Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 83: Quyển 1 Chương 83: Năm bước ngâm thơ

“Nếu vậy, để ta đi gọi Hu Tao về,” Xingqiu nghe vậy liền gật đầu.

“Không cần gọi, ta đã quay lại rồi.” Một giọng nói bỗng vọng đến từ đằng sau.

Cả ba người quay đầu lại, liền thấy Hu Tao bước ra từ sau bóng cây, gương mặt rạng rỡ nét vui vẻ.

“Tưởng ngươi đang chạy chơi cùng lũ hài đồng rồi chứ?” Chongyun thấy vậy hơi nghi hoặc hỏi.

Trong mắt một người đã sớm trưởng thành như hắn, xuất thân từ đại gia tộc và mới 7, 8 tuổi, lũ trẻ ba bốn tuổi đúng là chỉ ngang hài đồng.

“Bị đuổi về hết rồi, bố mẹ bọn nó không cho chơi cùng ta, đành phải về thôi,” Hu Tao nhún vai.

“Tiếc thật, đang định giới thiệu cho bọn nó mấy trò hay.”

“Trò hay, ảo thuật mới à? Dạy ta được không?” Xingqiu nghe vậy liền hỏi.

“Lần trước ngay cả trò gấp giấy ngươi còn làm mãi không được kia mà? Huống chi lần này là một trò mới hoàn toàn do ta tự mình sáng tạo, pháp không thể khinh truyền,” Hu Tao lắc đầu với ngữ điệu nghiêm túc.

“Vậy hả.” Giọng điệu Xingqiu nghe rõ sự thất vọng, nhưng sau đó lại nhanh chóng lấy lại tinh thần:

“Thôi, không nói chuyện đó nữa. Thanh Vũ huynh cũng đã chọn ra một chủ đề mới rồi, chuẩn bị đi. Thanh Vũ huynh?”

Lê Thanh Vũ nãy giờ vẫn đang lắng nghe cuộc đối thoại, trong lòng thầm nhận xét bộ ba tuy trưởng thành hơn tuổi nhưng vẫn còn nhiều nét trẻ con. Nghe Xingqiu nhắc nhở, hắn liền gật đầu:

“Ừm. Nhờ sự gợi ý của Xingqiu, ta cũng đã tìm ra một chủ đề, vô cùng giản dị, chính là:...”

“Mô tả khung cảnh hiện tại.”

Nói rồi, hắn lại giơ tay sang hai phía:

“Đặc biệt chú ý thêm, ý cảnh càng vui tươi, dễ hiểu thì càng tốt.”

Bộ ba nghe chủ đề lần này liền rơi vào trầm tư, tự mình phân tích mấy giây, cho đến khi Hu Tao bỗng nói:

“Được, để ta.”

Xingqiu thấy nàng tự tin như vậy, hơi đảo mắt suy nghĩ một lát liền gật đầu:

“Ừm. Chủ đề lần này mang tính giản dị, vui tươi, cũng là sở trường của ngươi. Ta lại thiên về các chủ đề phồn cảnh hơn. Đã có ý tưởng chưa? Bắt đầu tính giờ rồi đấy.”

“Không cần. Trước cũng từng có bài mang ý cảnh tương tự rồi, giờ chỉnh sửa đôi chút là xong.” Nàng lắc đầu, lại quay sang Lê Thanh Vũ nói:

“Ta có rồi, nếu vậy ta đọc nhé, ngươi vẫn còn hai nén hương nữa.”

“Cứ tự nhiên.”

Hu Tao nghe vậy khẽ gật đầu, đi tới bên cạnh gốc cây to nọ, lấy ra cây hắc côn mang theo bên mình, chỉ lên phía trên.

Tiết trời thu đông, cây cổ thụ tiêu điều, trên cành chỉ còn xơ xác vài mảnh lá khô, đã héo úa từ lâu, không biết là may mắn hay bất hạnh vẫn còn bám trụ lại được.

