Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 78: Quyển 1 Chương 78: Cảm ngộ

Ở phía đối diện, nghe những cảm ngộ của đệ nhất đường chủ về Võ đạo, Lê Thanh Vũ dần chìm vào trầm tư.

Không phải hắn không hiểu biết về Võ kỹ, Võ thuật, Võ lý hay Võ pháp; ngược lại, hắn vô cùng quen thuộc với những khái niệm này, bởi đây cũng là nền tảng giúp hắn tự mình sáng tạo ra một bộ kiếm pháp đạt đến cấp độ Võ Giả, thậm chí là Tiểu Thừa.

Chỉ là, cách liên kết và diễn giải của Hồ tiền bối thực sự có phần độc đáo, mang theo góc nhìn bao quát từ tổng thể đến chi tiết, bên trong dường như ẩn chứa điều gì đó thâm thúy.

Đệ nhất đường chủ nhìn thấy Lê Thanh Vũ chìm vào trầm tư, cũng không thúc giục, mặc cho hắn cảm ngộ. Y có trực giác rằng người này sẽ nhanh chóng lĩnh hội, và y hoàn toàn tin tưởng vào trực giác đó.

Mấy phút sau, vừa định suy nghĩ có nên thử vài kỹ xảo với hồng điệp trong lúc rảnh rỗi không thì đệ nhất đường chủ bỗng nghe thấy một lời nói vang lên:

“Phản Phác Quy Chân chi Lộ!”

“Hửm?” Khóe miệng y khẽ nhếch, y nhìn chăm chú vào khuôn mặt nam hài trước mặt, nhận thấy đôi mắt đối phương bừng lên linh quang, xua tan mây mù chướng khí đang che phủ.

“Tiền bối vừa rồi người nói đến cảm ngộ, chính là Phản Phác Quy Chân chi lộ! Chính xác hơn là con đường từ Đăng Phong Tạo Cực hoặc Đại Viên Mãn để đạt tới Phản Phác Quy Chân, vốn dĩ cần đủ cả bốn yếu tố đó mới có thể đạt được!”

Lê Thanh Vũ càng nói càng tỏ vẻ hào hứng:

“Ra là vậy, ra là vậy! Tích hợp Đăng Phong Tạo Cực ở mọi cảnh giới, đạt đến sự viên mãn tuyệt đối của bản thân, rồi lĩnh ngộ ý nghĩa sâu xa bên trong, thông hiểu đạo lý của Võ, cuối cùng đạt đến cảnh giới thực sự dung hòa với thiên địa tự nhiên từ chính bản thân mình! Trước đây vãn bối vẫn có chút u mê, dù đọc nhiều thư tịch nhưng vẫn không nhìn ra sự liên kết, nay nhờ tiền bối chỉ điểm mà bừng tỉnh!”

Đệ nhất đường chủ nghe vậy liền mỉm cười nói:

“Không sai. Xem ra Chân Quân có được đệ tử tốt, ngộ tính không sai. Ta cứ tưởng ngươi chỉ có thể lờ mờ hiểu được bản chất liên kết giữa chúng mà thôi, nào ngờ ngươi lại thực sự nhìn ra được mối liên hệ của nó với Phản Phác Quy Chân.”

“Là nhờ tiền bối cảnh giới thâm hậu, Võ đạo thông thấu, tự nhiên lời lẽ tựa tiên thảo cam lồ, muốn không lĩnh hội cũng khó.” Lê Thanh Vũ cũng khẽ cười.

“Khá dẻo miệng đấy. Được, tiểu hữu, ta thích ngươi rồi đấy, có muốn làm rể Vãng Sinh Đường không? Yên tâm, môn đăng hộ đối.” Đệ nhất đường chủ bỗng nói.

“... Tiền bối.” Lê Thanh Vũ nghe vậy vẫn giữ vẻ mặt không đổi, mỉm cười đáp:

“Theo luật mới của Ly Nguyệt hiện nay, hứa hôn với đối tượng dưới mười ba tuổi bị xem là phạm tội mức độ ba đấy. Ta năm nay mới tám tuổi nha, tiền bối coi chừng lại bị Tổng Vụ mời trà không hợp khẩu vị đấy.”

