(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 70: Quyển 1 Chương 70: Hành trang căn bản
Nằm trằn trọc trên giường, suy nghĩ sự đời, Lê Thanh Vũ giờ mới có chút thấu hiểu thế nào là thế gian vô thường, lại dường như cảm nhận được định mệnh nơi cõi u minh.
Một tỷ lệ nhỏ đến mức gần như vô lý, vậy mà hắn vẫn trúng phải, thật là…
Tuy nhiên, gạt bỏ hết những suy nghĩ lan man sang một bên, công việc chính cũng tự nhiên mà đến.
“Ta đã hỏi Yanfei rồi, nàng đúng là có sở hữu một loại Ý cảnh Tự Hợp, tên là Công Chính Thiên Hỏa. Bất quá, nàng mới chỉ đạt đến ngưỡng cận đại thành, chưa thực sự bước vào cấp độ đó. Mặc dù thế, kết hợp với Cung Mệnh nhất giai, uy lực của nó cũng đã có thể coi là đại thành bình thường.”
“Ý cảnh nhập môn chỉ có thể mang lại một cảm nhận, cùng với sự ngưng đọng ý chí, từ đó đạt được hiệu quả trấn nhiếp hoặc một số tác dụng cơ bản khác. Tiểu thành thì có thể khiến năng lượng phóng ra mang theo Ý cảnh hoặc có được hình thái của Ý cảnh.”
“Chỉ khi đạt đến đại thành, các loại Ý cảnh như Tự Nhiên hay Tự Hợp mới có thể chưởng khống Nguyên Tố. Xét về mặt này, Nguyên Thần giả (người sở hữu Vision) có ưu thế hơn rất nhiều. Dù sao, nhìn khắp thế gian, mấy ai thực sự đạt được Ý cảnh đại thành?”
“Dù ta mới chỉ nhập môn, nhưng phối hợp với Cung Mệnh nhị giai cùng Khuy Minh Chân Kinh, ta đã có thể tạm thời điều động một chút Nguyên Tố để tu luyện, như vậy cũng tạm coi là đủ.”
“Còn về những phần khác, thôi ��ể mai đến gặp Bình lão lão vậy.” Hắn nghĩ thầm.
…
Sáng sớm ngày hôm sau, Lê Thanh Vũ dậy sớm, cùng ăn bữa sáng với Yanfei, sau đó khoác lên mình một chiếc áo choàng đơn giản rồi thẳng tiến đến Ngọc Kinh Đài.
Hắn cũng không cần dẫn đường. Với trí nhớ của hắn, chỉ cần đi qua một hai lần là đã đủ ghi nhớ, vả lại Ngọc Kinh Đài cũng nằm trên đại lộ, từ xa đã có thể nhìn thấy.
Chưa tới buổi trưa, hắn đã lại quay về nhà.
Tay gõ bốn nhịp theo tiết tấu khác biệt, cổng nhà mới từ từ mở ra. Đây chỉ là một số Cơ Quan Thuật nhỏ bé, chứ không phải Tiên gia thuật pháp gì ghê gớm, bởi thứ thuật pháp chân chính lại nằm sâu bên trong cánh cửa tủ.
Lệnh bài vẫn treo bên hông, Lê Thanh Vũ bước vào Động Tiên một cách nhẹ nhõm.
Trở lại căn phòng của mình, hắn đổ tất cả những gì trong tay nải ra, khắp mặt bàn bày đầy nào là Phù Lục, Đan Dược, cùng đủ loại đồ vật cổ quái, linh tinh khác.
Khi đi tay không, khi về hành trang đầy mình.
Lê Thanh Vũ nhặt lên một viên ngọc bội màu lam, bên ngoài được bọc một lớp da mỏng, thoạt nhìn trông như một viên ngọc bội 10 Mora bán đầy ngoài đường chuyên để cầu an, nhưng đó cũng chỉ là vẻ ngoài giả dối.
Thực tế, đây là một viên Tịnh Thanh Kim (Thanh Kim Sạch) sở hữu độ thuần khiết cao hơn cả vàng bốn số chín, đạt đến trăm phần trăm, phẩm chất Truyền Thuyết.
Tịnh Thanh Kim là gì thì hắn cũng biết. Lúc trước chơi Game, đây là một loại nguyên liệu đột phá thiết yếu cho nhân vật hệ thủy, được rơi ra nhiều nhất khi đánh Boss Tinh Linh Nước Trong cùng Thủy Nguyên Bản. Giờ đây, trong thế giới này, nó vẫn giữ nguyên giá trị là một trong những tạo vật ẩn chứa nhiều Thủy nguyên tố nhất.
