(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 8: Quyển 1 Chương 8: Đây là "đối nhân xử thế"?
Oáp một tiếng dài.
Lê Thanh Vũ sau đó hai mắt có chút mịt mờ mà ngó nghía xung quanh. Những biến cố ngày hôm qua quá nhiều đã khiến tinh thần hắn mệt mỏi hơn hẳn mọi khi, thành thử hắn mất nhiều thời gian hơn để tỉnh táo hoàn toàn vào sáng sớm.
“Ừm, mình đang ở trong tiểu thế giới nhà Yanfei, không bị đánh ngất, không bị mê muội, cũng không phải do quá căng thẳng mà ngất xỉu... Giờ đây hắn mới nhận ra một giấc ngủ hoàn toàn tự nhiên quý giá đến nhường nào.”
Lê Thanh Vũ lại nhìn chằm chằm trần nhà một lúc rồi mới tung chăn ra, chậm rãi ngồi dậy, xỏ chân vào đôi dép đi trong nhà được đan bằng cỏ mềm, rồi bước ra ngoài cửa phòng.
“Hử, tuy ta không biết bây giờ là mấy giờ, nhưng ta chắc chắn một người có lịch trình làm việc rõ ràng như Yanfei thì không thể dậy muộn hơn ta được. Vậy sao nàng cũng không gọi ta dậy? Để ta ngủ đủ giấc lấy lại tinh thần chăng?”
Hắn có chút uể oải gãi lưng. Quần áo của hắn cũng được Yanfei tạm thời dùng Tiên lực chế tạo vào hôm qua, là một bộ đồ ngủ trong nhà cực kỳ thoải mái, phối hai tông màu đỏ và vàng. Còn bộ quần áo cũ rách nát do bị đốt cũng đã bị Yanfei vứt đi rồi.
Đối với việc mình giống như đang cosplay siêu nhân Gao, Lê Thanh Vũ từ chối bình luận.
Đi qua phòng ngủ của Yanfei, thấy gian phòng bên trong trống không, hắn hơi gật đầu. Hắn cũng không đi nhìn mấy gian phòng còn lại, mà chuyển hướng đi về phía lầu các thứ hai, nơi được Yanfei gọi là Tàng Thư Các.
Nối giữa hai tòa các là một hành lang rộng khoảng 1 trượng, dài tầm 5 trượng, trên mái phủ ngói xanh, cột trụ làm từ gỗ Khước Sa được gia công tinh xảo. Tựa lên lan can, còn có thể ngắm nhìn trời mây trong Tiên Phủ.
Lê Thanh Vũ bước đi thong dong, không nhanh không chậm. Hắn biết rằng nếu Yanfei đã không gọi mình dậy sớm như dự định thì ắt hẳn cũng đã có kế hoạch của nàng, nên hắn cũng không hề gấp rút.
Lê Thanh Vũ bước vào Tàng Thư Các, nơi đây kỳ thực cũng rộng hơn hắn nghĩ nhiều. Bên trong là một không gian rộng lớn, đập vào mắt hắn là hàng chục, thậm chí hàng trăm kệ sách được xếp gọn gàng, ngăn nắp, có đường có lối rõ ràng.
Số lượng kệ sách đã như vậy, thì số lượng kinh thư được cất giữ còn đồ sộ hơn nhiều lần. Lê Thanh Vũ chỉ tính trung bình mỗi kệ có thể chứa hơn 20 cuộn kinh thư, thì tổng số lượng ở đây cũng đã hơn ngàn rồi, mà đây mới chỉ là tầng đầu tiên của tòa lầu.
Cũng không phải tất cả các kệ đều chứa kinh thư, có một số còn chứa cổ bảo hoặc họa đồ các loại, nói chung là muôn hình vạn trạng.
Lê Thanh Vũ cũng không định lấy một quyển ra đọc, hắn biết rằng nếu không được sự cho phép mà lại tự tiện đọc tài liệu mang giá trị học thuật của người khác thì sẽ rất dễ gây phản cảm, đặc biệt là mấy loại cổ thư nhìn qua đã phảng phất tiên khí lượn lờ xung quanh như thế này.
Dù đọc nội dung là không nên, nhưng chỉ xem tiêu đề thì đương nhiên là không sao. Lê Thanh Vũ bước đến gần một bức tranh thủy mặc, bên trên có ghi mấy câu đối. Hắn đọc xong liền biết bức tranh này là tả cảnh Tuyệt Vân Giản. Lại nhìn họa tiết, tuy rằng phi phàm, nhưng hắn lại không cảm nhận được cái thần vận bên trong.
