Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 69: Quyển 1 Chương 69: Hạo Hãn Tịch Hải!

Lê Thanh Vũ khẽ chớp cặp mắt vô hình, ý niệm do dự dần tan biến.

Đã là kiếp, cũng là mệnh, muốn tránh cũng không thể, chỉ có thể đối mặt. Dù sao hắn đã quyết định tu luyện công pháp này ngay từ đầu, về sau ắt sẽ còn gặp vô vàn tình huống oái ăm, nguy hiểm khác. Nếu không thể tự mình vượt qua khó khăn thì tương lai sẽ đi về đâu?

Lại nói, chuyện này có lẽ cũng kh��ng hung hiểm như hắn nghĩ, bởi hắn nhớ mang máng Bình lão lão từng nói, đa số người tu luyện Ý cảnh bị tẩu hỏa nhập ma đều do tư tưởng và ý chí không đủ vững vàng, dẫn đến nội tâm xung đột. Mà hiện tại, hắn chẳng có ưu điểm gì nổi bật ngoài ý chí siêu cường. Vậy nên, có vẻ đây không phải là vấn đề quá lớn.

Với thiên phú và ngộ tính của bản thân, hắn rất tự tin mình có thể lĩnh ngộ được các loại Ý cảnh khác trong tương lai. Nhưng cơ duyên đã lỡ thì khó lòng tìm lại, mà chỉ một loại Ý cảnh thì không đủ để tu luyện công pháp này. Vì vậy, lần đốn ngộ này vẫn là một cơ duyên khó cầu.

Mà cơ duyên...

“Hừ... Cơ duyên nào mà chẳng đi cùng nguy hiểm cơ chứ?” Ý niệm khẽ vang lên, tựa như một tiếng cười tự giễu.

“Nếu đã vậy, hãy để sóng gió nổi lên đi!”

Nương theo ý niệm vừa dấy lên, mặt nước tựa hồ sống dậy, nét an bình giả tạo vừa rồi cũng tan biến. Không gian bốn bề lại vang vọng tiếng sóng gầm cùng cuồng phong rít gào, tựa như Thượng Cổ hung thú vừa tỉnh giấc.

Quang cảnh Tịch Hải cũng dần biến đổi, không còn mờ ảo, hư vô như sắp tan rã lúc nãy. Giờ đây, nó đã bắt đầu ngưng thực hơn, ánh bọt phù sinh đã hiện hữu.

Thiên quang bị mây mù che lấp, trời đất một màu u tối. Biển xanh cũng đã hóa đục ngầu, tựa như hố đen tham lam nuốt trọn từng sợi ánh sáng một, trả về bản chất nguyên thủy nhất.

Tan rồi lại lập, lập rồi lại tan, hải lãng tứ phía, phong loạn bát phương.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, phong cảnh Tịch Hải đã biến đổi hoàn toàn, chứng tỏ Lê Thanh Vũ đã tiến bộ vượt bậc so với lần đầu.

Nhưng điều này cũng có thể quy về việc Tịch Hải này không thực sự bị chi phối bởi Tiên Duyên Ảo Cảnh. Ngược lại, nó do chính những cảm ngộ và duyên ngộ được lưu trữ trong ký ức của hắn mà thành, đương nhiên vạn vật đều lấy hắn làm chủ thể.

Trong nháy mắt này, nhờ kỳ duyên xảo ngộ, hắn đã tạm thời chiêm ngưỡng được cảnh tượng mà chỉ những người có tâm cảnh Động lộ cấp cao nhất mới có thể làm được:

Tâm ta động, thiên địa động!

Nhưng kỳ ngộ đến càng dễ, nguy hiểm theo đó cũng sẽ c��ng lớn. Tịch Hải chính là một loại Ý cảnh với mức độ duy tâm cực đoan, dù là thực hay ảo cũng đều như vậy, dễ dàng khiến nhân tâm mê lạc bên trong. Muốn lĩnh ngộ, cần dung hòa ngoại cảnh và tâm cảnh; tâm chí không kiên định sẽ mất đi tự ngã.

Điều này không hề liên quan đến Khuy Minh Chân Kinh, mà chỉ liên quan đến bản thân Ý cảnh này. Dù sao cũng là Ý cảnh được Tiên Nhân lựa chọn, lại đặt vào trong Tiên Duyên, sao có thể đơn giản?

