Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 66: Quyển 1 Chương 66: Tân thiên

“Oáp hờ hờ ~” Lê Thanh Vũ vừa ngáp dài một tiếng, một tay giơ lên che miệng.

Dù trời vừa mới xuống núi chưa được bao lâu, cơn buồn ngủ đã ập đến, nhưng điều này cũng không thể trách hắn.

Đưa mắt nhìn xung quanh, bên cạnh hắn lúc này là vô số thư tịch nằm ngổn ngang, xếp chồng thành từng đống, tất cả đều đã có dấu hiệu bị đọc qua.

Thậm chí trong số chồng sách này, có cuốn còn cao quá đầu hắn hiện tại, chỉ riêng việc chúng vẫn chưa đổ xuống đã là một kỳ tích khó có thể lý giải.

“Mười vạn trang giấy, hơn sáu trăm quyển thư tịch, trong đó chia làm bốn mươi tám bộ chẵn cùng một trăm mười hai bộ lẻ, bóc tách ra từ bảy loại lĩnh vực riêng biệt! Ta cũng có chút khâm phục ý chí của ta rồi đấy, cảm giác gần như ngu người luôn quá!” Lê Thanh Vũ kêu rên.

Ngày hôm qua, sau một năm ròng rã trải qua khảo nghiệm liên tục trong mộng cảnh, cộng thêm vụ trồng cây lúc nửa đêm, hắn đã gần như kiệt sức. Vừa đặt lưng xuống giường trong Động Tiên, hắn đã ngủ một mạch đến tận 7 giờ sáng.

Khi tỉnh dậy và bước ra ngoài, hắn không còn thấy bóng dáng của Yanfei đâu nữa. Chắc hẳn hôm nay nàng không phải bận đưa hắn đi gặp Bình lão lão như hôm qua nên đã đi xử lý công chuyện từ sớm.

Tiến vào tòa lầu các thứ nhất, hắn đã thấy một tấm lệnh bài cùng một bọc đồ ăn được gói bằng giấy và lá khô để sẵn. Trông cách gói rất giống món của Mao sư phụ mà Yanfei đã cho hắn ăn ba lần, kể cả tối qua. Lê Thanh Vũ biết đó là nàng chuẩn bị cho mình, liền ngồi xuống ăn ngấu nghiến.

Ăn xong, hắn rửa tay bằng nước trong một cái chum gần đó rồi tiến vào tòa lầu các thứ hai, cũng là Tàng Thư Các. Cả ba tòa lầu các này dường như không thực sự có hệ thống cung cấp nước mà chỉ dùng chum hay lọ để chứa đựng. Có vẻ nước được lấy từ bên trong hồ tắm.

Lê Thanh Vũ cũng không biết liệu nếu cả tòa Động Tiên này bị cố định ở cảng Ly Nguyệt thì có sở hữu được nguồn nước ngầm từ bên ngoài hay không. Nhưng nghĩ lại về cơ chế Ấm Trần Ca của Nhà Lữ Hành cùng phép thuật lần trước Yanfei đã sử dụng, thì nước này là do Tiên lực biến hóa thành. Còn về Tiên lực được cung cấp thế nào thì hắn không rõ, chỉ đoán là rút ra từ Địa Mạch hoặc thiên địa linh khí gì đó.

Tiến vào trong Tàng Thư Các, hắn giơ tấm lệnh bài lên. Đúng như hắn đoán, tấm lệnh bài này cho phép hắn đọc toàn bộ thư tịch ở tầng một của Thư Các này, còn tầng hai thì không mở được, chứ đừng nói đến tầng ba.

Điều này cũng vừa hợp ý hắn. Lê Thanh Vũ ngồi xuống, bắt đầu lấy từng cuốn thư tịch từ trên các kệ sách đặt lên bàn theo thứ tự từ ngoài vào trong rồi bắt đầu đọc. Hắn đọc liền hơn nửa ngày, phải đến tận khi mặt trời xuống núi được hồi lâu, đồng hồ gần đó cũng đã điểm 8 giờ tối, hắn mới như sực tỉnh khi một cơn buồn ngủ ập đến.

Chuyện quá nhập tâm đến mức quên thời gian từng xảy ra với hắn ở thế giới cũ, nhưng lần này lại có chút khác biệt. Bên trong mộng cảnh, hắn sở hữu tu vi nửa bước Cương Khí, có thể thức trắng đêm mấy ngày liên tục cũng không có vấn đề gì. Nhưng hắn lại quên rằng hiện tại, dù chưa được tính là Võ Giả, hắn vẫn sẽ thấy mệt sau khi tập trung tinh thần quá độ.

Đương nhiên, trong quá trình đọc hắn cũng không phải không gặp cản trở, như lúc giữa trưa đói bụng hay khoảng thời gian phải kê ghế để lấy những cuốn thư tịch trên giá cao, dù sao cơ thể của hắn hiện tại vẫn là của một hài đồng tám tuổi. Nhưng theo bản năng, hắn đã bỏ qua những vấn đề đó.

