Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 79: Quyển 1 Chương 79: Bộ ba tìm đến cửa

“Bỉ ngạn lâm hồng trần,

Nghiệp hỏa thiêu vạn niên.

Tam công trấn nghiệp chướng,

Huyết hoa thủ đại thiên.”

.....

Khói lửa mịt mờ, mưa máu đầy trời.

Đệ nhất đường chủ thả hai tay ra sau đầu, cả người dựa lên mấy đạo xiềng xích màu đen, dáng vẻ vô cùng thư thái, chẳng khác đang nằm trên giường êm là bao.

Đây là không gian ý thức lưu lại trong ���n ký nọ, thời gian kể từ khi Lê Thanh Vũ rời đi mới chỉ vài phút.

Ánh mắt chớp động, y khẽ cảm thán:

“Hừm, Ca Trần Chân Quân thu được một đệ tử tốt. Cả về tâm tính lẫn trí tuệ đều đạt tiêu chuẩn, chẳng biết đã bồi dưỡng thế nào nhỉ?”

“Nói những gì cần nói, thái độ tuy khiêm nhường nhưng khí thế lại chưa từng bị đè ép. Đứng trước bậc đại năng đủ sức nghiền ép mình như một con kiến, y vẫn không để nỗi sợ hãi và sự đề phòng lấn át cảm xúc, cuối cùng thậm chí còn ung dung mang đi lợi ích rồi rời khỏi.”

“Bề ngoài tuy rất tùy tiện nhưng kỳ thực đã phân tích thế cục rất kỹ, phương hướng xoay chuyển cục diện lại không khéo quá hóa đà. Cuối cùng, y gần như loại bỏ hết các mối nguy hiểm, không, phải nói đúng hơn là nắm vững các tình huống nguy hiểm có thể xảy đến, từ đó định ra chừng mực.”

“Tự tin thái quá sao? Cũng không hẳn, vả lại ta cũng đánh giá cao sự tự tin trong trường hợp này.”

“Tám tuổi... Ở độ tuổi đó, ta chắc chắn không thể làm được như vậy.”

Cảm thán đến đây, trán y hơi nhăn lại, phảng phất như trầm tư:

“Nhưng thực sự vẫn rất kỳ lạ.”

“Tiểu tử đó... Ý chí mạnh đến một mức độ khủng khiếp, chẳng thua kém gì Thần Ma, nhưng dường như vẫn chưa nắm vững được toàn bộ sức mạnh Ý Chí của bản thân. Nếu không, sức mạnh của nó sẽ không chỉ dừng lại ở mức độ này.”

“Song, nó lại không bị hỗn loạn hay phân tạp giống như mấy con Ma Thần mới sinh, ngược lại cứng cáp như ngọc thô, chỉ chực chờ được đánh bóng. Cảnh giới cũng kém hơn rất nhiều....”

“Xem ra việc nó hỏi ta về phương diện Ý cảnh cũng có phương hướng riêng, điều này cũng không tồi. Dù sao...”

“Ý chí cấp Thần Thông, là phàm nhân cũng có thể thay đổi thực tại. Là Chân nhân, thì sẽ lại mạnh biết nhường nào?”

“Nhưng đấy mới là điều đáng để thắc mắc.”

“Rốt cuộc là trong điều kiện như thế nào, thì một cá thể như thế mới có thể tồn tại được? Chẳng lẽ từng trải qua một loại tẩy lễ nào đó? Hay đây là thủ đoạn bồi dưỡng đệ tử mới nhất của chư Tiên? Có tác dụng phụ gì không?”

“Hình như trước đây cũng từng có chuyện tương tự, cuối cùng dẫn đến... nghề Luyện Cổ Sư bốc hơi khỏi đại lục, chậc...”

Y rút một tay ra, nâng lên. Một ánh lửa chợt lóe lên, từ bên trong bay ra một con hồng điệp.

Hồng điệp vỗ cánh, ánh sáng đỏ nhạt tỏa ra, thân hình chập chờn bay lên, nhẹ nhàng như không có trọng lượng. Mặc cho biển lửa xung quanh tràn đầy mùi ô uế nhàn nhạt khó tả, hồng điệp lại dường như không bị nhiễm lấy, chẳng khác nào một đóa sen mọc giữa bùn lầy.

Nhẹ nhõm và tinh khiết, chỉ có thể miêu tả bằng tính từ như vậy.

Đệ nhất đường chủ lại lẩm bẩm tiếp:

“Hồng điệp, đối với gia tộc chúng ta, là biểu tượng của linh hồn đã được độ hóa khỏi nghiệp chướng và ô uế. Khi ấy, tâm thần thanh thản, có thể dễ dàng siêu thoát khỏi nhân gian, tiến vào luân hồi, không còn vương vấn kiếp trước – đó chính là Vãng Sinh.”

