(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 68: Quyển 1 Chương 68: Tiến thoái lưỡng nan
“Ra là vậy, những phân đoạn thâm ảo kỳ thực hư hư thực thực, đa số đều là những ký tự lộn xộn dùng để đánh lạc hướng, còn nội dung chân chính bên trong lại thường được viết theo một trình tự nhất định. Cái khó nhất chính là lý giải hàm ý, nhưng nếu thật sự được viết ở cấp độ ấy thì ý lại tùy tâm ngộ, thế nên cũng chẳng cần quá bận tâm…”
Tay lướt qua mấy dòng cuối của quyển cổ kinh nọ, Lê Thanh Vũ gập sách lại, ánh sáng xanh trên đó liền dần tan biến, sau đó hắn đặt quyển cổ kinh này vào chồng sách bên cạnh.
Chồng cổ thư này tổng cộng có ba mươi hai quyển, đó là số lượng hắn đặt ra mục tiêu đọc trong ngày hôm nay.
Khác với hôm qua, hôm nay hắn không hề dùng đến trạng thái Gia Tốc, và cũng không có ý định đọc nhiều, chỉ tập trung vào những gì đang cần thiết hiện giờ.
Tất cả những cổ thư này đều là về giải ngữ và các vấn đề căn bản liên quan đến tu luyện. Những loại khác như Luyện Đan Bí Thư hay Luyện Phù Bí Thư thì hắn đều tạm thời gác lại, chưa động đến.
Đồng hồ lúc này đã điểm đúng khắc thứ mười hai, tức là buổi trưa đã đến. Lê Thanh Vũ vô thức sờ lên bụng mình, dường như cơn đói đã tìm đến, bèn lấy từ trong người ra một viên đan dược màu đen nhỏ.
Viên đan dược tròn trơn nhẵn, đen tuyền một màu, nhỏ tới mức nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Không tỏa ra bất kỳ mùi hương nào, nó có tên là Phí Thực Đan, một loại đan dược cơ bản dành cho tu luyện giả thuộc Huyền gia. Ăn một viên là đủ để no bụng cả ngày, không còn phải lo nghĩ đến chuyện ăn uống.
Viên đan dược này đã được Yanfei chuẩn bị kèm theo bữa sáng dành cho hắn, đề phòng trường hợp nàng không về kịp hoặc lại quên mất như hôm qua.
Ngậm viên đan dược vào miệng, chẳng cần nhai nuốt gì, Lê Thanh Vũ cũng có thể cảm nhận được nó đang tan ra ngay trên đầu lưỡi, như một viên kem ốc quế tan chảy thành chất lỏng. Chất lỏng trôi xuống cổ họng, hóa thành năng lượng cần thiết. Chẳng mấy chốc, hắn đã cảm thấy tinh lực dồi dào, toàn thân tràn đầy sức sống.
Chỉ là giờ thì hắn đã có chút hiểu vì sao Bình lão lão lại dặn hắn nên hạn chế sử dụng đan dược như thế này. Việc dùng chúng chỉ phù hợp với những người tu luyện theo Tĩnh lộ, tức là thanh tâm quả dục, tự cô lập khỏi nhân gian; không phù hợp với Động lộ yên hỏa hồng trần như hắn, lại còn gây trở ngại cho quá trình tu luyện Ý cảnh.
Bởi vì, nó nhạt toẹt.
Vô sắc vô vị, nhưng lại sở hữu hàm lượng năng lượng cao đủ để cung cấp cần thiết, gần như có thể triệt tiêu hoàn toàn dục vọng ăn uống của một con người khi nhu cầu về nó biến mất sau khi phục dụng liên tục trong một thời gian dài.
Chỉ là, nhân gian thiếu đi thực dục, liệu có còn là nhân gian nữa hay không?
Lắc lắc đầu, hắn chẳng suy nghĩ thêm về chuyện này nữa. Sắp xếp hết tất cả cổ thư về chỗ cũ, Lê Thanh Vũ đi ra khỏi Tàng Thư các, dự định hít thở chút khí trời để đầu óc thư thái, cũng là để chuẩn bị cho việc kế tiếp.
