Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 72: Quyển 1 Chương 72: Cảnh giới Võ đạo

Rèn luyện kiếm pháp suốt đến chiều, Lê Thanh Vũ mới củng cố lại nền tảng của Trấn Uy Kiếm Pháp. Dù sao thì bộ kiếm pháp này vẫn là do hắn sáng tạo trong mộng cảnh. Tuy cách vận kình và nguyên lý không thay đổi, nhưng cơ thể trong và ngoài mộng cảnh lại có sự khác biệt rất lớn, buộc hắn phải điều chỉnh sao cho phù hợp với hiện trạng.

Nhìn xuống toàn thân giờ đang đầm đìa mồ hôi, hắn quyết định đi tắm ngay bây giờ.

Rời khỏi Luyện Pháp Tràng, kiếm gỗ vẫn dắt bên hông, hắn không quên giơ lệnh bài lên để đóng lại kết giới. Tuy việc này không ảnh hưởng gì, dù sao cũng chỉ có hai người hắn và Yanfei ở đây, nhưng đây là một thói quen giống như ra vào phải đóng cửa. Hơn nữa, việc đóng kết giới lại cũng khiến kết giới phòng hộ bên trong chuyển sang trạng thái giảm công suất.

Tiến tới hồ tắm, hắn không cởi quần áo mà cứ thế bước vào, tìm một hòn non bộ nhỏ để ngồi xuống.

Hắc bào là huyền bảo, tuy sở hữu lực phòng hộ mạnh hơn cả giáp sắt nhưng lại vô cùng nhẹ. Dưới lực đẩy của nước, chỗ thì lềnh bềnh, chỗ lại dính sát vào cơ thể, tạo thành từng mảng riêng biệt.

Lê Thanh Vũ tuy cảm thấy có chút khó chịu nhưng cũng không phiền lòng. Một phần vì hắc bào không thấm nước lại có công hiệu tự làm sạch nên sẽ không lo ảnh hưởng đến hồ nước. Mặt khác, hắn tu luyện đầu tiên chính là Thủy nguyên tố, trong tương lai chắc chắn sẽ phải hoạt động hay chiến đấu dưới nước, vậy nên giờ cũng cần tập làm quen.

Hắc bào khá rộng rãi, hắn có thể tắm rửa thoải mái mà không gặp quá nhiều trở ngại.

Sau hơn mười phút ngâm mình, Lê Thanh Vũ tắm xong, liền quay về phòng.

Do là Tiên Nhân, khi thiết kế phòng, phụ thân của Yanfei vẫn thiết kế theo phong cách của tu sĩ. Mỗi một phòng đều sở hữu một gian mật thất tu luyện riêng, phòng của hắn cũng không ngoại lệ.

Mật thất có vai trò cực kỳ quan trọng đối với một tu sĩ, bởi nó giúp hạn chế tối đa ảnh hưởng từ bên trong lẫn bên ngoài đến quá trình tu luyện.

Tiến vào trong mật thất, hắn nhận thấy nồng độ Nguyên Tố ở đây dày đặc hơn bên ngoài gấp nhiều lần, thậm chí so với cảng Ly Nguyệt có lẽ còn đạt tới tỷ lệ hai mươi.

Ngồi xếp bằng trên tấm nệm đã được chuẩn bị sẵn, Lê Thanh Vũ lấy ra Khuy Minh Chân Kinh từ trong giới chỉ. Tịnh Thanh Kim ngọc bội cũng được đeo trên cổ.

Lật sang trang thứ hai, cũng chính là tầng đầu tiên của Khuy Minh Chân Kinh, thở ra một hơi dài, hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị bắt đầu.

Đêm qua đọc qua tầng thứ nhất, sáng nay lại đi nhờ Bình lão lão thỉnh giảng, thêm vào đó công pháp cũng không hẳn là quá khó hiểu với người có ngộ tính cao như hắn, nên việc nhập vào trạng thái tu luyện diễn ra rất dễ dàng.