Vô hình thể của Lê Thanh Vũ lúc này đã không còn. Hắn đã hòa làm một với Tịch Hải trong vô thức, thứ còn lại chỉ là hai khối tinh cầu lấp lánh, như có như không phát tán ra từng tia quang mang huyền ảo. Ẩn sâu bên trong, có thể nghe thấy những lời tụng niệm của Khuy Minh Tâm Pháp.

“Luyện ý không luyện thân, trường cảnh mệnh do tâm!” Những câu tụng niệm này ngày càng lớn dần, cuối cùng tựa như toàn bộ Tịch Hải đều đang vang vọng những lời này, ngày càng lưu loát. Phảng phất Lê Thanh Vũ đã hòa mình làm một với Ý cảnh này.

Chỉ là, đây vẫn chưa phải là kết thúc, ngược lại mới chỉ là giữa chặng. Khi dung hợp đến hạch tâm sâu thẳm nhất, hắn mới nhận ra được bản chất thực sự của Ý cảnh này, cũng tự nhiên thông hiểu mình cần phải làm gì tiếp theo.

Cảnh giới Động lộ, hay nói đúng hơn là tâm cảnh thăng hoa của hắn, vẫn chưa thể đạt đến cấp độ “Tâm ta động, thiên địa động!”. Nay lại bị bản chất của Tịch Hải ảnh hưởng, ngăn cản hắn giữ vững bản ngã, chưa thực sự ngộ ra được Ý cảnh.

Nếu muốn đạt được bến bờ, hắn cần phải điều chỉnh bản thân quay trở về trạng thái “Thiên địa động, tâm ta động!” để không làm đảo lộn nhân quả. Điều này đòi hỏi một ý chí vô cùng lớn.

Nhị giai Cung Mệnh Quang Mang lúc này bỗng lóe lên một đạo trường bạch mang chói mắt, lấy nó làm chuôi, lấy niệm làm lưỡi, hòa âm vào mặt kiếm, một kiếm bổ ra Tịch Hải.

Ba ngàn con sóng vạn trượng nối đuôi nhau không ngừng, vào lúc này đã bị tách ra làm đôi, lưu thủy phi ngược!

Từ trong đó bay lên một thân ảnh, vô hình nhưng hữu tướng. Thoạt nhìn tựa như một đạo ý niệm le lói, nhưng nhìn kỹ lại thấy cô đọng hơn bàn thạch. Đó chính là chủ ý thức của Lê Thanh Vũ, lúc này đã quy hợp toàn bộ đại ngã, tự ngã và bản ngã.

Đưa tầm nhìn lướt về nơi xa, những con sóng xoáy nước bỗng như nổi lên tiêm nhận, lấy gió làm sống kiếm bắt đầu lao vào nhau. Trong mơ hồ, tại khoảnh khắc ấy, thấy được từng đạo kim tuyến hồng lam bị cắt đứt, khung cảnh Tịch Hải xung quanh cũng theo đó sụp đổ.

Tất cả pháp hữu vi đều đã biến trở về thành vô vi pháp, chui vào trong đạo ý niệm này. Cuối cùng, chúng biến mất hoàn toàn, thứ còn lại chỉ là một khoảng không hữu hạn, tựa như chưa từng có gì tồn tại.

Mà nơi này cũng không hẳn là không gian chân chính như bên trong Nê Hoàn Cung hoặc Thức Hải, mà chỉ đơn giản là một khái niệm tồn tại do bản ngã tạo ra. Vốn là một sự xác nhận, tự nhiên cũng sẽ theo cái nhìn của tự ngã mà biến mất hay bị hạn chế, giờ đây đã không còn cần thiết.

Bởi vì, Tịch Hải đã hiện hữu.

Lê Thanh Vũ đã lĩnh ngộ được Ý cảnh này.

Ở ngoại giới, cơ thể Lê Thanh Vũ vẫn giữ nguyên tư thế đọc sách, ngồi trên một tảng đá trong Đ���ng Tiên, tay vẫn cầm chặt Khuy Minh Chân Kinh. Lúc này, hắn cũng đã mở mắt ra.

Đồng tử vốn màu đen nay hiện lên ánh lam, bên trong dường như có thể thấy được một mảnh hải dương rít gào. Sóng biển nổi chìm không ngừng lưu chuyển, tựa như muốn mai táng vạn vật về nơi yên nghỉ cuối cùng, dù có là tâm, là ý, hay thậm chí là pháp.

Nương theo việc hắn mở mắt, giữa mi tâm cũng bỗng như bị vạch phá, sinh ra một ký hiệu hình sóng xanh lam đậm, trông như đang chuyển động.