“Giờ giới hạn lên cao vậy ư? Thời ta ngày xưa, bảy tám tuổi đã có thể hứa hôn được rồi cơ mà? Đành thôi vậy, ta cũng không muốn đối mặt với Nham Thần đâu...”

Đệ nhất đường chủ giọng tiu nghỉu đầy tiếc nuối, thái độ nghiêm túc của y khiến Lê Thanh Vũ không khỏi hoang mang trong lòng, tự nhủ không hổ là tổ tiên của Hu Tao, chỉ riêng khả năng xoay chuyển suy nghĩ nhanh như chớp này, Hu Tao ắt phải khổ luyện mấy trăm năm mới có thể so bì.

“Thôi bỏ chuyện đó sang một bên, ta có một chuyện rất thú vị muốn kể này. Ngươi có biết cảnh giới Phản Phác Quy Chân trong miệng các Học giả thường được gọi là gì không?” Y dường như lại nhớ đến điều gì đó, bỗng hớn hở nói.

“Xin tiền bối tiết lộ.” Điều này hắn thực sự không biết.

“Bọn họ lấy tri thức của mình làm khuôn mẫu so sánh, rồi sau khi tổng quát rà soát các danh hiệu trong lịch sử, cuối cùng quyết định gọi đó là Vương Miện Tri Thức!”

“Ra là Vương –”

“Vương Miện Tri Thức!?” Lê Thanh Vũ giật mình.

“Đúng vậy, kỳ lạ lắm phải không? Nhưng nếu nghĩ kỹ về bản chất của Vương Miện Tri Thức thể hiện sự nắm giữ tri thức sâu sắc về thế giới này, thì chẳng khác gì việc Phản Phác Quy Chân đưa tất cả về tự nhiên, bởi tự nhiên vốn chính là thế giới vậy.”

“... Ra vậy, cũng có mấy phần đạo lý.”

“Phản Phác Quy Chân là cảnh giới Võ thuật khi mọi thứ hợp nhất làm một, cái gọi là hạn chế cảnh giới đối với Võ thuật của chính ngươi cũng sẽ không còn, tự nhiên sẽ không còn phụ thuộc nhiều vào tu vi mà biến chuyển.”

Đệ nhất đường chủ thở dài, nhưng lại càng giống như tự nói với chính mình:

“Tuy nhiên, cũng nên nhớ rằng muốn bước vào Võ đạo chân chính thì cảnh giới này cũng chỉ là bước đầu tiên mà thôi, đừng xem nó là đỉnh điểm. Đằng sau còn có vài cảnh gi��i khác như Cực Thần Tận Hóa, hay Luyện Chân Hóa Chí nữa, những cảnh giới đó mới thực sự huyền diệu, khó lòng diễn tả bằng lời.”

“... Vãn bối sẽ ghi nhớ lời dạy này.”

“Trẻ nhỏ dễ dạy.”

Hai người lại im lặng mấy khắc.

“Không phải ngươi nói muốn rời đi sao? Tiểu hữu còn ở lại đây làm gì vậy?”

“... Tiền bối ngài không thu hồi lực lượng của ấn ký thì sao ta đi được?”

“... Phải rồi, già cả rồi nên quên mất. Vậy –”

Đệ nhất đường chủ gật gù, đang định thu hồi Ý cảnh của mình thì đột nhiên bị cắt ngang:

“Khoan đã tiền bối, ta vẫn còn nghi vấn.”

“... Chẳng phải vừa nãy ngươi còn bức thiết không muốn hỏi sao?”

“Thế sự xoay vần, lòng người cũng khác, đã được tiền bối ngài cho phép, ta đương nhiên sẽ được đà lấn tới thôi, vả lại, cũng chỉ về một vấn đề nữa mà thôi.” Lê Thanh Vũ nói với vẻ mặt thản nhiên.

“... Giờ ta thấy tiểu nữ nhà ta thua cũng không oan rồi. Có lời gì mau nói, bổn đường chủ cần nghỉ ngơi.” Đệ nhất đường chủ nháy mắt liên hồi, cảm giác ấn đư��ng mình dường như đang trở nên tối sầm.

“Ngài chỉ là một đạo thần niệm hoặc là ý niệm mà cũng cần nghỉ ngơi sao?”

“... Điều đó không quan trọng.”

“Dạ vâng, vậy nghi vấn của vãn bối chính là:...”