“Cảm giác có gì đó thiếu thiếu.” Lê Thanh Vũ lẩm bẩm, xong lại tiếp tục đi. Hắn không biết vì sao hắn lại có cảm giác này, nhưng bản thân hắn cũng không hiểu nhiều về mỹ thuật nên cũng không định bình luận.
Dọc theo đường đi, hắn cũng thấy mấy loại sách mà hắn đã từng nghe Yanfei nói sơ qua, chẳng hạn như “Ly Nguyệt Phong Chí Dị”, “Đế Quân Vi Hành” các loại. Mấy loại thư văn này ở đây thậm chí không chỉ có một bộ, mà còn có mấy bộ tương tự, chỉ khác đôi chút về văn phong hoặc tiêu đề, xem ra là các phiên bản khác biệt.
Bên cạnh những quyển kinh thư này, hắn còn thấy các loại bảo vật khác, một số thì trông rất phổ thông, một số thì lại được những bình chướng hình cầu kết thành từ các văn tự bao bọc lấy, khiến hắn cũng không thật sự đoán được bên trong có gì, chỉ có thể trông thấy được hình dạng lờ mờ.
Thêm vào đó, không phải tất cả kinh thư ở đây đều chỉ có những thể loại nghiêm túc như vậy. Lê Thanh Vũ còn thấy cả sách dạy nấu ăn, tiểu thuyết kiếm hiệp, sách tư vấn tình cảm...
Đặc biệt, ở trong một góc nhỏ, nếu không tinh mắt thì sẽ không để ý được, hắn còn phát hiện một quyển hoàng thư nho nhỏ, ẩn mình đằng sau cuốn “101 cách làm trứng Teyvat đúng cách” – thứ khiến trực giác mách bảo hắn nên lập tức bỏ đi và làm như không thấy.
Càng tiến đến khu vực trung tâm, cổ thư bắt đầu xuất hiện với tần suất cao hơn, và chủ đề cũng dần trở nên nghiêm túc.
“Hừm, ‘Hướng dẫn căn bản dành cho tu sĩ giai đoạn Luyện Tinh Hóa Khí’, ‘Cách đánh vững căn bản tiêu chuẩn’, ‘Teyvat và những chuyện chưa biết’, ‘Phân tích cơ bản về Thất đại Nguyên Tố’... Tuy rằng các vấn đề được đề cập đã vô cùng cốt lõi, nhưng đều vẫn ở mức căn bản. Vậy là ta đã hiểu được mỗi tầng lầu đại diện cho cái gì rồi.”
“Nhìn từ ngoài có thể thấy ba tầng lầu. Xem ra là Yanfei đang ở tầng hai, tương ứng với giai đoạn Luyện Khí Hóa Thần. Vậy nên mình cũng cần tìm cầu thang đi lên thôi.”
Khi đã phát hiện ra tiêu chuẩn phân loại đồ vật của mỗi tầng, Lê Thanh Vũ càng để ý hơn về cách sắp xếp đồ trong Tàng Thư Các này. Giờ hắn mới nhận ra mỗi món đồ được xếp ở đây đều sở hữu một quy luật nhất định, hoàn toàn không phải là xếp bừa, đôi lúc còn phối hợp quy tắc với cả họa đồ trên tường.
Ngoài ra, hắn cũng nhận ra một chuyện thú vị khác, đó là các quyển kinh thư trông càng cổ thì tên lại càng khó hiểu và khó đọc, chẳng hạn như cuốn “Thanh Sơn Khương Thượng Tuyết Nhật Hiên Viên” – nghe tên xong mà cũng chẳng biết nói về cái gì cả.
Mất một lúc, sau khi đi qua hơn mười lăm hàng kệ sách, Lê Thanh Vũ mới tìm ra được một chiếc cầu thang xoáy nằm ngay trung tâm của tòa Thư Các. Hắn cũng không do dự mà bước lên.
Ở lầu hai, hắn thấy diện tích có vẻ thu gọn hơn một chút so với lầu một. Mỗi kệ sách cũng chứa số lượng kinh thư cùng bảo vật ít hơn đáng kể, về cơ bản là đồ càng quý thì càng hiếm.
Mà chỉ cách đó vỏn vẹn hai mươi bước chân, hắn nhìn thấy Yanfei đang một tay cầm một bản kinh văn, một tay viết gì đó lên tờ giấy ở bên cạnh, nét mặt vô cùng chăm chú, không hề để ý đến hắn.
Lê Thanh Vũ lại gần, nói nhẹ: “Chào buổi sáng, Yanfei tỷ tỷ.”
