Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 76: Quyển 1 Chương 76: Hồ gia lão tổ

Khoảng hai ngàn năm trước, giai đoạn Thượng Cổ Thần Chiến gần kết thúc, khi ấy xác Ma Thần ngổn ngang chất đống trên khắp cả đại lục, tà khí bốc lên không dứt, nghiệp chướng che trời.

Ly Nguyệt đã có lịch sử gần 17 thế kỷ truyền thừa, Nham Vương Đế Quân Morax đã nắm quyền thống trị tuyệt đối trên khắp Nham quốc, dù vậy, khi đối mặt với việc xử lý tà khí cùng nghiệp chướng do các Ma Thần để lại thì ngài cũng đành lực bất tòng tâm phần nào.

Dù sao thần lực của ngài tuy hùng hậu nhưng vẫn có giới hạn, lại phải chuyên tâm giải quyết vô số công việc khác, chỉ đành cùng các vị tiên nhân phù hộ những khu vực thiết yếu.

Công việc thanh trừ tà khí cùng nghiệp chướng, nghe thì dễ dàng nhưng kỳ thực lại vô cùng khó khăn, bởi chúng vốn bắt nguồn từ bản chất của Ma Thần, tựa như linh khí lưu thông tự nhiên giữa trời đất, quỷ dị mà khó lường, lại ăn sâu vào trong địa mạch, thường đòi hỏi một lực lượng lớn gấp nhiều lần mới có thể thanh trừ triệt để.

Đánh bại thì dễ diệt trừ thì khó, trảm ngọn bất khả trảm căn, chính là đạo lý này.

Đồn rằng Kim Sí Đại Bàng Vương, Hàng Ma Đại Thánh, một trong Ngũ Thánh Dạ Xoa năm ấy cũng là bởi vì giết quá nhiều Ma Thần cùng tà vật, lại thêm Tiên căn ban đầu đã nhiễm phải ma chủng, cuối cùng bị nghiệp chướng quấn thân, tâm ma khó phá, hai ngàn năm vẫn không thể bước vào Chân Quân cảnh mà chỉ có thể ngậm ngùi dừng bước trước Tâm Kiếp.

Nhưng so với hiện trạng nhập ma hoặc thân tử đạo tiêu của rất nhiều vị Tiên Nhân Dạ Xoa tộc hay các Tiên tộc khác, thì đây đã được xem là kết cục tạm ổn.

Theo như ghi chép và ước tính còn sót lại, nếu như không phải vào thời Phong Vương Decabrian đã sớm tiến hành quá trình thanh lọc và hạn chế các Ma Thần khác, cùng với sự hy sinh của Bắc Phương Lang Vương Boreas – một vị Thần Vương đã nguyện ý hi sinh bản thân, thì có lẽ cục diện Phong quốc cũng chẳng khá hơn là bao.

Lôi quốc, với tư cách là một quốc gia non trẻ hơn, thì tình huống dường như còn tệ hơn, khi mà vị Tôn Chủ Narukami Ogosho Baalzebul, nhũ danh Makoto, người đã đạt đến cảnh giới Pháp chi Quân Chủ, đành phải cùng Thần Vu Kitsune Saiguu phong ấn toàn bộ ô uế sâu vào Địa Mạch, chấp nhận một tai họa ngầm.

Trở lại với Nham quốc, chư Tiên cùng các Huyền gia và Võ gia đương nhiên sẽ không để tình huống tiếp tục như vậy, tiến hành liên tục các chiến dịch thanh tẩy, mà lúc bấy giờ được gọi là “Trừ ma vệ đạo”.

Trừ ma không chỉ là cắt đứt tà khí và ma khí hay phong ấn các Ma vật đang nhởn nhơ dạo chơi khắp mọi nơi, mà còn là xử lý các tà giáo hay ma giáo mọc lên như nấm do nhận được Ma Thần truyền thừa hay bị các Ma Thần tàn niệm thao túng.

Nguyền rủa, tà ma, oán niệm, quỷ quái,... đều là những khái niệm mà người thường khó lòng hiểu rõ, chỉ có thể gọi chung là bệnh dịch, là thiên tai, là nhân nạn.

