Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 75: Quyển 1 Chương 75: Nghiệp Hỏa Huyết Hoa

Ánh trăng bảng lảng, gió đêm lành lạnh, Lê Thanh Vũ cùng Hu Tao vẫn giữ nguyên tư thế, bất động.

“Ngươi trọc.”

“...” Lông mày Lê Thanh Vũ hơi nhăn lại.

“Ngươi trọc.”

“...” Khóe miệng hắn giật giật khẽ.

“Ngươi trọc.”

“...” Trán hắn dần nổi lên mấy đường gân xanh.

“Ngươi–“

“Dừng! Ngươi nói nãy giờ mấy lần rồi? Có mỗi chuyện này mà cứ phải nói đi nói lại là sao?” Lê Thanh Vũ cuối cùng cũng nhịn không nổi, phải cắt ngang lời nàng.

Hu Tao nghe thế như chợt tỉnh giấc, lắc lắc đầu nhưng vẫn dán mắt vào đỉnh đầu hắn, đáp:

“Ai biết được? Không phải ngươi bảo ta vẫn còn là hài tử nhỏ không hiểu chuyện à? Tiểu hài tử hiếu kỳ là lẽ đương nhiên, chẳng lẽ ngươi có thể cấm cản? Mà lại nói, trước giờ ta cũng chỉ thấy mấy ông bác trung niên gì gì đấy hay cụ lão mới xuất hiện triệu chứng này, thế mà ngươi ở tuổi này đã bị, chẳng có lẽ....”

“...Đây là nguyên do chính cho bệnh ‘ông cụ non’ của ngươi?”

“...” Lê Thanh Vũ nghe thế không đáp, song, vẻ mặt hắn đã trở nên đạm nhiên.

Hắn buông tay nàng ra, nghiêng người, đẩy tảng vôi sang một bên, cầm chiếc mũ lên, phủi sạch vôi bột và đất cát bám vào, sau đó gập lại, giắt vào bên hông.

“Ta đoán sai rồi? Hay là ngươi đang tu luyện môn tuyệt thế thần công gì, mà môn này lại cần phải cạo trọc?” Hu Tao thấy thái độ của hắn như vậy chẳng lấy làm lạ, tiếp tục kháy móc.

Tuy rằng bản thân nàng cũng có mấy phần tò mò với lý do đằng sau, nhưng dù trong giọng điệu vẫn phảng phất ý trả đũa nồng đậm, Lê Thanh Vũ vẫn tự nhiên hiểu được ý đồ của nàng.

“Hu Tao.” Lê Thanh Vũ bỗng gọi.

“Hử?” Hu Tao giương cặp mắt lung linh, nhìn hắn với vẻ phảng phất vô tội.

“Ngươi có muốn nghe một bí mật không?”

“Ồ, ta thích bí mật hay những thứ huyền bí lắm. Là gì, kể đi, bật mí đi?”

“Đó là...” Giọng Lê Thanh Vũ bỗng trở nên ôn tồn, giống như một bậc trưởng bối hiền lành:

“Nãy giờ đánh với ngươi, ta dùng không tới hai thành thực lực.”

“....Hả?”

Lời ngạc nhiên còn chưa kịp thốt ra hết, Hu Tao đã nghe thấy bên tai một tiếng vọng như xé gió truyền đến:

“Trấn Uy kiếm pháp thức thứ chín, Thụ Tưởng Xuân Phong!”

.... Hai phút sau....

Ánh trăng vẫn thế, gió đêm vẫn vậy, chỉ có người là đổi thay.

Lê Thanh Vũ thu hồi kiếm về bên hông với thức Nhật Hạ Tây Phương, sau đó liếc mắt sang khoảnh vườn bên cạnh.

Ở chỗ đấy, Hu Tao giờ đã nằm sụi lơ dưới đất, hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt an lành, bất tỉnh nhân sự, trên trán vẫn còn hằn một vệt đỏ tươi.

Thở khẽ ra một câu, hắn lắc đầu.

Mặc cho Hu Tao có sở hữu cảnh giới cao hơn hắn tận ba tiểu cảnh giới, thế nhưng trình độ võ thuật giữa hai bên lại cách nhau quá nhiều. Thương pháp nàng chỉ là đăng đường nhập thất, kiếm pháp hắn lại nửa bước đăng phong tạo cực, gần như có thể khuy môn.

