Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 73: Quyển 1 Chương 73: Khách không mời lúc nửa đêm

“Con cò bé bé, nó đậu cành tre. Đi hay hỏi mẹ, bố đi đường nào.”

“Khi đi em quậy, khi về em gào. Miệng em chúm chím, mẹ tát em ngã nhào.”

Dưới mái hiên, một nam hài đang ngâm nga mấy câu hát, gương mặt lộ vẻ vui vẻ. Tay cậu cầm một bình nước nhỏ bằng đất nung, dòng nước từ trong bình khẽ tuôn chảy xuống tưới cho một chậu cây bên dưới.

Miệng vẫn tiếp tục ngân nga những giai điệu “biến tấu” từ bài hát tuổi thơ, trong lòng hắn thầm nghĩ:

“Ài, tự dưng lại quên mất việc này. Cũng may mới chỉ qua một ngày nên tạm thời chưa có vấn đề gì. Xem ra lúc nào đó phải nhờ Yanfei thiết lập một cơ quan dẫn nước tự động ở đây, phòng khi quên mất. Không biết nàng ấy có làm được không nhỉ?”

Tưới xong, hắn mới ngẩng đầu lên. Đêm nay trời mây mịt mù, trăng cũng chẳng thấy đâu, chỉ có những đợt gió lạnh cứ thế ùa về.

Nhưng điều này chẳng phải vấn đề gì to tát với cậu bé, chỉ cần không phải trời nồm hay quá khô nóng, cậu đều cảm thấy bình thường cả.

Hít thở một hơi sâu, hắn quay người định cất bình nước vào nhà, bỗng tai chợt nghe thấy một tiếng động lạ.

“Hử?” Hắn quay người lại, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc.

Đảo mắt nhìn quanh từng mái hiên cùng hàng cây, hắn lại chẳng phát hiện ra điều gì bất thường.

Cảng Ly Nguyệt tuy là một cảng thị sầm uất, việc buôn bán diễn ra từ sáng sớm tinh mơ cho đến tận đêm khuya, nhưng giờ đã là canh hai, đại đa số mọi người đều đã đi ngủ vào giờ này, trả lại cho màn đêm một khung cảnh tĩnh mịch.

Quan sát thêm một lúc, ngoại trừ tiếng lá cây xào xạc, không hề có thêm âm thanh nào khác xuất hiện. Nam hài lắc đầu, lại quay người định đi vào nhà.

Cộp.

Đột nhiên, lại có một tiếng động lạ nữa vang lên, lần này còn to hơn lần trước.

Hắn lập tức xoay đầu lại, hai mắt dõi theo hướng tiếng động phát ra, phát hiện đó là góc khuất của mảnh vườn nhỏ, vì ở hơi xa nên ánh đèn không chiếu tới.

Trên mặt hiện rõ vẻ căng thẳng pha chút nghi ngờ, nam hài nuốt ực một tiếng, quơ tay lấy ngọn đèn nhỏ trên sàn, cẩn thận tiến lại gần xem xét.

Gió lạnh chợt lại thổi qua mấy đợt khiến ngọn lửa trong đèn lung lay chớp động, giống như có thể dập tắt bất cứ lúc nào, phủ lên khung cảnh một cảm giác quỷ quái, ma mị khiến người ta lạnh gáy.

Một bước... Hai bước... Ba bước...

Nam hài vừa mới tiến lại gần góc này, còn cách chưa đến nửa trượng, đột nhiên xoay người vung bình nước trong tay. Nước trong bình bay vút ra theo một đường cong cực kỳ xảo diệu, lao thẳng đến một cành cây gần đó.

Từ đằng sau cành cây bỗng có một thân ảnh lao ra, trên mặt hiện rõ vẻ sửng sốt, rõ ràng là không ngờ mình lại bị đánh lén.

Vừa vọt ra chưa đến nửa trượng, trước mặt đã lại xuất hiện một bóng người. Thân ảnh này bèn lập tức rút ra một thanh côn gỗ bên người để chống trả.

Chát!

Một tiếng vang trầm đục vang lên. Chẳng biết từ lúc nào, nam hài đã rút ra một thanh kiếm gỗ, thi triển một chiêu Bạt Kiếm tung lên từ dưới, đánh văng đối phương ra xa hơn một trượng rưỡi.