Đến lúc này Yanfei mới ngớ người ra khi có người đến, liền đặt quyển kinh văn xuống, đáp: “Hả, à ừm... Chào buổi sáng. Xin lỗi, do ở một mình cũng lâu nên ta đã hình thành thói quen này. Ngươi dậy được lâu chưa, trong người thấy thế nào?”
“Ta thấy trong người khá tốt, tỷ tỷ à. Chỉ có mấy vết thương ngoài da vẫn còn hơi nhức nhối.” Phải đến tận lúc này thì Lê Thanh Vũ mới kịp nhớ ra là toàn bộ nửa trước cơ thể mình, từ mặt đến chân, đều đang có vết bỏng và vết thương.
Không trách được hắn, so sánh với cái cảm giác bị mổ xẻ thân thể và linh hồn ra thì cơn đau này cũng chỉ khiến hắn hơi khó chịu hơn bình thường một chút. Nếu hắn không cố tình chú ý thì cũng sẽ không để ý đến.
“Ngoài ra thì ta cũng mới chỉ dậy cách đây tầm 20 phút thôi, cũng không lâu lắm. Mà tỷ tỷ, không phải tỷ tỷ nói là sáng sớm sẽ dẫn ta đi gặp một người nào đó ư? Bây giờ là mấy giờ rồi? Không phải tỷ tỷ quên rồi sao?”
Yanfei nghe thế bèn lắc đầu: “Ta đương nhiên là không quên. Chỉ là hôm nay người đó cũng sẽ không xuất hiện vào sáng sớm như mọi ngày mà phải tận trưa mới đến, thành thử ra cũng để tiểu đệ ngươi ngủ muộn một chút. Dù sao ta nghĩ ngày hôm qua cũng là một ngày vô cùng căng thẳng với ngươi, mà giấc ngủ lại là liều thuốc chữa bệnh tốt nhất cho tinh thần.”
“Nếu vậy đa tạ lòng tốt của tỷ tỷ, Thanh Vũ xin nhận. Quả là ngủ một giấc dài xong thấy thần thanh khí sảng hơn nhiều thật.”
“Hì hì, vậy ta nói đúng chứ?”
“Ừm. Mà tỷ tỷ đang đọc gì thế?” Lê Thanh Vũ giờ đã hiểu nguyên do, lại nhìn lên quyển kinh văn mà Yanfei đang cầm trên tay, thấy tò mò liền hỏi.
“À, cái này á?” Yanfei đưa quyển kinh văn cho hắn: “Mấy ngày hôm nay vừa có một vụ kiện cáo dân sự liên quan đến vấn đề tình cảm trong hôn nhân, cụ thể là một người phụ nữ kiện chồng vì tội ngoại tình, nhờ tỷ tỷ làm luật sư. Mọi chuyện vốn cũng khá đơn giản nếu chứng cứ đủ xác thực, nhưng tiếc là ở đây lại không có, mà ông chồng lại cứ chối bay chối biến.”
“Haizz, xử lý những vụ như này thực sự khiến tỷ tỷ phiền não. Giờ chỉ khổ nhất là những đứa trẻ nhà đó mà thôi. Tỷ tỷ cũng đang đọc lại mấy câu chuyện xưa xem người xưa xử lý thế nào, chỉ là giờ cũng tạm thời chưa nghĩ ra được. À, xin lỗi, có lẽ ngươi không hiểu được mấy việc này nhỉ? Dù sao việc này liên quan rất nhiều đến đối nhân xử thế.”
Yanfei lúc này mới nhớ ra là tên tiểu tử trước mặt mình cũng chỉ mới 8 tuổi, tuy rằng có vẻ thông minh hơn hẳn những đứa trẻ cùng lứa rất nhiều, nhưng những vấn đề như này thì không chỉ yêu cầu lượng kiến thức lớn về luật pháp, mà còn phải hiểu rõ về cách đối nhân xử thế.
Lê Thanh Vũ hiện cũng không quá chú tâm đến Yanfei. Trán hắn nổi mấy sợi hắc tuyến khi đọc đến nội dung bên trong bản kinh văn, bởi vì bên trong v��� cơ bản không phải là một bản chỉ dẫn về lối sống hôn nhân, ngược lại là một bản binh pháp!
“Tỷ tỷ, cái này thực sự ổn chứ? Đây là binh pháp đấy?” Cố nén xúc động vô danh trong giọng nói, Lê Thanh Vũ hỏi, mặt lộ rõ vẻ bất lực.
“Ừm, đương nhiên tỷ tỷ biết nó là binh pháp rồi.” Yanfei nhìn hắn với vẻ mặt thản nhiên như đó là điều đương nhiên.