Chênh lệch này đã đủ san bằng hoàn toàn ưu thế về cảnh giới, thậm chí còn mang tính áp đảo tuyệt đối, chưa kể đến tầm mắt của hắn vốn dĩ đã là của một bậc nửa bước Tiểu Thừa cảnh.

Vốn chỉ định dùng một thành rưỡi thực lực rồi để cho nàng thắng hiểm, dù sao người lớn không chấp nhặt trẻ con, thế nhưng...

Đã từng nghe câu "người trọc chi ngôn" của Vị Ngư tiên sinh, hắn nghĩ là mình phải làm tròn phận sự, một phút làm thầy cả đời làm thầy, thay các bậc trưởng bối giáo dục lại nàng rằng:

Biết điều mà tôn trọng người lớn, đấy mới là kính lão đắc thọ.

Haizz, Lê Thanh Vũ thở ra một hơi, mắt nhìn về phương xa, ánh nhìn hiu quạnh. Mấy ai hiểu được công lao của hắn hôm nay? Có lẽ phải hàng chục năm sau mới có sĩ tử quay đầu nhìn lại âm thầm cảm ơn hắn.

“Ngươi trọc.”

Một tiếng kêu nho nhỏ vang lên, dường như có ai đó tỉnh lại.

Lê Thanh Vũ mặt không thay đổi, tay phải lại vung lên một lần nữa, nhất kiếm đoạt mệnh, kèm theo đó là âm thanh như gà vịt bị chọc tiết.

Vì thiên hạ trọc nhân, nguyện hi sinh sĩ diện bản thân, độ hóa Ma nữ!

...

Khi đã chắc chắn nàng thực sự bất tỉnh nhân sự, Lê Thanh Vũ mới bế cả người nàng lên, đặt lên sàn gỗ dưới mái hiên, tránh nàng bị nhiễm hàn khí dưới đất.

Nhìn khuôn mặt non nớt với hai vệt đỏ trên má, hắn hơi nhíu mày, trong lòng lại không có một chút áy náy nào, chỉ nghĩ:

(Vãng Sinh đường truyền thừa tốt thật, thậm chí còn có huấn luyện khi bất tỉnh cũng phải làm mặt giống hệt tử thi nữa, chất lượng thật sự!)

Nghĩ nhảm một hồi rồi cũng xong, hắn liền quay lại với chính sự. Lê Thanh Vũ tay nâng cằm trầm tư về ý tưởng chợt lóe lên vừa nãy trong chiến đấu.

Hắn biết, thực nghiệm là cách tốt nhất để chứng minh lý thuyết, huyền lam ấn ký trên mi tâm hắn lại sáng lên, không gian xung quanh lập tức biến đổi thành Tịch Hải.

Ở trong phiến không gian được kiến tạo bởi ý thức này, hắn là chủ tể, vạn vật đều tuân theo lệnh!

Hắn dường như đang định làm gì đó, ý thức khua khoắng một hồi, nhưng rốt cuộc vẫn chưa có gì thật sự diễn ra, cứ như thể vẫn chưa tìm được đầu mối.

Thử mấy lần nhưng vẫn thất bại, kèm theo đó là mấy tiếng niệm Khuy Minh Chân Kinh vang vọng bên tai, Lê Thanh Vũ cuối cùng cũng dừng lại, nhưng không hề nản lòng.

“Hừm, xem ra nếu muốn thật sự thử được phải đạt đến tiểu thành thậm chí đại thành, chứ chỉ ở cấp nhập môn thì dù ảnh hưởng có lớn tới đâu cũng vẫn có giới hạn. Đáng tiếc là sư phụ đi vắng tuần sau mới về, nếu không ngày mai ta có thể đi lên Ngọc Kinh Đài mà hỏi rồi, có thể ngài biết chút gì đó.”

“Thôi vậy, đằng nào thì mấy ngày sau cũng sẽ khá bận, dù có thành công cũng tạm chưa có thời gian, vụ kia cũng không phải một sớm một chiều là xong.”

Lắc lắc đầu, Hạo Hãn Tịch Hải theo đó dần tiêu tán, Lê Thanh Vũ quay người sang một bên định lay Hu Tao dậy để nàng về Vãng Sinh Đường.