Gió nhẹ khẽ thổi qua, cuốn theo một chiếc lá rơi xuống, vừa lúc được Hu Tao đón lấy bằng đầu côn, đồng thời nàng cũng cất tiếng ngâm lên:

“Ngửa mặt nhìn lên cành, Đếm lá cây mùa đông. Một, hai, ba và bốn, Úi trời, không đủ năm.”

Giọng điệu vui tươi, mang đậm sắc thái cảnh vật, phảng phất như một đứa trẻ tán thán cảnh tượng lá rụng trước mặt, cảm xúc mới lạ xen lẫn hưng phấn.

Không hề có suy nghĩ thâm sâu, không hề có những cảm nhận về năm tháng hay sinh tử, mà chỉ đơn thuần là một sự nhìn nhận thuần khiết, đến từ tấm lòng trẻ thơ.

Lời thơ đã xong, Hu Tao cầm lấy chiếc lá khô trên đầu côn, rồi khẽ thả nó đi mặc cho gió cuốn, quay người lại nhìn ba người cười hỏi:

“Thế nào?”

Cả ba nghe vậy đều gật đầu. Ngoại trừ Chongyun chỉ có thể nói là bài thơ hay nhưng không thể đưa ra nhận xét cụ thể, Xingqiu và Lê Thanh Vũ đều có thể đưa ra đánh giá đầy đủ. Trong đó, Xingqiu thiên về phân tích ý câu và từ ngữ, còn Lê Thanh Vũ lại thiên về giải nghĩa ý cảnh.

“Vừa dễ hiểu, vừa vui tươi, lại mang theo nét an bình của khung cảnh hiện tại. Không thể không nói rằng bài này đã đáp ứng tất cả các yêu cầu, xứng đáng nhận được lời khen.” Cả Xingqiu lẫn Lê Thanh Vũ đều nhất trí.

“Riêng ta mà nói, ta khá thích việc sử dụng các con số trong lời thơ của ngươi, nghe vừa chi tiết, lại vừa mang hàm ý tượng trưng,” hắn nói.

“Cảm ơn, mà hình như ngươi cũng từng sử dụng kỹ thuật tương ứng trong lời giới thiệu của mình rồi mà?” Hu Tao hỏi, lúc này đã về vị trí cũ.

“Ngươi còn có một nén hương rưỡi nữa.” Nàng lại nói tiếp.

“Ừm, nhưng thực ra không cần lâu thế.”

Bộ ba nghe thế còn chưa kịp nói gì thêm, đã thấy Lê Thanh Vũ nhẹ nhàng tiến lên năm bước về phía trước, sau đó quay người lại nhìn bọn họ, bắt đầu ngâm thơ:

“Cúi đầu nhìn xuống phố, Thấy mấy đứa trẻ con. Này một, hai và ba. Di, cũng là có tư.”

“Cúi đầu nhìn xuống phố... Thấy mấy đứa trẻ con... Thơ hay, cũng vô cùng giản dị, hợp với khung cảnh -” Chongyun lẩm bẩm mấy lời thơ này, đang định bắt chước Lê Thanh Vũ và Xingqiu lúc nãy bình thơ, chợt cảm thấy có gì đó không đúng.

Nhìn sang bên cạnh, hắn thấy Xingqiu lúc này trên trán đang hơi nổi gân xanh, còn Hu Tao thì đang cười một cách bất đắc dĩ.

“Sao thế, có chuyện gì vậy? Ta nói có gì sai à? Hay là nó không hợp lệ?”

Xingqiu nghe vậy mới lắc đầu, miễn cưỡng dùng giọng bình thường giải thích:

“Không, nó hợp lệ. Chủ đề của chúng ta vốn là con phố trước mặt này, xét về mặt đó thì ý thơ thậm chí còn sát với cảnh vật hơn cả của Hu Tao. Không những thế, bài thơ này còn là thơ đối của bài thơ của nàng.”

“’Cúi đầu nhìn xuống’ ở câu một đối với ‘ngửa mặt nhìn lên’ ở bài thơ của Hu Tao. Cả hai đều sử dụng kỹ thuật đếm số, lại còn kết hợp chơi chữ ở câu bốn, trong khi bài của Hu Tao dùng chữ 'năm' còn bài của hắn dùng chữ 'tư'. Thậm chí, 'di' nếu xét theo nghĩa phổ thông cũng có thể đối lại với từ 'úi'.”