Cộng với cả việc sử dụng Thiên Phú Gia Tốc, giờ đây hắn đã bi��t rõ sự tiêu hao chính xác của Thiên Phú này là gì: chính là tinh thần lực. Nhưng hắn cũng phát hiện ra một điều, đó chính là sự tiêu hao này sẽ không được tính theo định lượng Gia Tốc mà hắn đã sử dụng, mà tính theo khoảng thời gian hắn dùng, bất kể nhanh hay chậm. Giống như hôm nay chỉ dùng được tối đa một tiếng.

Hắn cảm giác mình có thể dùng nhiều hơn thế, nhưng có lẽ phần tinh lực còn lại đã bị dùng để đọc và tổng hợp thông tin, điều này cũng tiêu hao một phần lớn.

Tuy mệt nhọc là thế nhưng thành quả đem lại lại rất khả quan, dường như hắn đã đọc được gần một nửa số sách ở tầng một, và cũng thông qua đó nắm giữ được tình hình căn bản của thế giới này.

Còn về việc tại sao hắn lại kêu rên, đó là bởi đa số thư tịch mà hắn đã từng đọc đều được viết theo kiểu “đãi vàng trên cát”. Thông tin quan trọng đối với hắn thường ẩn sâu trong từng câu chữ, đặc biệt là những hàm ý mang tính kết luận.

Dù sao hắn không phải nghiên cứu sinh của Sumeru, hắn chỉ cần những thông tin căn bản mà thôi. Bởi vậy, đa số thời gian thực chất không phải tiêu tốn vào việc đọc, mà là để lọc và sàng chọn thông tin.

Tóm lại, thế giới này bản thân được gọi là Nguyên Thần giới, và nó cũng không quá khác biệt so với thế giới trong game mà hắn từng chơi.

Mảnh đại lục nơi mà hắn đang ở có tên là đại lục Teyvat. Tuy không có thông số cụ thể về diện tích đất liền hay chu vi, nhưng đã có tính toán sơ lược về chiều dài lớn nhất trên đất liền, ước chừng ba vạn dặm. Con số này đã được chứng thực từ thời kỳ Tiền Thượng Cổ, thậm chí là Thái Cổ.

Điều ngạc nhiên là, một dặm ở đây gần như chính xác hoàn toàn 1km theo thước đo chuẩn mà hắn dùng ở thế giới cũ, nếu theo như cách tính toán: Lý, bộ, tấc, phân, ly, hào, ti, hốt.

Trong đó, 1 lý (còn gọi là dặm) tương đương 1000 bộ; 1 bộ tương đương 10 tấc; 1 tấc tương đương 10 phân, cứ thế mà tính.

Ngoài ra còn có hai đơn vị khác là trượng và xích. 3 xích bằng 1 bộ, 1 trượng bằng 10 xích.

Hệ thống này dường như phổ biến khắp đại lục. Mặc dù mỗi địa khu có tên gọi khác nhau, tỷ lệ vẫn tương tự. So với hệ thống đo lường cũ của hắn trong Mộng cảnh, nó đầy đủ hơn rất nhiều.

Sau khi so sánh giản lược, Lê Thanh Vũ nhận ra 1 phân xấp xỉ 1cm, từ đó có thể suy ra độ dài của các đơn vị khác.

Ngoài ra thì vấn đề đơn vị đo diện tích cũng vô cùng đơn giản, thường chỉ cần thêm tiền tố “phương” vào phía trước, ví dụ như “phương lý” hay “phương trượng”, đại ý là tự nhân cho nhau (bình phương). Trong một số thư tịch về nông nghiệp, Lê Thanh Vũ cũng đọc được các đơn vị như “Sào”, “Khoảnh” hay “Mẫu”, nhưng phạm vi sử dụng của chúng thường bị hạn chế.

Hắn cũng không biết bọn họ tìm ra được những đơn vị này như nào, liệu có dùng cách lấy nước ở nhiệt độ chuẩn làm mẫu hay không. Bởi lẽ, hắn hoàn toàn không có thông tin về vấn đề giãn nở theo nhiệt độ ở đây, cũng như tính chất các nguyên tố căn bản. Thậm chí những khái niệm như phân tử hay nguyên tử cũng không thể được chứng thực. Dù sao nếu thật muốn nói thì Nguyên Tố chính là các phần tử nhỏ nhất cấu tạo nên vật chất ở thế giới này, v��n vật đều xoay quanh tính chất và quy tắc tương tác giữa chúng.

“Nhưng dường như cũng có một sự liên kết vi diệu nào đó.” Lê Thanh Vũ tự hỏi, rồi lại chẳng dám nghĩ sâu hơn.

Lại nói về vấn đề niên đại, người dân Teyvat, theo như tìm hiểu từ hơn mấy nguồn sách của các tác giả tại những thời đại khác nhau, phân chia thời gian thành năm mốc chính: Hiện Đại, Trung Cổ, Thượng Cổ, Thái Cổ và Viễn Cổ. Mỗi mốc lại chia làm tiền, trung, hậu kỳ.

