(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 81: Quyển 1 Chương 81: Thi văn chi thú
“Chúng ta luận thi đi.”
“...”
Chưa kịp đợi Lê Thanh Vũ phản ứng, nét mặt Xingqiu bỗng trở nên trang trọng mà không kém phần văn nhã, hắn lùi một bước, chắp tay hành lễ rồi nói:
“Xin tự giới thiệu lại, tại hạ Xingqiu (Hành Thu). Hành trong du hành, Thu trong mùa thu. Trời thu gió mát, hiệp khách độc hành.”
Dứt lời, hắn lại hướng tay về phía Chongyun:
“Vị này là Chongyun (Trọng Vân). Trọng trong trầm trọng, Vân trong vân tiêu. Trời mây nặng trĩu, che khuất thiên dương.”
Vừa thấy Xingqiu giới thiệu xong như vậy, Hu Tao liền hiểu ý, không đợi hắn nói hết, vội tự mình giới thiệu:
“Hu Tao (Hồ Đào). Đào trong hoa đào, chỉ như vậy mà thôi, không còn nghĩa gì hơn.”
Xingqiu vốn đang định mở miệng nói gì, lại bị Hu Tao cắt ngang, cuối cùng cũng đành thôi. Mặc dù hắn có chuẩn bị sẵn những lời lẽ giàu ý cảnh khá tốt nhưng nếu chính chủ đã không muốn thì hắn cũng không cưỡng ép. Dù sao thì tên của nàng, tách riêng thì không sao, nhưng ghép lại thì có chút đặc biệt.
Giới thiệu danh tính lẫn nhau xong, Hu Tao cùng Xingqiu đều quay lại nhìn Lê Thanh Vũ, thậm chí ngay cả Chongyun vốn im lìm nãy giờ cũng ngẩng đầu lên, dường như đang chờ đợi điều gì.
Biểu tình của Lê Thanh Vũ vẫn giữ nguyên như cũ, nhưng có thể nhận thấy khóe miệng hắn đang khẽ giật với một biên độ cực nhỏ.
Tự dưng lại bày trò gì thế này? Câu hỏi này không chỉ xuất hiện một lần trong lòng hắn.
Nhưng nghĩ lại thì, việc này thực ra cũng không khiến hắn bất ngờ, vì hắn vốn đã biết trước Hu Tao cùng Xingqiu tinh thông thi văn từ thuở nhỏ, việc đàm luận thi từ vốn là sở thích của họ, cũng dường như là lý do họ quen biết.
Thế nhưng điều này thì có liên quan gì tới hắn, sao tự nhiên lại rủ hắn so thơ – Chờ một chút! Hắn dường như tìm ra manh mối, và dường như đã hiểu được toàn bộ câu chuyện.
Ánh mắt hắn lóe lên vài tia suy tư, cuối cùng kết thúc bằng một tiếng thở dài, trong lòng nói thầm:
“Haizz, thôi được rồi, để thuận theo mạch này mà phát triển, cũng không tệ. Nếu đã vậy....”
Lê Thanh Vũ cũng chắp tay ôm quyền, lời đáp dứt khoát, mạnh mẽ vô cùng:
“Tại hạ Thanh Vũ. Thanh trong thanh sở, vũ trong vũ trụ. Tam trụ tứ vũ, nhất thanh nhị sở!”
Không phải các ngươi muốn chơi sao? Sao không chơi cho tới cùng nhỉ?
Cách giới thiệu này khiến bộ ba thoáng giật mình, Chongyun không giỏi thi từ cảm thấy có chút hoang mang, Xingqiu cùng Hu Tao lại chợt quay đầu nhìn nhau, đều đọc được ý tứ sâu xa trong mắt đối phương.
““Gặp được đồng đạo!”” Cả hai nghĩ thầm.
“Ha ha ha.” Xingqiu bỗng bật cười: “Quả không hổ là Thanh Vũ huynh, vừa nghe tên đã thấy phong thái hơn người, chỉ qua lời tự giới thiệu thôi cũng đã toát lên uy phong, khí chất đặc biệt rõ ràng. Điều này tiểu đệ quả có phần kém hơn.”