“Nhưng tinh khiết này cũng chỉ là tương đối. Ví như bản thân ta, đã vượt qua Tâm Kiếp, tự nhiên một mảnh nhỏ thần niệm cũng sẽ trở nên tinh khiết không sợ nghiệp chướng, so với linh hồn phàm nhân phổ thông còn thanh tịnh hơn gấp nhiều lần, nhưng vẫn sẽ mãi mãi còn sót lại một phần nhỏ.”

“Điều này là không thể tránh, dù sao nghiệp chướng một phần vốn đến từ Nhân Quả. Mà Nhân Quả này đây, dù là chư vị Thần Quân cũng khó lòng xóa bỏ, thậm chí ngay cả mấy vị đang ngồi trên thiên không và ẩn mình trong các giới ngoại cũng là như vậy.”

“Đã là người sinh ra trên đời, Nhân Quả luôn luôn gắn liền, dù là chưa tồn tại cũng không ngoại lệ. Kéo theo đó sẽ là nghiệp chướng hoặc ý thức ô nhiễm và bản chất hư không, nhưng lại do tâm cảnh của kẻ đó mà ít hay nhiều mà thôi.”

“Thế nhưng tiểu tử kia... Quá sạch sẽ! Dường như có ai đó đã gánh hết Nhân Quả giúp vậy. Nhưng Nhân Quả dù có bị gánh hộ thì nghiệp chướng vẫn sẽ còn tồn tại, thế nhưng ta lại khó có thể cảm nhận được chút nào dù có dùng đến Bí Pháp. Nếu có mấy tia sinh ra thì cũng rất mới mẻ, dường như kẻ này....”

“Đột ngột xuất hiện trong thế giới này!”

Đạo thần niệm của đệ nhất đường chủ bỗng phá lên cười sằng sặc:

“Khặc khặc, kệ nó, ta đây không quan tâm. Mà thôi, chỉ là một đạo thần niệm được lưu giữ qua hai thiên niên kỷ, tuy đa phần đều ngủ say để bảo tồn lực lượng nhưng cũng đã chán muốn chết từ sớm rồi. Có gì cứ để bản tôn xử lý đi thôi, trời sập tự có cao nhân đỡ lấy mà. Chỉ tiếc không được chia sẻ với bản tôn về tiểu tử kỳ lạ này mà thôi.”

“Sau gần hai ngàn năm, Vãng Sinh đường cũng đã xuất hiện một vị truyền nhân có thiên tư hiểu thấu Nghiệp Hỏa Huyết Hoa, còn gây nên sự chấn động cho Hộ Ma Pháp Trượng. Thế nhưng, các thế lực khác anh kiệt cũng xuất hiện, nghiệp chướng giữa thiên địa trở nên càng thêm nồng nàn, biên độ dao động lớn đến mức không cần thiết....”

“Nghe giống lượng kiếp ha? Mà thôi, biết cũng chẳng để làm gì, ta lại chẳng liên hệ được với bản tôn. Vậy nên, ngủ tiếp đi là hơn...”

Chẳng biết từ lúc nào, khoảng không gian đỏ máu này bỗng như thể thời gian bị ngừng lại, chỉ còn đâu đó thoang thoảng tiếng ngáy.

....

“Hạnh ngộ, chắc hẳn các hạ là Thanh Vũ?”

“Tại hạ, Xingqiu.”

Chàng trai trẻ này giơ một tay lên, nét mặt tủm tỉm nhìn về phía đối phương.

Đây là điều mà ở Fontaine người ta gọi là “Bắt tay”, vốn không hề thịnh hành ở Ly Nguyệt. Hắn từng thấy phụ thân sử dụng động tác này với một thương gia ngoại quốc nên mới học được.

Qua Hu Tao, hắn đã biết đối phương là một kẻ khá khó đối phó. Nhưng dù sao vẫn là người, thậm chí cũng chỉ là một đứa trẻ trạc tuổi bọn họ, khả năng cao sẽ có hứng thú khi nhìn thấy động tác kỳ lạ này.

Mà trong trường hợp hắn không có hứng thú thì cảm giác kỳ lạ chắc hẳn vẫn phải có chứ? Khi đó sẽ rất dễ để bắt chuyện tiếp, tiến tới mục đích sau cùng của bọn hắn khi tới chỗ này.