Tuy chịu bất lợi khi không có chỗ mượn lực giữa không trung, nhưng thân thủ của thân ảnh này cũng đã đạt đến trình độ nhất định. Đỡ được một chiêu của nam hài, nàng lập tức biến chiêu thành xảo lực, cuối cùng tiếp đất nhẹ nhàng cách đó không xa, tựa như cánh bướm hạ xuống nhụy hoa, đôi mắt vẫn không rời nam hài nửa khắc.

Nam hài cũng không tiếp tục thừa thắng truy kích, thu kiếm gỗ về bên hông, giữ thế phòng thủ, hai mắt có chút thú vị quan sát đối phương.

Đó là một nữ hài, toàn thân mặc bộ hắc trường y, tay cầm côn gỗ phủ sơn đen. Mái tóc màu nâu cuộn thành một đoàn sau lưng, trên mặt mang mặt nạ Bi Ảm quỷ, từ trong lỗ mắt, đôi mắt trông như ma trơi giữa trời đêm.

Có thể người khác không nhận ra, nhưng nam hài dựa vào ký ức của mình vẫn đoán được thân phận của nữ hài này, thầm nghĩ trong lòng:

“Đây... nếu như ta đoán không nhầm...”

“Hu Tao?”

Nhận ra ánh mắt nàng dáo dác như đang chuẩn bị tẩu thoát, Lê Thanh Vũ khẽ nhếch khóe miệng, nói với một giọng giễu cợt:

“Tưởng là yêu ma quỷ quái chốn nào làm loạn, hóa ra lại là một tiểu hài tử học đòi làm tặc, thật là có chút đáng thất vọng!”

Quả nhiên, nữ hài kia nghe vậy liền lập tức không để ý đến việc chạy trốn, hơi sửng sốt:

“Tặc gì? Ta chỉ —“

Lời còn chưa hết, nàng đã bị Lê Thanh Vũ cắt ngang:

“À phải rồi, nửa đêm trốn trên cành cây rình mò nhà người ta, không phải tặc thì còn là cái gì? Trộm vặt? Hay là tối lên cơn tâm thần?”

“Ta...” Nữ hài nghe thế liền không còn lời nào để cãi, bởi vì nó quá xác thực.

Thề có Nham Vương Đế Quân trên cao, nàng chỉ mới định thử chơi khăm tên "đối tượng mới" này một chút bằng cách nhát ma hắn, mà sao lại rơi vào tình huống thế này?

Không ổn rồi, chơi khăm và bị cáo buộc ăn trộm là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt. Tuy rằng nàng tuổi nhỏ có thể sẽ không xảy ra vấn đề gì, và nàng cũng không thật sự trộm gì, nhưng chắc chắn khi về sẽ bị gia gia mắng té tát, thậm chí bị cấm túc, đồng nghĩa với việc không còn được đi chơi đêm nữa.

Còn về việc bị mắng là tâm thần, thực sự nàng cũng chẳng quá quan tâm. Kể từ khi lũ trẻ cùng người lớn trong khu gán cho nàng biệt danh “Ma Nữ”, thì việc bị nói là tâm thần dường như cũng chỉ là một cách nói nhẹ nhàng mà thôi.

Nhưng vẫn còn một vấn đề nữa, đó là chuyện này thế nào cũng đến tai của vị công tử kia. Chỉ cần nghĩ đến nụ cười chế nhạo đáng ghét của hắn là nàng đã thấy tình huống không ổn rồi, trong lòng đã dần mường tượng ra một âm thanh:

“Sao thế hả Ma Nữ đại nhân – người chơi khăm chưa bao giờ thất thủ? À quên mất, giờ phải gọi là thất thủ một lần rồi đúng không nhỉ? Lại còn trong tay của một tên ma mới ngang tuổi, thật là đáng – xấu – hổ...”

Gặp ma— à nhầm, gặp quỷ rồi! Ai mà nghĩ tới tên gia hỏa này lại sở hữu thực lực và cảm giác nhạy bén như thế này chứ? Những đứa trẻ khác chẳng phải sẽ tiếp tục nhìn chằm chằm vào góc tường rồi bị nàng đột nhiên xuất hiện sau lưng hù dọa sao?