“Tam tứ ứng nhất nhị, vũ trụ thừa thanh sở, quả là tài tình.”
Lê Thanh Vũ nghe thế, chỉ cười nhạt không đáp.
Không tới mấy giây, tuy xưng hô của bản thân hạ từ “tại hạ” xuống “tiểu đệ” nhưng vô hình trung lại phá vỡ uy thế chấn nhiếp vừa rồi của hắn, Xingqiu cũng đã để lộ ra một cỗ khí thế ngầm riêng, giao phong thầm lặng cũng không hề thua kém hắn.
Mặc dù đã biết trước, nhưng điều này cũng không ngăn cản hắn nâng cao đánh giá về Xingqiu thêm một bậc.
“Nhưng thú thật tiểu đệ cũng hơi bất ngờ, không nghĩ tới chữ Vũ trong tên của Thanh Vũ huynh lại là Vũ Trụ, mà không phải là mưa.”
Trên mặt Xingqiu lộ ra vẻ thắc mắc, nhưng thực ra là thắc mắc thật lòng chứ không phải lời hỏi khách sáo, bởi vì từ xưa đến nay bản thân hắn chưa từng nghe ai lấy chữ Vũ trong ‘Vũ Trụ’ ��ặt tên. Thường thì do nhiều vấn đề cấm kỵ cùng tư tưởng tránh xa những điều quá lớn lao, mà nhiều người thậm chí cả đời cũng chưa nghe thấy từ này bao giờ, dẫn đến việc cái tên này hoàn toàn không thông dụng trong cả giới tu sĩ lẫn phàm nhân, thậm chí còn không nằm trong danh sách tên thường chọn.
Thông thường thì người ta thường lấy những ý như mưa, múa, võ, hoặc là to lớn, ...
Khi phối hợp với chữ Thanh trong ‘thanh sở’, lại càng tăng mức độ hiếm có của nó, nguyên nhân cũng vẫn như vậy.
Lê Thanh Vũ nghe thế tuy biết điều này là đúng, bởi thái độ của nhân loại ở Nguyên Thần giới đối với vũ trụ khác rất nhiều so với thế giới cũ của hắn, nhưng trong lòng lại không khỏi cảm thán:
“Đó là ngươi còn không biết trong lớp trung học của ta hồi xưa từng có người tên Nghịch Thiên, đầy đủ là Phạm Nghịch Thiên, nếu không ngươi sẽ nhận ra tên ta còn chuẩn mực hơn nhiều.”
“Này cũng là chuyện bình thường.” Hắn gật đầu, nói: “Ông ngoại của ta năm đó cũng là tình cờ mới chọn chữ Vũ của vũ trụ, ban đầu vốn định đặt tên khác cơ. Đừng hỏi cái tên khác là gì, ta cũng không biết.”
Lê Thanh Vũ đang nói thật. Ông ngoại của hắn chính là người đặt cái tên này cho hắn, cũng là người đã đưa ra cách cắt nghĩa này, chứ không phải do hắn tự diễn giải.
Hắn đã từng được nghe kể lại rằng, lúc hắn còn chưa sinh ra, gia đình vẫn còn được tính là êm ấm hòa thuận, thì ông ngoại của hắn chính là người đã giành được quyền đặt tên thông qua trò bốc thăm.
Ông ngoại hắn vốn đã từng trải qua chiến tranh, lúc trẻ lại từng đi khắp nhiều nơi trên thế giới, tầm mắt vô cùng rộng mở mà không kém phần quyết đoán, vốn uyên bác, tự nhiên muốn đặt cho hắn một cái tên mang ý nghĩa lớn mặc cho cả nhà ngăn cản.
