Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 82: Quyển 1 Chương 82: Đi tìm chủ đề

“Ha ha, đùa thôi.” Lê Thanh Vũ bật cười hai tiếng, đưa tay vỗ vỗ vai Xingqiu:

“Lần sau cần học cách kiểm soát cảm xúc tốt hơn, tính cách cậu dễ bị người khác lợi dụng lắm đấy. Nhưng không sao, coi đó là bài học, cậu vẫn còn trẻ, vẫn còn có thể tiến bộ.”

Khóe miệng Xingqiu giật giật, không biết nên đáp lời ra sao, trông cực kỳ bất đắc dĩ. Cuối cùng, hắn đành cất tiếng hỏi:

“Vậy là ngươi đồng ý?”

Lê Thanh Vũ đưa hai tay ra sau gáy làm gối, vắt một chân lên đùi chân kia, hông nghiêng về phía sau như thể đang ngồi trên ghế, dù thực tế chẳng có gì đỡ lấy mông hắn. Vẻ mặt hết sức tự nhiên đáp:

“Ừ! Tại sao lại không nhỉ?”

Nhìn thấy phong thái rõ ràng là đang phô diễn võ nghệ của đối phương, Xingqiu khẽ cảm thấy đau răng, chợt có chút hoài nghi và hối hận về lựa chọn của bản thân.

Trái ngược với hắn, Hu Tao lại không nghĩ nhiều như vậy. Thấy đối phương sơ hở, nàng liền cúi người tung một cú quét chân. Tiếc thay, chỉ quét trúng không khí.

Bởi vì khi đó, Lê Thanh Vũ đã kịp nhảy người lên, xoay một vòng trên không trung rồi đáp xuống, tiện tay rút thanh kiếm gỗ đeo bên hông, đưa lên ngắm nghía đầy vẻ nghiêm túc, như thể chỉ thiếu mỗi chiếc kính mắt là thành một vị chuyên gia.

Nhưng vẻ mặt này lọt vào mắt bộ ba, hình ảnh đó lập tức nhận được đánh giá hoàn toàn khác. Cả ba đồng loạt thầm rủa:

“Đồ quỷ!”

Lê Thanh Vũ thấy sắc mặt bọn họ như vậy, thở dài. Hắn ra vẻ tiếc nuối như "rèn sắt không thành thép", lại như thể không tìm được tri âm. Cuối cùng, hắn cũng đứng thẳng người lại một cách bình thường. Chỉ khi đó, hắn mới hỏi:

“Được rồi, thế thể lệ thế nào đây? Chẳng lẽ ta phải "đấu võ mồm" một cân ba một lúc à? Tuy có hơi thiệt thòi, nhưng khách đến là chủ, cũng đâu phải không thể cân nhắc...”

“Ngừng! Bọn ta không thèm cái tiện nghi nhỏ nhoi ấy đâu, sẽ đường đường chính chính đánh bại ngươi!” Hu Tao nghe vậy bực mình nói.

“Đường đường chính chính mà lại gọi hội đến ư? Nhưng cũng vẫn đúng, chỉ cần không phải "úp sọt" thì đúng là vẫn đường đường chính chính thật?” Lê Thanh Vũ định nói gì đó, xong bỗng dưng lại tự lẩm bẩm hỏi.

Hu Tao tuy không hiểu "úp sọt" là gì, nhưng cũng đoán được đó chẳng phải từ ngữ tốt đẹp gì. Song, nàng còn chưa kịp nói thì Xingqiu một bên đã đỡ lời:

“Là ta tự có nhã hứng muốn cùng Thanh Vũ huynh luận thơ, cũng không phải nàng gọi bọn ta đến để đối phó huynh. Chúng ta đột ngột ghé thăm, luật lệ đương nhiên phải do huynh đặt ra rồi.”

Xingqiu nói rất nhanh, một phần vì không muốn để tên trước mặt dông dài thêm, phần khác là hắn sợ chưa kịp luận thơ thì cả bọn đã bị đối phương chọc cho nổi trận lôi đình.

Giờ đây hắn đã hiểu rõ bản lĩnh cùng tính cách của người này, cũng thấu cảm nỗi bực dọc của Hu Tao đêm qua.