Hít một hơi sâu, ngẩng đầu lên cao đã thấy mặt trời đạt đỉnh chính ngọ, giống như thế giới bên ngoài. Hắn chớp chớp mắt mấy lần ngắm mây trôi lững lờ, cuối cùng tiến tới gần bên cạnh hồ nước, đặt mông ngồi lên một tảng đá gần đấy.
Lại lấy từ trong người ra một quyển sách được viết trên thiết phiến. Tên sách lấp lánh dưới ánh dương quang, ánh sáng như kết tụ thành hình, chính là Khuy Minh Chân Kinh.
Thân là một tu luyện giả, một vị Võ giả đã từng chết trong chiến đấu, lại là người nắm giữ tri thức về sóng gió tương lai và những gì còn sót lại từ quá khứ, hắn đương nhiên biết được tầm quan trọng của thực lực trong việc xây dựng sức mạnh bản thân, dù là làm bất cứ điều gì, kể cả chỉ để sinh tồn.
Thế giới này, khác với thế giới cũ của hắn, cường giả có thể dời non lấp biển, một ý niệm có thể khiến nhật nguyệt đảo điên, thậm chí hủy diệt chúng sinh. Vậy nên, nếu đã có cơ hội, thì tuyệt đối không nên lãng phí, tránh về sau hối hận không kịp.
Đây cũng chính là lý do mà hắn bắt đầu đọc phương pháp tu luyện và giải ngữ trước, chứ không phải các thuật pháp khác. Hơn nữa, dù đọc xong cũng chưa thể học được ngay.
Thuật pháp Tiên gia, về căn bản, dù là loại nào cũng cần tu vi để có thể vận hành trôi chảy, trừ phi mượn ngoại lực, nhưng như vậy thì cũng chẳng có ý nghĩa gì để bàn ở đây.
Còn lý do tại sao hắn đọc những tài liệu về thế giới này trước khi đọc Tiên Gia chân truyền cổ thư, đó là bởi tu luyện sẽ là việc gắn liền với hắn cả đời sau này – điều đó hắn đã tự xác nhận. Nếu không có kiến thức căn bản về thế giới, hay thậm chí là thường thức, rất dễ xảy ra những rủi ro không đáng có. Hơn nữa, dù không có rủi ro, việc đọc cũng giúp mở rộng tầm nhìn bao quát, dù là Đạo hay Lộ nào cũng sẽ cần điều này.
Lật ra mảnh thiết phiến đầu tiên, Lê Thanh Vũ đọc lại lưu loát phần giới thiệu, sau đó mới chuyển sang mảnh tiếp theo.
Sử dụng cách mà Bình lão lão đã dạy, hắn bắt đầu đọc nhập tâm. Trạng thái Gia Tốc cũng vô thức được kích hoạt. Sau nửa canh giờ, cuối cùng hắn cũng đã đọc hiểu được toàn bộ những gì ghi trên mảnh thiết phiến này, nhận ra đây là một bản tâm pháp, có tên là Khuy Minh Tâm Pháp.
Một số bản công pháp sẽ đi kèm một tâm pháp, có tác dụng bổ trợ và phối hợp khi tu luyện. Tâm pháp của Khuy Minh Chân Kinh có tác dụng chính là ngưng tụ, phân tán và khống chế ý niệm, lại hỗ trợ ngộ ra Ý cảnh bằng cách thúc đẩy tâm niệm hòa hợp với vạn vật tự nhiên. Đa phần nội dung được cô đọng lại thành một câu yếu quyết:
“Luyện ý không luyện thân, trường cảnh mệnh do tâm!”
Lê Thanh Vũ lẩm bẩm:
“Thật là một yếu quyết súc tích. À quên mất, đó là ý nghĩa chính của yếu quyết mà nhỉ, một câu tóm gọn toàn bộ hàm ý của cả quyển công pháp. Lấy Ý cảnh làm chủ, tự nhiên sẽ bao gồm ngộ Ý và luyện Ý, dù sao Ý cảnh đương nhiên có phân chia cảnh giới, cuối cùng là sử dụng và vận dụng Ý.”