Cho đến một ngày nọ, hôm đấy trời quang mây tạnh, khói bụi công nghiệp cũng không dày đặc như mọi khi, ông tình cờ đang ở ban công tầng hai tưới cây ngắm cảnh, ngẩng đầu lên trời thấy cảnh đó không khỏi cảm thán vũ trụ rộng lớn vô biên, nhân loại chỉ là một phần nhỏ bé trong đó, không dám nói là đã hiểu được bao nhiêu, lại càng chẳng thể tưởng tượng sẽ biết được những gì.
Cảm hứng chợt đến, ông chạy vội vào trong nhà, cầm lấy bút máy vẫn để gần đó, sắp xếp lại cẩn thận suy nghĩ trong đầu, cuối cùng mới hạ bút xuống, viết ra một cái tên:
“Thanh Vũ.”
Chính là khát vọng nhỏ bé thoáng qua đó, đã sinh ra cái tên này. Có thể nói đây là một cái tên đến từ một trong những khát vọng nguyên thủy nhất của con người, là cảm xúc rộng mở mỗi khi ngẩng đầu nhìn trời cao.
Từ diễn giải này của ông, hắn mới đưa ra được câu tiếp theo tràn ngập khí phách kia. Dù là rộng lớn bao la như vũ trụ mà cũng có thể nhất thanh nhị sở, đây chẳng phải là khí phách thì là gì?
Thế nhưng đằng sau nó còn có một nghĩa ẩn, thứ này thì Xingqiu dù có đọc thêm vô số thư tịch cũng không thể hiểu được, vì điều đấy lại có liên quan đến lý niệm cá nhân của Lê Thanh Vũ.
Xingqiu đã tìm ra sự đối ứng trong "tam tứ nhất nhị", lại không thể ngờ rằng thực ra hắn không hề đặt vũ trụ ngang hàng với thanh sở.
Trong trường hợp này, "nhất thanh nhị sở" không có nghĩa là rõ ràng hoàn toàn. Nếu tách riêng ra, có thể hiểu là biết một điểm, hiểu hai điểm. So với “tam trụ” (quá khứ, hiện tại, tương lai) và “tứ vũ” (nhật, nguyệt, tinh, thần) thì vẫn còn một khoảng cách rất xa. Vốn không phải là đích đến mà là một quá trình hướng tới, nhưng đồng thời lại không chỉ là hướng tới mà là một trạng thái đã đạt được.
Đây mới là thái độ thực sự của Lê Thanh Vũ đối với các phạm trù vĩ mô và vi mô khi cân nhắc giá trị bản thân trong đó. Đó là một sự ngang hàng, không cao không thấp, đây mới là điều hắn cho là tinh diệu.
Nhưng cách lý giải hoàn chỉnh này hắn chỉ giữ cho bản thân, và cũng sẽ không định nói ra với người khác.
“Ông ngoại của Thanh Vũ huynh cũng là một người có chí hướng.” Xingqiu gật đầu, cũng không bàn luận thêm, khá giữ ý, chuyển sang nội dung khác:
“Xin lỗi vì đã thử Thanh Vũ huynh, dù biết Thanh Vũ huynh cũng là người đồng đạo, việc này vẫn sẽ diễn ra thôi, đúng chứ? Nhưng dù sao vẫn mong huynh thứ lỗi.”
Cũng không cần phải giải thích tại sao Xingqiu coi Lê Thanh Vũ là đồng đạo, bởi lẽ t���t cả đều đang trong độ tuổi bảy, tám, là độ tuổi hiếu động, ham chơi, lại chưa tích lũy được văn hóa đủ sâu.
Nếu không có hứng thú thật sự với thi từ thì làm sao lại có thể hiểu được hay viết ra những lời lẽ, ý tứ như vậy ở lứa tuổi này được, thế nên Xingqiu mới nói ra lời này mà không thấy có gì sai trái.
“Còn về việc tại sao chúng ta lại định rủ Thanh Vũ huynh tham gia thi luận –“ Xingqiu đang định nói tiếp thì bất ngờ bị Lê Thanh Vũ cắt ngang:
“Không cần phải nói, ta cũng đã biết tại sao rồi.”