“Do bài này là một bài đối, mà thơ của Hu Tao lại không mang tính ẩn dụ cao, thế nên việc đối ý cảnh theo luật thanh trắc nghiêm ngặt là rất khó. Điều đó chứng tỏ rất có thể hắn đã vừa mới làm ra bài thơ này, thuần túy là đối lại.”

“Năm bước ngâm thơ, dù là ta cũng không thể không thán phục!” Nói đến đoạn này, Xingqiu có chút tiu nghỉu, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi.

“Nhưng sao trông ngươi và Hu Tao lại... sao thế?” Chongyun ngạc nhiên hỏi, hắn không dám nói thẳng mà chỉ khẽ ra hiệu, sợ làm bạn phật ý.

“Thì ngươi nhìn xem hắn và chúng ta đang đứng ở đâu?”

Chongyun được nhắc nhở, bắt đầu quan sát kỹ lại địa hình.

Con phố này dốc thoai thoải xuống, mà Thanh Vũ huynh lại tiến lên năm bước, giờ đang đứng ở vị trí cao hơn, nghĩa là từ góc nhìn của hắn, đang nhìn xuống bọn họ.

Nếu vậy, ‘mấy đứa trẻ con’ trong bài thơ có nghĩa là...

Hắn giờ đã hiểu ý của Xingqiu, với vẻ mặt bất mãn nói với Lê Thanh Vũ:

“Thanh Vũ huynh, thế này có chút không tử tế nha.”

Lê Thanh Vũ nghe thế chỉ cười, đi thong thả xuống, lúc đó mới nói:

“Rút ‘cũng là có’ lên đầu. Mà không phải giờ ta xuống thì cũng là ‘tư’ rồi ư? Sao phải so đo.”

Xingqiu nghe thế khẽ gật đầu, bất đắc dĩ thở dài:

“Ta đã đoán trước được Thanh Vũ huynh sẽ nói câu đó. Nhưng công nhận ngươi nói cũng có mấy phần đúng.”

“Nếu vậy chúng ta đi đâu tiếp đây? Lần tiếp theo là do các ngươi chọn chủ đề đấy,” Lê Thanh Vũ hỏi, hơi kéo lên vạt áo vốn có chút trễ vì gió thổi qua.

“Ừm, nếu vậy hay là đi chỗ này đi?” Xingqiu nghe thế suy tư một lát, sau đó nói, rồi dẫn đường, vừa đi vừa chém gió tiếp.

Cả nhóm lại tiếp tục đi. Chongyun vốn nghe được câu trả lời của Lê Thanh Vũ mà vẫn cảm thấy đôi phần hoang mang, nhưng hai người kia lại đang nói chuyện quá sâu nên không chen vào được, hơn nữa Xingqiu vừa nãy cũng vừa giải thích cho hắn một lần rồi.

Không muốn làm phiền thêm, hắn bèn quay sang Hu Tao hỏi, đồng thời hỏi tại sao vừa nãy trông nàng lại có vẻ bất đắc dĩ.

Hu Tao nghe thế mới lộ ra nụ cười khổ:

“Ài, ta chỉ là có chút không ngờ là dù thế nào hắn vẫn có thể làm ra thơ trêu chọc được như vậy. Còn về câu hỏi của ngươi thì sao? Ngươi nghĩ thử xem, câu bốn trong bài thơ của hắn nếu rút ‘cũng là có’ lên đầu thì nó sẽ thành gì?”

“Cũng là có ‘di tư’.... Cũng là có ‘ý riêng’.... Ặc!” Chongyun nghe thế trợn tròn mắt, giờ hắn đã hoàn toàn hiểu được độ thâm thúy không cần thiết của bài thơ này.

Rõ ràng đây là thái độ của trưởng bối đối với hậu sinh mà!

Thấy phản ứng của Chongyun, Hu Tao mới nhún vai, ra vẻ chẳng có gì bất ngờ.