“Ta đặt sao? Ừm...” Lê Thanh Vũ nghe thế mới hơi nhíu mày suy nghĩ. Chỉ vài khắc sau, mắt hắn liền sáng lên:

“Nghĩ ra rồi.”

“Chúng ta giờ ra ngoài dạo cảnh, khi nào có cảm hứng thì sẽ lấy chính xúc cảm ấy làm chủ đề. Chủ đề được đưa ra, mỗi bên sẽ cử ra một người để làm một bài thơ về chủ đề đó. Ta chỉ có một mình thì đương nhiên sẽ tự mình ứng thí, còn các ngươi có thể cử một trong ba người.”

“Ta ra hai chủ đề, các ngươi ra một, dù sao trước khi đến đây các ngươi ắt hẳn cũng đã có chuẩn bị rồi, làm vậy sẽ công bằng hơn. Thơ không chú trọng thể loại, ngũ ngôn, thất ngôn, lục bát, gì cũng được.”

“Thế nào?”

Bộ ba nghe vậy, trong lúc Chongyun vẫn còn mông lung, thì Hu Tao và Xingqiu đã gật đầu đồng ý.

Họ nhanh chóng nhận ra rằng, người đưa ra chủ đề có thể có lợi thế về thời gian hơn, nhưng bù lại, tình thế hiện tại của họ lại có thể khiến sự cân bằng được thiết lập.

“Ý kiến hay! Không hổ là Thanh Vũ huynh.” Xingqiu vỗ tay hai tiếng: “Thế nhưng tại hạ vẫn còn vài điều thắc mắc.”

“Ừm?”

“Ra chủ đề xong cần bao lâu mới có thể làm thơ, và ai sẽ là người đọc trước? Cuối cùng thì làm thế nào để đánh giá người thắng cuộc?”

Lê Thanh Vũ nghe vậy bèn cười đáp:

“Bởi vì nội dung thơ chỉ nằm trong chủ đề, không nhất thiết phải miêu tả đúng cảnh hiện tại, mà chủ yếu là thể hiện cảm nhận cùng kinh nghiệm của bản thân. Thế nên, việc đọc trước hay sau cũng không quá quan trọng. Dù sao, ắt hẳn mỗi người chúng ta trước đây cũng từng có sẵn những ý thơ tương ứng rồi, giờ chỉ cần điều chỉnh đôi chút là được.”

“Nhưng để cuộc chơi thêm phần thú vị, hay là cả ba lần các ngươi cứ đọc trước đi? Xét về một khía cạnh nào đó, các ngươi là người khiêu chiến, còn ta là người ứng đối, nghe cũng hợp lý hơn.”

“Thời gian sau đó sẽ được giới hạn tối đa trong hai nén hương, áp dụng cho cả hai bên.”

“Còn về ai thắng? Cái này có quan trọng sao? Cốt lõi của luận thi chẳng phải là để giao hòa, cảm nhận ý thơ của đối phương, từ đó học hỏi và cải thiện bản thân sao? Hay là ngươi cho rằng thơ cần phân cao thấp, văn cần định trên dưới? Nếu vậy thì để hắn làm giám khảo là được, ta cảm thấy hắn là một người hết sức công tâm.”

Nói đến đây, Lê Thanh Vũ chỉ tay về phía Chongyun.

“Ta?” Chongyun hơi giật mình, cũng không hiểu tại sao đối phương lại chỉ mình. Hắn lắc đầu nguầy nguậy:

“Không, không được. Ta đối với thi từ cũng không hiểu biết nhiều lắm, không thể làm giám khảo được.”

“Chính vì lẽ đó mà huynh mới có thể làm giám khảo.” Xingqiu ở một bên bỗng nói:

“Thơ hay mà người thường nghe không hiểu thì để làm gì? Chúng ta chỉ là luận thơ ở cấp độ này, chứ đâu phải mấy bậc đại học sĩ, việc gì phải đàm luận những điều quá phiêu diêu.”

“Thơ, vốn dĩ là thơ, cũng chỉ là thơ mà thôi, không vì b���t cứ điều gì khác. Thanh Vũ huynh, ta hiểu ý huynh.”

Lê Thanh Vũ nghe vậy gật đầu. Tuy không chắc đối phương có thật sự hiểu đúng ý mình không, nhưng hắn cũng tạm thời không hỏi thêm.