“Hả?” Xingqiu tỏ vẻ nghi hoặc, còn Hu Tao ở một bên vốn đang phân tích tám chữ vừa nghe được lời này liền đảo mắt, vẻ ngán ngẩm hiện rõ, biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng nàng cũng không ngăn cản đối phương mà còn có cảm giác mừng thầm:
“Cho ‘tiểu thiếu gia’ nếm thử cảm giác của ta, để rồi xem có còn cười được nữa hay không.”
Lê Thanh Vũ đương nhiên nhận ra phản ứng của nàng, nhưng cũng không quan tâm, bởi mục tiêu của hắn hiện tại chỉ có Xingqiu mà thôi. Hắn nói tiếp:
“Thông qua những gì diễn ra đ��m qua, cùng với việc quan sát phản ứng giữa các ngươi nãy giờ và lắng nghe lời đồn thì ta cũng đã có thể xác định được tình huống cơ bản.”
“Ngươi cùng với Hu Tao nàng thực ra vốn là cùng một hội, chuyên chọc chó phá mèo –“
“Này!”
“- chọc mèo phá chó, tự phụ thông minh, chuyên đi bắt nạt hay trêu chọc đám nhóc đồng trang lứa.”
“Lý do tại sao? Cái này liên quan đến khá nhiều vấn đề tâm lý mà ta cũng không tiện giải thích. Nhưng sau một thời gian, dù cảng Liyue này có rộng lớn đến đâu thì những đứa nhóc đồng trang lứa đủ làm các ngươi cảm thấy thú vị cũng dần ít đi, mà do nhiều vấn đề liên quan đến thời gian và thân phận, các ngươi lại không thể chuyển sang khu khác hay tiến vào một số khu vực đặc biệt.”
“Nhưng điều này thực ra cũng không quá ảnh hưởng đến các ngươi, vì mỗi người các ngươi đều có những phương thức giải trí khác. Bởi vậy, vấn đề này cũng đã trở thành tùy duyên, tức là các ngươi đã phát triển đến giai đoạn chọn con mồi.”
“Mấy ngày trước ta vừa mới đến cảng Liyue, đêm qua Hu Tao đã tiến thẳng đến nhà ta phục kích. Kết hợp với mối quan hệ và tính chất gia cảnh của các ngươi, có thể dễ dàng đoán được khi đó các ngươi đã tình cờ nhìn thấy ta đi tới.”
“Hu Tao tính tình bộc trực, lại dường như thích hù dọa người khác, dĩ nhiên không thể bỏ qua cơ hội như vậy. Cách mấy hôm liền lộ rõ bản sắc, nhưng cuối cùng lại bị ta dùng khí chất oai hùng dọa cho thất sắc mà rút lui, phải về nhà khóc nhè.”
“Này!” Ở một bên, Hu Tao lại bày tỏ bất mãn, nhưng lần này không một ai chú ý đến nàng, ngay cả Chongyun cũng vậy.
“Sau khi Hu Tao quay về sáng sớm liền đi tìm các ngươi, tiện thể kể lại một cách khéo léo, đồng thời nhờ hai người các ngươi cùng đi đối phó ta để gỡ gạc thể diện. Nguyên do có thể là bởi cảm xúc bất an và không nắm chắc phần thắng, nhưng phần lớn là do các ngươi là bằng hữu của nhau.”
“Biết được sự chênh lệch về võ lực, mà sự việc thì đương nhiên không thể làm quá lớn, thế nên các ngươi phải tìm ra một cách khác, quang minh chính đại hơn. Cuối cùng ta đoán là Hu Tao bất chợt nhớ lại cuộc đối thoại giữa ta và nàng, cộng thêm ấn tượng về ta là một người có học thức không thấp, tự nhiên sẽ nghĩ đến khả năng ta cũng có tài thi từ. Chắc là do câu ‘cách một ly tức hồng câu giữa thiên địa’ kia...”
