy nhai để, bảo họ xuống hầm họ cũng chẳng biết gì mà đi theo, nào còn biết mùi vị gì?”
“Thế nên chưởng quỹ ở đây đã nghĩ ra một kế là cắt giảm triệt để nguyên liệu trong các món ăn. Thứ còn lại chỉ là một cái xác khô trống rỗng, nhạt nhẽo, thà nhai lá còn hơn.”
Lá ngón ư? Đến mức không biết vị gì như vậy sao? Lê Thanh Vũ trong lòng không hiểu sao đột ngột lại hiện lên câu này.
Ở chỗ xa xa, tuy Xingqiu đã nói nhỏ hết cỡ nhưng với tu vi của bản thân, nữ phục vụ viên tên Chỉ Nhược vẫn có thể nghe thấy, không khỏi cảm thấy bi thương trong lòng:
“Đó là các ngươi ăn có chút đã thấy vậy, những người phục vụ như bọn ta còn phải coi chúng làm đồ ăn trưa và đồ ăn tối đấy. Mẫu thân ơi, ta muốn khóc.”
“Nếu không phải vì Cổ Hoa phái...”
Không nói tiếp đến câu chuyện thương tâm của vị nữ phục vụ viên này, lại quay lại với bốn người Lê Thanh Vũ. Đến lúc này, hắn mới hỏi:
“Nếu vậy thì, thời gian hai nén hương tính từ bây giờ nhé?”
Xingqiu nghe vậy còn chưa kịp đáp, thì từ bên dưới bỗng truyền đến mấy tiếng náo nhiệt ồn ào, xen lẫn những âm thanh reo hò.
Cả bốn người nhìn nhau một thoáng rồi đều đồng thời gật đầu, cất bước nhanh ra gần lan can để hóng xem có chuyện gì xảy ra.
Bọn hắn thấy ở bên dưới có một người mặc thanh bào rách rưới tiến đến, trên lưng mang một thanh kiếm có hình dáng lạ kỳ, khúc khuỷu, màu giống gỗ.
Hắn bước vào trong tửu lâu, giữa tiếng tung hô và chửi rủa của vô số nhân sĩ giang hồ khác. Chỉ thấy một lão già lưng còng bỗng không biết từ đâu xuất hiện, chính là chưởng quỹ Đức Quý, đích thân đưa ra một bình rượu nhỏ được buộc chặt miệng bằng vải tím, gật đầu nói mấy lời.
Bọn Lê Thanh Vũ không nghe được Đức Quý đang nói gì, chỉ thấy thanh bào nhân gật đầu lia lịa như đang nói lời cảm tạ, sau đó lại quay người bắt đầu bước ra khỏi tòa tửu lâu.
Bước được mấy bước, bỗng....
Choang!
Một vò rượu không biết từ đâu đã bay đến, đập trúng người thanh bào nhân, rơi xuống đất vỡ thành hàng chục mảnh.
Cả tòa tửu lâu bỗng sững sờ!
Thanh bào nhân cũng hơi ngây người một chút, song vẫn không có phản ứng gì, cứ tiếp tục chầm chậm bước ra.
Như được đà lấn tới, lại có mấy vò rượu khác bay đến, những vò rượu liên tiếp bay tới tấp trúng người thanh bào nhân, kèm theo đó là những tiếng sỉ vả:
“Đồ phản bội!”
“Thằng tạp chủng!”
“Người như ngươi không ngờ lại còn dám xuất hiện ở đây!”
Cứ thế, mặc cho những thứ này, thanh bào nhân một đường đi tới hai cánh cửa lớn, vừa hay là ranh giới giữa bên trong và bên ngoài tòa tửu lâu.
Chỉ đến lúc này, hắn mới lặng lẽ quay đầu lại, ánh mắt chầm chậm lướt qua khắp nội cảnh bên trong.
Ánh mắt đó như tự mang theo một cỗ uy thế khó tin nổi, ngoại trừ Đức Quý vị chưởng quỹ kia và một nữ tử nọ từ nãy giờ không quan tâm đến chuyện này đang ngồi trong góc quán, tất cả mọi người còn lại đều vô thức né tránh, không dám nhìn trực diện về phía hắn, bao gồm cả những kẻ lúc nãy chửi hăng nhất, sung sức nhất.
Bởi đây là một vị Thượng Thừa cảnh! Một vị Thượng Thừa cảnh thực thụ!
Bọn hắn chỉ dám núp sau pháp luật của Tổng Vụ Ly Nguyệt mà chửi rủa, chỉ dám đánh lén khi đối phương quay lưng về phía mình, chỉ dám hùa theo đám đông mặc dù không biết chuyện gì đang xảy ra, lại không dám nhìn thẳng vào hắn.
Khung cảnh như vậy bao trọn tầm mắt, vị thanh bào võ giả này không chỉ không cảm thấy thỏa mãn hay vui vẻ, càng không có chút phẫn nộ nào, mà chỉ cảm thấy một nỗi bi thương như đâm sâu vào lòng, không khỏi cười nhạt mấy tiếng.
“Ha ha ha....”
Đại sư huynh, sư phụ? Thì ra đây là điều mà hai người đã dốc sức để bảo vệ sao? Hắn nghĩ thầm trong lòng.
Tiếng cười nhạt cứ thế lớn dần, cuối cùng vang vọng khắp cả tòa tửu lâu này, dọa cho nhiều kẻ thất kinh hồn vía.
Thanh bào võ giả cũng theo đó mà tiến ra khỏi tửu lâu, lại nhìn lại toàn cảnh một lần, phát hiện ở tầng ba có mấy đứa trẻ đang nhìn hắn, nét mặt cũng dịu đi mấy phần, lại lộ ra một nụ cười nhẹ.
Có chút ngoài dự liệu của hắn, trong số mấy đứa trẻ kia, có một đứa tóc đen thấy vậy cũng nở một nụ cười trên mặt, như đáp lại hắn.
Hơi sững sờ đôi chút, vị thanh bào võ giả này sau đó lại xoay người leo lên con ngựa hắn vừa mới đến đang cột chặt bên cầu, cất kỹ bình rượu vào người, miệng bỗng cất lên một lời ca, ca ngữ phóng khoáng ngập tràn tiêu sái, rồi thúc ngựa rời đi.
Nhóm Lê Thanh Vũ cứ thế nhìn theo cho đến khi bóng dáng đối phương khuất khỏi tầm mắt, nhưng âm thanh giai điệu vừa rồi giống như vẫn còn văng vẳng đâu đây.
Toàn bộ bản dịch này, từng câu chữ đều được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.