Hai mắt khép hờ, tiết tấu hô hấp chậm dần nhưng vẫn theo một quy luật nhất định. Lưỡi đặt lên hàm trên, hai tay kết ấn đặt trước đan điền, tai mũi họng thông suốt, trong đầu bắt đầu niệm yếu quyết.

“Thiên địa hữu cửu tượng, chuyển vạn thế sơ khai.” Đây chính là yếu quyết của đệ nhất trọng.

Lê Thanh Vũ bản thân vốn cũng đã từng tu luyện trong mộng cảnh, tuy không đạt đến cảnh giới quá cao nhưng cơ bản cũng đã nắm giữ. Rất nhanh, hắn liền vận chuyển khí huyết toàn thân về trạng thái hỗn nguyên, tâm thần nhập định – đây là bước thứ nhất.

Hai mắt vốn khép hờ nay cũng được mở ra. Đồng tử hắn ánh lên màu lam, một cỗ Ý cảnh dữ dội như có như không bùng phát, ký hiệu trên mi tâm cũng hơi phát sáng – đây là bước thứ hai.

Lấy ý niệm làm gốc, dùng yếu quyết làm hình, từ đó cưỡng ép luyện hóa Thủy nguyên tố xung quanh để cơ thể hấp thu – đây là bước thứ ba.

Vận chuyển khí huyết toàn thân cùng lúc đó, các lỗ chân lông trên da ngoài đón nhận linh khí đã được luyện hóa. Linh khí này sau đó lại trải qua vận chuyển chín đại chu thiên theo khí huyết trải dài khắp toàn thân từ trên xuống dưới, như quán đỉnh – đây là bước thứ tư.

Còn bước thứ năm để chuẩn bị cho Xung Mạch, hiện tại hắn vẫn chưa đủ điều kiện để luyện tới.

Hạo Hãn Tịch Hải vừa vận chuyển chưa được bao lâu, Lê Thanh Vũ đã cảm nhận một cỗ năng lượng tinh thuần dịu mát truyền đến từ chiếc ngọc bội đang đeo trên cổ, không ngừng chảy vào người hắn.

Tịnh Thanh Kim phẩm Truyền Thuyết, theo lẽ thường, chỉ cần chạm vào cũng đủ khiến hắn không chịu nổi, nói gì đến hấp thu năng lượng Nguyên Tố bên trong. Dù chỉ một hai tia cũng đủ để hắn bạo thể tại chỗ.

Tuy nhiên, ngọc bội này đã được Bình lão lão gia cố mấy tầng phong ấn, hạn chế uy áp cùng số lượng linh khí có thể tiết ra. Hơn nữa, Hạo Hãn Tịch Hải vốn là Ý cảnh đồng giai, lại phối hợp với đỉnh cấp công pháp Khuy Minh Chân Kinh, nhờ đó hắn hiện tại đã có thể hấp thu linh khí tinh thuần này để tu luyện như bình thường.

Có được viên ngọc bội này giúp đỡ, dù cho phương pháp tu luyện bằng Ý cảnh vốn không hiệu quả bằng người sở hữu Linh căn tốt hay thậm chí là người bình thường tu luyện, nay cũng đã được cải thiện đáng kể.

Hiện tại, tốc độ tu luyện của hắn đã đạt nhanh gấp hai mươi đến ba mươi lần so với người bình thường sở hữu Linh căn phổ thông. Tuy nhiên, tốc độ này nếu xét theo tiêu chuẩn của Huyền gia, hay thậm chí một số đại gia tộc của Võ gia, vẫn chưa đạt chuẩn.

Đó là lý do mà không chỉ Bình lão lão chỉ ra, mà ngay cả bản công pháp này cũng khuyến khích hắn tu luyện nhiều loại Ý cảnh. Chỉ riêng câu “Thiên Địa hữu cửu tượng” cũng đã đủ nói lên vấn đề đó.

Hàm ý đơn giản là, bản công pháp này có thể dung hợp Nguyên Tố bị ảnh hưởng bởi chín loại Ý cảnh khác nhau để tiến hành luyện hóa đến hạn mức cao nhất, điều này đã là quá kinh thế hãi tục.