Âm khí nhập thi thể hóa thành cương thi, Ma Thần mượn xác người tá thi đoạt hồn sống lại, huyết nhục Ma vật thôn phệ lẫn nhau... những cảnh tượng ấy diễn ra như cơm bữa, khiến nhân gian loạn lạc khôn cùng.

Cũng không biết bao nhiêu gia tộc hay tông môn Huyền gia và Võ gia đã bị diệt môn, bao nhiêu phương sĩ đạo sĩ hay võ giả đã phải bỏ mạng trong các chiến dịch này, dù có Tiên Nhân hỗ trợ.

Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong xuy hựu sinh.

Nhân sĩ chính đạo tuy luôn nắm được thế thượng phong, nhưng chung quy vẫn không thể áp chế được các thế lực Ma vật ở mọi phương, chỉ đành đánh ván cờ minh ám.

Thế cục giằng co cứ thế kéo dài hàng chục năm, cho đến khi người ấy xuất hiện.

Một vị bác sĩ, không biết xuất thân, không biết danh tính, đột nhiên xuất hiện tại cảng Ly Nguyệt, tuyên bố bản thân có cách xoay chuyển thế cục hiện nay.

Mới đầu không ai tin y, chỉ coi y là một kẻ hám danh chuộng tiếng, cũng không thèm để ý đến các loại liệu pháp kỳ lạ mà y đưa ra, nhìn thấy những gì y làm thì đều nhếch mép cười khinh rồi bỏ đi.

Nhưng cuối cùng, vào một hôm gần tới ngày đông chí, Tổng Vụ Ly Nguyệt bỗng nhận được một tin tình báo, rằng toàn bộ tà khí trong khu vực trăm dặm phía trên Bích Thủy Nguyên đều đã biến mất không còn vết tích.

Thất Tinh bấy giờ nghe thế đều giật mình, bởi bọn họ biết rằng khu vực ấy cực kỳ gần với nơi trấn áp của Li, một vị Đế giai Ma Thần được đích thân Nham Vương Đế Quân trấn áp, phối hợp với dư khí sót lại của một vị Thái Cổ Ma Thần năm xưa, đã khiến cho khu vực này luôn luôn nhung nhúc quỷ quái, người chết khó yên.

Nghe đồn rằng nơi đây cũng từng tồn tại một cánh cổng dùng để dẫn lối linh hồn người chết, phân định ranh giới sinh tử, thế nhưng đã bị lũ Ma vật và Ma Thần chiếm cứ, không còn có thể tìm ra. Điều đó tự nhiên khiến âm khí tích tụ ngày càng nặng nề. Do đó, việc đột nhiên không còn Ma Vật lởn vởn nữa là một điều cực kỳ đáng ngờ.

Chính vì vậy nên người dân Ly Nguyệt mới phải tìm đến những cách khác để có thể khiến cho linh hồn người chết được ra đi an lành, Tết Hải Đăng chính là một trong số đó.

Không dám chậm trễ, một đội do một vị Võ Tôn dẫn đầu liền được cử đến thăm dò, kèm theo là các phương sĩ của nhiều gia tộc đi kèm, người kém nhất cũng có tu vi Nguyên Anh kỳ.

Khi đến nơi, tiến vào trung tâm khu vực được thông báo và đi sâu vào trong một hang động, dù đã chuẩn bị tâm lý, bọn họ vẫn không thể tin vào cảnh tượng đang bày ra trước mắt.

Trong tòa không gian Ngoại Cảnh kia, bọn họ nhìn thấy một tòa đại môn rộng hàng trăm trượng, khung cửa tựa như được đúc từ kim ngân, khắc lên những ký tự cổ lão phảng phất từ thuở khai thiên lập địa. Từ bên trong, vô số quang mang hắc bạch xen lẫn luân chuyển không ngừng, sinh khí và tử khí nồng đậm gần như hóa thành thực thể, ở giữa lờ mờ những làn khói tím.