Đừng nhìn nó tuy nhỏ, nhưng với phẩm chất Truyền Thuyết, Bình lão lão năm xưa giết hàng chục Thủy Ma Thần cũng chỉ mới moi ra được mấy viên như này. Có thể nói đây là một vật vô cùng trân quý, hiếm có trong nhân gian.
Theo lẽ thường, dù Lê Thanh Vũ có là đệ tử thân truyền của nàng, cũng không dễ dàng có được vật này. Ít nhất hắn cũng phải trải qua thời gian khảo hạch, lập được công lao to lớn như tiêu diệt Ma Thần sứ đồ hay hậu duệ, hoặc có những cống hiến lớn cho Ly Nguyệt mới có thể nhận được.
Chỉ là, khi Bình lão lão biết được sau khi mới giao công pháp cho tên tiểu tử hai ngày, mà hắn đã lĩnh ngộ thành công một môn Ý cảnh nhập môn, lại còn là Hạo Hãn Tịch Hải phẩm chất Truyền Thuyết, liền lập tức giao cho hắn. Một phần vì giờ đây hắn cũng đã có đủ tư cách tu luyện bằng viên Tịnh Thanh Kim này.
Lê Thanh Vũ vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt của nàng khi nhìn thấy một đạo lam lãng trên mi tâm hắn. Hắn có chút hối tiếc vì đã không dừng lại ở hàng quán nào đó mua một chiếc máy ảnh đến từ Fontaine để khắc ghi khoảnh khắc này.
Nhưng thôi, có một số kỷ niệm, tốt nhất chỉ nên lưu giữ trong lòng.
Cũng không khó hiểu cho sự thất thố của Bình lão lão. Dù sao, hôm trước vừa ngồi đàm đạo “nhẹ nhàng” với Nham Vương Đế Quân, hôm sau lại đi gặp Lưu Vân Tá Phong Chân Quân “chém gió” chút chuyện. Quay đầu về thì thời gian dường như chẳng trôi qua là mấy, vậy mà thằng đệ tử đã lĩnh ngộ thành công một loại Ý cảnh cấp Truyền Thuyết. Dù là tâm cảnh Thượng Vị Chân Quân như nàng cũng có chút không chịu nổi.
Lại liếc mắt nhìn qua một số món bảo vật khác. Đây đều là những đồ vật của Tiên gia mỗi khi đưa cho đệ tử thân truyền, nào là các loại Hộ Mệnh Phù hay Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan, v.v. khiến hắn giờ đây có thể tiến lên con đường: tay trái vung lên có Cửu Thiên Huyền Lôi ứng mệnh, tay phải phất xuống khiến người khởi tử hoàn sinh...
Không có đâu, đang nằm mơ giữa ban ngày à?
Lê Thanh Vũ không biết những người khác thế nào, chẳng hạn như những thứ Lưu Vân Tá Phong Chân Quân tặng cho Thân Hạc, nhưng đa số những lá phù lục Bình lão lão đưa hắn đều là phù lục cơ bản. Dù mỗi tờ đều đạt đến trình độ hoàn mỹ đến mức như có như không thấy được đạo vận, nhưng cấp độ thì vẫn là thấp nhất, đều là Đê phẩm. Đan dược cũng tương tự.
Tuy nhiên, hắn cũng không có gì oán hận bất công hay bất cứ cảm xúc tiêu cực nào, bởi hắn đã hiểu được dụng ý của nàng. Dù sao, nếu đưa phù lục cao cấp cho hắn thì với trạng thái tu vi hiện tại, hắn cũng không dùng được. Chi bằng đưa hắn những lá phù và đan dược cấp thấp nhưng hoàn mỹ, để hắn từ đó có thể lấy làm giáo khoa học cách luyện phù và luyện đan.
Hơn nữa, việc đưa toàn bộ đồ cao cấp cho hắn cũng không phù hợp với tôn chỉ hồng trần luyện tâm của nàng, mặc dù nếu là một số loại phù bị động thì có lẽ cũng sẽ rất tuyệt...
Nói thì n��i thế, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng Bình lão lão cũng đã thi triển một đạo Hộ Mệnh Phù ở đâu đó trên người hắn, chỉ là hắn không cảm nhận được mà thôi.