Thậm chí, để tránh hai Ý cảnh xung khắc nhau ảnh hưởng đến kết quả tu luyện, tốt nhất là nên tìm chín loại Ý cảnh có cùng phẩm chất.

Nghe được câu này xong, dù có là người sở hữu tâm cảnh vững mạnh như Lê Thanh Vũ cũng phải suýt ngất. Chỉ sở hữu một Ý cảnh phẩm Truyền Thuyết đã được coi là phượng mao lân giác, vạn người khó gặp một, nay còn muốn thu thập tám loại đồng giai khác thì quả là khó khăn tợ lên trời.

May thay, công pháp cũng không yêu cầu về mặt thời gian hay cảnh giới. Dù hắn có tu luyện đến đệ tam trọng thì vẫn có thể kết hợp thêm một loại Ý cảnh tân ngộ để tu luyện.

Tuy nhiên, phải bỏ ra công sức lớn thì mới có thể đạt được đại thành tựu.

Việc kết hợp chín loại Ý cảnh để tu luyện sẽ tạo ra hiệu quả lớn đến nỗi, Khuy Minh Chân Kinh còn có lời chú thích rằng, trước khi thực sự đạt đến đỉnh phong của đệ nhất trọng, đừng nên tu luyện bằng chín loại cùng lúc kẻo bị bạo thể. Đó là còn tính theo phẩm phổ thông, chứ không phải phẩm Truyền Thuyết.

Trong phòng, từng tia lam linh khí có thể thấy bằng mắt thường, lúc này đang hội tụ quanh người Lê Thanh Vũ như tơ nhện kết kén, lại tựa kẹo bông thành hình. Nơi dày đặc và sáng nhất chính là từ viên ngọc bội hắn đeo trước ngực.

Theo từng tia từng sợi linh khí nhập thể, hắn có thể cảm nhận được khí huyết vốn đang sôi trào trong người nay càng cuồng bạo, tựa như nhiệt hỏa luyện kim trong một lò đúc, đang vận chuyển theo một quỹ tích huyền ảo, tôi luyện từng cơ quan một.

Đột nhiên, một cơn lạnh dọc sống lưng bỗng truyền đến, tựa như một mũi tiêm nhỏ đâm sâu vào não tủy. Lê Thanh Vũ biết là bản thân đã hoàn thành một lần cửu chuyển đại chu thiên theo như trong công pháp ghi lại, giờ cũng đã có thể thu công.

Khuy Minh Chân Kinh được đặt trên nền móng là Ý cảnh, mà Ý cảnh đối với người mới bắt đầu tu luyện cũng không phải là thứ có thể duy trì được quá lâu, bắt buộc phải có thời gian hạn định tu luyện trong ngày.

Chỉ là, đối với người sở hữu ý chí mạnh gần như Thần Thông giống Lê Thanh Vũ mà nói, thì việc duy trì chỉ một loại Ý cảnh, dù là phẩm Truyền Thuyết, liên tục trong một ngày cũng không phải việc gì quá khó khăn. Đương nhiên, hắn sẽ không dừng lại mà vẫn tiếp tục tu luyện.

...

Hơn ba canh giờ sau, Lê Thanh Vũ mới thở ra một hơi, cũng bắt đầu thu công. Lam mang trong mắt cũng tán đi, mấy làn hơi nước nhàn nhạt bắt đầu bốc lên từ trên da của hắn.

Không phải là hắn không thể tiếp tục duy trì Hạo Hãn Tịch Hải, mà là tinh lực cùng khí huyết của hắn đã không đủ để tiếp tục duy trì quá trình tôi luyện cơ thể này.

Đương nhiên, hắn có thể dùng một hai viên Khí Huyết đan hoặc Cố Tinh đan để duy trì tiến độ tu luyện. Tuy nhiên, với kiến thức của một Võ giả Chân Khí cảnh đỉnh phong, một Thảo Dược sư có trình độ, cùng kinh nghiệm đọc qua vô số Tiên gia chân truyền, Lê Thanh Vũ hiểu rõ điều này hiện tại là không nên đối với mình.