Ở phía trước tòa đại môn ấy, gần hai chục đạo hư ảnh to lớn, khí tức mạnh mẽ bị huyết xích khóa chặt, cùng với hơn mấy trăm loại Ma vật lớn nhỏ khác, đều đang bị hắc diễm thiêu đốt, phát ra từng tiếng kêu thảm thiết.

Với lịch duyệt và kiến thức sẵn có của bản thân, bọn họ đều có thể nhận ra được hai chục đạo hư ảnh to lớn kia chính là tàn niệm của các Ma Thần, thậm chí có cả của ba vị Cao giai, đều không khỏi kinh hồn bạt vía một phen.

Phần vì việc bắt lại các Ma Thần tàn niệm như vậy vốn là một điều vô cùng bất khả tư nghị, nhưng phần nhiều hơn lại là vì một đạo nhân ảnh đang đứng sừng sững trước tòa đại môn kia, chính là vị bác sĩ nọ!

Y khoác lên thân hắc bào, đầu đội mũ đen, bên trên cài Bỉ Ngạn hoa, lúc này đang đứng đối diện và mỉm cười với bọn họ, dưới chân y, vô số Ma Thần tinh huyết hội tụ, tay cầm một thanh xích pháp trượng có hình thù kỳ lạ, hỏa diễm trên đó đang cháy hừng hực.

Chính là y, về sau đã ký kết một khế ước với Nham Vương Đế Quân, hội tụ Nham chi Pháp Tắc và chuyển hóa xuống đại địa, làm cho người chết có thể hỏa thiêu và an táng, ngăn cản các thế lực tà ác khống chế thi thể cùng lan truyền nguyền rủa và oán niệm.

Phương pháp này vốn được đặt tên là nghi thức Hộ Ma, về sau cũng được các nhân sĩ Huyền gia và Võ gia khác làm theo, phối hợp với người dân Nham quốc, cuối cùng đã khống chế được “bệnh dịch”, áp chế tà ma và hỗ trợ phong ấn các Ma Thần tàn niệm.

Cũng chính là y đã tìm lại được Sinh Tử đại môn, về sau hỗ trợ linh hồn người dân Nham quốc có một con đường lớn để tiến nhập Luân Hồi như thuở ban đầu, lại được xưng tụng là Sinh Tử Phận Tế Thủ Hộ giả, và cũng là người đã lập nên Vãng Sinh đường.

Không có một vị Huyền gia lão tổ nào dám đứng ra tranh đoạt danh hiệu này với y, phần vì đây chính là danh hiệu do đích thân Nham Vương Đế Quân ban cho, một phần vì e ngại thực lực của y, phần khác lại vì trong lòng họ cũng xen lẫn sự kính trọng.

Sử sách không ghi chép lại thực lực của y, chỉ biết rằng với khả năng mở lại Sinh Tử Đại Môn và chấp hành nghi lễ được Nham Vương Đế Quân hỗ trợ, y đã mạnh hơn đại đa số Tiên Nhân, ít nhất cũng đạt đến hàng Thánh!

Một nhân loại vô danh đạt được Thánh cảnh, mang trên mình các nghi lễ thần bí giúp Ly Nguyệt thanh tẩy tà ma dễ dàng hơn gấp nhiều lần, điều này càng làm cho xuất thân của y trở nên đáng ngờ, nhưng cũng không ai dám hỏi, cho đến tận ngày y biến mất.

Y ra đi trong im lặng, chỉ để lại cơ nghiệp Vãng Sinh đường cho con trai truyền thừa, kèm theo danh hiệu Sinh Tử Phận Tế Thủ Hộ Giả cùng với một câu nói được truyền lại cho đến tận ngày nay, và được môn hạ Vãng Sinh đường coi như tổ huấn:

“Chỉ có ngọn lửa không ràng buộc mới có thể thanh tẩy được thế giới này.”

Không ai biết được cuộc đời trước đây của y, cũng không ai biết được tên thật của y, mọi người chỉ gọi y là Hồ gia lão tổ hay Vãng Sinh đường đệ nhất đường chủ, hoặc vị bác sĩ đã cứu Ly Nguyệt trong lúc nước sôi lửa bỏng.