Giả dụ đối phương có biết đi chăng nữa thì điều này cũng không thay đổi, Xingqiu vẫn còn nhiều phương án dự phòng khác để nói chuyện với đối phương. Tóm lại là động tác này sẽ mang đến cho hắn rất nhiều quyền chủ động – đây đều là những điều hắn học được từ phụ thân trong cách nói chuyện với người bình thường.

Sầm! Cánh cửa gỗ rầm mạnh một tiếng, đóng sập lại ngay trước mặt cả ba người.

Hu Tao thấy thế liền lộ ra dáng vẻ “ta biết ngay là vậy mà”, còn chàng trai trẻ còn lại ở một bên tuy phản ứng hơi chậm một chút nhưng vẫn lộ ra vẻ khó hiểu.

Xingqiu không nói gì, chỉ quay sang nhìn hai người bạn nhỏ, lắc đầu, nét mặt tự tin, ý nói mọi việc vẫn còn nằm trong kế hoạch.

Ở mặt bên còn lại của cánh cửa, Lê Thanh Vũ đang đứng đó, một tay giữ cửa, thần thái trên mặt không thay đổi.

Thực ra, hắn đúng là không nghĩ tới ngay buổi trưa ngày hôm sau Hu Tao lại dẫn thêm hai người kia đến, nhưng điều này thực ra cũng chẳng bất ngờ là mấy.

Dù sao quan hệ giữa cả ba thì trong cốt truyện gốc hắn đã biết rồi, chỉ là không ngờ cả ba lại quen biết nhau sớm đến vậy, cũng không ngờ bọn họ lại tìm đến tận cửa nhanh thế.

Còn về phần tại sao ư? Theo Lê Thanh Vũ thì không ngoài hai khả năng: sáng nay Hu Tao đã đi kể cho đồng bọn về việc tối hôm qua bị "bón hành" thế nào (chắc là có chút phóng đại), hoặc là dựa vào tài ăn nói để bố cục lừa hai thằng nhóc kia mà thôi.

B��t kể là trường hợp nào, tính chất cũng không quá khác biệt.

Tuy là hắn cũng biết nếu như để sau này có thể phát triển được ở Ly Nguyệt thì kết giao thêm chút bằng hữu cũng không tệ, đặc biệt nếu xét về thân phận của ba người kia. Thế nhưng, hiện tại hắn lại đang khá là bận, thực sự chưa sắp xếp được thời gian để tiếp đãi.

Đấy chỉ là một lý do, ngoài ra còn có thêm một số vấn đề nữa...

Cộc! Cộc! Cộc!

Vừa mới nghĩ đến đó, bên ngoài lại tiếp tục truyền tới mấy tiếng gõ cửa.

“Thanh Vũ huynh! Ta biết là bọn ta đến hơi đường đột nhưng huynh có thể dành chút thời gian được không?”

Giọng Xingqiu lại vang lên.

“Bọn ta cũng chỉ nói mấy giây thôi, nghe xong đảm bảo huynh sẽ đổi ý!”

“Thanh Vũ huynh! Nếu huynh không mở cửa ra, chúng ta sẽ cứ đứng mãi ở đây đấy. Mà bàn về độ lỳ lợm thì vị huynh đệ đang đứng bên cạnh ta này chắc chắn sẽ ăn đứt huynh luôn, ta thề có Nham Vương Đế Quân làm chứng.”

“Huynh không tò mò tại sao chúng ta đến đây ư, cũng không tò mò động tác ta vừa làm là gì ư? Nếu huynh chịu mở cửa thì ta sẽ giới thiệu tường tận cho huynh. Đảm bảo lịch sử của nó sẽ làm huynh kinh ngạc.”

Lại im lặng mấy hơi thở, cánh cửa gỗ mở ra một lần nữa, Lê Thanh Vũ thò đầu ra.

Xingqiu thấy thế vui mừng, nhưng còn chưa kịp nói gì thì đã thấy đối phương nói:

“Cái trò huynh vừa làm được gọi là “Bắt tay”, vốn được lưu truyền từ Fontaine sau những đợt giao lưu văn hóa bởi các thương nhân đến kinh doanh ở cảng Ly Nguyệt. Nó được cho là một kiểu chào lịch sự và có phong cách, cũng đồng thời tạo dựng một sự thân mật giả tạo nhất định trong thời gian ngắn, rất thích hợp với các lễ nghi xã giao nói chung và thương mại nói riêng.”

“Người đầu tiên nghĩ ra nó là một thương nhân tên Charles Dubois, sinh sống vào thời gian cách đây ba thế kỷ. Nghe đồn là người này đã nghĩ ra vào một hôm phải tiếp khách quý trong khi đang bị đau vòm họng, cuối cùng mới sử dụng cách này cũng nhằm khiến người hầu có thể hỗ trợ hiểu ý và nói lại thông qua các cử chỉ.”