“Không phải tỷ tỷ đang xử lý một vụ kiện cáo dân sự trong hôn nhân à?”
“Đúng rồi. Nhưng tên đàn ông bội bạc kia lại không để lại chứng cứ gì rõ ràng, thế nên chúng ta đành phải tìm kiếm trong bóng tối vậy. ‘Quang minh chính đại đánh không lại, mưu hèn kế bẩn vận dụng ngay.’ Câu này tỷ tỷ đọc được trong quyển này đấy.”
Không cần Yanfei phải nhắc, Lê Thanh Vũ cũng đã tìm thấy dòng này rồi. Hai tay hắn bắt đầu run rẩy.
“Nhưng mà...”
“Giờ tỷ tỷ chỉ đang khổ não vì một vấn đề, đó là không biết làm sao để vận dụng nghiêm hình bức cung một cách hợp pháp đây, và nên chọn dùng loại nào. Dù sao tỷ tỷ cũng chưa từng thử bao giờ, cũng may đối tượng chỉ là người thường, không cần phải quá chuyên nghiệp lắm.”
“Này mà gọi là liên quan đến đối nhân xử thế? Khái niệm của từ này trong lòng ngươi là gì thế hả?” Lê Thanh Vũ gào thét trong lòng, nhưng lời ra đến miệng lại thành:
“Sao tỷ tỷ không nghĩ đến cách nhẹ nhàng hơn, chẳng hạn như nhờ người rủ hắn đi nhậu, rồi thu mua bồi bàn ở chỗ quán rượu mà hắn thường đến, hoặc là nhờ người dân địa phương phát hiện để tạo sức ép...”
Lê Thanh Vũ liên tục đề ra mấy phương án nhẹ nhàng hơn, mà Yanfei thì chỉ lặng yên nhìn hắn.
“Ngươi hình như cũng hiểu thật nhiều.” Nàng nói khẽ.
Lê Thanh Vũ không đáp lại, hai bên chăm chú nhìn nhau, giữa không gian yên ắng không một tiếng động. Cuối cùng, vẫn là Yanfei phá vỡ bầu không khí trước, thở dài:
“Quả nhiên, bàn về phần xử lý dân sự thì mình quá yếu, ngay cả một đứa trẻ con cũng không bằng nổi.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy liền cười nhẹ, trong mắt hiện lên vẻ ấm lòng:
“Nào có tỷ tỷ, giết gà thì cần gì dao mổ trâu, đều chỉ là do tính chất khác nhau mà thôi.”
“Được, vậy liền thử theo ý ngươi.” Yanfei nói rồi bắt đầu ghi chép gì đó vào tờ giấy bên cạnh mình.
Lê Thanh Vũ cũng hỏi vì sao Yanfei không sử dụng Tiên Thuật để xử lý vụ án này mà phải dày công suy nghĩ phức tạp đến vậy, bởi vì ngay hôm qua nàng cũng đã nói với hắn về lệnh cấm sử dụng lực lượng phi phàm trong cảng Ly Nguyệt để đảm bảo ổn định cho người dân ở đây.
Tức là trong điều kiện bình thường, tu luyện giả không được sử dụng bản lĩnh thật sự của mình, mà phải xử sự theo những quy tắc thông thường.
Hắn lúc này mới dời sự chú ý của mình xuống tờ giấy Yanfei đang viết, nhận ra đó là thông tin chi tiết của vụ kiện. Hắn liền di chuyển ra đằng sau bàn để đứng cùng hướng với Yanfei.
Nét chữ của Yanfei viết rất đẹp, tuy rằng không có phong cách hoa lệ hay khí phách, nhưng lại chuẩn xác hoàn toàn giống như được in ra, hay còn được gọi là kiểu mẫu. Nhưng Lê Thanh Vũ cũng không quá chú tâm, hắn đang bận đọc kỹ lại bối cảnh đằng sau.
Đọc xong những gì được ghi trên tờ giấy này, hai lông mày của hắn nhăn lại, bắt đầu đăm chiêu suy nghĩ.
“Tỷ tỷ, ngừng viết đã.” Hắn nói.
“Sao vậy? Ta viết có chỗ nào không ổn sao?” Yanfei nghi ngờ hỏi.
“Không phải là có chỗ nào không ổn. Chỉ là, ta nghĩ chúng ta nên thay đổi phương án.”
“Thế nào? Phương án do ngươi đề ra ta thấy cũng rất ổn mà, cũng không quá khó khăn.”
“Nhưng nó lại quá nhẹ nhàng cho tên khốn kiếp này.”