Trong giai đoạn khởi đầu tu luyện bất kể loại công pháp nào, việc dùng đan dược thúc đẩy tiến độ đều là cấm kỵ, có thể gây ra ám thương hoặc sự lệ thuộc vào đan dược, chưa kể khả năng suy giảm hiệu quả của công pháp. (Tất nhiên, các loại đan dược chuyên dụng thì ngoại lệ).

Việc này cũng chẳng liên quan gì đến quan điểm “bảy phần đan ba phần độc” mà chỉ đơn giản là một mối liên hệ giữa cơ thể và công pháp chủ tu mà thôi.

Đứng lên chậm rãi, Lê Thanh Vũ cố gắng để khí huyết lưu thông nhẹ nhàng như bình thường, sau đó chợt vận kình vung một quyền vào không khí.

Cảm nhận âm thanh truyền về từ cú đấm và suy ��oán uy lực của nó, hắn dường như có điều suy nghĩ:

“Hiện tại, xem ra hắn đã chân chính đạt đến Hậu Thiên cảnh, hay còn gọi là Võ Đồ cảnh đệ tam trọng theo phân cấp của Võ đạo Ly Nguyệt.”

“Võ đạo Ly Nguyệt chia làm các cảnh giới: Võ Đồ cảnh, Võ Giả cảnh, Tiểu Thừa cảnh, Trung Thừa cảnh, Thượng Thừa cảnh, Võ Tôn cảnh, Võ Thánh cảnh cùng Võ Quân cảnh.”

“Mỗi cảnh lại chia làm thập trọng. Đệ thập trọng tương đương bán cảnh, còn khi mới đột phá thành công thì được gọi là vô trọng.”

“So sánh thông qua đặc điểm với hệ thống của Hải Minh quốc, thì Võ Đồ ngang với Hậu Thiên cảnh, Võ Giả ngang với Chân Khí cảnh, Tiểu Thừa ngang với Tiên Thiên Cương Khí cảnh. Trên nữa thì trong Mộng cảnh không tồn tại.”

“Khác với Võ Giả tu Chân Khí, Võ Đồ lại tu nội lực, vốn là sự tổng hợp của các loại sức mạnh như lực lượng cơ bắp, gân cốt, khí huyết, kình,... Tuy nhiên, không có một thước đo chính xác hoàn toàn, vì cơ thể mỗi người một khác.”

“Nhưng theo ghi chép phổ thông, Võ Đồ đệ tam trọng dù yếu nhất cũng phải nhấc được một tảng đá 50 cân lên cao ngang mặt; 30 cân với đệ nhị trọng, 10 cân với đệ nhất trọng. Chính vì thế, mỗi người dù không tu luyện cũng có thể được coi là một Võ Đồ nhất nhị trọng, chỉ là không biết Võ kỹ mà thôi.”

“Lực lượng cơ bản đạt 50 cân, phối hợp với năng lực chưởng khống kình để đánh ra một quyền của ta, tự nhiên sẽ đạt đến hạn mức trung bình, tức là một quyền 150 cân. Như vậy tạm coi là đủ.” Lê Thanh Vũ tay nắm chặt quyền, mắt nhìn chăm chăm vào nó.

Tu luyện cũng kết thúc, hắn liền bước ra khỏi mật thất, sau đó rót một chén nước lớn để uống.

Nhìn vào lượng nước mà hắn tiêu hao để giữ cho cơ bắp và khí huyết vận chuyển bình thường, giờ vẫn đang bốc lên trông như sương mù mờ ảo. Hắn biết ngay mình đang có nhu cầu cấp thiết cần được bổ sung nước.

Hắn cũng không đói, vì hôm nay hắn được Bình lão lão đặc cách cho dùng một viên Phí Thực đan.

Đang uống nước, Lê Thanh Vũ đột nhiên mở to hai mắt, như chợt nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng, vẻ mặt hốt hoảng khẽ kêu l��n:

“Chết rồi!”

“Quên mất chưa tưới cây!”

Bản chuyển ngữ này là tài sản tinh thần của truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free