Lê Thanh Vũ cũng không biết rằng trong thời gian ngắn như vậy mà nữ hài trước mặt đã suy nghĩ được cả một đống thứ loạn xạ. Trong lòng hắn vẫn đang tự hỏi lý do nàng xuất hiện ở đây, cũng đã có suy đoán, nhưng vẫn cần xác minh thân phận của đối phương.

Chỉ thấy hắn thở ra một hơi, lại nói:

“Thôi được rồi, xem chừng quần áo của ngươi cũng không phải loại phổ thông, khả năng cao khó có thể là đầu trộm đuôi cướp. Báo danh đi, kèm theo mục đích của ngươi khi đến đây ngay giữa nửa đêm. Nếu không, ta đánh trói ngươi lại rồi giao cho Thiên Nham quân.”

“Xuất hiện vào nửa đêm trên cây nhà người khác, sử dụng khinh công trái phép, trên thân mang theo hung khí loại một, dù là cái nào cũng đủ để ngươi uống nước trà một trận đấy.”

Nữ hài nghe thế không sợ, ngược lại còn lộ vẻ vui mừng, nhưng sau đó đã rất nhanh lấy lại bình tĩnh mà nói:

“Ngươi trước, ngươi là chủ, ta là khách.”

Nàng cũng biết yêu cầu này thực sự rất vô lý, nhưng hiện tại nàng lại rất khẩn thiết muốn biết thân phận của kẻ trước mặt. Nếu để nàng báo danh trước, với phong cách hành sự vừa rồi, đối phương rất có thể sẽ không nói một lời nào.

Dù sao, với tư cách là truyền nhân của Vãng Sinh Đường, mới bảy tuổi đã có tu vi Võ Đồ đệ lục trọng, Điệp Ảnh thân pháp đã luyện đến đăng đường nhập thất, cơ hồ đạt tiểu thành rồi, mà vẫn bị đối phương phát hiện ra, thậm chí phán đoán và đánh trúng nàng một đòn, thì bối cảnh của kẻ này chắc chắn không thể đơn giản.

Thông tin nàng biết về đối phương cũng không nhiều, ngoại trừ việc đó là một hài tử được đích thân đại tỷ tỷ Yanfei đưa về, cộng với một số suy đoán lặt vặt từ khi bắt đầu quan sát đến nay, nhưng ngần ấy vẫn là không đủ.

Nàng cũng đã chuẩn b��� sẵn cách ứng phó nếu đối phương từ chối đề nghị này, và chuẩn bị từ đó tìm ra vài hướng có lợi cho mình. Nào ngờ, Lê Thanh Vũ bỗng lại nói:

“Cũng được.”

“Hả?”

“Ta tên Thanh Vũ.” Trong mắt nam hài lóe lên những tia cân nhắc khó hiểu, ngữ khí hắn lại thản nhiên vô cùng:

“Một tiểu tử mới đạp chân lên Võ Đạo, với mong muốn được chứng kiến những phong cảnh đặc sắc khác biệt trên cao.”

Lời này không phải lời nói dối. Trong mắt hắn, Võ Đạo vô bờ, dù là nửa bước Tiểu Thừa cảnh như hắn đã từng đạt đến cũng mới chỉ lững chững, chưa bước ra nổi một bước mà thôi.

“Còn ngươi.” Ngữ khí hắn lại chuyển đổi, mang theo một sự khẳng định không thể cắt ngang: “Ắt hẳn là Hu Tao, cháu gái của Vãng Sinh Đường đệ thất thập ngũ đời đường chủ, đúng không?”

Nữ hài nghe thế liền có chút ngạc nhiên, sau mấy giây chần chừ, nàng hơi gật đầu, ngữ khí có chút không xác định:

“... Đúng, mà sao ngươi biết?”

“Đại danh của Vãng Sinh Đường vang danh như sấm bên tai, làm sao lại không biết?” Lê Thanh Vũ đáp, nhưng không trả lời trực tiếp.

Hu Tao nghe thế, nhìn lại phục trang của bản thân, trong mắt lướt qua những tia suy tư, cuối cùng mới thở dài một tiếng. Nàng cũng tháo mặt nạ xuống, lộ ra một khuôn mặt trẻ con nhưng lại xen lẫn chút gì đó bí hiểm, ngây thơ và tinh quái.