“Được rồi, tuy hiện giờ đang là chính ngọ, nhưng tiết trời giao mùa thu sang đông mát mẻ lại có phần âm u. Nếu đi ngay, chúng ta có th�� tranh thủ được vài tia sáng quang đãng, điều này sẽ rất có lợi cho việc tìm kiếm chủ đề. À mà Thanh Vũ huynh, huynh ăn trưa chưa? Nếu không bọn ta có thể chờ.” Xingqiu nói.

“Ăn rồi, giờ đi luôn cũng được. Nhưng chờ ta vài giây đã.” Lê Thanh Vũ đáp lại, rồi đi đến bên tủ gỗ gần đó, lấy ra một chiếc túi vải cùng một tờ giấy.

Sau đó, hắn lấy ra một bộ trường bào loại đi đường choàng lên người, đút túi vải vào trong ống tay áo rồi khẽ sử dụng giới chỉ thu gọn.

Xong xuôi, hắn đặt tờ giấy lên mặt bàn gỗ, cầm bút mực vốn đã để sẵn, viết vài lời dặn dò Yanfei phòng khi nàng về sớm mà mình không có nhà.

Cuối cùng, dắt thanh kiếm gỗ lên bên hông, Lê Thanh Vũ mới gật đầu:

“Đi thôi.”

....

“Của quý khách đây, tổng cộng 480 Mora.” Một vị chủ sạp bên đường cười niềm nở, đưa ra bốn xiên nướng, mỗi xiên lại có những món ăn khác nhau: rau củ nhỏ, thịt lợn, thịt gà, hoa quả, trứng.

Lê Thanh Vũ nhẹ nhàng cầm lấy, đoạn rút 480 Mora đã chuẩn bị sẵn đưa cho người bán, nói lời tạm biệt rồi quay sang bộ ba bên cạnh.

“Ăn không? Ta mời.” Hắn hỏi.

Xingqiu cùng Chongyun đều lắc đầu, chỉ có Hu Tao thản nhiên cầm lấy xiên thịt lợn, đưa lên miệng ăn liền mấy miếng, rồi lúng búng nói hai tiếng cảm ơn.

Lê Thanh Vũ thấy vậy khẽ gật đầu, vô thức đảo mắt nhìn quanh.

Lúc này, họ mới rời nhà Yanfei chưa được bao lâu, vẫn đang là giữa trưa, đường phố vô cùng đông đúc.

Vì không có kế hoạch cụ thể, Xingqiu đề nghị đi xuống khu vực phía Nam. Từ đó, đi thêm một đoạn cách cảng sẽ tới khu vực ít giao thương buôn bán, tự nhiên sẽ vắng người hơn, càng dễ tìm kiếm chủ đề.

Lê Thanh Vũ không có ý kiến. Người ta là dân bản địa thứ thiệt, lại là công tử nhà thương gia quen đi đây đi đó, đương nhiên nên nghe theo rồi.

Liếc mắt nhìn dòng người đang đi lại tấp nập, lại nhìn mấy xiên thịt trong tay, Lê Thanh Vũ cũng không khỏi cảm thán trước sự phồn hoa của cảng Liyue.

“Tổng dân số Nham Quốc hiện tại là hơn 5 triệu người theo ghi chép cách đây hai mươi năm. Con số này về cơ bản vẫn chính xác, vì không có biến động lớn nào từ đó đến nay. Tuy hơi ít so với thế giới cũ của ta, nhưng cũng có thể hiểu được.”

“Thế nhưng, trong số 5 triệu người này, đã có đến 2 triệu rưỡi tập trung tại cảng Liyue cùng các khu vực lân cận. Về cơ bản, một nửa dân số đều ở đây, sự phồn hoa là điều hiển nhiên.”

“Một xiên trứng có giá 120 Mora, ước chừng có hai quả, chưa kể gia vị phụ trợ cùng chút lá rau. Theo lời Xingqiu, một quả trứng có giá gốc dao động từ 40 – 50 Mora, vậy một xiên này người bán có thể lãi ít nhất 15 Mora sau khi trừ các khoản chi phí khác.”