“Huynh cũng đã làm rất khá bằng cách thay đổi xưng hô từ "tại hạ" hay "các hạ" thành thuần "ngươi" "ta" và thủ thuật gây ấn tượng, nhưng thế vẫn là không đủ. Nếu là ta mà nói thì gặp trường hợp này sẽ ưu tiên sử dụng ảo thuật nhiều hơn. Cái đó mới có sức hấp dẫn đối với lứa tuổi của chúng ta hiện giờ, so sánh với nó thì ảnh hưởng của chiêu trò bắt tay sẽ ít hơn đáng kể. Xem ra huynh đã chịu ảnh hưởng bởi môi trường sống không ít.”

“À mà nãy giờ đã nói được hai phút rồi, chắc cũng đã quá mấy giây rồi? Thôi chào nhé, nhóc con còn non lắm.”

Rầm! Cánh cửa lại sập lại một lần nữa.

Xingqiu ngây người. Tiếng quạ kêu trên trời thường ngày vốn là quác quác thì nay vào tai hắn lại như nghe được thành:

“Quê... Quê...”

Hu Tao ở một bên thấy vậy đã sớm phá ra cười nghiêng ngả, lăn lộn dưới đất. Người qua đường ở một bên cũng không chú ý tới nàng, chỉ coi là đứa trẻ nghịch ngợm.

Chàng trai trẻ còn lại ở một bên tuy không lộ ra ngoài như thế nhưng từng tiếng khục khục vang lên chứng tỏ là hắn đang rất kìm nén cơn cười của bản thân, chỉ là ngại giữ thể diện cho bạn thân nên mới không phát ra tiếng.

Nhưng Xingqiu là ai? Nhị thiếu gia Phi Vân Thương Hội, từ nhỏ nổi danh thiên tài, lại còn kết bạn được với kiểu người bất thường như Hu Tao, tự nhiên sở hữu khả năng hồi phục cảm xúc vô cùng mạnh mẽ.

Chỉ thấy hắn lấy ra từ bên người một quyển sổ nhỏ, chăm chú ghi chép lại:

“���o thuật là ý tưởng hay, đáng sử dụng... Nếu vậy nên học... Thổi lửa....?”

Ghi chép xong, hắn cất quyển sổ vào. Vẻ mặt nghiêm túc, hắn lại tiếp tục gõ cửa, không ngừng nài nỉ.

Sáng nay đã lỡ đánh cuộc với Hu Tao rồi, cược này hắn thua không nổi!

Bởi vậy nên hôm nay, dù có phải liều cả cái mạng này, dù có phải vứt hết sĩ diện này, hắn cũng phải ép đối phương nghe hắn nói bằng được!

Nhìn thấy trong mắt Xingqiu như bừng lên ngọn lửa, trên người tràn ngập khí chất như muốn liều mạng, Hu Tao không khỏi lắc đầu, nghĩ thầm:

“Không phải chỉ là luyện thư pháp một tuần đạt tiêu chuẩn thôi chứ? Có gì đâu?”

“À mà có khi đối với kẻ viết chữ xấu như hắn lại đúng là như vậy thật, giống như việc nếu mình cược thua sẽ phải tự cấm túc một tuần. Chậc, sống không bằng chết, nên phải liều mạng thôi.”

“Để xem nào, ta cược với hắn nguyên văn là thế này: nếu hắn có thể làm cho đối phương mở cửa rồi bước được cả người vào nhà đối phương, là hắn thắng. Còn không thì là ta thắng.”

Cũng may, nàng biết rõ tính của Lê Thanh Vũ. Chỉ mới thông qua một lần tiếp xúc, nàng đã đoán được đối phương sẽ không bao giờ mở cửa trong tình huống như thế này, càng đừng nói để cho đối phương tiến vào nhà.

Thế nên, ha ha, ván cược này, nàng thắng ch-

Két một tiếng, cửa lại mở ra, nhanh tới mức Xingqiu không kịp phản ứng, ngã chổng vó xuống sàn gỗ trong nhà của Yanfei.

Trong không trung, đầu Lê Thanh Vũ hiện ra, tràn ngập vẻ nghi hoặc.

Ngoài cửa, nét mặt Hu Tao như bị ngũ lôi oanh đỉnh, hai mắt trắng dã, trong lòng thất thanh:

“Tại sao? Tại sao?”

“Tại sao huynh lại không theo lẽ thường!?”

Từng dòng chữ trong bản dịch này đều là tâm huyết của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free