Với một đời truyền kỳ như vậy, sử sách ghi chép về y sẽ không thể giống nhau, nhưng nếu có điều gì mà tất cả đều nhất quán, đó chính là...

Chiếc mũ đen nâu đội trên đầu tượng trưng cho thân phận đường chủ của y, và luôn cài Bỉ Ngạn hoa.

(Vì muốn tỏ lòng tôn kính với phụ thân, hoặc vì những lý do không rõ nào đó, vị đệ nhị đường chủ đã tháo Bỉ Ngạn hoa xuống và thay vào đó bằng các loại hoa khác, và việc này cũng không bị ngăn cấm, cho đến đời Hu Tao thì đã thành hoa mận đỏ.)

Trong đầu Lê Thanh Vũ đang hiện ra những tri thức được ghi chép về nguồn gốc truyền thừa của Vãng Sinh đường cùng với người đã sáng lập nên nó, mắt vẫn không rời nam tử trung niên đứng đối diện, dường như vẫn chưa biết nên nói gì.

Còn về phần nam tử trung niên kia, sau khi thấy đối phương vẫn không đáp lại câu hỏi của mình, trên mặt liền hiện lên vẻ nghi hoặc:

“Tiên nhân?”

Sau một hồi suy tính kỹ lưỡng, Lê Thanh Vũ mới thở nhẹ ra một hơi, quyết định nói thật. Thân thể thoát khỏi trạng thái cảnh giới, giơ hai tay lên thi lễ:

“Tiền bối hiểu nhầm rồi, Tiên nhân là gia sư, vãn bối chỉ là đồ đệ của người mà thôi.”

Quyết định này được đưa ra sau khi y phân tích kỹ lưỡng các thân phận có thể của đối phương, đánh giá nguy hiểm tiềm ẩn cùng với các phương án dự phòng, từ đó lựa chọn ra phương án có tỷ lệ an toàn cao nhất.

Hắn giờ đã có thể khống chế được Ý cảnh Hạo Hãn Tịch Hải, tự nhiên cũng có thể cắt đứt liên kết giữa lượng ý niệm trong lòng và sóng biển bên ngoài, không để lộ thực hư.

Nam tử trung niên kia nghe vậy chợt sửng sốt, sau đó bắt đầu hơi cau mày quan sát xung quanh và nam hài trước mặt, cuối cùng như thể đã hiểu ra điều gì đó, mới thốt lên:

“Ra là vậy, hèn chi...”

“Bản đường chủ thắc mắc mãi mà vẫn không biết ngươi rốt cuộc là vị nào mà lại xuất hiện với ý thức của một nam hài nhỏ tuổi như vậy. Dù là tân tấn Tiên Nhân hay Thiên Nhân thì cũng không thể trẻ đến mức này được. Chẳng lẽ Tiên Nhân Ly Nguyệt sau bao nhiêu năm lại có sở thích kỳ quái đến vậy? Thì ra là đệ tử. Cũng đúng, là đệ tử Tiên Nhân chắc chắn phải có chỗ hơn người, có sở hữu Ý cảnh Truyền Thuyết phẩm cũng không phải chuyện gì đáng ngạc nhiên.”

“Chỉ là... Vẫn có chút khó hiểu...” Nói đến đây, nam tử trung niên này lại lâm vào trầm tư, nhưng rồi nhanh chóng lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ đó, lại hỏi:

“Tiểu hữu, có thể nói cho bổn đường chủ biết gia sư là ai không, có lẽ ta biết vị đấy.”

Lê Thanh Vũ cũng đã thu tay về, kiên nhẫn chờ nam tử trung niên kia ngừng trầm ngâm, giờ nghe vậy liền đáp:

“Gia sư Ca Trần Lãng Thị Chân Quân.”

“Ca Trần Chân Quân sao? Điều này có lẽ cũng giải thích được phần nào rồi. Tiểu hữu, không biết năm nay là năm bao nhiêu? Ca Trần Chân Quân đã đạt đến Thượng Vị Chân Quân hay nửa bước Đạo Quân chưa?” Nam tử trung niên lại hỏi.