“Ý cảnh, đóng vai trò gì đối với Võ đạo và Võ thuật?”

.....

“Oáp, ta đã ngủ bao lâu rồi?” Hu Tao ngáp một tiếng, chợt mở mắt tỉnh dậy.

Ngẩng đầu lên trời, vẫn đang là đêm đen, mây mù đã một lần nữa che khuất ánh trăng.

Nàng lúc này đang nằm dài trên sàn gỗ, trên người không biết tự lúc nào đã được phủ một tấm chăn mỏng, cách đó không xa, một nam hài đang ngồi nhắm mắt nhập định, kiếm đặt ngang trên đùi, nét mặt nghiêm túc.

Nhận ra nàng tỉnh lại, nam hài vẫn không mở mắt mà lên tiếng nói:

“Tỉnh rồi à, giờ đã gần hết canh ba rồi, nếu ngươi trở về sớm thì chắc không có vấn đề gì, đó là ta dựa trên phán đoán về những lần trước ngươi đi chơi đêm cùng phong tục của Vãng Sinh Đường để đưa ra kết luận, nắm chắc tám chín phần.”

“Cái gì! Đã muộn vậy sao? Sao ngươi không gọi ta dậy ngay l��p tức?” Hu Tao nghe thế liền hoảng hốt. Nàng đi chơi đêm tuy không đúng luật nhưng vẫn luôn nằm trong giới hạn mắt nhắm mắt mở của gia gia cho phép, nhưng nếu muộn quá chẳng hạn như đến canh ba, canh bốn thì rất có khả năng sẽ lại bị cấm túc mấy ngày.

“Võ giả đê giai như chúng ta, nếu bị đánh ngất thì nên có một khoảng thời gian nhỏ để tĩnh dưỡng, nếu không sẽ có thể dẫn đến ám thương nhỏ ở vùng não vực và cơ mạch trong ngày hôm đó. Thời gian này thường nên ít nhất là hai nén hương.” Lê Thanh Vũ trả lời.

“Thế sao sau đó ngươi không gọi ta dậy?” Hu Tao lại hỏi.

“Thấy ngươi ngủ trông an lành quá nên không nỡ gọi, lại sợ gặp cương thi hay hồi hồn thì chết dở.”

Lý do này nghe qua đã thấy vô cùng vớ vẩn. Thế nhưng chẳng lẽ hắn lại nói là bản thân đã định gọi nàng dậy nhưng lại bị tổ tông bảy chục đời của nàng bắt cóc vào không gian ý thức? Suýt chút nữa thì ăn cám? Đành phải dùng hạ sách là trả lời bằng một câu nửa thật nửa đùa.

“Cương thi hay nhập hồn mà dám làm gì người Vãng Sinh Đường Hồ gia như ta? Bọn ta chưa động đến chúng đã là phước may mấy đời của chúng rồi.” Hu Tao lầm bầm, càng nói càng nhỏ, rõ ràng cũng nhận ra có điều gì đó quỷ dị nhưng cuối cùng lại không nói gì thêm.

Đến lúc này, nàng mới nhận ra tuy đối phương vẫn đang trò chuyện với mình nhưng đồng thời vẫn tiến hành nhập định, nhất tâm lưỡng dụng.

“Này, ngươi đang làm gì vậy?” Nàng hỏi.

“Nhập định.” Lê Thanh Vũ đáp ngắn gọn.

“Nhập định cần một lòng chăm chú chứ? Ngươi nói chuyện với ta không sợ bị phân tâm sao?”

“Tâm thấy đạo, vạn tượng vốn tự nhiên, cứ theo đó mà quán xuyến hết thảy, nói chuyện cũng là một phần của tu luyện, sao lại nói là phân tâm?”

Hu Tao nghe thế liền sững sờ, lời này có phần thâm ảo, nhất thời nàng không thể tiếp lời. Đến giờ nàng mới nhớ ra đối phương ngoài việc là một kẻ rất đáng ghét khiến người ta giận run ra, thì hắn cũng là một người thông tuệ hiếm có, đặc biệt ở độ tuổi như vậy, nhất thời khiến nàng cũng có chút cảm giác phải lau mắt mà nhìn.

“Đùa thôi, đã luyện thành nhất tâm nhị dụng, vả lại, nói chuyện với ngươi chỉ cần cử động cơ miệng thôi, có cần dùng tí não nào đâu? Phân tâm thế nào được.”