Nói xong, Lê Thanh Vũ hơi nhón chân lên, kề sát miệng vào tai Yanfei, thì thầm một hồi. Gọi là thì thầm, nhưng cũng dài đến hơn năm phút, phải đến tận khi đầu ngón chân hắn mỏi nhừ, hắn mới kể xong toàn bộ kế hoạch.
Yanfei cảm nhận được hơi ấm truyền vào trong tai mình, trong lòng hơi sinh ra vài tia cảm xúc lạ, nhưng rồi lại nhớ ra đây chỉ là một tên tiểu tử, nàng liền gạt bỏ nhanh chóng cảm xúc này. Nàng chỉ hơi trố mắt nhìn Lê Thanh Vũ:
“Như vậy liệu có thực sự ổn không?”
Không phải là nàng không nghe kịp những gì Lê Thanh Vũ vừa nói, nàng vốn nổi tiếng với tốc độ suy nghĩ cực nhanh, nhưng chính vì nghe được, điều đó mới khiến nàng hãi hùng.
“Chỉ cần tỷ tỷ có thể tìm được mấy điều kiện đã nêu trên, ta tin là nó hoàn toàn không có vấn đề gì.”
“Công nhận tiểu tử ngươi đúng là đủ hung ác, ngay cả ta cũng phải cam bái hạ phong.” Yanfei có chút cảm thán.
“Nhiều khi chỉ có hung ác mới là giải pháp tốt nhất cho vấn đề.” Lê Thanh Vũ đáp nhẹ.
Yanfei nghe vậy, trong lòng không tự chủ nhớ về chiến trường hôm qua lúc nàng đến, một đứa bé ngồi ngay trước doanh trại Hilichurl, trên thân thể và khuôn mặt đầy vết bỏng cùng vết xây xát, trong tay cầm một mảnh gỗ còn đang nhuốm máu.
Lại nhìn khuôn mặt non nớt ấy ở ngay trước mặt, nàng không chút cố kỵ nhìn vết bỏng giờ đã hơi chuyển sang màu vàng đen sậm, rồi giơ tay vòng qua cổ hắn, ôm hắn vào lòng.
“Ừ.”
...Được một lúc...
“Mà sao vừa rồi ngươi phải nhỏ giọng làm gì?”
“Để nó nghe thần bí hơn ấy mà.”
“...”
----------
“À, Yanfei tỷ tỷ. Ngoài chuyện đó ra thì ta cũng cần thông tin về một số vụ kiện cáo mà tỷ tỷ đã từng xử lý trong quá khứ nữa, tốt nhất là toàn bộ.”
Lê Thanh Vũ trong tay cầm một xiên thịt nướng, nói với Yanfei ở bên cạnh. Hắn lúc này đang mặc một bộ quần áo bình thường của trẻ con ở Ly Nguyệt, cũng là do Yanfei dùng Tiên lực sửa soạn.
Hai người lúc này đang đi dọc phố, bóng của cả hai đều đổ dưới chân, trời vừa qua chính ngọ.
“Cũng may là ta vẫn thường có thói quen lưu trữ. Sao, ngươi muốn biết điều gì cứ hỏi ta là được, không lẽ ngươi có hứng thú với luật pháp ư?” Yanfei nghe vậy, hỏi.
“Cũng không hẳn, chỉ là muốn nhìn xem mà thôi.” Lê Thanh Vũ đáp.
“Yêu cầu kỳ lạ, nhưng cũng không sao, lát nữa về sẽ cho ngươi xem.”
“Đa tạ tỷ tỷ.”
“Xin lỗi tỷ tỷ, nhưng kế hoạch này với tính cách của ngươi thì ta cũng không muốn có quá nhiều biến số, với lại ta cũng không thực sự chắc chắn...” Lê Thanh Vũ nghĩ thầm trong lòng.
“Đây, chúng ta tới nơi rồi. Đây là nơi ở của người mà ta muốn ngươi gặp.” Sau khi đi được hơn 20 phút, Yanfei mới dừng bước. Lê Thanh Vũ cũng đã ăn xong xiên thịt từ lâu, thấy Yanfei dừng chân cũng đứng lại, ngước nhìn lên.
“Quả nhiên...”
Ở trước mặt hắn là những bậc thang dẫn lên Ngọc Kinh Đài, địa điểm nổi tiếng của cảng Ly Nguyệt. Nhưng điều mọi ng��ời ít ai biết là, đây cũng là chỗ ở của một trong các vị Tiên Nhân mạnh nhất của cả đại lục, còn có một xưng hô giản dị, đó là... Bình Lão Lão!
Mọi bản quyền nội dung được dịch trong chương này đều thuộc về truyen.free, nguồn duy nhất của những câu chuyện độc đáo.