“Mỗi que lãi 15 Mora, vậy một ngày bán được bao nhiêu que? Tính theo tần suất bán hàng có giá trị giảm dần vào giữa trưa như hiện tại, tổng doanh thu một ngày có thể đạt đến...”

Lê Thanh Vũ suy nghĩ có chút xuất thần. Hôm nay hắn mới thực sự được xem là đi dạo phố một cách đúng nghĩa, tự nhiên sẽ có những cảm giác khác biệt so với các lần trước.

Xingqiu nhìn ra điều này, biết hắn mới tới cảng chưa được bao lâu, cũng rất kiên nhẫn mà chậm tốc độ lại, để hắn có thêm nhiều thời gian hơn mà quan sát.

Những câu hỏi và suy nghĩ trong đầu Lê Thanh Vũ cũng dần nhảy vọt, rồi trở nên vu vơ hơn, tỉ như: GDP của Nham Quốc năm nay là bao nhiêu, bình quân đầu người thế nào, bao lâu nữa thì bán được một tỉ gói mè, vân vân và mây mây.

Đến khi hoàn hồn, Lê Thanh Vũ phát hiện mình đã đứng ở một con phố nhỏ khá vắng vẻ. Xung quanh đa phần là các cụ già ngồi trò chuyện cùng trẻ nhỏ đang dạo chơi, khung cảnh một mảnh an bình.

“Thấy bớt nhộn nhịp hẳn nhỉ, Thanh Vũ huynh? Con phố này chỉ có hai cửa hàng, còn lại là nhà dân, ít người qua lại. Lại có được một góc thoáng gió của cảng, cây cối ven đường, thường được trẻ con cùng người già chọn làm chỗ nghỉ trưa. Đây là một trong những nơi ta thích nhất cảng, khó khăn lắm mới tìm được đấy.”

Xingqiu vừa giới thiệu, Chongyun vẫn đứng đó trầm tĩnh, còn Hu Tao thì sớm đã đuổi theo đám trẻ con chơi đùa từ lúc nào không hay.

Lê Thanh Vũ hít một hơi thật sâu, vài khắc lại thở ra, mỉm cười:

“Ừm, đúng là rất an tĩnh. Thật không ngờ cảng Liyue náo nhiệt lại có nơi thanh bình như này. Ta thích.”

“Đúng là vậy.” Xingqiu gật đầu phụ họa, ra vẻ cảm khái:

“Sinh ra và lớn lên ở bến cảng phồn hoa này, bất tri bất giác sự ồn ào và vội vã đã ngấm vào máu. Ngày nào không thấy lại có chút mất tự nhiên. May mắn là vẫn còn vài nơi "tịnh thổ" như thế này. Nhân tiện nói vậy, không biết Thanh Vũ huynh vốn gốc là người ở đâu?”

Đến cuối giống như nhớ ra điều gì, hắn bỗng thắc mắc.

Lê Thanh Vũ nghe thế liền lộ vẻ hồi ức, trong mắt phảng phất phản chiếu hình ảnh một đô thị nhà cao tầng với những hàng dài xe cộ nối đuôi nhau di chuyển, một nơi tồn tại những điều kỳ diệu mà người ở đây khó lòng hiểu được.

Hình ảnh bỗng chốc chuyển đổi, lại hiện ra một thôn xóm nhỏ với những khuôn mặt thân thiện, phúc hậu; một nồi canh gà nhìn qua đã ngửi thấy hương thơm nồng đậm; một cổng doanh trại lớn giờ đã không còn thấy được nữa...

Khẽ nhắm mắt lại, hắn nói thầm:

“Một nơi rất xa, vượt qua thiên sơn vạn thủy cũng khó lòng mà tới được, mặc cho bản thân sở hữu trăm ngàn năm tháng đi chăng nữa...”

Xingqiu nghe vậy nửa hiểu nửa không, lại tưởng hắn đang định làm thơ, hỏi lại:

“Bắt đầu rồi hả, Thanh Vũ huynh? Huynh tìm được chủ đề rồi à?”

Lê Thanh Vũ mở mắt ra, dường như mang theo ý cười mà đáp:

“Ừ.”

Bản chỉnh sửa này, được thực hiện bởi truyen.free, không chỉ là những dòng chữ mà còn là một phần tâm huyết của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free