“Trong cả quá trình, tâm lại là quan trọng nhất. Tâm viên ý mãn, hay là tâm viên ý mã, nhất niệm hóa Thần hay nhất niệm hóa đần đều là như thế. Hừm, nghe cũng đúng.”
Sau khi đọc xong bản tâm pháp một lần, hắn cũng không lật sang phiến kim loại tiếp theo mà định đọc lại bản tâm pháp thêm vài lần nữa để nghiền ngẫm. Một phần để tránh “tham thì thâm”, một phần vì nghiên cứu xem có chỗ nào chưa hiểu rõ thì ngày mai sẽ hỏi Bình lão lão.
Hắn hiện tại chỉ đọc, cũng không định trực tiếp bắt đầu tu luyện, chỉ là đôi lúc một số thứ sẽ không đi theo ý định.
Ngay khi vừa đọc xong lần thứ ba, trong mắt hắn bỗng lóe lên một tia sáng mờ nhạt, tình cờ phản chiếu lên tấm thiết phiến này. Chỉ là hắn cũng không nhận ra mà vẫn tiếp tục đọc, không để ý rằng cảnh vật xung quanh đang dần dần trở nên mờ ảo.
Đọc được đến lần thứ ba cũng đã đủ nhớ kỹ với trí nhớ siêu phàm của hắn. Lê Thanh Vũ xem ra đọc bốn lần là đủ, định sẽ dừng lại ở đó. Chỉ là hắn đọc ngày càng nhập tâm, tâm thần cũng theo đó mà trở nên lâng lâng, không còn tỉnh táo. Trong vô thức đã vượt qua con số bốn này rất nhiều lần, miệng cũng bắt đầu lẩm nhẩm ngâm niệm.
Đối mặt với hiện tượng như thế này, dù có sở hữu ý chí cường liệt, đủ để xem như Thần Thông, cùng con mắt có thể nhìn thấu bản chất, hắn vẫn không thoát ra được, bởi vì đây không phải là huyễn thuật, càng không phải do hắn bị mê hoặc hay trúng thủ đoạn của ai.
Đây là ngộ.
Tuy không phải đại triệt đại ngộ hay nhân sinh đại ngộ, nhưng vẫn được coi như ngộ. Minh tâm kiến ngộ, bình niệm khởi ngộ, dĩ hành chung ngộ, tam ngộ quy nhất coi như một cảnh giới, để đạt đến vô thức tiểu ngộ.
...
Sau một lúc lâu, Lê Thanh Vũ mới sực tỉnh lại. Tay hắn lập tức đóng tập thiết phiến lại, chỉ là đã quá muộn, dường như hắn đã lạc vào một thế giới khác.
Xung quanh bốn bề tĩnh lặng, mặt nước trong vắt như gương, nhìn không thấy đáy. Phía trên là một mảnh thương khung rộng lớn bao la, tất cả đều mờ mịt ảo diệu, nhưng lại như có thực thể, ẩn hiện đâu đó vài đường lam, kim, hồng sắc tuyến mơ hồ.
“Này... là... Tịch... Hải...!” Lê Thanh Vũ giật mình, cũng nhận ra là suy nghĩ của mình không còn trôi chảy như trước, mỗi một từ đều như hợp âm vang vọng trong đầu.
“Ta... đang... tiến... vào... trạng... thái... ngộ... rồi... sao....?” Chưa đầy nửa khắc, hắn liền hiểu được chuyện gì đang xảy ra, cũng lại nhanh chóng suy luận ra nguyên nhân và kết quả. Xem ra việc ngâm tụng Khuy Minh Tâm Pháp đã khiến cho hắn vô thức tiến vào trạng thái ngộ, trước cả khi kịp nhận ra, một cách hoàn toàn bất ngờ.
“Nhưng... điều... này... sao... có... thể...?” Hắn tự hỏi.