Chỉ là vừa chạm vào người nàng, dị biến bỗng xảy ra!

Lê Thanh Vũ bỗng nghe được một thanh âm lớn như có thể phá tan thủy triều, lại vang vọng phảng phất đến từ đầu bên kia của một đường hầm:

“Xin Tiên Nhân thủ hạ lưu tình!”

Nương theo tiếng vọng là một cảm giác choáng váng giống như thực tại dưới chân đột ngột xoay chuyển, đến khi hắn kịp tỉnh hồn thì đã phát hiện khung cảnh xung quanh một lần nữa trở lại không gian Tịch Hải.

Không thèm nghĩ ngợi nhiều, Lê Thanh Vũ lập tức triệt hạ hoàn toàn Ý cảnh của bản thân, ý đồ thoát khỏi không gian này.

Chỉ là sau đó hắn liền kinh hãi phát hiện ra rằng, hắn ra không được!

“Chuyện quái-“ Nhãn thần mang theo vẻ cảnh giác cực độ, hắn vừa mới định thắc mắc thì đã thấy một mảnh tàn tro nhỏ bay lả lướt qua mặt.

“Tàn tro?”

Nháy mắt quay đầu về phía ngược lại, ý thức thể của Lê Thanh Vũ bỗng phải há hốc mồm.

Bởi vì đối diện của hắn lúc này đã không còn là biển xanh thanh bình vốn có của Tịch Hải, mà là một mảnh biển lửa!

Ánh lửa xích hồng không ngừng thiêu cháy mặt nước, phạm vi rộng không thấy điểm cuối, khói bụi sinh ra cuồn cuộn không dứt kéo dài đến tận vân tiêu, phảng phất luyện ngục hàng lâm Tịch Hải, tàn tro cũng là từ đó mà đến.

Đằng sau lớp lớp tầng khói đen, Lê Thanh Vũ như có như không thấy được mấy thân ảnh khổng lồ, nhỏ có mấy trượng lớn có mấy dặm, tràn đầy khí tức cổ lão, khắp người cắm đầy vô số xiềng xích, phía trên có hắc diễm nhảy múa.

Giữa không trung có từng đóa hoa nở rộ, đều mang màu đỏ thắm, mang đến cho khung cảnh xung quanh thêm mấy phần huyết sắc, dường như chính là máu của các thân ảnh to lớn kia.

Bị hắc diễm thiêu đốt cùng xiềng xích không ngừng di động tra tấn, thế nhưng những thân ảnh này lại không thốt lên bất cứ tiếng kêu la nào, phảng phất...

Bọn chúng đều là thi thể!

Khẽ nuốt ực một ngụm, dù đã đọc qua nửa tầng một Tàng Thư Các, Lê Thanh Vũ vẫn không thể nhận ra cảnh tượng trước mắt là gì, chỉ biết là nó đang dần tiến lại gần mình, nhiệt khí cũng dần phả đến.

Đang lúc Lê Thanh Vũ kinh nghi bất định không biết có nên sử dụng Quan Nguyên chi Nhãn hay không, thì âm thanh vừa nãy lại xuất hiện một lần nữa, lần này nghe rõ ràng hơn gấp mấy lần:

“Xin Tiên Nhân thủ hạ lưu tình!”

Nương theo đó, yên hỏa ngập trời bỗng có dị động, sau mấy khắc đã tách ra làm đôi, tạo thành con đường cho một nhân ảnh đi tới.

Đây là một người đàn ông trung niên, mặc một bộ hắc bào cổ thụt, đầu đội mũ chỏm tròn màu nâu, để lộ ra một gương mặt hình chữ điền uy nghiêm, toàn thân tự có một cỗ khí phách khó mà nói rõ.

Hắn đứng giữa biển lửa, xích hỏa hắc diễm vờn quanh mà vô thương, khói bụi hân hoan như diện kiến bậc đế vương, tự nhiên đã thể hiện rõ thân phận chủ nhân biển lửa của mình.

“Tiên Nhân –“

Chỉ là vừa mới bước ra, kẻ này giống như đang định thi lễ, thấy rõ được hình bóng người đối diện xong bỗng sững sờ.