À không, hắn vẫn đáng ghét như vậy, ta nhìn người không sai. Hu Tao thầm nghĩ.

Bỗng, nàng như vừa nảy ra ý tưởng gì đó, khóe miệng hơi vểnh lên một cách ranh mãnh.

Nửa phút sau, Lê Thanh Vũ còn đang thấy kỳ lạ vì sao đối phương đột nhiên im lặng một cách bất ngờ như vậy, một giọng nói nũng nịu bỗng vang lên bên tai:

“Thanh Vũ, trong lúc ta hôn mê, ngươi có... làm gì kỳ lạ với ta không đấy?”

Nghe lời này, Lê Thanh Vũ vẫn giữ nguyên nét mặt trong vài giây, dường như không có phản ứng, cuối cùng mới thở dài một tiếng, nét mặt từ nghiêm túc chuyển thành vẻ phong khinh vân đạm, dường như đã vượt quá cả mức độ tiếc "rèn sắt không thành thép".

Giơ kiếm gỗ trong tay lên cao, hắn khẽ thì thầm:

“Trấn Uy kiếm pháp thức thứ sáu, Thái Sơn Khuyết –”

“Ặc đừng đừng, ta xin lỗi, ta xin lỗi!” Hu Tao xem ra đã bị ám ảnh thành bóng ma tâm lý, vội cuống quýt cả lên.

Nhìn thấy kình lực dường như có thể cảm nhận bằng mắt thường thông qua cổ tay đối phương đang dần tiêu tán, nàng mới yên lòng thở phào một hơi khe khẽ.

Lúc trước đối phương một thức Thụ Tưởng Xuân Phong được dùng lặp đi lặp lại đã đủ khiến nàng không phân biệt được Nam Bắc, nay thức Thái Sơn Khuyết gì đó này lại còn có uy lực mạnh hơn gấp mấy lần, tuy dễ dàng nhận ra sự thua kém về độ linh hoạt, nhưng nàng cũng không dám mạo hiểm thử, càng không muốn bị ngất đi lần thứ ba.

“Thôi được rồi, ta về đây.” Nhận thấy không còn trò vui gì nữa, nàng bước đi một cách dứt khoát, chẳng mấy chốc đã đến tường viện.

“Ừ, Về mạnh khỏe nhé, nhớ ngủ sớm, hài tử cần ngủ nhiều, nếu không sau này sẽ không thể cao lên được.”

Một lời nói vọng đến từ phía sau lưng, suýt chút nữa khiến nàng vấp ngã. Vừa định u oán ngoảnh lại, đối phương đã nói tiếp:

“À mà về chuyện luận võ vừa rồi, lúc trước ta cũng coi như đã khi dễ ngươi đủ rồi, mọi việc cứ thế mà xí xóa đi, ngươi cũng không nợ ta gì, lại càng không thua ta gì cả.”

Hu Tao nghe vậy sắc mặt phức tạp, như vừa trải qua vài lần đấu tranh tư tưởng, cuối cùng mới nghiến răng quay người lại, tiến đến trước mặt nam hài kia.

Lê Thanh Vũ còn chưa kịp nói gì, nàng đã giơ tay chỉ thẳng vào mặt hắn nói:

“Rút ngay cái thái độ tự mãn của ngươi về đi nhé, ngươi coi Hu Tao ta là ai? Tài nghệ không bằng người chính là không bằng, chẳng lẽ ta không chấp nhận được thất bại sao? Một lời nhất ngôn cửu đỉnh, càng không cần ngươi bố thí!”

“Điều kiện của luận võ vẫn sẽ giữ nguyên, ta nợ ngươi một yêu cầu, điều này đã chắc như đinh đóng cột, không có gì thay đổi. Còn về thất bại này, tự ta sẽ đến đòi lại nó. Rõ chưa!?”

Lời lẽ thẳng thừng ương ngạnh, nhưng lại không thiếu vài phần tự tin, cuối cùng khiến Lê Thanh Vũ phải lắc đầu, thở dài một hơi, nhưng trên mặt hắn lại hiện lên một nụ cười.

Không phải kiểu nụ cười quỷ dị hay giả tạo khiến người ta sởn tóc gáy, mà là một nụ cười chân thật.