Mặc dù Khuy Minh Tâm Pháp là một môn công pháp đỉnh cấp nhân gian, là kiệt tác tâm huyết do đích thân một vị Ma Thần hùng mạnh để lại, nhưng việc đọc có mấy lần mà lại tự nhiên ngộ ra Tịch Hải thì quả là vô lý. Vả lại, hắn cũng đâu có chủ tâm nhập tâm cảm ngộ đến mức ấy?
“Không... lẽ...” Một suy nghĩ bỗng lóe qua tâm trí hắn, đó là ký ức về lần trước khi hắn đốn ngộ trong Tịch Hải, như một tia sáng xuyên qua lớp mây mù, rọi xuống câu trả lời. Dường như giữa hai lần đốn ngộ có sự liên kết.
Nhưng giờ cũng đã kh��ng còn nhiều thời gian để suy nghĩ về điều đó nữa. Việc đốn ngộ vốn không có một thời lượng nhất định, khi thì có thể kéo dài vài khắc, lúc lại chỉ lóe lên trong chớp mắt. Nếu không biết nắm bắt đúng lúc, tất cả sẽ tan thành bọt nước.
Giờ thì hắn cũng đã sơ ngộ, Lê Thanh Vũ biết là bản thân chỉ cần dụng tâm tiến sâu hơn vào trạng thái này là có thể lĩnh ngộ được Ý cảnh của Tịch Hải. Khả năng thành công đã vượt chín phần mười.
Vốn là hắn nên trực tiếp lĩnh ngộ ngay lập tức, chỉ là...
Nguồn gốc của tất cả sự cảm ngộ và đốn ngộ này đều được xây dựng trên cơ sở của Khuy Minh Chân Kinh. Mặc dù Bình lão lão có nói bản thân công pháp không có vấn đề, nhưng hắn cũng biết rất nhiều trường hợp một người tu luyện công pháp dù chuẩn vẫn có thể mắc sai lầm, lỗi là do bản thân không thấu đáo.
Nếu như ngộ ra một cách tự nhiên thì không có vấn đề gì, chỉ sợ là lúc hắn lĩnh ngộ Ý cảnh lại phát sinh sai sót trong tâm pháp khi ngưng tụ ý niệm, dẫn đến toàn bộ quá trình gặp vấn đề, cuối cùng sinh ra tổn thương khó cứu vãn, hoặc phát sinh chuyện gì đó mà hắn không thể lường trước.
Dù sao khi lĩnh ngộ Ý cảnh cũng đồng nghĩa với việc tự buông lỏng tâm trí, hay nói cách khác là Tự Ngã lùi về để Đại Ngã có thể tiếp nhận tất cả. Quá trình này nói ra tuy đơn giản nhưng thực tế thì lại huyền diệu vô cùng, sự ảo diệu bên trong khó có thể diễn tả thành lời. Nhiều người sinh tâm ma hay tẩu hỏa nhập ma khi lĩnh ngộ cũng chính là ở khâu này.
Để hình dung một cách đơn giản, điều này cũng giống như việc một người bỗng đột nhiên nhận được một khẩu súng bắn tỉa hoàn toàn mới. Mặc dù trước đó cũng biết dùng súng nhưng đều là súng lục, bắn bừa mà lại trúng hồng tâm chín phát liên tiếp. Còn phát cuối cùng lại cần bắn trúng quả táo trên đầu một người.
Đó chính là lý do mà hắn mới chỉ đọc thôi mà chưa định thực sự ngưng thần chuyển niệm theo tâm pháp, vì giờ phút này không có ai ở bên cạnh. Nếu có Bình lão lão hay thậm chí là Yanfei thì cũng đều có thể hỗ trợ hắn, ít nhất là tránh được rủi ro tẩu hỏa nhập ma.
Đương nhiên, giờ hắn vẫn còn có lựa chọn, đó chính là lập tức lui ra khỏi trạng thái đốn ngộ. Điều này hắn vẫn còn làm chủ được. Chỉ là điều đó cũng tương tự với việc hắn sẽ đánh mất cơ hội lần này, mà theo như trực giác thì hắn cảm thấy là sẽ không còn có lần sau.
Ngộ tiếp hay dừng ngộ, đây chính là câu hỏi.
Truyen.free – Nơi những câu chuyện được thắp sáng.