Còn về việc tại sao không đưa phù lục cho hắn ngay từ hôm đầu tiên, hắn đoán là do nàng muốn hắn thật sự hiểu được những thứ này là gì trước khi giao cho, cũng chính là lý do không sử dụng ngọc giản để truyền tin.
Đối với một số người, tiếp nhận thông tin từ ngọc giản có thể là cách nhanh gọn nhẹ nhất, nhưng trong trường hợp của hắn, việc tự mình quy nạp và luận suy kiến thức đọc được mới là điều thực sự quý giá. Điều này liên quan đến cơ chế bản chất "một thể của thông tin" cùng mặt tiếp nhận tâm lý.
Nói một cách thâm hiểm hơn thì có thể là nàng sợ hắn táy máy tò mò.
Lại nhìn sang một bên, hắn gạt tay kéo ba món đồ sang một bên. Có lẽ ngoại trừ miếng Tịnh Thanh Kim kia thì ba món đồ này chính là những thứ quý giá nhất trên bàn.
Thứ nhất, là một bộ trang phục màu đen tuyền, vạt trước hơi mở, dài như áo choàng, có mũ. Tuy trông qua thì có mang hơi hướm của phương sĩ nhưng bên trong lại có khá nhiều nét giống với bộ quân phục ưa thích mà hắn thường mặc trong Mộng cảnh, sờ vào mượt như nhung nhưng lại tạo cảm giác không thể bị cắt đứt.
Dường như Bình lão lão cũng đã chú ý đến sở thích của hắn khi chế tạo bộ trang phục này, từ đó mới đưa ra quyết định về phong cách.
Tuy sở hữu công năng tự làm sạch cùng phòng hộ thậm chí còn kiên cố hơn cả giáp sắt, bất quá đây cũng không phải là Tiên gia pháp bảo, mà chỉ đạt đến Tinh phẩm. Để được gọi là Tiên gia pháp bảo thì đều là cấp độ Sử Thi, thứ này chỉ có thể tính là huyền bảo.
Bên cạnh trang phục là một tấm lệnh bài có dáng vẻ cổ xưa với màu thanh đồng đậm, trên đó khắc một ký tự “Huyền” màu xám nhạt cùng một vạch đỏ cắt ngang đỉnh, tượng trưng cho thân phận Huyền gia nhất đẳng của hắn.
Quá trình luyện hóa đã được tiến hành tại Ngọc Kinh Đài dưới sự trợ giúp của Bình lão lão. Giờ đây, tia khí tức bên trong đó đã được cố định, không thể làm giả. Nếu gặp phải người nào khác của Huyền gia hay Tiên gia, hắn có thể sử dụng nó như một loại chứng minh thân phận.
Còn về Võ gia, thiên hạ Võ giả đều là Võ gia, không phải người nào cũng sẽ nhận ra tấm lệnh bài này.
Đương nhiên, nàng cũng đã dặn hắn, trừ những lúc cực kỳ khẩn yếu chứ nếu không thì tốt nhất đừng bộc lộ thân phận này ra, nếu không thì sẽ chết lúc nào không hay.
Đối với lời này, Lê Thanh Vũ đương nhiên hiểu rõ. Tiên gia tuy mạnh và có thể nói là một lòng, nhưng Huyền gia và Võ gia thì không như thế. Hơn nữa, trên đại lục cũng có rất nhiều thế lực dám đối chọi lại, hoặc là mồi đủ đắt giá để gánh lấy hiểm nguy.
Huyền gia nhất đẳng đệ tử có ý vị gì? Nó có nghĩa là kẻ này có thể được tiếp xúc với chân truyền của Tiên gia, thứ mà biết bao kẻ thèm muốn. Nó có nghĩa là trên người hắn có rất nhiều thứ quý giá, điều này ai cũng hiểu. Nó có nghĩa là kẻ này, sau này nếu muốn khai tông lập gia, tự nhiên sẽ trở thành một vị Huyền gia lão tổ, ngang hàng với các vị khác trên toàn đất Ly Nguyệt.
Lòng tham niệm sẽ ùa đến như lũ cuốn t�� khắp mọi nơi. Trong một thế giới mà vĩ lực quy về cá nhân như thế này, nhược nhục cường thực vốn là lẽ thường. Kẻ nào ngu xuẩn mà khoe khoang thì sẽ chẳng khác gì heo nướng trên bàn chờ thịt, thơm ngon bổ dưỡng vô cùng.