Lê Thanh Vũ sau đó buông cuốn cổ kinh xuống, quay người nhìn về phía hồ nước, lấy ngón tay làm kiếm, vạch phá một đường.

Nước bị rẽ ra một đoạn nhỏ, nhìn qua không có gì thay đổi. Nhưng nếu nhìn từ tầm mắt của hắn, có thể thấy được Thủy nguyên tố trên đường như bị cuốn cuộn, dao động tuy nhỏ nhưng ít nhiều vẫn tồn tại.

Thấy vậy, hắn lúc này mới mở miệng:

“Phi diệt phi sinh bản chánh tướng, dĩ hằng tư mộng lý yên tịch. Khinh bồng tam đoạn – Ặc, chết tiệt, vớ vẩn!”

Vừa dứt lời, hắn liền đưa tay còn lại lên tự tát mình một cái cho tỉnh táo.

���Dường như tư tưởng bị ảnh hưởng đôi chút. Tuy tâm chí ta rất mạnh nhưng điều này khó tránh khỏi. Bất quá, tỷ lệ này vẫn có thể chấp nhận được, ước chừng sau khoảng hai ngày sẽ hết.”

Lúc này, hắn mới hài lòng thu tay lại, hai mắt chớp động một cái rồi quay về sắc đen nguyên bản. Ký hiệu trên mi tâm cũng theo đó mà phai nhạt, hắn mở miệng, giọng đầy hài lòng:

“Không tệ lắm, xem ra ta đã nhập môn Ý cảnh này, cũng từ đó mà hoàn toàn hiểu được cách sử dụng Khuy Minh Tâm Pháp.”

“Ý cảnh này đến từ Tịch Hải nhưng lại không thực sự là Tịch Hải. Vốn đã trở thành điều ta ngộ được, dùng cũng từ ta. Ta đoán, bản chất Tịch Hải cũng đến từ một nơi khác, bắc cầu nối thông qua Tiên Duyên mới trở thành như thế này.”

“Tịch Hải tịch diệt vạn vật, nhưng nó lại phân ra trạng thái. Ta đi động lộ, nên mới có sóng gió nổi lên. Nếu vậy, Ý cảnh này có thể được gọi là...”

“Hạo Hãn Tịch Hải!”

Lê Thanh Vũ lúc này đang ngồi ngâm mình trong hồ nước nóng. Do cơ thể còn nhỏ, dù hồ nước không sâu nhưng vẫn dâng đến ngang cổ hắn.

Hơi ngửa mặt lên cao, mặt trời đã lặn. Cả quá trình dung hợp Ý cảnh này của hắn đã hao tốn ít nhất ba canh giờ. Lê Thanh Vũ đoán chừng phần lớn thời gian là do nhập tâm đọc Tâm Pháp. Lĩnh ngộ xong, cả người hắn do căng thẳng mà toát đầy mồ hôi. Lại nói, hôm qua hắn cũng quên chưa tắm.

Tu hành đến cảnh giới cao có thể tự làm sạch cơ thể, điều này ngay cả Chân Khí cũng có thể làm được. Thế nhưng hiện tại hắn vẫn chỉ là người bình thường, cùng lắm thì chỉ khỏe hơn bạn bè đồng trang lứa đôi chút.

“Ý cảnh chia làm ba loại: Tự Ngã ý, Tự Nhiên ý và Tự Hợp ý.”

Hơi ngẩng đầu lên, hắn nghĩ thầm:

“Tự Ngã ý là Ý cảnh của các cảm xúc hay mang yếu tố nội chủ quan mạnh, ví như Nộ ý, Bi ý, Tiêm ý, Khinh ý...”

“Tự Nhiên ý là các loại Ý cảnh mang yếu tố ngoại cảnh liên quan đến phong cảnh hay tự nhiên, ví như Hải ý, Sơn ý, Thái Dương ý...”

“Tự Hợp ý là sự kết hợp của hai loại kia, hoặc mang yếu tố triết học hơn một chút, ví như Nộ Hỏa ý, Sinh Tử ý, Chuyển Luân ý...”

“Ba loại Ý cảnh này không phân chia cao thấp dù xét trên bất kỳ góc độ nào, đều có ưu và khuyết điểm. Thứ duy nhất có thể so sánh cao thấp chính là đẳng cấp của Ý cảnh và trình độ nắm giữ.”