“Xingqiu ngươi nghe động đến sở trường của bản thân, tự nhiên sẽ nảy sinh cảm giác tán đ���ng, chẳng qua trước đó vẫn còn muốn thử, thế nên mới chuẩn bị sẵn những lời giới thiệu kia. Chuyện sau đó thì chỉ đơn giản là ba người các ngươi tiến đến nhà ta, bắt đầu cái trò ồn ào của bọn trẻ con mà thôi. Sau đó chính là tình cảnh hiện tại của chúng ta.”
“Ngoài ra, ta đoán là giữa hai ngươi cũng từng cá cược với nhau, còn về quy tắc thì... Để xem nào, là ngươi có thể khiến ta mở cửa nhà và để ngươi vào? Khi đó, Hu Tao theo như cá cược sẽ nhận hình phạt chính thức... Bảy ngày cấm túc tại gia? Còn về hình phạt nếu ngươi thua... Xin lỗi, thông tin không đủ, ta không thể đoán, cũng không dám kết luận bừa bãi.”
“Thế nào? Ta nói có chỗ nào sai không? Nếu có mong các hạ chỉ ra với trí thông minh thiên phú của mình, hả ‘tiểu thiếu gia’?”
Lê Thanh Vũ nói đến đây, bất chợt nở một nụ cười thân thiện. Hắn vốn có một khí chất trời sinh vô cùng ôn hòa, kết hợp với nụ cười này, đáng lẽ phải khiến người ta cảm thấy dễ chịu và ấm áp, nhưng không hiểu sao, khi nhìn thấy nó, bộ ba lại có cảm giác rợn tóc gáy.
Ở phía ��ối diện, Xingqiu sắc mặt hơi khó coi, sau đó lại không ngừng biến đổi, đủ loại cảm xúc chợt hiện lên, hưng phấn có, kỳ lạ có, trầm tư có, ủ rũ có,... cuối cùng đành thở dài, thốt ra một câu:
“Haizz.... Tại hạ phục rồi. Nguyện cam bái hạ phong.”
Lời này là thật tâm thật ý, mặc dù Lê Thanh Vũ nói ra suy đoán có chút sai lệch nhưng đều không đáng kể, phần còn lại lại chi tiết đến khó tin, dường như hắn là một khán giả đã đứng xem từ dưới khán đài vậy.
Bản thân Xingqiu hắn mặc dù cũng có khả năng suy luận ra từng sự kiện và nguyên do của nó giống như vậy nhưng lại không thể đưa ra cái nhìn toàn cảnh trong thời gian ngắn như vậy được.
Hắn cũng không có nghi ngờ gì đối với những suy luận này, vì chúng đều mới xảy ra, tất cả chỉ có thể là suy luận, những khả năng khác thì lại quá nhỏ bé, không đáng để coi trọng, lại còn nghe rất mâu thuẫn.
Giờ hắn mới hiểu là việc Hu Tao liên tục cường điệu về đối phương này cũng không phải nói ngoa, thậm chí dường như còn có phần hạ thấp.
Thế nhưng một kẻ như vậy... Há ch���ng phải là phù hợp với mục đích của hắn sao? Xingqiu trong lòng mừng thầm.
Chẳng qua xem ra cũng phải xem xét lại thái độ của bản thân, đối phương dường như cũng nhận ra mục đích và chấp thuận rồi, cần có chừng mực hơn.
“Thanh Vũ huynh xem ra không chỉ kiến thức thông tuệ, thi từ uyên bác, mà còn sở hữu một trí thông minh xuất sắc. Xoay vần vạn sự cũng khó qua mắt huynh, phán câu nào chuẩn câu nấy, khí chất kỳ tài lộ rõ ràng.”
Đã xác định được đáp án mà mình mong muốn, Xingqiu dễ dàng gạt bỏ hết các cảm xúc còn đang bồi hồi trên mặt, cười khách sáo mà nói.
“Ồ, thuận miệng chém gió đoán bừa vài câu mà cũng trúng à? Hôm nay vận may của ta tốt thế này sao? Có nên đi đổ thạch kiếm chút thạch ngọc chơi không?”
“...” Nụ cười của hắn chợt cứng lại.
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, rất mong nhận được sự ủng hộ từ bạn đọc.