Thời Hiện Đại là mốc thời gian tính từ Đại Phá Diệt diễn ra cách đây 500 năm về trước cho đến hiện tại. Ở một số nơi như Phong Quốc hay Lôi Quốc, nó còn được gọi là Đại Hồng Thủy, nhưng ở Nham Quốc thì dùng từ này (Đại Phá Diệt).

Thời Trung Cổ là mốc thời gian tính từ sau khi Thượng Cổ Thần Chiến kết thúc, khi Bảy vị Thần Quân được lựa chọn hơn 2000 năm trước cho đến khi Đại Phá Diệt xảy ra.

Thời Thượng Cổ là thời đại mà rất nhiều học giả kỳ thực cũng không biết nên phân chia thế nào cho phải, đành thường lấy tuổi của Nham Thần, vốn là vị Thần Quân già nhất hiện nay, để làm mốc bao quát toàn bộ Thượng Cổ Thần Chiến.

Còn về Thái Cổ chỉ đơn giản là trước khi Nham Vương Đế Quân Morax sinh ra, thời mà Thần Ma nhan nhản, chúng sinh không bằng chó gà.

Giữa Thái Cổ và Viễn Cổ không thực sự có ranh giới rõ ràng. Người ta chỉ biết Viễn Cổ là một thời đại chỉ những thông tin quá xa xưa, không thể đo đếm. Cuối cùng, nó được quy kết là thời đại Viễn Cổ, được đa số công nhận là từ khi thiên địa khai sinh. Các vị Thần ở thời đại này thường có tôn xưng là Nguyên Thủy Cổ Thần.

Lê Thanh Vũ dường như có ý kiến về cách phân chia thời Viễn Cổ. Bởi nếu những thông tin hắn từng biết trong game là đúng, thì trước khi Nhân tộc xuất hiện, thế giới này vẫn là của Long tộc, cho đến khi vị kia xuất hiện.

Sáng Thế Thần, Thái Sơ Thần Tôn Phanes!

Một mình ngài đã chiến đấu với bảy vị Nguyên Thủy Long Đế, hạ bệ Long tộc khỏi vị trí Thần tộc. Long tộc giờ đây trở thành Thâm Hải Long Tộc, chỉ có thể luẩn quẩn dưới đáy sâu của đại lục, thông đến Bạch Dạ Quốc Enkanomiya nằm bên dưới đảo Watatsumi của Inazuma.

Nếu như đặt Phanes làm nhân vật đại diện cho thời đại Viễn Cổ, thì việc phân chia dường như cũng đã dễ dàng hơn chút.

Đương nhiên, tất cả những thông tin này đều là bí văn, chắc chắn sẽ không được ghi chép trong đống thư tịch này. Một số thông tin khác là do Lê Thanh Vũ dựa vào những gì mình biết từ game mà liên kết lại.

Những chuyện xảy ra trong thời Thượng Cổ rất ít được ghi chép ở tầng này, thường chỉ được nhắc đến qua vài dòng ghi chú mơ hồ. Đa số thông tin vẫn là từ thời Trung Cổ trở lại.

Lại nói về địa lý căn bản, sau khi Bảy vị Thần Quân được định đoạt qua Thượng Cổ Thần Chiến, khi một thần quốc phải được thành lập bằng cách sáp nhập toàn bộ các quốc gia khác trong khu vực, đại lục Teyvat đã được chia thành tám quốc gia chính cho đến nay:

Băng quốc Snezhnaya, chiếm cứ phương Bắc đại lục.

Hỏa quốc Natlan, chiếm cứ Tây Nam đại lục.

Thảo quốc Sumeru, chiếm cứ phương Nam đại lục.

Thủy quốc Fontaine, chiếm cứ trung tâm đại lục.

Phong quốc Mondstadt, chiếm cứ Đông Bắc cùng phương Đông đại lục.

Nham quốc Liyue (Ly Nguyệt) chiếm cứ phương Đông đại lục.

Lôi quốc Inazuma hiện đang chiếm cứ các quần đảo phía Đông Nam tính từ trung tâm của đại lục.

Vô Thần quốc Khaenri’ah... à quên, quốc gia này đã bị diệt vong trong Đại Phá Diệt, nhưng trước đó nó chiếm cứ phía Tây đại lục.

Ngoại trừ Khaenri’ah, một quốc gia không có Thần Quân thống trị (thường những kẻ thành công đều có lối đi riêng), bảy quốc gia còn lại cùng bảy vị Thần Quân đều tương ứng với một loại nguyên tố, cũng là căn bản của thế giới này: Băng, Hỏa, Thủy, Thảo, Phong, Lôi, Nham.

Các quốc gia này đều có một điểm chung: thủ đô mang tên quốc gia. Các khu vực còn lại không có đơn vị hành chính xác định rõ ràng, mà thường phân chia theo địa vực.

Mỗi một quốc gia, do xu hướng lực lượng phân tán của thế giới, lại sở hữu nền văn minh riêng biệt cùng phương hướng phát triển không đồng nhất, tạo nên sự phồn hoa và đặc sắc cho thế gian này.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free