“Đây là chỗ mà ngươi nói sao?” Lê Thanh Vũ có chút chẹp chẹp miệng, nhìn lên tòa đại lầu trước mặt, nơi đang có người qua lại tấp nập.

Đại lầu cao tới bốn năm trượng, nhìn từ ngoài có tổng cộng năm tầng, ước chừng khá rộng. Kiến trúc được thiết kế với đường cong đậm nét, mái lợp nhiều lớp ngói men thanh sắc. Phía ngoài được trang trí đơn giản nhưng lại toát lên một khí khái rất riêng, khiến người ta cảm thấy thoải mái, không câu nệ.

Tòa đại lầu này nằm ngay ở đầu phố, đứng từ trên cầu đã có thể thấy được, cũng chính là nơi bọn họ đang đứng. Có lẽ đây cũng là một phần lý do khách khứa đông tới nhường này, chen chúc gần hết chỗ ở tầng một và tầng hai, bởi bản thân nó đã vô cùng nổi bật.

Lê Thanh Vũ liếc mắt nhìn qua, giả vờ xoay người ngắm cảnh nhưng lại bất động thanh sắc đánh giá kỹ lưỡng từng người một:

“Quần áo tuy không lam lũ nhưng cũng không quá đắt đỏ, đa phần đều mang theo dáng vẻ phong trần. Một phần lại có dấu hiệu tương tự như đệ tử tông phái... Có v��i người huyệt thái dương gồ lên, nhưng đa phần thì không. Tuy nhiên, cách này chỉ có thể dò xét được những người vẫn còn đang trong Võ Đồ cảnh, đối với Võ Giả cảnh hoặc cao thủ Tiểu Thừa cảnh thì khá vô dụng rồi, vậy nên không thể loại trừ khả năng...”

Trải qua một lượt quan sát tổng thể, Lê Thanh Vũ phát hiện, trong số khách khứa kia, cứ mười người thì đã có hai đến ba người là võ giả! Một tỷ lệ phải nói là lớn, bởi vì thông thường, đi trên đường phố Ly Nguyệt, trong mười người cũng chưa chắc đã có nổi một võ giả.

Đa số người trưởng thành bình thường cũng đều được coi là Võ Đồ nhất trọng hay nhị trọng, vậy nên võ giả theo ý hắn ở đây muốn nói phải là những người từ Võ Đồ tam trọng trở lên, chính là những người có huyệt thái dương gồ lên rõ rệt kia.

Đây rốt cuộc là loại lầu gì? Lại có liên quan gì đến việc luận thi? Mà sao ta cứ có cảm giác kỳ lạ? Lê Thanh Vũ liếc mắt sang nhìn Xingqiu, đối phương đọc được ánh mắt, liền hiểu ý, bèn nhỏ giọng giải thích:

“Đây là một tòa tửu lầu khá nổi tiếng ở cảng Ly Nguyệt, nhưng bản thân nó cho đến nay vẫn chưa có danh tự, không biết có phải do lão bản cố ý hay không, thế nên mọi người chỉ gọi nó là Vô Danh Tửu Lầu.”

“Tuy trông to lớn và nằm ngay ở đầu phố, nhưng đối tượng khách hàng mà Vô Danh Tửu Lầu hướng tới cũng không phải nhân sĩ thượng lưu hay trung lưu, mà đều là người bình thường, hầu hết đều không có quá nhiều danh vọng, bởi vậy nên mới đông khách đến vậy.”

“Ngươi ở đây có thể chứng kiến những người thợ mỏ đến từ Vực Đá Sâu, hoặc là thợ lắp ráp hay sửa chữa tàu ở bến cảng, cứ chiều chiều lại đến đây làm vài chén rượu, tán gẫu về những chuyện thường ngày. Người đầu bếp, chủ tiệm nhỏ, ngư dân,... Đủ loại người với thân phận khác nhau.”

“Ngoại trừ những người phổ thông ấy ra, đây cũng được coi như một điểm tụ họp công khai của nhân sĩ giới võ lâm. Dù sao, làm gì có nơi nào thích hợp hơn để bàn chuyện giang hồ bằng một tòa tửu lầu?”