“Ý cảnh phân năm đẳng cấp: Phổ Thông, Cao Cấp, Tinh Kỳ, Sử Thi và Truyền Thuyết. Đẳng cấp này được phân chia dựa trên độ bao quát và sự th���u đáo của Ý cảnh đối với bản chất của thế giới này. Hạo Hãn Tịch Hải dù nhìn thế nào thì cũng ít nhất là đẳng cấp Sử Thi.”

“Trình độ nắm giữ đương nhiên là về việc có thể sử dụng Ý cảnh này đến mức độ nào, phụ thuộc rất nhiều vào ý chí và khả năng lĩnh ngộ của người sở hữu, chia làm các cấp độ: Nhập môn, Tiểu thành, Đại thành, Hóa Vực, Thần Thông.”

“Ý cảnh Hóa Vực có thể trở thành Lĩnh Vực của Võ giả, cũng như trở thành căn bản cho Pháp Tướng của Tiên Nhân. Nếu phát triển lên Thần Thông có thể di dời và chưởng khống Pháp Tắc.”

“Võ giả Ly Nguyệt coi Ý cảnh chính là con đường ngắn nhất dẫn đến thắp sáng Cung Mệnh. Tiên nhân lại xem đây như một bước đệm, bởi vì bản chất của Cung Mệnh chính là ý chí thăng hoa của tâm linh. Đương nhiên, nói ngược lại, nếu đã sở hữu Cung Mệnh thì Ý cảnh chắc chắn cũng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều lần, ví như ta chẳng hạn, ha ha.”

Hắn khẽ thở ra một hơi, vài bọt bóng nổi lên trong nước, rồi hắn nghĩ tiếp:

“Lại nói, Yanfei cũng sở hữu Cung Mệnh nh��t giai, bản thân lại là Luyện Khí Hóa Thần cảnh hậu kỳ, dường như chắc chắn cũng đã phải lĩnh ngộ được Ý cảnh rồi. Mặc dù có thể sẽ không tu luyện nghiêm túc lắm, thậm chí còn không nhớ được toàn bộ cơ sở, Tiên gia cũng không chú trọng Ý cảnh sớm như Võ gia, nhưng Ý cảnh thì đoán chừng cũng phải đạt Đại thành rồi chứ nhỉ? Không biết nàng ngộ ra loại Ý cảnh nào đây?”

“Mà giờ này có lẽ nàng cũng đã sắp về rồi chứ nhỉ? Tối hôm kia ta có hỏi thì thường là hơn bảy giờ nàng sẽ kết thúc một ngày làm việc, chắc cũng sắp xuất hiện thôi.”

Chỉ là không biết ma xui quỷ khiến thế nào, xem ra là do việc bản thân đang ngâm nước tắm mà bị ảnh hưởng, trong đầu hắn bỗng lại liên tưởng đến "quang cảnh" hai ngày trước.

Lắc đầu một cái, những ý niệm không lành mạnh trong đầu như bị một đoạn kiếm nhận nhất chiêu toàn trảm. Dường như hắn cũng đã học được một chiêu mới từ lần lĩnh ngộ Ý cảnh này, sau đó hô hấp mới dần quay trở lại nhịp điệu thông thường.

“Ặc, Lê Thanh Vũ ngươi cũng đúng là giỏi.” Hắn tự giễu trong lòng: “Tuy rằng liên tưởng như vậy cũng không có gì đáng trách, dù sao tâm lý của ngươi cũng là của một nam thanh niên bình thường, nhưng ít nhiều cũng phải nghĩ đến điều gì thực tế một chút chứ?”

“Trường hợp khả quan nhất chính là Yanfei, sau một ngày làm việc mệt mỏi, đi vào Động Tiên mà trùng hợp không dùng thần niệm quan sát xung quanh. Lại trùng hợp muốn đi tắm ngay lúc này, lại trùng hợp quên mất tuổi tâm lý của ta, từ đó không nảy sinh tâm phòng bị. Thậm chí trùng hợp hơn nữa, chính là di hình na di ra đây mà không mặc quần áo –“

Bụp! Một tiếng va chạm vào nước vang lên.

Suy nghĩ của hắn bỗng bị cắt đứt bởi một thân hình yểu điệu, băng cơ ngọc cốt, diễm lệ tuyệt trần. Làn da hồng hào như tuyết dưới ánh hoàng hôn, bên trong như ẩn như hiện nét thanh thuần của thiếu nữ tuổi đôi mươi, nay thu trọn vào tầm mắt hắn.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free