Bởi trước mặt không phải là bất kỳ vị Tiên Nhân nào mà hắn quen biết, lại là một nam hài lạ mặt tầm tám tuổi, thân mang hắc bào, tay cầm kiếm gỗ.

Nhưng dù sao nam tử trung niên này cũng là người có lịch duyệt dày dặn, trên mặt không hề lộ ra nét thất thố, hai tay vẫn nâng lên hành lễ, hỏi:

“Xin hỏi ngài là...”

Ở phía đối diện, Lê Thanh Vũ tuy hơi bị chấn nhiếp bởi cảnh tượng trước mặt nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và phản ��ng, trong lòng bắt đầu suy nghĩ.

Đây chính là không gian ý thức giao hòa giữa hắn và đối phương, chính vì vậy nên khung cảnh mới là Ý cảnh của hai bên, bởi vì Ý cảnh chính là thứ gần nhất với sức mạnh của ý thức cùng tâm linh.

Hắn không thể rời khỏi xem ra chính là do nam tử này làm, bởi vì Ý cảnh của hắn mạnh hơn hắn rất nhiều, không phải ở phẩm chất mà chính là ở cấp độ, cũng thể hiện rõ chênh lệch cảnh giới giữa hai bên.

Việc này xuất hiện ngay sau khi hắn chạm phải Hu Tao, nam tử này trên thân lại mặc y phục của Vãng Sinh Đường, thân phận đối phương dù không cần nghĩ cũng đoán được là đến từ đâu.

Khả năng giả trang? Nhỏ quá coi như không.

Nhưng làm thế nào đối phương lại có thể giữ chân hắn? Chắc chắn không phải do kẻ đó tự ý xông vào vườn sau nhà Yanfei hay thi pháp từ xa để gây ảnh hưởng. Nếu không, trận pháp vệ gia cùng Tổng Vụ Ly Nguyệt sẽ ngay lập tức “dạy hắn làm người”. Điều này chứng tỏ, đối phương ắt phải thông qua Hu Tao, xem ra là một loại ấn ký nào đó trên người nàng.

Ngoài ra, hiện giờ hắn đang đứng trong phạm vi của trận pháp. Mọi loại lực lượng siêu phàm trên cấp độ Luyện Tinh Hóa Khí nếu phát sinh đều sẽ ngay lập tức bị trận pháp triệt tiêu. Hu Tao và hắn, do chỉ có cảnh giới Võ Đồ, mới không bị ảnh hưởng – nói cách khác, vì quá yếu nên không bị coi là mối gây hại.

Đây cũng là cách mà đa số các gia tộc Huyền gia và Võ gia ở cảng Ly Nguyệt sử dụng. Đây là cách để hạn chế tối đa ảnh hưởng lên người thường, tránh ngộ thương và giúp họ hòa nhập một cách tự nhiên nhất.

Lực lượng khiến cho trận pháp không triệt tiêu nổi hoặc là không phát hiện... Ít nhất cũng phải là Thánh giai, thậm chí phải là Thánh giai đỉnh phong, hay còn được gọi là Đại Thánh!

Vãng Sinh Đường tuy là một thế lực truyền thừa võ gia siêu nhất lưu, cổ lão và huyền bí vô cùng, thế nhưng hiện tại chắc chắn không thể có một Đại Thánh. Đường chủ đương nhiệm – tức ông nội của Hu Tao, theo ghi chép – cũng chỉ ở Võ Tôn sơ kỳ tầm nhị, tam trọng. Chắc chắn ông ta không thể thông qua ấn ký để lại mà kéo hắn vào không gian ý thức.

Vậy có nghĩa là...

Lê Thanh Vũ lại liếc nhìn chiếc mũ trên đầu nam tử trung niên kia, kết hợp với tất cả những gì mình biết về Vãng Sinh Đường, bức tranh trong lòng cũng dần hoàn thiện, một cảm giác hiểu ra chợt ùa đến.

Chiếc mũ đó chính là mũ của các đời Đường chủ Vãng Sinh Đường truyền lại. Lúc này, trên mũ không cài hoa mận như Hu Tao sau này, mà là một loài hoa khác, một loài gần như đã tuyệt tích...

Bỉ Ngạn hoa!

Sản phẩm trí tuệ này được bảo hộ bởi truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho mọi tâm hồn yêu văn chương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free