“Năm nay là năm Ly Nguyệt thứ 3720. Còn về cảnh giới của gia sư, thứ cho vãn bối kiến thức nông cạn, chưa từng nghe nói đến Đạo Quân cảnh.” Lê Thanh Vũ nghe thế mới ra vẻ nghi hoặc.

“Năm Ly Nguyệt thứ 3720 sao? Nhanh thật, mới thế đã gần hai ngàn năm rồi.” Nam tử trung niên kia nghe vậy, tròng mắt hơi đảo, ngữ khí tang thương, sau đó lại thở ra một hơi:

“Đạo Quân cảnh là cảnh giới tiếp theo của Chân Quân, lấy tuổi của ngươi đúng là khó mà biết được thật, lỗi ta.”

Thấy được nam tử kia dường như lại định lâm vào trầm tư, Lê Thanh Vũ lập tức hỏi:

“Tiền bối, xin hỏi, ngài có phải là Hồ gia lão tổ, đệ nhất đường chủ của Vãng Sinh đường hay không?”

Nam tử trung niên kia nghe thế liền gật đầu, nhưng sau đó lại thắc mắc:

“Đệ nhất đường chủ của Vãng Sinh đường là đúng rồi, thế nhưng Hồ gia lão tổ là sao? Mặc dù ta đúng là họ Hồ nhưng chưa từng tự xưng lão tổ.”

Lê Thanh Vũ nghe thế liền biết mình đã đoán đúng, bèn giải thích:

“Kể từ thời Thất đại Thần Quân chi Vị được xác lập, kéo dài từ Trung Cổ cho đến hiện tại, Vãng Sinh đường đã trải qua 76 đời. Tiền bối đương nhiên đã trở thành lão tổ. Xưng hô này đã được sử dụng từ những thời kỳ cuối của Qui Ly Tập, và vẫn được áp dụng cho đến tận ngày nay.”

“Ra vậy, cũng phải ha. Mà tiểu hữu ngươi tuy tuổi nhỏ nhưng trả lời lại vô cùng lão luyện, xem ra thường ngày hẳn cũng có nghiên cứu thư tịch?” Hồ gia lão tổ, không, đệ nhất đường chủ gật gù, lại hỏi tiếp.

“Xem qua sơ sơ, không cầu thông tuệ cổ kim nhưng biết đủ những gì cần biết.”

“Không hổ là truyền nhân của Ca Trần Chân Quân, trả lời hay lắm.” Đệ nhất đường chủ ừm một tiếng, sau đó lại nói:

“Nếu vậy....”

“Đố ngươi, nghi thức Hộ Ma thường yêu cầu những gì?”

Dù có phần không hiểu nguyên do nhưng Lê Thanh Vũ dựa vào kiến thức có sẵn vẫn có thể đáp lại:

“Nghi thức Hộ Ma vốn là nghi thức hỏa táng, chia làm bốn bước nhỏ và ba bước lớn, đó là điều mà người đời thường hiểu. Nhưng nếu tính rộng ra đối với một số trường hợp đặc biệt, cũng còn thêm một số bước cùng với nghi lễ ngoại trước khi hỏa táng, chẳng hạn như bốn người mặc hắc bào khiêng quan tài nhảy nhót gì đó...”

Đệ nhất đường chủ chăm chú lắng nghe, cuối cùng sau khi hắn nói xong liền gật đầu rồi vỗ tay một cách hào hứng:

“Ha ha ha, thường nói Ca Trần Chân Quân tinh thông vạn sự, ta vốn tưởng chỉ là lời đồn thổi quá mức. Nhưng nay nghe được đệ tử của ngài tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã có kiến thức uyên bác đến mức này thì ta cũng đã tin phần nào rồi. Ha ha ha...”

Trong mắt Lê Thanh Vũ hiện lên vài dấu hỏi chấm, chẳng phải chỉ là trả lời một câu hỏi thôi sao? Dù đúng là câu hỏi khó thật, nhưng cũng không đáng để ăn mừng đến mức này chứ?

(Hóa ra ta đã trách nhầm Hu Tao rồi. Bệnh của nàng, xem ra, là một căn bệnh nan y gia truyền, không thể tránh khỏi.)

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free