“Được, nếu đã vậy, xem ra ta cần phải đổi lại lời giới thiệu.”

Hai tay hắn nâng lên ôm quyền hành lễ:

“Thanh Vũ, Huyền gia đệ tử, tay cầm tam xích thanh phong, người đời gọi kiếm tu, hạnh ngộ! Còn các hạ là...”

Vừa nói, hắn vừa mở mắt ra, để lộ đôi con ngươi sáng lấp lánh, dường như có thể cùng tinh thần tranh phong, lại tựa như thâm uyên vạn trượng, sâu tối hơn cả hải vực.

Hu Tao nghe thế cũng nở một nụ cười, linh hỏa hiện hình giữa trời đêm, ôm quyền đáp:

“Hồ Đào, Võ gia đệ tử, hồng thương siêu độ hồn phách, người đời gọi Ma nữ, hân hạnh được gặp mặt.”

“Hẹn ngày tái ngộ.”

Lời vừa buông xuống chưa đầy vài khắc, bóng dáng Hu Tao đã biến mất, tại chỗ cũ chỉ còn lại một cánh bướm vàng được cắt từ giấy, nằm lẳng lặng trên mặt đất.

Lê Thanh Vũ bước xuống sàn, tay nhặt cánh bướm vàng lên, lại nhìn sang bên cạnh đã thấy chiếc chăn vừa nãy đã được gấp gọn gàng lại không biết từ lúc nào, khẽ gật đầu, trong lòng lại hiện lên vài đoạn đối thoại vừa rồi, khẽ cảm thán trong lòng:

“Ài, thế giới này chung quy cũng là nơi vĩ lực quy về tự thân, cường giả làm đầu, ngoài ra lại có ma vật gây loạn, hiển nhiên không thể an toàn bằng thế giới cũ của ta trước đây. Trẻ con 16 tuổi đã được coi là trưởng thành toàn diện, 13 tuổi phải chịu toàn bộ trách nhiệm pháp lý, mà đó còn là trong giai đoạn hòa bình như hiện nay.”

Đây cũng là lý do mà Yanfei ban đầu thấy Lê Thanh Vũ lộ ra vẻ thành thục như vậy mà vẫn không ngạc nhiên, chỉ coi hắn là người nổi trội trong cùng lứa. Đương nhiên về sau khi hắn hiển lộ hết toàn bộ thì lại là chuyện khác.

Còn về phần Hu Tao, tuy nàng cũng mới khoảng 7, 8 tuổi thôi nhưng tư duy đã không kém 14, 15 tuổi là bao, tuy nhiên, điều này cũng không thể bào chữa cho việc nàng dường như cũng có hiểu biết nhất định về một số “thứ” nhạy cảm, đánh vẫn là phải đánh.

Chỉ cảm thán đôi chút, Lê Thanh Vũ lại ngồi xuống sàn, trở về trạng thái nhập định.

Tuy còn lâu nữa mới đến sáng, nhưng hắn cũng không định ngủ. Những cảm ngộ của chính hắn và của Hồ tiền bối truyền dạy vừa rồi đang vận hành một cách có tổ chức trong đầu hắn, dần được hắn dung hội quán thông.

Tuy tu vi không tiến triển, nhưng có thêm cảm ngộ về Phản Phác Quy Chân, lại được đích thân một vị Võ Quân hư hư thực thực thể hiện Võ đạo đồng thời hiểu sâu hơn được giá trị của Ý cảnh.

Đạo ở ngay trước mặt, sao có thể ngủ đây?

Cứ thế, đêm dài đằng đẵng trôi qua, Võ đạo lại càng gần thêm nửa bước.

....

Buổi trưa ngày hôm sau...

“Tới đây.” Lê Thanh Vũ hô to một tiếng, chạy ra mở cửa.

Nhưng vừa mở ra, hắn đã sạm mặt lại.

Trước mặt hắn, là ba bóng người trẻ tuổi, hai nam một nữ, một trong số đó vừa mới gặp hôm qua.

Nam hài đứng gần hắn nhất giơ tay làm một điệu chào theo kiểu Fontaine, nở nụ cười khách khí nói:

“Hạnh ngộ, các hạ ắt hẳn là Thanh Vũ?”

“Tại hạ, Xingqiu.”

Bản chuyển ngữ này là tài sản tinh thần của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free