Nàng nói:

“Ra vậy, người trong đồng đạo. Chỉ trách số ta không may.”

Hiển nhiên, nàng nhận định đối phương biết được thân phận mình thông qua bộ quần áo đang mặc. Đây là một loại y phục của Vãng Sinh Đường vốn thường được các đệ tử thân truyền sử dụng khi mới tập võ, từ đời đầu đến nay, nhưng đến giờ dường như không còn ai có thể nhận ra nó nữa.

Một phần là bởi y phục tập võ thì thường không mặc ra ngoài; một phần là do trong mắt mọi người, thậm chí đa số võ giả, thì Vãng Sinh Đường cũng chỉ là một nhà phụ trách tang lễ khá có tiếng mà thôi, trên cả đất Ly Nguyệt này cũng không có tiếng tăm gì đáng kể.

Nàng cũng vì biết điều đó nên mới dám yên tâm mặc đi thực hiện các phi vụ nhát ma của mình. Khi ấy, bộ y phục này do mang kiểu dáng cổ xưa, thường có thể khiến mặt nạ quỷ phát huy tác dụng càng tốt hơn. Không ngờ lại gặp một người nhận biết nó.

Đã nhận biết được phục trang xuất xứ, đương nhiên có thể từ chiều cao và hình thể mà suy đoán ra phần còn lại, điều này không phải là gì phức tạp.

Nhưng ai lại có thể biết đến loại phục trang này ở độ tuổi này? Đệ tử Võ gia thậm chí Huyền gia cũng chưa chắc đã nhận biết được. Vậy thì chỉ có thể là một loại truyền thừa nào đó khá quen thuộc với công việc của Vãng Sinh Đường, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một hai nhà mà thôi...

Chỉ là, nàng cũng không biết, thực ra Lê Thanh Vũ cũng không phải căn cứ vào những điều trên, mà là do nhận ra đôi mắt của nàng. Một tầng chú pháp biến ảo trên mặt nạ làm sao qua được Quan Nguyên Chi Nhãn của hắn?

Nói đi nói lại thì, hắn đúng là cũng nhận biết loại phục trang đến từ Vãng Sinh Đường này, bởi vậy nên mới dám nói với ngữ khí tự tin đến thế. Nhìn thấy gương mặt nàng, lại phát hiện nàng dường như hiểu lầm điều gì, hắn mới lắc đầu, nói:

“Không phải giống như tưởng tượng của ngươi, ta... chỉ đơn giản là biết nhiều mà thôi. Cũng không phải là Huyền gia và Võ gia lưỡng nhà kia.”

Hu Tao nghe thế liền giật mình khẽ thất thố, trong lòng nghĩ thầm:

(Hắn đọc được suy nghĩ của ta sao?)

“Đúng, ta có thể đọc được suy nghĩ của ngươi.”

(Độc Tâm thuật! Thuật này chẳng phải đã thất truyền từ hơn hai nghìn năm trước, trừ khi sở hữu tu vi ít nhất Luyện Khí Hóa Thần hoặc Tiểu Thừa cảnh sao?)

“À đúng, nó đúng là đã thất truyền từ hơn hai nghìn năm trước đối với phần giới hạn trong Luyện Tinh Hóa Khí, cũng là do mấy vị ngồi cao kia quyết định không muốn để thuật này gây rối loạn nhân gian, bởi khi ấy Thần Quân chi Vị đã được định ra hoàn toàn. Kèm theo đó là các loại như Mê Tâm Quyết, Xuân Mai Thủ... cũng đều đã tuyệt tích hoàn toàn khỏi giang hồ.”

“Nhưng dù sao đó cũng là bản cũ. Đối với bản mới này của ta, chỉ cần quan sát nhịp tim, sắc mặt, động tác tay chân rồi thêm chút dẫn đạo trong câu từ là đủ rồi.”

(...)

“Ha ha ha, nhìn mặt ngươi kìa, ngươi thế mà tin thật?”

“...” Truyen.free giữ toàn bộ bản quyền đối với tác phẩm này, mong bạn đọc tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free