Thứ ba, nằm ở một góc, chính là một chiếc nhẫn màu xám bạc, trông chẳng đáng mấy đồng tiền. Mặc dù rất hợp ý hắn, nhưng Lê Thanh Vũ vẫn không nhịn được nảy sinh suy nghĩ trong đầu: Phải chăng Bình lão lão vốn là như thế này do muốn tiếp tục hồng trần luyện tâm, hay là nàng đã "giả heo ăn thịt hổ" quá lâu rồi?
Bởi vì như một lẽ thường tình, chiếc nhẫn này cũng không phải là vật phổ thông, đó là một chiếc giới chỉ!
Phải, chính là loại trong tiểu thuyết kia.
Chiếc giới chỉ này được chế luyện bằng Ngoại Cảnh thuật của Tiên gia, về cơ bản là sự kết hợp giữa Trận Pháp thuật, Luyện Khí và tri thức về không gian. Bên trong có thể chứa đựng được tầm chín phương trượng, được coi là huyền bảo cấp cao nhất. Nếu cao hơn, đạt đến cấp pháp bảo, thì dù có Bình lão lão trợ giúp, hắn vẫn khó tránh khỏi bị phản phệ. Vả lại, hắn cũng chưa có nhu cầu lớn đến mức đó.
Khác với các Tiên Nhân cùng Nguyên Thần giả sở hữu Thần chi Nhãn có thể chứa đựng đồ vật vào không gian bên trong, hay Nhà Lữ Hành có Thực Phẩm Dự Trữ đi kèm để quản lý kho đồ đạc. Lê Thanh Vũ không có những thứ đó, đành phải dùng cách cơ bản nhất: sử dụng giới chỉ giống như một số Phương Sĩ cấp trưởng lão.
Trên thực tế, tri thức về không gian cũng không phải là quá hiếm hoi. Các Pháp Sư cùng Học giả cũng đã có rất nhiều nghiên cứu về vấn đề này, bởi vậy nên mới sinh ra một số loại tạo vật như Lữ Hành kiếm được cấp cho các Mạo Hiểm gia cấp Tinh Anh. Chỉ là không gian chứa đựng sẽ nhỏ hơn rất nhiều mà thôi, bề ngang bề dọc có khi còn không đầy bốn tấc, do đó độ lớn của không gian có thể chứa đựng mới thực sự là thứ quyết định độ đắt giá.
Cầm lấy giới chỉ đeo lên ngón giữa của tay phải. Giới chỉ do đã nhận chủ cũng tự động thu nhỏ theo kích cỡ ngón tay của chủ nhân. Lê Thanh Vũ động một niệm trong lòng.
Một đợt hấp lực ph��t ra từ mặt trên của giới chỉ, nhanh chóng hút lấy tất cả những đồ trên mặt bàn ngoại trừ bộ hắc phục trang, giống hệt như cỗ hấp lực sinh ra khi mở tủ trong nhà của Yanfei.
Hắn nhìn kỹ lại bề mặt giới chỉ, cũng nhớ lại những lời Bình lão lão đã từng dặn, đó là do đây không phải là Pháp Bảo có thể tự mình duy tu cùng hấp thu năng lượng Nguyên Tố xung quanh trường tồn với thời gian. Huyền bảo tuy cũng có công năng này nhưng lại yếu hơn rất nhiều, nên mỗi một lần dùng xong đều sẽ tiêu tốn năng lượng. Khi năng lượng đạt đến giới hạn thì do để bảo hộ đồ vật bên trong chức năng này cũng sẽ bị đóng lại.
Trong quá trình đó, do đã nhận chủ dẫn đến tâm ý liên thông nên hắn có thể chỉ định đồ vật mình muốn thu vào chứ cũng không phải chọn bừa lung tung, hấp lực mạnh yếu là do hắn quyết định.
Hắn cũng không biết nguyên lý hoạt động chính xác của giới chỉ ra sao, như làm thế nào mà hắn có thể đem giới chỉ vào trong Động Tiên (vốn là một loại không gian nén khác), hay đặc tính tại sao đồ bên trong chỉ có thể chứa đ��ợc tử vật. Bất quá chuyện này có thể từ từ tìm hiểu về sau.
Sau khi mặc lấy hắc bào, hắn bắt đầu đi ra khu vực Luyện Pháp Tràng.
Bản dịch này, kết tinh từ bao tâm huyết, nay độc quyền thuộc về truyen.free.