“Võ Đồ cảnh, Võ Giả cảnh, Tiểu Thừa cảnh, thậm chí đôi khi còn có Trung Thừa và Thượng Thừa cảnh cường giả, nhưng những người này thường rất hiếm. Mỗi một lần xuất hiện đều có thể gây ra tiếng tăm không nhỏ.”

“Nhưng nhìn từ mức náo loạn bên trong thì hôm nay chúng ta không có diễm phúc đó rồi,” Xingqiu lắc đầu, bày tỏ vẻ tiếc nuối.

Hắn hôm nay dẫn ba người đến đây ngoại trừ việc chọn chủ đề cho bài thơ thứ hai, còn là để thử vận may xem có được chiêm ngưỡng phong thái của một vị Thượng Thừa cảnh hay không. Hai việc này có thể bổ trợ cho nhau, bất quá dường như hôm nay hắn không đủ may mắn rồi.

Một vị Thượng Thừa cảnh, tuy không phải là phượng mao lân giác ẩn thế tiềm tu như Võ Tôn cảnh, nhưng cũng vô cùng hiếm gặp. Họ thuộc về hàng ngũ cường giả đứng đầu hiện nay, hoàn toàn thừa sức khai tông lập phái, tạo ra một thế lực tam lưu.

Thân là nhị thiếu gia của Phi Vân Thượng Hội, Xingqiu đến giờ cũng mới chỉ gặp hai người, nhưng đa phần cũng là vì hắn còn nhỏ. Việc chiêu đãi những cường giả này tự nhiên đều là do phụ thân và nhị ca của hắn đảm nhiệm.

Lê Thanh Vũ và hai người còn lại không nói gì, cả ba đều biết sự hứng thú của Xingqiu với việc hành tẩu giang hồ, tự nhiên cũng hiểu lý do và khát vọng của hắn đối với việc được tận mắt nhìn thấy một cường giả chân chính.

Nhưng một người là đệ tử Huyền gia Tứ Đẩu, trong nhà tọa trấn mấy vị Chân Nhân; một người có ông nội là một vị Võ Tôn cảnh; người còn lại còn kinh khủng hơn, sư phụ là một vị Chân Quân, lại còn là sư thúc của một người ngang hàng Thượng Thừa cảnh. Thế nên, khát vọng này đối với bọn họ mà nói có thể xem là không đáng kể.

“Ngoài những việc đó ra, ngươi có biết gì về nguồn gốc của tòa tửu lầu này không? Dù sao một tòa tửu lầu lớn như vậy lai lịch ắt hẳn không tầm thường,” Lê Thanh Vũ lại hỏi.

“Cái đó thì... Ta không biết. Ta chỉ biết là tòa tửu lầu này được dựng nên từ mấy chục năm trước, khi phụ thân của ta còn trẻ. Lão bản nghe đồn là một vị cường giả giang hồ về sau thoái ẩn, lý do không rõ ràng, cũng không ai biết thực hư thế nào. Thậm chí có người còn nói lão bản chỉ là một Võ Đồ bình thường.”

Xingqiu nghe thế hơi nhíu mày lục lọi ký ức, sau đó mới đáp lại.

“Một Võ Đồ bình thường mà có thể trấn trụ được giang hồ nhân sĩ ư? Dù cho bọn họ có bị kiềm chế bởi Thiên Nham quân tại cảng nhưng cũng không thiếu các thủ đoạn khác mà Thiên Nham quân khó lòng can thiệp vào,” Lê Thanh Vũ lắc đầu:

“Bởi vậy nên khả năng vị lão bản này là một cường giả lớn hơn rất nhiều, hoặc cũng có thể là có một thế lực lớn chống lưng. Nhưng trên bản chất hai việc này cũng không quá khác biệt, bởi vì một cường giả tồn tại ở nơi nổi tiếng như vậy tự nhiên cũng có giao thiệp cá nhân... Vậy vị lão bản này tên là gì, ngươi có biết không?”

“À, có. Hắn tên là Đức Quý.”

Bản chỉnh sửa văn phong này, với tất cả sự tinh tế trong câu chữ, hoàn toàn thuộc về truyen.free và được bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free